Chương 351: Nữ đế đăng cơ (1)
Nguyễn Viết Dũng trầm tư suy nghĩ, vô số khuôn mặt quen thuộc xẹt qua trong đầu, thậm chí ông ấy có thể tự đưa ra một vài cái tên khả năng cao thuộc diện phản trắc, cố ý không đến khi hay tin lãnh tụ bị ám sát.
Dù là Đại Việt cũng không thể tránh khỏi việc một số kẻ âm thầm mang tư tưởng bán nước thề chết trung thành với tây dương.
Nhưng ngoài mặt, đại tướng Dũng chỉ nhẹ gật đầu, không nói gì nhiều về suy nghĩ trong lòng.
Sống càng lâu, ông ta càng hiểu rõ nguyên tắc không phải chuyện gì cũng bô bô cái mồm ra nói lung tung.
– Chào đồng chí!
– Chào mọi người!
Những tướng lĩnh xung quanh xôn xao đáp lại theo đạo lý đối nhân xử thế.
Đây là quy tắc cơ bản trong chốn quan trường, phải tập làm quen nếu muốn thăng chức, tăng lương.
Nhưng thứ gì cũng có ngoại lệ của nó.
Một giọng nữ lạnh lừng không cảm xúc vang lên cắt ngang tiết mục chào hỏi nhàm chán.
– Tất cả đều đã đến đông đủ rồi!
– Những người không đến, vậy thì không cần phải đến nữa.
– Chúng ta cũng nên chính thức bước vào công việc chính.
Tất cả đồng loạt nhìn về cô gái đang ngồi ở vị trí chủ tọa.
Nơi đó, một người phụ nữ từng với danh hiệu hoàng hậu đang ngồi.
Không sai, cuộc họp này do đích thân Huyền An đứng ra tổ chức và chủ trì.
Điều này khiến nhiều tướng lĩnh có dự cảm xấu bởi lẽ đáng ra người chủ trì phải là Trần Tí.
Trong trường hợp lãnh tụ không khỏe thì cũng nên do thủ tướng hoặc chủ tịch nước chủ trì, việc để một người phụ nữ đứng ra tổ chức hội nghị với quân đội là cực kỳ không bình thường.
Trừ khi…
Huyền An không để ý tới phản ứng của những người khác, tiếp tục làm theo kế hoạch.
Theo lệnh của cô, lính gác bên ngoài đóng sập cửa lại, kéo rèm xuống.
Trong không gian tối tăm, chiếc đèn chùm sáng rực giữa phòng trở nên nổi bật, chiếu rọi khuôn mặt ngày càng căng thẳng của mọi người.
Mọi thứ khiến người ta liên tưởng tới những điển cố kiểu như “mượn rượu tước binh quyền” “hồng môn yến”.
– Ý của ngài là gì vậy?
– Lãnh tụ phu nhân, thứ cho chúng tôi nói thẳng, trò trẻ con này không có tác dụng với chúng tôi đâu.
– Chúng tôi đều là những tướng quân thực thụ, vào sinh ra tử nên chiến trường, những trò vặt vãnh này là vô dụng.
Một tướng lĩnh không kìm nèn được, bật thốt lên trước hành động của Huyền An.
Ông ta cho rằng trò đóng cửa hù dọa này thực sự là quá kém cỏi, không có tác dụng chút nào.
Rất rõ ràng, thực tế không giống tiểu thuyết, phản ứng của mỗi người đều phù hợp với trí thông minh tương xứng với địa vị của mình.
Những tình tiết nhân vật chính chỉ hù một cái liền khiến tổng thống, tướng lĩnh quỳ xuống đầu hàng chỉ có trên phim ba xu để khán giả xem cho sướng, thực tế đã làm lên tới chức vụ hàng đầu quốc gia thì làm sao yếu bóng vía được.
Ở vị trí chủ nhà, Huyền An chỉ khẽ cười nhếch môi, không phản bác, cũng không đồng ý, thản nhiên đối mặt với áp lực đến từ hàng chục đôi mắt sáng quắc.
Phải biết, họ không phải người thường, đều là tướng lĩnh chinh chiến sa trường, tắm máu giặc thù, không phải ai cũng đủ sức đứng vững trước ánh mắt của họ.
Nếu là người thường, dù chỉ bị một tướng lĩnh nhìn như vậy thôi, có khi đã sợ đái ra quần.
Nhưng Huyền An, dưới áp lực vô hình hình như vậy chỉ khẽ cười, nụ cười nở rộ như cánh hoa dã nguyên.
Cùng lúc đó, bên ngoài đại điện xuất hiện tiếng bước chân của hàng chục, hàng trăm người kéo đến bao vây xung quanh.
Tiếng ma sát xoèn xoẹt của gươm sắc với mặt đất và mùi thuốc súng nồng nặc.
Khuôn mặt của các tướng lĩnh trở nên tái đi, họ không ngờ rằng Huyền An lại dám thực sự tổ chức một buổi “Hồng Môn Yến”.
Họ có thể tưởng tượng ra cảnh súng đã lên đạn, gươm tuốt khỏi vỏ chực chờ kề vào cổ.
Trước đó, họ tự tin rằng Huyền An chỉ là bậc nữ lưu, chắc chắn sẽ không dám thực hiện những hành động cần bá lực, quyết đoán như vậy.
Một vài tướng lĩnh yếu tâm lý nuốt nước miếng, trong lòng thầm sợ hãi người phụ nữ “chân yếu tay mềm” trước mặt này.
Nguyễn Viết Dũng cũng trầm xuống, ông ta hơi hối hận vì lỗ mãng đi vào trong hoàng cung, thầm nghĩ rằng đáng lẽ nên ở ngoài chờ tình tình.
Bỗng ông ta chú ý tới phía đối diện, cựu Đại Tướng Trần Chân không hề thay đổi sắc mặt chút nào.
Trong lòng hơi chững lại một chút, sau đó ông ấy nhanh chóng quét mắt và nhận ra một điểm đặc biệt.
“Hơn phân nửa tướng quân thuộc hoàng tộc nhà Trần có mặt ở đây.”
“Tất cả đều bình tĩnh, không hề hoảng hốt chút nào.”
Sau khi thực hiện một loạt cải cách, Trần Tí vì muốn làm tan rã hệ thống quý tộc phong kiến nên cố ý hạn chế dòng họ nhà Trần ở trong quân đội, ưu tiên bồi dưỡng chỉ huy quân sự có xuất thân bình dân.
Vậy nên hoàng tộc nhà Trần ở hiện tại chỉ là một dòng họ khá mạnh chứ không độc tôn như trước, phần lớn nhân vật trụ cột đều đã về hưu.
Việc Huyền An đột nhiên triệu tập họ tới chắc chắn không phải chỉ là ngẫu nhiên.
Nên biết, nếu xét về chính thống nhà Trần thì Trần Huyền An mới là người thừa kế hợp pháp duy nhất, thậm chí chính đáng hơn cả Trần Tí.
– Chẳng lẽ…
Nguyễn Viết Dũng trợn tròn mắt, trong lòng dần dần mường tượng ra ý đồ của Huyền An.
Cùng lúc đó, bầu không khí trong phòng họp ngày càng căng thẳng.
Tên tướng lĩnh lúc nãy đứng ra chất vấn Huyền An, hiện tại chỉ dám ngồi im một chỗ, mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng.
Không phải ông ta hèn nhát nhưng đây là phản ứng sinh lý bình thường khi thưc sự đối mặt với uy hiếp tử vong.
Cuối cùng, chỉ có đại tướng Nguyễn Chí Thanh từng dẫn quân đánh bại giặc Thanh phương bắc bình tĩnh mở miệng.
– Thưa phu nhân, thú thực thì điều chúng tôi quan tâm nhất vẫn là lãnh tụ.
– Nếu có hành vi nào không đúng hoặc hiểu lầm gì đó thì mong phu nhân thông cảm, tôi xin đại diện cho các tướng lĩnh xin lỗi ngài.
– Nhưng nếu ngài muốn chúng tôi làm điều gì đó có lỗi với lãnh tụ, có lỗi với Đại Việt thì xin thứ tội không thể tuân lệnh.
– Quân đội nhân dân, trung với lãnh tụ, hiếu với nhân dân, dù thịt nát xương tan cũng sẽ không màng.
Nguyễn Chí Thanh không hổ là tướng lĩnh trung thành lão luyện, chỉ thông qua vài câu nói đã biểu đạt được ý chính.
Trong đó quan trọng nhất là thể hiện trung thành với lãnh tụ cùng tôn trọng Huyền An.
Nếu cô muốn phản bội lại Trần Tí, phản bội lại Đại Việt thì dù có chết, họ cũng không chịu lùi bước.
Huyền An híp mắt lại, nhìn chằm chằm về phía đại tướng Nguyễn Chí Thanh, giống như muốn xuyên thấu qua cửa sổ linh hồn để biết được ông ấy có đúng thật như vậy hay không.
Ở phía đối diện, đại tướng không ngần ngại, bốn mắt nhìn nhau.
Đột nhiên, Huyền An bật cười:
– Tốt!
– Quả là quân đội nhân dân, trung thành và tận tâm.
– Mọi người không làm tôi thất vọng, dù đứng trước uy hiếp tử vong vẫn có thể kiên trì vì chính nghĩa.
Huyền An đột nhiên vỗ tay khiến mọi người hơi sững người một chút, giống như không hiểu chuyện gì xảy ra.
Chỉ có Nguyễn Viết Dũng thầm than:
“Hành động của hoàng hậu giống như một bài test.”
“Nếu như ai đó vì sợ hãi mà phản bội lãnh tụ thì chắc chắn sẽ bị khinh thường, không xứng làm một tướng lĩnh của quân đội nhân dân.”
“Đồng thời, hành động này cũng khiến cho những người thiển cận hiểu được Huyền An không phải hạng nữ lưu lòng dạ đàn bà, cô mang trong mình sự quyết đoán, tàn nhẫn mà ngay cả đàn ông cũng hiếm người có được.”
“Bây giờ sau khi đã thị uy, hù dọa những kẻ yếu tim, tiếp đến là dùng bài tình cảm, thu phục những người cứng rắn.”
Và quả đúng như thế, sau đó Huyền An cúi người:
– Tôi xin lỗi vì đã phải làm như vậy để thử mọi người.
– Nhưng trước tình thế khó khăn mà chúng ta phải đối mặt sắp tới, tôi buộc phải làm vậy để đảm bảo tìm được những người đáng tin mà tổ quốc có thể dựa vào để ổn định.
– Như mọi người đã biết, lãnh tụ của chúng ta đã bị ám sát.
Cô hơi dừng lại một chút, nhanh chóng quan sát vẻ mặt mọi người.
Quả nhiên, tất cả đều không có một chút bất ngờ nào với thông tin này.
Thứ mà các tướng lĩnh quan tâm là sau khi vụ ám sát đó xảy ra, mọi chuyện thế nào.
Dù rằng Huyền An nỗ lực phong tỏa tin tức nhưng hiển nhiên không thể giấu được.
Nếu không sớm nghĩ ra biện pháp xử lý, chờ khi tin này rộ ra thì sẽ dẫn đến xã tắc rung chuyển.
Nghĩ tới đây, Huyền an hít một hơi thật sâu và tiếp tục nói.