Chương 344: Ám sát lãnh tụ (2)
Trên phố Hà Nội, có một quán trọ đặc biệt là nơi đến thường xuyên của những cặp đôi mới lớn.
Mỗi khi hai người hẹn hò chim chuột với nhau, bạn gái bảo đi đâu cũng được thì y như rằng chàng trai sẽ hí hửng dắt tới đây, chỉ vào tấm bảng “Đâu Cũng Được” với vẻ đắc ý cứ như thể người thắng trận.. mặc dù ai là gà, ai là thóc còn phải chờ hạ hồi phân giải.
Trương Quốc Huy không biết giai thoại này, tuy nhiên vì muốn tìm một nơi hẻo lánh, ít người chú ý nên vô tình chọn trúng nơi đây để ở lại.
Nhóm người tây không biết tiếng Việt được dẫn lên phòng trước, chỉ để lại Trương Quốc Huy và một người gốc Việt khác tên Phạm Ẩn làm thủ tục.
Nhưng có vẻ như anh chàng Phạm Ẩn đó vấn đề về trí não, cứ nhìn chằm chằm vào phía cổng một cách ngơ ngác.
Ban đầu Trương Quốc Huy tưởng nhầm đối phương nhìn xôi, giò ngon tuyệt của các em sinh viên mới lớn vào nhà nghỉ để thức nhưng hóa ra không phải.
– Phạm Ẩn, anh đang làm gì đấy?
Trương Quốc Huy tò mò vỗ vai Phạm Ẩn, dự định dò hỏi xem vì sao được các quan tây dẫn theo tới đây, liệu có biết gì về “công việc hay không”.
Phạm Ẩn chậm rãi quay lại, để lộ ra một khuôn mặt ngơ khác cười hì hì, thò lò nước mũi như kiểu con nít lên ba.
– Chơi bắn bi không?
Giọng nói hớ hớ, nội dung câu nói cũng chẳng ra đâu vào đâu, hỏi một đằng trả lời một nẻo.
Huy hơi nhăn mày lại, khuôn mặt bần tiện lộ rõ vẻ chán ghét vì nhận ra đối phương có vẻ bị vấn đề gì đó ở đầu nhưng nghĩ tới Phạm Ẩn luôn ở cạnh Elanor, một ông tây già có địa vị làm đội trưởng liền gượng cười giả trân:
– Ha ha, cậu đây thích đùa thật!
– Phòng của cậu là ông Elanor đã có rồi, cùng đi lên nhé!
Phạm Ẩn giống như bị kích thích, dùng sức vỗ hai tay bạch bạch, cái đầu giật giật nói:
– Đi đi!
– Đi đi!
– Vui quá xá vui!
Cố nén cảm giác ghê tởm, Trương Quốc Huy dẫn Phạm Ẩn lên lầu bởi vì đây là yêu cầu của Elanor.
Trên đường đi, Phạm Ẩn nhìn ngó đông tây, tay chân táy máy cứ như con khỉ làm Trương Quốc Huy đi thật nhanh để tránh ánh mắt soi mói của người xung quanh.
Đến trước cửa phòng, Trương Quốc Huy còn chưa kịp mở miệng, âm thanh của Elanor từ trong phòng đã vọng ra:
– Để Phạm Ẩn ở đấy rồi về phòng đi!
Trương Quốc Huy hơi sầm mặt xuống, gã ta cố sức làm như vậy là để bợ đít của Elanor.
Đáng tiếc, đối phương hoàn toàn không có ý định nói chuyện với công dân hạng ba như gã.
Nhưng Huy không dám có ý kiến với quan tây, chỉ nhìn chằm chằm về phía Phạm Ẩn với ánh mắt ghen tị vì được bợ đít quan tây.
Hắn ta không biết rằng, Phạm Ẩn mới là kẻ khổ nhất ở đây, sống không bằng chết.
Sau khi bước vào phòng, Phạm Ẩn liền bị Elanor thôi miên bằng một con lắc ma thuật.
Sau khi bị thôi miên, Phạm Ẩn giống như mất đi ý thức trở thành người gỗ, đôi mắt trắng dã không có lòng đen, ngồi phịch trên ghế.
– Thuật tẩy não của Murkoff kết hợp với con lắc ngàn năm dùng tốt thật.
– Đáng tiếc bị hạn chế số lượng người và cần thời gian dài, nếu không thì trực tiếp thôi miên lãnh tụ Đại Việt còn tốt hơn.
– Thôi không sao, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ của “Hiền Giả” là được.
Elanor chính là hiền giả ở nước Mỹ từng có lần chạm trán với đặc vụ Đại Việt tên Phạm Ẩn.
Sau khi bắt giữ Phạm Ẩn, ông ta đã dùng những thủ thuật tra tấn vô nhân đạo để tẩy não hòng thu được thông tin bí mật trong lực lượng tình báo, an ninh Đại Việt.
Nhưng tinh thần của Phạm Ẩn quá cứng, bất khuất như dãy núi trường sơn, dù bị tra tấn cả ngày lẫn đêm vẫn quyết không chấp nhận bị khuất phục.
Cuối cùng, Elanor phải dùng thêm báu vật thôi miên là con lắc ngàn năm khiến trí não của Phạm Ẩn giống như trẻ lên ba đần độn thì mới khống chế được.
– Xung quanh lãnh tụ được bảo vệ thế nào? Làm sao để tiếp cận được?
Phạm Ẩn nghe được câu hỏi liền trả lời một cách máy móc:
– Lãnh tụ Đại Việt được bảo vệ bởi năm lớp, lớp thứ nhất là cảnh sát bài tra, loại trừ người khả nghi tiếp cận ở bán kính 20 cây số.
– Tiếp đó là lớp bảo vệ thứ hai với cảnh sát mặc thường phục bảo vệ xung quanh, trà trộn vào đám đông trong khoảng cách 10 cây số.
– Lớp bảo vệ thứ ba…
– Cuối cùng là lớp bảo vệ thứ năm, do những đặc vụ tinh anh bậc nhất, lý lịch trong sạch, được nhà nước nuôi nấng và bảo mật thông tin từ nhỏ, phụ trách bảo vệ xung quanh lãnh tụ, thậm chí dù mất mạng cũng không tiếc.
Mặc dù trí não bị con lắc ngàn năm biến đổi nhận thức nhưng trí nhớ của Phạm Ẩn thì còn giữ nguyên.
Ở trong trạng thái bị khống chế, anh có thể chậm rãi kể lại toàn bộ những kiến thức bản thân từng học ở trường đào tạo đặc vụ.
– Vậy làm thế nào để một người tây dương tiếp cận mà không bị nghi ngờ.
– Không cần quá gần, xa một chút cũng được, thấy mặt là đủ.
Lần này, Elanor mang theo vũ khí là Lệnh Bài Tử Vong, chỉ cần tiếp cận đủ khoảng cách thấy mặt là có thể giết được người.
Những tưởng đây là chuyện đơn giản nhưng sự thực không đễ như vậy:
– Một người mang khuôn mặt tây dương lạ lẫm rất khó tiếp cận.
– Lãnh tụ hầu hết thời gian đều làm việc trong hoàng cung.
– Dù đi ra ngoài cũng đều được sắp xếp, bài tra từ trước.
– Trừ khi là người cài cắm từ lâu, thân phận được nghiệm chứng sơ bộ thì mới có thể tiếp cận nhưng cũng phải tìm cơ hội sự kiện lớn, lãnh tụ thăm hỏi người dân thì mới đụng được.
– Thân phận nghiệm chứng sơ bộ giống như công dân Đại Việt sinh ra và lớn lên ở đất Việt hoặc nhân sự nước ngoài nhưng đã sống và làm việc tại Đại Việt trên năm năm, đồng thời hành vi ổn thỏa, không có điểm đáng ngờ.
Nghe Phạm Ẩn giải thích xong, Elanor cắn môi trầm tư.
Mặc dù bản thân ông ta được tiêm thuốc tiến hóa, sức mạnh hơn xa người thường nhưng về bản chất không thể trực diện chống lại quân đội.
Còn về thân phận được nghiệm chứng, chắc chắn một gương mặt tây âu đột nhiên bay sang Đại Việt không rõ lý do sẽ bị loại từ vòng gửi xe.
Tất nhiên, vẫn còn một cách khác là giao Lệnh Bài Tử Vong cho người khác sử dụng.
Nhưng đây là báu vật của tổ chức, ẩn chứa sức mạnh vô địch, Elanor không dám giao cho người khác, lỡ bị mất hay phản bội thì hậu quả khôn lường.
– Quả nhiên lãnh tụ Đại Việt được bảo vệ quá kỹ lưỡng, phải tìm cách tiếp cận mới được.
Cạch!
Đang lúc Elanor đắn đo suy nghĩ thì cửa phòng có tiếng gõ.
Elanor thu hồi thuật thôi miên, biến Phạm Ẩn trở lại thành một người đần độn rồi mời vào trong.
– Tommy, ông đến đây để làm gì?
– Tôi đã bảo tạm thời tránh gặp mặt, hoạt động như khách du lịch để không bị nghi ngờ cơ mà.
Người đến là một gã đàn ông tóc vàng, đôi mắt hơi híp lại trông cực kỳ nham hiểm.
– Đúng là thế!
– Nhưng dù sao cũng phải có phương hướng cụ thể, đi đâu, hướng nào chứ?
– Không lẽ tiền thuế người dân Hoa Kỳ là để chúng ta đi dạo, tặng không GDP cho Đại Việt?
Tommy nói nhẹ nhàng nhưng ý đồ chất vấn lộ rõ rành rành.
Trên thực tế Tommy có bất mãn với Elanor vì nghĩ Elanor là một kẻ đi cửa sau, không có năng lực, cướp đi vị trí đội trưởng của hắn ta.
Đoàn sát thủ này gồm sáu người, được cử đến từ Mỹ theo chỉ thị của tập đoàn Murkoff, ban đầu do Tommy làm đội trưởng.
Nhưng tổ chức Hiền Giả đã vận dụng sức mạnh của mình, bí mật để Elanor trở thành đội trưởng, lợi dụng đám người Tommy làm thuộc hạ để có thể tiêu diệt Trần Tí.
Tập đoàn Murkoff tuy cực kỳ khủng bố, khống chế mọi thứ trên nước Mỹ nhưng lại bị tổ chức Hiền Giả ngầm thao túng nên việc này đối với Hiền Giả không hề khó.
Chẳng qua vô tình cũng khiến Tommy sinh lòng bất mãn trực tiếp với Elanor.
– Ồ!
– Cậu đang nghi ngờ quyết định của tôi.
Elanor nở nụ cười, không hề e ngại Tommy một chút nào, thậm chí có phần vui vẻ kiểu như trẻ con thấy đồi chơi.
– Hừ, ông có thể hiểu như vậy.
– Hãy nhìn xem, thuộc hạ của ông, ngơ ngơ ngác ngác cứ như mắc bệnh thiểu năng trí tuệ, thật không biết ông mang theo làm gì.
Tommy chỉ vào Phạm Ẩn mắng mỏ, anh ta cảm thấy sự tồn tại của Elanor và Phạm Ẩn là sỉ nhục đối với họ.
Dù sao, chỉ cần là người bình thường đều sẽ thấy khó hiểu với việc mang theo một kẻ vô dụng như Phạm Ẩn đi làm việc đại sự.
Nhưng Elanor không tức giận chút nào, thậm chí còn cười rạng rỡ hơn, có điều trông hơi… biến thái một chút.