Chương 349: Tử vong và phục sinh
Hoàng cung.
Một thân hình mảnh mai, xinh đẹp đang ngẩn người theo kiểu chết lặng bên giường.
Ở trước mặt cô là một thi thể lạnh lẽo nằm yên tĩnh, không có tiếng hít thở, ngực cũng không phập phồng lên xuống.
Đến tận lúc này, Huyền An hoàng hậu vẫn chưa thể tin được chuyện gì vừa mới xảy ra.
Trong lúc cô đang còn tận hưởng ánh nắng ấm áp của mặt trời Đại Việt thì bỗng mây đen ầm ầm kéo đến, phá tan tành cuộc sống hạnh phúc viên mãn hiện tại.
Trần Tí, lãnh tụ Đại Việt, chồng của cô bị kẻ địch ám sát.
Và mọi thứ thậm chí còn tệ hơn khi đội ngũ y bác sĩ được đưa tới.
– Lãnh tụ đã đoạn khí từ lâu.
– Tim ngừng đập, phổi ngừng thở, đã mất đi tất cả dấu hiệu của sự sống.
– Trừ khi… kỳ tích…
Huyền An vẫn còn nhớ như in vẻ mặt bất lực xen lẫn với tiếc nuối của những người được dân chúng gọi là thần y.
Kỳ tích… thứ được gọi là kỳ tích trên cơ bản sẽ không xảy ra.
Bởi vì nó không thể xảy ra mới được gọi là kỳ tích.
Cô còn biết có những chiến sĩ cảnh sát vò đầu bứt tóc, nằm gục xuống đất vì cảm giác tội lỗi, thất bại, tự trách.
Vậy nên, dù rất đau lòng, Huyền An cũng không thể trách cứ người khác vì sao lại để lãnh tụ bị ám sát, vì sao lại để Trần Tí gặp nguy hiểm.
Bàn tay cô run rẩy vươn ra, hướng về phía Trần Tí nhưng lại không dám đặt tay xuống vuốt ve khuôn mặt ấy.
Cô sợ bàn tay mình sẽ chạm phải cảm giác lạnh lẽo đến đáng sợ, còn tê tái hơn cả giá rét đêm đông.
Cô sợ từ nay ánh mặt trời của mình sẽ biến mất.
Cô sợ bờ vai ấm ấp dựa vào mỗi sáng, nụ cười tỏa nắng khi thức giấc và đôi môi nồng nàn chúc ngủ ngon sẽ vĩnh viễn không còn nữa.
Nghĩ về nhiều thứ, Huyền An bỗng run rẩy bờ vai, nước mắt rơi lã chã như mưa.
– Anh nói dối…
– Anh gạt em…
– Anh đã hứa sẽ nắm tay em đi đến hết cuộc đời…
– Tại sao anh lại bỏ đi trước.
– Em biết sống thế nào.
– Đại Việt sẽ thế nào.
– Con dân của anh sẽ thế nào?
– Trả lời em đi..
Cả căn phòng rộng lớn trống trải chỉ còn lại tiếng khóc nức nở và tâm sự một mình của cô bé đáng thương.
Những người khác rất hiểu chuyện, sau khi xác định Trần Tí đã thực sự chết liền lui ra ngoài, để cho Huyền An một mình ở lại, thỏa sức khóc lóc cho vơi đi nỗi buồn trong lòng.
Cũng có một vài người muốn Huyền An bình tĩnh lại để dẫn dắt Đại Việt vượt qua cơn địa chấn khi Trần Tí bị ám sát, nhưng vào thời điểm này, Huyền An muốn mặc kệ tất cả mọi thứ, ở bên cạnh Trần Tí trong những giây phút cuối cùng.
Thiếu đi người mình yêu nhất thì thế giới này đâu còn nghĩa lý gì nữa.
Đối với Huyền An, Trần Tí chính là mặt trời của cô.
Mặt trời đã sập rồi thì cô cũng không còn thiết sống nữa.
Cô không chú ý tới, cơ thể của Trần Tí có sự thay đổi khác thường.
Khuôn mặt vốn đang tái dần đi dần lấy lại vẻ hồng hào.
Trước mũi rung rinh những cơn gió nhẹ, nhịp tim tuy nhỏ nhưng đã bắt đầu đập trở lại.
Trần Tí đã chết.
Nhưng anh vẫn sống.
Nguyên nhân đến từ người cha thần bí của anh, kẻ nắm trong tay quyền năng của sự sống, có thể phục sinh bất kỳ ai, dù ở cách xa vượt vũ trụ, thời không, thế giới, chư thiên.
Trước khi Trần Tí được gửi tới thế giới này, bố của anh đã đặt dấu ấn lên người anh, sẽ tự động giúp anh phục sinh trở lại mỗi khi tử vong.
Có điều vì khoảng cách quá xa và Trần Tí bị tấn công bởi vũ khí hệ quy tắc nên quá việc phục sinh mất rất nhiều thời gian.
[Giải thích một chút, đây không phải buff bẩn tức thời mà đã có bố trí ở trong các bộ trước viết cách đây hai, ba năm rồi, bạn nào đọc sẽ biết, bố của Trần Tí thực sự mạnh như vậy.]
Huyền An không hề hay biết những điều này.
Cô vẫn còn đang đắm chìm trong thế giới sụp đổ của mình, trái tim bị bóp nghẹt, hít thở khó khăn, đôi mắt mờ ảo không thể nhìn thấy điều gì cả.
Bỗng từ phía sau lưng cô, một hình chiếu 3D từ từ xuất hiện.
Đây chính là trợ lý Hồng, nhưng khác với vẻ hào hoa, nghiêm túc thường ngày, lúc này, hình ảnh của Trợ Lý Hồng giống như bị nhiễu sóng, có những vết nhòe.
Rất rõ ràng, cô đã bị thương… không, nói đúng hơn là đã gặp trục trặc, hỏng hóc sau khi bảo vệ Trần Tí.
Nhìn thấy Huyền An cúi gằm mặt bên giường khóc, thực sự trợ lý Hồng cũng không muốn xen vào.
Nhưng cô không thể không dừng Huyền An lại vì điều này ảnh hưởng đến tính mạng và nguyện vọng của Trần Tí, ảnh hưởng đến cơ đồ bá nghiệp của Đại Việt.
– Hoàng hậu… không… cô chủ.
– Nếu tôi là cô chủ, lúc này sẽ không lãng phí thời gian ở đây khóc lóc như vậy.
Đột nhiên bên tai xuất hiện giọng nói khiến Huyền An giật nảy mình.
– Cô là ai?
Huyền An dùng tay lau bớt nước mắt trên mặt, đứng thẳng dậy chất vấn trợ lý Hồng, đồng thời bí mật đem Trần Tí bảo vệ ở phía sau.
Nhìn thấy động tác tỉ mỉ như thế, trợ lý Hồng thầm hài lòng, ngoài mặt thì duy trì vẻ chuyên nghiệp:
– Chào cô chủ, xin tự giới thiệu, tôi là trợ lý Hồng, một người giúp việc đến từ thiên giới, chịu trách nhiệm bảo vệ cậu chủ.
Trợ lý Hồng lựa chọn dùng một thân phận phù hợp với nhận thức của Huyền An hơn.
Một phần vì đỡ tốn thời gian giải thích, một phần vì đây là bí mật của Trần Tí, trừ khi Trần Tí đích thân nói, nếu không trợ lý như cô sẽ chẳng bao giờ chủ động tiết lộ.
Ở phía bên kia, Huyền An không vội tin ngay, trong đáy lòng cất giấu sự cảnh giác nhưng ngoài mặt thì cười hì hì:
– Hóa ra là vậy.
– Thảo nào nhìn chị khác hẳn người thường, dường như… không có thực thể.
Khi nói câu này, Huyền An chú ý biểu lộ trên mặt trợ lý Hồng có điểm đáng ngờ gì không nhưng trợ lý Hồng chỉ đơn giản điềm nhiên:
– Đúng vậy, tôi không có thực thể, cũng không phải con người.
– Chuyện đó không quan trọng.
– Quan trọng là cô không nên lãng phí thời gian ở đây thế này.
– Bởi vì cậu chủ còn sống.
Huyền An kinh ngạc.
Nhưng phản ứng đầu tiên của cô không phải là nghi ngờ lời của trợ lý Hồng dù nó cực độ vô lý.
Đối với thế giới sắp sụp đổ của cô, việc bấu víu vào hi vọng Trần Tí còn sống quan trọng hơn lý trí.
Ngay lập tức, cô xoay người lại kiểm tra cơ thể Trần Tí mà không thèm hỏi hay nghi ngờ bất cứ điều gì cả.
Đây chính là sức mạnh của tình yêu chân chính.
Và khi kiểm tra, Huyền An dần nở nụ cười rạng rỡ như hoa nở mùa xuân.
Trước đó, chỉ vì Huyền An quá đau lòng nên mới không chú ý, bây giờ cẩn thận kiểm tra, cô dễ dàng cảm giác được sự sống mỏng manh tồn tại bên trong cơ thể của người mình yêu.
– Hơi thở của anh ấy!
– Sự ấm áp quen thuộc này.
Trái tim của Huyền An run lên vì vui sướng, thế giới này bỗng chốc trở nên tươi đẹp như thế, đến cả không khí cũng có vị ngọt.
Đáng tiếc, lại có giọng nói cắt đứt sự ngọt ngào này:
– Tuy cậu chủ còn sống, nhưng tạm thời vẫn chưa tỉnh lại ngay được.
– Cậu chủ vẫn cần một thời gian rất dài và đặc biệt là quốc vận hộ thể để có thể hoàn thành việc phục sinh.
Huyền An xoay người lại, gấp gáp hỏi:
– Quốc vận là gì và khi nào anh ấy mới tỉnh lại?
– Nhanh thì năm năm, chậm thì lên đến hàng chục năm.
– Còn quốc vận, nói phức tạp thì rất dài dòng, tôi chỉ nói đơn giản với tình thế hiện nay, quốc vận chính là vị thế, sức mạnh của Đại Việt.
– Đại Việt càng mạnh thì quốc vận càng lớn, càng bảo hộ cho cậu chủ tốt hơn.
Trên thực tế, trợ lý Hồng chỉ nói một nửa.
Đúng là quốc vận giúp ích cho việc phục hồi của Trần Tí nhưng dù không có thì anh vẫn sẽ tự tỉnh lại, chỉ có điều lâu hơn.
Nhưng đứng ở cương vị của trợ lý Hồng, cô đương nhiên muốn Trần Tí nhanh chóng tỉnh lại nên không nói rõ để Huyền An tìm cách tăng cao quốc vận Đại Việt, giúp Trần Tí phục hồi nhanh hơn.
Quả nhiên, Huyền An lập tức cúi đầu đăm chiêu nghĩ cách, không lãng phí thời gian nghi ngờ liệu trợ lý Hồng có lừa gạt cô hay không.
Không phải cô hoàn toàn tin tưởng trợ lý Hồng nhưng Huyền An thực sự không dám đánh cược tính mạng của Trần Tí.
Cho dù chỉ có 1% rủi ro, cô cũng không chấp nhận.
Và khi cẩn thận suy xét, Huyền An nhận thấy tình thế Đại Việt hiện tại rất nguy cấp.