Chương 348: Ám sát lãnh tụ (xong)
Tommy nhanh chóng nghĩ ra vấn đề sống còn, đứng giữa ranh giới sinh tử, hắn ta thể hiện tố chất của một sát thủ dày dạn kinh nghiệm, quyết đoán leo cửa sổ từ tầng bốn nhảy xuống với mong muốn chạy thoát thân.
Tuy rằng ngã xuống có khả năng bị gãy chân nhưng…
Còn chưa kịp nghĩ xong bước tiếp theo, Tommy liền cảm giác bản thân rơi xuống, tựa lưng vào một lưới sợi mềm.
Nhờ lưới sợi này, Tommy có thể an toàn hạ cánh, không hề bị tổn thương.
Nhưng hắn ta không những không vui vẻ mà còn tái mét mặt mày chửi thề.
Ngay sau đó, lưới sợi này giống như lưới đánh cá bắt được cá voi, được những “ngư dân” buộc quanh người gã ta, bó chặt không động đậy được.
Nhìn từ phía ngoài, giống hệt như kiểu Tommy tự mình chui đầu vào rọ, cực kỳ xấu hổ.
Rất hiển nhiên, không ai tự nhiên giăng lưới ở đây như vậy, chắc chắn là đã chuẩn bị sẵn để bắt gọn hắn ta.
Quả nhiên, xuất hiện xung quanh là những cảnh vệ mặc thường phục nhàn nhã rít thuốc lá:
– Chờ mãi mới chịu nhảy, tính ra phản ứng còn chậm!
– Ừ, loại trình độ này còn bày đặt qua ám sát lãnh tụ Đại Việt, không biết ai cho họ dũng khí.
– Chắc tội phạm, sát thủ ở bên Mỹ tung toành “tự do” quá nên tưởng Đại Việt cũng vậy.
Tới lúc này, Tommy làm sao không biết tất cả đã bị bắt, chỉ trừ Elanor và Phạm Ẩn không tham gia.
– Khoan đã!
– Tại sao lại trùng hợp như vậy?
– Có lẽ nào…
Đôi mắt Tommy trừng lớn lên, giống như phát hiện bí mật đồng trời nào đó.
…
Trên đường phố, Phạm Ẩn ngây ngốc dẫn theo Elanor xuyên qua giữa hàng rừng công an và cảnh vệ Đại Việt, tiếp cận về hướng lãnh tụ mà không lo bị cản lại.
Mọi người cười vui vẻ chào anh:
– Chào đồng chí!
– May mà có đồng chí mật báo, nếu không sẽ nguy hiểm tới dân thường.
– Đúng vậy, ai mà ngờ có kẻ phát rồ muốn ám sát lãnh tụ Đại Việt.
Tất cả vui vẻ chào đón Phạm Ẩn, bởi vì anh đã chứng minh thân phận đặc vụ ngầm của mình, đồng thời còn giúp họ tóm gọn một ổ sát thủ gan to bằng trời dám nhắm tới lãnh tụ.
Mặc dù họ hơi kỳ quái vì sao nụ cười trên mặt Phạm Ẩn cứng đờ như xác sống nhưng cũng không nghĩ quá nhiều, đoán rằng Phạm Ẩn vốn đã như vậy.
Dù sao Phạm Ẩn là đặc vụ ngầm, chỉ một số ít những người liên hệ trực tiếp mới biết bộ dạng thường ngày của anh ra sao.
Không ai chú ý tới lão già gân Elanor cúi đầu đi đằng sau nở một nụ cười quỷ quyệt.
– Bảo vệ năm lớp?
– Quá đơn giản!
– Hừ, chỉ dùng mạng của mấy con côn trùng để lấy lòng tin của công an Đại Việt là qua được.
– Từ đầu thì đã không ai cho rằng đám sát thủ này làm được chuyện gì cả, chúng chỉ có giá trị duy nhất là để đánh lạc hướng.
Không sai, Elanor chính là người chủ động mật báo bắt giam đám người Tommy thông qua thân phận đặc vụ của Phạm Ẩn.
Mặc dù Phạm Ẩn hiện tại bị điều khiển như con rối, đồng thời mang theo Elanor nhưng chính vì anh ta vừa mật báo triệt phá đội ám sát của người Mỹ nên không khiến người khác nghi ngờ, một đường đi thẳng tới chỗ lãnh tụ Đại Việt.
Dù sao thì xung quanh chỗ Trần Tí còn nhiều người bảo vệ khác về chốt chặn an ninh nên vòng ngoài kiểm tra không quá gắt gao.
Xét theo logic thông thường, cho dù Phạm Ẩn và Elanor mưu đồ phản bội cũng không có cơ hội thành công.
Nhưng đây là đặt trên thường thức đương thời, không tính tới vũ khí bí mật uy lực vượt xa thời đại
Elanor nhìn xuyên qua lực lượng cảnh vệ đang chuẩn bị sát người, ngắm nghía cẩn thận nhân vật quan trọng nhất của Đại Việt, lãnh tụ vừa bước xuống xe.
Từ vị trí của ông ta, chỉ thấy lờ mờ dáng vẻ của Trần Tí, khoảng cách xa tới mức cầm súng tự do bắn cũng khó lòng trúng được.
Nhưng Elanor không cần súng.
Bàn tay ông ta thò vào trong túi, bí mật xoa nắn Lệnh Bài Tử Vong, đồng thời niệm chú:
– Thiên An Đế, chết!
Ngắn gọn chỉ bốn chữ, cực kỳ xúc tích.
Mấy từ này được nói thầm không ra tiếng.
Chẳng ai có thể nghe được cả.
Ngay cả cảnh vệ sát bên cũng chỉ nhìn thấy mấp máy môi thấp thoáng rồi thôi.
Ấy vậy mà giống như có trực giác phát hiện nguy hiểm, Trần Tí ở tít phương xa đột ngột cảm thấy lạnh sống lưng.
Một luồng khí lạnh chạy dọc xương sống, khiến cho từng cọng lông tơ của anh dựng đứng lên.
Đây là cảm giác rất đặc thù, giống như bị sư tử, rắn độc nhìn chằm chằm vậy.
Cùng lúc đó, Trợ lý Hồng điên cuồng cảnh báo:
– Cảnh báo, phát hiện vũ khí pháp tắc tấn công!
– Cảnh báo, phát hiện vũ khí pháp tắc hệ nhân quả!
– Cảnh báo, khởi động hệ thống phòng ngự!
– Thất bại…
Ầm!
Giống như có sấm nổ trong óc Trần Tí, cùng lúc đó, chiếc vòng trí tuệ nhân tạo mà mẹ anh tặng cũng bị nứt ra.
Một luồng sức mạnh kỳ dị vô sắc, vô hình âm thầm xuất hiện và tấn công thẳng vào linh hồn của anh.
Điều đáng sợ là chẳng ai trên đời có thể phát hiện ra đòn tấn công ấy, nó giống như một loại sức mạnh tối thượng không thể khác cự, cao cao tại thượng chẳng khác thần linh.
Hiền nhân xem thường người khác cũng là có lý do, bởi vì họ tự xem mình trở thành người thừa kế của thần.
Trong giây phút cuối cùng trước khi mất ý thức, Trần Tí chỉ kịp xoay người lại, chỉ về phía lão già gân Elanor hét lớn:
– Có kẻ ám sát!
– Bắt!
Và đó cũng là lời nói cuối cùng của Trần Tí trước khi ngã gục xuống đất trong sự ngỡ ngàng của mọi người xung quanh.
Cảnh vệ đứng hình.
Dân chúng sững sờ.
Đến những chú chim trên bầu trời cũng giật mình ngừng hót.
Thời gian lúc này giống như bị đóng băng lại trước sự gục ngã của Trần Tí giữa sự bảo vệ của hàng ngàn người.
Ngay sau đó.
Kết thúc giây phút ngắn ngủi sững sờ vì thất thần, kẻ phản ứng lại đầu tiên chính là Elanor.
Gã ta không biết vì sao Trần Tí phát hiện Lệnh Bài Tử Vong và còn đủ sức nhắm vào mình sau khi Lệnh Bài Tử Vong khởi động.
Nhưng Elanor biết, mình phải chạy.
Lệnh Bài Tử Vong trên tay Elanor đã biến mất, gã ta tuy mạnh hơn người bình thường rất nhiều nhưng cũng không phải thiên thần hạ phàm, bị bao vây bởi quân đội chuyên nghiệp cũng sẽ chết.
Ban đầu, dự tính của Elanor là bản thân sẽ không bị phát hiện, chỉ cần nhân lúc hỗn loạn chuồn đi thì sẽ an toàn.
Ngay lập tức, Elanor gồng cơ chân, đạp đất phi nước đại về phía hàng dài cảnh vệ với mục đích tranh thủ lúc bọn bọ chưa phản ứng lại, lao về phía đám đông để lẩn trốn.
Lão ta không thèm ngoái lại nhìn Phạm Ẩn dù chỉ một lần vì món đồ đã mất giá trị thì nên vứt.
Đây là chuyện mà các hiền nhân từng làm ở thời cổ đại, người phàm với vũ khí lạnh chẳng thể ngăn cản.
Bản thân Elanor cũng từng thực hiện vài lần cướp pháp trường, nhất kỵ đương thiên thời xưa.
Nhưng thời đại đã thay đổi.
Các hiền nhân cực kỳ kiêu ngạo, luôn khinh thường người khác như sâu bọ kém cỏi, dần dần dẫn tới không đủ nhận thứ sức mạnh con người hiện có.
Họ cho rằng bản thân là người thừa kế của thần nhưng quên mất rằng phàm nhân cũng có thể nghịch phạt ác thần.
Chỉ thấy đội cảnh vệ xung quanh đồng loạt rút súng lục nhắm về phía Elanor.
Quân đội tức tốc mở khóa súng trường.
Những người cảnh vệ với khiên chắn đứng trước cản đường, ngăn không cho Elanor xông qua.
Đến ngay cả cảnh vệ tay không cũng vừa lùi vừa thủ thế, tạo thành hàng hàng lớp lớp bao vây.
– Bắt lấy kẻ ám sát!
– Mau, nổ súng bắn!
Đoàng!
Đoàng Đoàng!
Liên tục là súng nã về phía Elanor từ trong tay của cảnh vệ, quân nhân chuyện nghiệp được luyện tập bắn súng hàng trăm, hàng ngàn ngày.
Đây là trình độ hoàn toàn khác biệt với người thường với tỷ lệ chính xác cao dù đang di động.
Phụt!
Phụt!
Elanor còn chưa kịp tiếp cận hàng chắn đã bị bắn trúng năm phát đạn, nếu không phải nhờ thân thể quá khỏe thì đã gục ngay tại chỗ.
Cơn đau khiến thần kinh gã ta căng chặt, hắn gầm lên một tiếng rồi xông thẳng về phía hàng chắn, muốn nhanh chóng rời khỏi.
Với sức mạnh như quái vật, Elanor tông ngã được mười mấy cảnh vệ, xông qua hàng rào đầu tiên.
Nhiều chiến sĩ công an bị tông đến gãy xương, hộc máu nhưng vẫn kiên trì nắm tay, nắm chân cản trở Elanor tiến lên.
Từ phía sau, các cảnh vệ và cảnh sát thấy vậy liên tục nhào tới đè Elanor xuống, tạo thành chiến thuật biển người ngăn chặn con quái vật điên cuồng này.
Cơ thể bị thương, lại bị hàng hàng lớp lớp những người chiến sĩ bao vây đè xuống, chẳng mấy chốc, Elanor bị đè sát xuống đất, khống chế.
Trong lúc này, Trần Tí đã được đưa đi cấp cứu dưới sự bảo vệ khẩn cấp.
Tất cả bác sĩ giỏi nhất Đại Việt được điều động khẩn cấp vào hoàng cung.
Nhưng không có tác dụng gì cả.
Trần Tí đã tắt thở…