Chương 352: Nữ đế đăng cơ (2)
– Chúng ta có một tin tức tốt và một tin tức xấu.
– Tin tức tốt, lãnh tụ của chúng ta vẫn còn sống, vẫn còn có thể tiếp tục sự nghiệp xây dựng Đại Việt thành siêu cường thế giới.
Ngay khi câu này vừa ra, hầu hết tướng lĩnh Đại Việt đều lộ rõ vẻ vui mừng trên mặt.
Đối với họ mà nói, Trần Tí chính là vầng thái dương, dẫn lối cho Đại Việt.
Chỉ cần anh vẫn còn thì Đại Việt không bao giờ loạn được, dăm ba thằng Anh Pháp chỉ như tôm tép.
“Quả nhiên, mọi người vẫn rất tôn sùng anh Tí, tin tưởng tuyệt đối vào anh.”
“Đây chính là sức mạnh của lãnh tụ, có thể hiệu triệu toàn dân đồng lòng chung sức chống giặc thù.”
“Và mình hiện tại phải nghĩ cách trở thành một biểu tượng lãnh tụ mới, tối thiểu cho đến khi anh Tí tỉnh lại.”
“Việc này không dễ một chút nào nhưng mình buộc phải làm.”
“Vì anh Tí, vì Đại Việt, vì non sông gấm vóc con rồng cháu tiên.”
Tự nhủ trong lòng để cổ vũ bản thân, Huyền An cố nén cảm giác thấp thỏm trong lòng, ngoài mặt thể hiện sự lạnh lùng, lý trí tuyệt đối:
– Tin tức xấu, tuy lãnh tụ còn sống nhưng bị thương nặng, đang trong trạng thái hôn mê, trong thời gian ngắn sẽ không thể điều hành đất nước.
– Tôi tin tưởng rằng chắc chắn anh ấy sẽ sớm tỉnh lại.
– Tôi cũng tin rằng mọi người cũng giống tôi, sẽ chờ đợi anh ấy trở lại.
– Nhưng không phải ai cũng giống như chúng ta, một dạ hết lòng vì tổ quốc thân yêu.
– Vẫn luôn tồn tại một số kẻ phản quốc mưu toan cấu kết đế quốc ngoại bang để cắt da, xẻ thịt đất Việt.
– Chúng ngày đêm gào khóc, tiếc nuối vì người Việt đã đánh đuổi “nền văn minh”.
– Bên ngoài cũng không thiếu kẻ thù lăm le muốn giơ móng vuốt để cướp bóc lấy sự sống của chúng ta.
– Chúng muốn tròng lên những sợi xích nô lệ, tước đoạt tự do, muốn con cháu chúng ta đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn sống dưới cái bóng của chúng bằng danh nghĩa “khai hóa văn minh”.
– Vậy nên, ngay lúc này, tôi cần sức mạnh của mọi người, tôi muốn chúng ta cùng nhau giữ vững đất nước này, chờ ngày lãnh tụ trở về.
– Mọi người có muốn cùng tôi làm điều đó hay không? Hoặc các vị sẽ hài lòng khi nhìn thấy gót giày giặc thù giẫm lên mảnh đất của cha ông.
Đây mới là mục đích chính của Huyền An khi tổ chức cuộc họp này, cô khẩn thiết cần có sự ủng hộ của quân đội để duy trì trật tự quốc gia trong thời cuộc biến động khó lường.
Ánh mắt cô nhìn chằm chằm quan sát nét mặt của từng người, muốn xem thử phản ứng của họ ra sao.
Các tướng lĩnh quay sang nhìn nhau, trong đôi mắt lộ rõ vẻ bối rối vì đột nhiên một loạt thông tin ập tới đầy bất ngờ.
Có người tin tưởng, cũng có người nghi ngờ, bởi lẽ đứng ở vị trí của họ thì rất khó để xác định Huyền An có thật lòng chỉ vì Đại Việt và Trần Tí hay không.
Thậm chí việc Trần Tí còn sống hay đã chết cũng chỉ tạm thời nghe qua miệng của cô.
Trong lịch sử, không thiếu trường hợp hậu cung nhiếp chính rồi dựa vào đó chiếm luôn quyền lực của nhà vua.
Nhưng suy xét lại thì hiện tại, Đại Việt cũng chỉ có Huyền An là người thân thiết nhất của lãnh tụ, đứng ra thay mặt điều hành đất nước cũng hợp tình hợp lý.
Thấy bầu không khí trở nên trầm lắng, Huyền An đánh mắt ra hiệu cho Trần Chân lên tiếng.
Trần Chân khẽ gật đầu, ngầm hiểu, lớn tiếng nói:
– Chúng tôi phải làm thế nào để giúp lãnh tụ, bảo vệ quê hương tổ quốc?
Thay vì dây dưa ở việc giúp hay không, Trần Chân chủ động đẩy qua vấn đề “giúp thế nào?” và ngầm chấp nhận mọi người đồng ý với Huyền An.
Quả nhiên, mọi người tập trung sự chú ý vào vấn đề khác, tạm thời không còn vướng mắc ở việc giúp hay không.
Huyền An nở nụ cười, đây là một chiêu thao túng tâm lý thường gặp trong các giáo trình đa cấp thời hiện đại mà Trần Tí từng dạy cho cô.
– Tôi muốn mọi người ủng hộ tôi trở thành nữ vương mới của Đại Việt.
Nhân cơ hội, Huyền An ném ngay một quả bom ngàn ký vào để thu hút toàn bộ sự chú ý của mọi người.
Đại tướng Nguyễn Chí thanh nhíu mày, trầm giọng hỏi:
– Nữ vương?
– Tại sao lại là nữ vương? Đại Việt chưa từng xuất hiện một danh hiệu nào như vậy cả.
Đại tướng Nguyễn Chí Thanh nói như vậy không phải có ý kiến gì với Huyền An hay phái nữ mà bởi đây là chuyện chưa từng có tiền lệ.
Bản năng của con người là e ngại những điều mới lạ, đặc biệt là những chuyện lớn hệ trọng.
Huyền An cũng biết điều đó nên nở nụ cười đáp lời:
– Trước chưa có, thì từ bây giờ trở đi sẽ có.
– Vua Hùng đầu tiên cũng đâu phải nhờ vào có vua hùng trước đó để lên ngôi.
Dừng một chút, cô nói tiếp:
– Tôi biết mọi người nghĩ rằng tôi chỉ cần lấy thân phận vợ lãnh tụ hoặc hoàng hậu để trị vì Đại Việt trong lúc chờ lãnh tụ tỉnh lại.
– Nhưng mọi chuyện không đơn giản như thế.
– Thứ Đại Việt cần là một lãnh tụ có thể tập trung sức mạnh toàn dân dưới một lá cờ màu đỏ duy nhất.
– Nếu tôi chỉ là vợ của lãnh tụ, vậy tôi sẽ phải cai trị thế nào, dùng danh nghĩa gì, lấy tên ai vào chỗ ký?
– Ai sẽ phục tôi? Bao nhiêu người sẽ chung sức đồng lòng, bao nhiêu người sẽ âm mưu bạo loạn?
Đây là vấn đề mà những người non kinh nghiệm chính trị không hiểu.
Bởi lẽ thứ Đại Việt cần là một lãnh đạo quyền lực, được mọi người thần phục chứ không phải kiểu dựa hơi nửa mùa.
Nếu Huyền An chỉ dám đứng núp sau tấm rèm như Từ Hi Thái Hậu thì làm sao khiến mọi người tin phục.
Chỉ có giống như Võ Tắc Thiên, dám tự tin đăng cơ xưng đế mới có thể khiến mọi người thần phục, tin tưởng.
Các tướng lĩnh ngồi ở đây đều đã qua khóa đào tạo chính trị, không phải kiểu gà mờ nên hầu hết đều hiểu vấn đề cốt lõi bên trong.
Họ đồng tình với cô rằng Đại Việt cần một lãnh đạo thực thụ trong lúc lãnh tụ hôn mê.
Tuy nhiên, họ chưa chắc cảm thấy Huyền An là một lựa chọn tốt.
Dù sao thân phận phụ nữ của cô khá nhạy cảm trong thời điểm mà xã hội trong giai đoạn chuyển giao nhạy cảm.
Và Trần Chân tiếp tục lôi theo tập đoàn tướng lĩnh họ Trần lên tiếng:
– Nếu là vợ của lãnh tụ thì chúng tôi yên tâm.
– Để người khác trở thành lãnh đạo tối cao, dù chỉ tạm thời cũng rất dễ tạo thành Nguyễn Vương hay Hồ Mị Ly thứ hai.
– Nhưng tình cảm của vợ chồng lãnh tụ ai ai cũng biết, cùng nhau từ nhỏ tới lớn, sống chết có nhau.
– Toàn dân nước Việt đều kính yêu phu nhân không khác gì lãnh tụ, tuy hai mà một, không thể tách rời.
– Tôi đại diện cho các tướng lĩnh nhà Trần ủng hộ nữ đế lên ngôi, sẵn sàng thịt nát xương tan cùng với nữ đế bảo vệ Đại Việt, bảo vệ lãnh tụ.
Mọi người kinh ngạc quay sang nhìn, quả nhiên thấy một loạt tướng lĩnh họ Trần đồng loạt bước sang một bên, quỳ gối một chân thề trung thành.
Sau khi cải cách, Trần Tí nghiêm cấm dùng lễ quỳ lạy giữa cấp trên với cấp dưới nhằm đảm bảo lòng tự trọng của mỗi công dân.
Điều này khiến việc hành lễ quỳ lạy một chân theo kiểu gần giống lúc cầu hôn trở thành nghi lễ trang trọng nhất.
Dưới tình cảnh này, mọi người chỉ có thể cảm thầm cảm thán thủ đoạn kinh khủng của Huyền An, khiến thế lực lớn như vậy thần phục.
Phải biết, nhà họ Trần tuy không còn giữ thế độc tôn trong quân đội Đại Việt nhưng cũng chiếm tới một phần tư chức vụ quan trọng.
Được họ Trần ủng hộ tương đương với việc đặt nửa bàn tay vào bộ điều khiển quân sự nhà Trần.
Chỉ có đại tướng Nguyễn viết Dũng không hề ngạc nhiên với sự ủng hộ của họ Trần bởi đã dự đoán được ý đồ của Huyền An.
Đây là một thế trận liên hoàn.
Đầu tiên dùng uy hiếp tử vong để khiến những kẻ nhút nhát phải nể sợ.
Tiếp đó lấy đại nghĩa quốc gia, thân phận, dùng chiêu tình cảm để khiến các tướng lĩnh không sợ chết chịu phục.
Rồi lại thông qua liên hợp lợi ích để thu phục trước toàn bộ tướng lĩnh nhà Trần, sau đó dựa vào họ tạo thế khiến số ít những tướng lĩnh quân đội còn lại chịu thua.
Huyền An không phải công chúa trong truyện cổ tích, cô hiểu rất rõ bản thân không phải thiên sứ hạ phàm, ai gặp cũng thích.
Thay vì đánh cược khả năng diễn thuyết, mị lực cá nhân, cô lựa chọn sử dụng lợi thế dòng họ nhà Trần, đem cỗ thế lực khổng lồ ấy làm cán để cầm lên toàn bộ quân đội.
Tuy rằng vẫn còn ba phần bốn tướng lĩnh không thuộc họ Trần nhưng mắc gì họ phải chống đối lại Huyền An với thế lực khổng lồ đằng sau?
Phần lớn sẽ lựa chọn thuận theo hoặc tối thiểu trung lập, như thế là đủ để cô có thời gian dọn dẹp, chỉnh đốn lại đất nước trong thời gian ngắn bằng biện pháp thiết huyết.
Những nước cờ lão luyện khiến Nguyễn Viết Dũng cảm tưởng như đang phải đối mặt với con cáo già chính trị thành tinh.
“Mọi người đã quên mất, trên thực tế, Huyền An hoàng hậu là xuất thân hoàng gia, từ nhỏ đã được dạy dỗ về đạo trị quốc, làm sao đơn giản cho được, đã thế còn luôn ở bên lãnh tụ, gần đèn thị rạng cũng học được ít nhiều.”
Trong lòng nghĩ như thế, đại tướng Dũng âm thầm quyết định sẽ ủng hộ Huyền An.
Bởi vì cô thể hiện ra thủ đoạn và năng lực tương xứng với vị trí lãnh tụ.
Mặc dù phong cách không giống với Trần Tí nhưng năng lực và độ thống trị là không phải bàn cãi.
Ngay cả đại tướng Nguyễn Chí Thanh sau khi suy tính cũng bất đắc dĩ phải thừa nhận, việc ủng hộ Huyền An lên làm nữ đế chính là lựa chọn tốt nhất.
Lần này, không cần Trần Chân lên tiếng, đích thân ông dẫn đầu các tướng lĩnh quân đội xuất thân bình dân quỳ một gối xuống tuyên thệ.
– Nữ vương vạn tuế vạn tuế, vạn vạn tuế.
Con người của ông là kiểu một khi đã quyết định sẽ không chần chừ.
Và đây giống như một công tắc.
Hàng loạt tướng lĩnh quân đột học theo quỳ một chân xuống:
– Nữ vương vạn tuế, Đại Việt muôn năm!
– Nữ vương vạn tuế, Đại Việt muôn năm!
– Nữ vương vạn tuế, Đại Việt muôn năm!
Tiếng hô lớn dần vang vọng trên bầu trời Định Long, báo hiệu bầu trời của Đại Việt sắp biến đổi lớn.
Biến Thiên!