Chương 343: Ám sát lãnh tụ (1)
– Sau khi thẩm tra kỹ lưỡng, tòa án nhận định CIA đã lạm dụng quyền lực để tiến hành nghiên cứu thực nghiệm trên cơ thể người, gây tổn hại đến nền dân chủ và tự do của nước Mỹ.
– Tòa phán quyết CIA có trách nhiệm bồi thường tổn thất về tinh thần cho các nạn nhân, đồng thời tiêu hủy toàn bộ dữ liệu nghiên cứu.
– Giám đốc CIA sẽ phải từ chức vì sai lầm của mình.
– Các cơ quan nhà nước đều phải chịu trách nhiệm.
– Riêng các tập đoàn, công ty tư nhân chỉ là do bị CIA ép buộc, lợi dụng, được miễn tất cả mọi trách nhiệm có liên quan.
Tòa án tối cao Mỹ, giám đốc CIA bị đưa ra làm đại diện cho bị cáo, đón nhận phán quyết dành cho mình.
Ở bên cạnh ông ta là những quan thức thân cận, cũng phải hầu tòa.
Phía xa xa, Trịnh Uyên và những tài phiệt được ngồi trên đài cao, tham dự với tư cách “người bị hại”.
Giám đốc CIA nhìn thấy những “người bị hại” cười cợt nâng ly rượu như thể vua chúa, hoàng tộc liền giật giật khóe miệng, nhưng cuối cùng cũng không dám nói gì.
Ông ta chỉ có thể nói theo bản thảo được người khác chuẩn bị sẵn:
– Đây là hành động bất đắc dĩ của CIA nhằm bảo vệ thế giới tự do.
– Tất cả là do Đại Việt đã có âm mưu tẩy não từ trước nên nước Mỹ mới buộc phải phát triển công nghệ để chạy đua vũ trang.
– Nếu không phát triển công nghệ tẩy não, sớm muộn cả thế giới này cũng bị Đại Việt chiếm đóng, nước Mỹ chỉ vì cứu vớt thế giới, vì hòa bình của nhân loại.
– Chúng tôi có bằng chứng không thể chối cãi thông qua lời khai của một người nào đó mà chúng tôi chưa kịp bịa ra.
– Nhiều “thiên sứ tài phiệt” đứng ra xác nhận, tôi nghĩ đã đủ sức thuyết phục vì mọi người đều biết, ở nước Mỹ thì tài phiệt không bao giờ sai.
– Cuối cùng, bởi vì chúng ta là thế giới của tự do, vì muốn bảo đảm nền dân chủ, tôi chấp nhận mọi phán quyết của tòa, từ chức nhận lỗi.
Ông ta nói một cách hiên ngang lẫm liệt, người không biết còn tưởng rằng ông ta là anh hùng cứu thế chứ không phải tội đồ đem con người ra thí nghiệm.
Trên thực tế, đây chỉ là những lời nói bốc phét cho vui chứ chúng không hề liên quan gì đến Đại Việt cả, cũng chẳng tồn tại chứng cứ nào cả.
Thậm chí cả CIA cũng chỉ là hình nhân thế mạng cho đám tài phiệt cao cao tại thượng.
Giám đốc CIA cố nén sự bất đắc dĩ trong lòng, cúi đầu xin lỗi nạn nhân trước mặt truyền thông nhằm giúp tẩy trắng cho tập đoàn Murkoff.
Tối hôm qua, một tài phiệt giấu tên đã mang theo quân đội tư nhân của Murkoff tới nhà của ông ta, đưa ra hai lựa chọn.
Một là tự nguyện thừa nhận bản thân ra lệnh cho CIA đứng đằng sau dự án Brain Wash, từ chức nhận lỗi.
Hai là “tự sát” tại nhà vì sợ tội sau khi dự án Brain Wash bị lộ.
Hiển nhiên, giám đốc CIA cũng là người, không muốn chết thẳng cẳng như con chó nên đành nhắm mắt bịa đặt một cách dối trá.
Dân thường không biết điều này.
Ở bên ngoài, báo chí, phóng viên nô nức đưa tin:
– Giám đốc CIA cũng phải từ chức nhận lỗi, chứng tỏ nền dân chủ của Hoa Kỳ ưu việt nhất thế giới, giúp cho thiên sứ tài phiệt nắm giữ địa vị cao hơn nhà nước.
– Nơi nào lãnh đạo bị bắt, nơi đó mới thể hiện được sự tự do siêu vĩ đại của nền dân chủ cho các thiên sứ tài phiệt dẫn dắt.
– Đúng vậy, Đại Việt rõ ràng cũng có nghiên cứu dựa theo bằng chứng không thể chối cãi, mặc dù không ai biết bằng chứng đó là gì nhưng đích thân “thiên sứ tài phiệt” đã nói thì chắc chắn không sai, hoàng đế Đại Việt nên từ chức và giao lại quyền lực cho tài phiệt để đảm bảo sự tự do, dân chủ.
Từ đầu tới cuối, toàn bộ nhánh truyền thông đều cố tìm mọi cách lấp liếm cho những tài phiệt độc tài đằng sau điều khiển.
Chúng không nhắc đến việc Temple Gate do tài phiệt mua.
Cũng không nhắc đến tài phiệt bao trọn bệnh viện, trường học.
Điển hình kèo thối thì do Đại Việt, kèo thơm thì nhờ tài phiệt.
Trên thực tế, những đế quốc tư bản có thể tùy tiện sa thải bộ trưởng, giám đốc, quan chức chính trị mà không lo lắng chút nào vì kẻ cầm quyền thực sự là tài phiệt cao cao tại thượng cha truyền con nối.
Phải biết, nếu xét về độ độc tài thì tài phiệt còn khủng khiếp hơn lãnh đạo vì lãnh đạo còn cần dân bầu nhưng tài phiệt thì không, thích làm gì thì làm chẳng ai dám quản.
Vậy nên bọn chúng chỉ đạo truyền thông đánh tráo khái niệm, cho rằng tài phiệt độc tài là vì dân chủ, tự do nhằm lấp liếm đi tội ác mà tập đoàn Murkoff gây ra.
Chỉ bằng một hình nhân thế mạng là giám đốc CIA, tập đoàn Murkoff đã thành công tẩy trắng một cách đơn giản, đây là sức mạnh kinh khủng của tài phiệt độc tài cao hơn luật pháp.
Tuy nhiên, bởi vì Đại Việt tung ra nghiên cứu Brain Wash, dẫn tới dự án tẩy não toàn nước Mỹ này buộc phải tạm hoãn và chờ thời cơ thích hợp hơn.
Nó khiến tập đoàn Murkoff tổn thất rất nhiều tiền bạc và thời gian.
Tất cả khiến tập đoàn Murkoff căm thù Đại Việt đến tận xương tủy, muốn tìm mọi cách tiêu diệt hoàng đế là Trần Tí.
Và hiển nhiên, nước Mỹ hiện tại chỉ có thể sử dụng biện pháp ám sát chứ chẳng thể đối đầu trực diện với siêu cường quân sự Đại Việt.
Bến cảng Hải Phòng.
Một người đàn ông đội mũ rộng vành, cúi thấp đầu bước xuống dẫn đường cho một nhóm người tây dương đằng sau.
Trong số họ có già, có trẻ, có nam, có nữ, nhìn giống như một đoàn du lịch hoặc tị nạn chiến tranh.
Nhưng Trương Quốc Huy biết họ chả liên quan gì đến tị nạn hay du lịch gì cả, đây là một nhóm sát thủ máu lạnh nổi tiếng trong giới Mafia.
Không sai, người dẫn đầu chính là Trương Quốc Huy, một kẻ gốc Việt chạy theo giấc mơ Mỹ, bán hết nhà cửa mua một tấm vé qua Hoa Kỳ.
Hiện tại, anh ta trở lại Đại Việt, nhưng không phải để xây dựng đất nước mà là cõng rắn cắn gà nhà, dẫn đường cho đội sát thủ ám sát lãnh tụ Đại Việt.
Mở mắt nhìn lên bầu trời Đại Việt trong xanh vô ngần, Huy cảm giác vô số cảm xúc ngổn ngang trong lòng.
Đã từng, Huy cho rằng nơi đây trói buộc tài năng siêu phàm của mình, ngăn cản bản thân trở thành tài phiệt cao cao tại thượng.
Nhưng tư bản đánh đập cho Huy biết, gã ta chỉ xứng đáng làm công nhân quèn, homeless và bới rác để sống qua ngày.
Trên thực tế, nếu xét công bằng không pha tạp định kiến chính trị thì quả thực Hoa Kỳ không phải toàn điều xấu.
Hoa Kỳ đúng là giấc mơ thiên đường, nhưng thiên đường chỉ dành riêng cho tài phiệt giàu có cao cao tại thượng.
Nếu Trương Quốc Huy là tài phiệt, anh ta sẽ có cuộc sống giàu sang, sung túc ở Mỹ một cách dễ dàng.
Đáng tiếc, anh ta chỉ là người thường, phải làm công việc bẩn thỉu, hạ tiện nhất để sống lay lắt dưới gót chân tài phiệt.
Có thể có người sẽ nghĩ đơn giản “có tiền ở đâu chả vậy” nhưng đó chỉ là suy nghĩ ngây giơ.
Một đất nước được tạo ra chỉ để phục vụ người giàu nó khác hoàn toàn với quốc gia có hệ thống bảo vệ người nghèo.
Trương Quốc Huy hiểu rõ điều này nhất.
Anh ta liếc nhìn về một quán lề đường giá rẻ, cảm giác quen thuộc pha lẫn xa lạ dâng lên.
Ở Đại Việt, nhà nước luôn hỗ trợ những cơ sở sản xuất nhỏ lẻ, quán cơm bình dan nhằm phục vụ tầng lớp lao động.
Điều này dẫn đến người dân dù thu nhập không cao vẫn có chỗ vui chơi giải trí.
Thời ở Đại Việt, Trương Quốc Huy sáng đá bát phở, chiều làm đĩa lạc rang cùng ly bia, cuộc sống ung dung thoải mái dù công việc bình thường.
Nhưng lúc đó Trương Quốc Huy cảm thấy không hài lòng.
Anh ta cảm thấy bản thân đáng ra phải giống như Elon Musk, trở thành siêu tài phiệt, gái xinh bu đầy xung quanh, ăn chơi tẹt ga xả láng sáng dậy sớm, xung quanh có vô số kẻ hầu người hạ.
Đây là những điều mà Đại Việt rất hạn chế.
Bởi vì ưu tiên tầng lớp lao động, Đại Việt luôn hạn chế trào lưu ăn chơi xa hoa trụy lạc, dịch vụ như bar sàn, bay lắc rất hiếm gặp.
Ngược lại, ở Mỹ không bao giờ tồn tại quán lề đường giá rẻ, tất cả hàng hóa, dịch vụ đều được tạo ra ở mức giá hạng sang nhằm phục vụ người giàu.
Điều này dẫn tới người lao động buộc phải “giải trí” theo mức giá của người giàu, đâu đâu cũng là bar sàn, club, khoe vú lắc mông nhìn tít cả mắt, có điều giá rất chát, dân nghèo không chơi nổi.
– Người giàu ở Đại Việt, đúng là vẫn sống thoải mái, nhưng ở nước Mỹ thậm chí còn thoải mái hơn, cao cao tại thượng không thua vua chúa là bao.
– Đại Việt chỉ là thiên đường của người nghèo, người lao động..
– Tuy giờ mình làm người lao động, nhưng mà…
Trương Quốc Huy nghĩ tới cảnh những buổi ăn chơi trụy lạc, tiệc tùng xa hoa của người giàu bên xứ tự do, liền cắn răng quyết:
– Giờ đã không còn đường quay đầu nữa rồi, muốn trở về quốc tịch Đại Việt phải đích thân lãnh tụ phê duyệt, còn khuya kẻ như mình có cơ hội.
– Mà làm dân nghèo sống ở Mỹ không khác gì con chó, phải tìm mọi cách leo rank mới có thể sống sót.
– Tao đã chịu đủ cái cảm giác làm quần quật như trâu như chó từ sáng đến tối chỉ để kiếm mấy ổ bánh mì mốc meo rồi.
– Nhưng một kẻ tầm thường như mình chỉ có nước bán rẻ tổ quốc, quê hương, quỳ liếm dưới chân người tây dương mới có cơ hội leo rank.
Trương Quốc Huy hiện đã trưởng thành hơn xưa, không còn ảo tưởng bản thân là thiên tài vạn năng, dùng tay không cạnh tranh với tài phiệt bạc tỷ.
Anh ta nhận rõ bản thân là người bình thường, nếu không liều mạng phản bội tổ quốc thì cả đời này chỉ có thể sống cạnh bãi rác, lượm mót qua ngày.
Đáng tiếc, Huy nhận rõ giới hạn của bản thân quá muộn, nếu sớm hơn, cho dù có chết anh ta cũng không phản bội để đổi lấy giấc mơ Mỹ hão huyền.
Bây giờ thì hối hận cũng đã muộn, anh ta chỉ có thể làm chó săn dẫn đường cho sát thủ thâm nhập vào lãnh thổ Đại Việt.