Biến Thiên 2 – Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới
- Chương 338: Mặt trận phía tây, chiến tranh tâm lý. (6)
Chương 338: Mặt trận phía tây, chiến tranh tâm lý. (6)
Nhìn thấy cảnh Heidler khóc tức tưởi như trẻ lên ba, Kiên cảm thấy nhói đau trong lòng và thương tiếc thay cho những binh sĩ tội nghiệp.
Anh không ngờ rằng nội bộ người Đức đã ngớ ngẩn, điên loạn tới mức này.
Và chính bản thân họ không hề hay biết nhận thức của bản thân đã bị chỉnh sửa như thế nào.
Đến mức mà một người rắn rỏi, sắt thép như Heidler phải bật khóc, hoài nghi bản thân đã phát điên.
Như vậy đủ thấy công nghệ tẩy não của tập đoàn Murkoff kinh khủng ra sao.
“May cho cậu là gặp phải tôi biết chuyện gì đang diễn ra.”
“Nếu không cho dù chết vẫn không biết được công nghệ tẩy não của tập đoàn Murkoff.”
Kiên thầm nghĩ trong lòng như vậy, lén lút tới sát tai Heidler nói vài câu rồi đi ra ngoài.
Nơi đây không phải chốn bàn việc quan trọng.
Heidler vốn đang mê man mất hết ý chí bỗng trợn tròn mắt giống như nghe được sự kiện chấn động nam vang, mưa tràn đất bắc.
Nhìn thấy Kiên rời đi, Heidler chần chừ một chút sau đó cắn răng đứng dậy đi theo.
Hai người một trước một sau đi vào căn phòng bí ẩn trước đó mà Hà Anh Huy và Trần Toản chờ sẵn.
Nhìn thấy Heidler tiến đến, Hà Anh Huy khẽ ho một tiếng, sau đó vỗ lên vai anh, nghiêm túc nói:
– Thanh niên, nước Đức đang chờ cậu cứu vớt!
Trần Toản hơi đỏ mặt quay đầu trong khi Kiên tỏ ra thích thú với câu nói đậm chất Wibu.
Riêng Heidler thì cảm giác ngạc nhiên không hiểu, nước Đức bị làm sao mà cần anh ta cứu vớt.
– Heidler, nước Đức bây giờ đang đứng trước nguy cơ bị thống trị bởi tập đoàn Murkoff.
– Cậu đã từng nghe qua dự án “Brain Wash” hay chưa?
Sau đó, mọi người giải thích tỉ mỉ cho Heidler biết về thứ gọi là công nghệ tẩy não và dự án Brain Wash.
Ban đầu, Heidler cũng cực kỳ kinh ngạc nhưng sau khi liên hệ với thực tế thì phát hiện có rất nhiều bằng chứng cho thấy nó là chính xác.
– Nhưng mà…
– Tôi chỉ là một lính quèn đang bị kỷ luật.
– Các anh nói với tôi làm gì, sao không báo với chính phủ và hoàng đế nước Đức.
Hà Anh Huy thở dài:
– Chúng tôi cũng muốn, nhưng khả năng cao hoàng đế nước Đức cũng không còn tỉnh táo nữa rồi.
– Nếu không, ông ta đã không để toàn bộ quân đội đảo chiều theo hướng đầu hàng nước Anh.
– Nhưng cậu thì khác, Heidler.
– Trái tim của cậu luôn hướng về nước Đức, dẫn tới bản thân cậu có sức đề kháng với tẩy não.
– Giống như một số người cùng chí hướng với cậu, đều vì chống lại tẩy não mà bị cấp trên “trục xuất”.
– Chúng tôi lại chỉ là người ngoài, không thể can dự vào việc nội bộ nước Đức, nếu không người Mỹ sẽ lấy cớ tự do, dân chủ buộc tội Đại Việt.
– Vậy nên, việc phá hủy trạm phát thanh, giải phóng tư tưởng cho người Đức chỉ có thể dựa vào cậu thôi, Heidler.
Lần đầu tiên trong cuộc đời, Heidler cảm nhận được thứ gọi là sứ mệnh.
Anh trịnh trọng nhận lấy các tài liệu về dự án Brain Wash mà Đại Việt thu thập được, đôi mắt lộ rõ vẻ quyết tâm.
– Cảm ơn người Việt, người Đức sẽ không bao giờ quên ơn này.
Hà Anh Huy mỉm cười:
– Chúng ta là anh em, đúng không?
Heidler gật đầu:
– Đúng vậy, mãi là anh em!
– Đúng rồi, ở đây có một món quà của riêng tôi.
– Mong rằng sẽ giúp ích được cậu.
Hà Anh Huy lấy từ trong lồng ngực ra một quyển sách có tên là: “Nghệ thuật diễn thuyết và hùng biện.”
Heidler tiếp nhận.
Không ai biết rằng, chính quyển sách này đã giúp tạo nên một truyền thuyết vô tiền khoáng hậu tại châu âu.
Nhưng đó là chuyện sau này.
Hiện tại, Heidler còn đang chật vật tìm cách cứu vớt nước Đức.
Nhìn bóng Heidler rời xa, Kiên thở dài:
– Xin lỗi, chúng tôi chỉ giúp được tới đây thôi.
– “Tẩy não” quá nguy hiểm, chúng ta cần phải rời khỏi nước Đức, tránh tình trạng người Việt làm nô lệ cho tập đoàn Murkoff, làm gián điệp và tiết lộ các thông tin mật.
Trần Toản vẫy tay:
– Đừng thở ngắn than dài!
– Đường tới đầu cầu ắt có bến, việc của chúng ta là cố gắng hết sức trong năng lực hiện có của mình.
– Còn lại, hãy giao cho ý trời!
– Bây giờ thì lên đường, đừng làm trễ giờ của các đồng chí hải quân.
Lớn tuổi, Trần Toản ít nói hơn hẳn nhưng mỗi câu đều cực kỳ phù hợp với tình hình thực tế.
Kiên và Huy không nói gì thêm nữa, cùng nhau khởi hành về phía bến tàu.
Đại Việt đã có mệnh lệnh cho di tản khỏi nước Đức.
Tối thiểu phải chờ đến khi nào nước Đức thoát khỏi uy hiếp tẩy não thì mới trở lại.
Vì nhiều lý do, người Việt càng ngày càng cách xa Đại Âu Chiến, đế quốc Đức chỉ có thể dựa vào chính mình.
…
Mặt trận phía đông.
Phụt!
Tiếng thở dốc quanh quẩn trên bầu trời lạnh giá đầy tuyết.
Lưỡi lê đâm sâu vào ngực một người lính Đức, máu tươi vẽ ra những đóa hoa sặc sỡ sắc màu trên nền tuyết.
Ở bên cạnh, một người lính Nga quỳ gối, hai tay chống xuống đất, trên người loang lổ vết máu không rõ của ai.
Đồng đội… kẻ địch… hay chính bản thân anh ta đều không rõ ràng.
Rời xa mặt trận phía tây đang thể hiện tình chàng ý thiếp giữa nơi đây chính là mặt trận phía Đông, địa điểm mà thời hiện đại gọi là Ba Lan.
Có thể vài người sẽ khó hiểu vì sao Nga với Đức lại giao tranh trên lãnh thổ Ba Lan, họ đâu có liên quan gì tới thế chiến thứ nhất.
Nhưng trên thực tế, trước khi thế chiến thứ nhất diễn ra thì không tồn tại quốc gia Ba Lan hay Ukraine gì cả mà chỉ là một phần lãnh thổ trong nước khác.
Chỉ sau khi Anh – Mỹ nhận thấy cần phải kìm hãm Đức và Nga thì mới phân tách lãnh thổ, tạo ra quốc gia Ba Lan để giữ thế cân bằng.
Nơi này hiện tại được tính là lãnh thổ của Đế Quốc Nga và việc giao chiến ở đây chứng tỏ lính Đức đã phản công ngược lại, Nga bị buộc chuyển sang thế phòng thủ.
Chẳng qua điều này không có nghĩa người Đức đạt được lợi thế.
Lãnh thổ Nga nổi tiếng rộng lớn và khắc nghiệt trong khi người Đức đã quen với các tiện lợi nơi đô thị hiện đại, dễ dàng lạc lối giữa đất trời hoang vu một màu trắng xóa.
Giống như người lính Đức vừa rồi, bị phục kích ở khoảng cách gần và đâm chết bằng lưỡi lê, hoàn toàn không phát huy được sức mạnh hỏa lực áp đảo.
Người lính Nga cố nén cảm giác tê tái lan tràn toàn thân, lồm cồm bò dậy tiến bước một cách chậm chạp về hướng đông.
Mặc dù đã giết chết kẻ địch nhưng không có nghĩa anh ta đã an toàn, thời tiết khắc nghiệt, vật tư thiếu thốn cùng vết thương nhiễm trùng lúc nào cũng chực chờ lấy mạng.
Khác với mặt trận phía tây chiến đấu quanh chiến hào và hỏa lực tập trung, mặt trận phía đông là những cuộc rượt đuổi không điểm cuối trên đất bằng, ăn gió nằm tuyết.
Nếu như nói nơi nào chiến đấu khốc liệt nhất, chắc chắn ở trên đất Pháp.
Nhưng bàn về điều kiện sinh tồn khắc nghiệt, gian khổ với chiến binh thì mùa đông nước Nga xứng đáng top 1 sever trái đất.
Sau mười lăm phút gian nan di chuyển, người lính Nga cuối cùng cũng nhìn thấy vài đồng đội với căn cứ ở nơi xa.
Nói là căn cứ nhưng trên thực tế cũng chỉ là một nhóm người nhỏ ôm nhau sưởi ấm trong cái giá rét mùa đông.
Không có mấy người hoạt động, phần lớn nằm lay lắt trong túp lều đơn sơ để tránh tiêu hao thể lực quý giá.
Chỉ có lính gác nhìn về phía người lính mới từ bên ngoài trở về với vẻ trông ngóng.
Đáng tiếc! Đáp lại anh ta là cái lắc đầu:
– Hôm nay vẫn chưa tìm thấy dấu vết của đại công tước.
Lính gác thở dài, cúi đầu đi vào.
Đại công tước là đang nói về công tước Nikolai, đại diện cho phe quý tộc tư sản Nga.
Nikolai chính là chủ tướng trong trận đại bại tại Đông Phổ, dẫn đầu quý tộc chạy thục mạng về sau, bỏ lại hàng triệu lính Nga tan tác chim muông, chạy loạn khắp nơi trong tình trạng đói khát, thiếu thốn đạn dược vật tư mà lại còn bị Đức truy kích.
Nhưng lính Nga không biết Đại Công Tước của họ đã chạy về hậu phương tranh quyền đoạt lợi, vẫn còn mơ mộng tìm được đại quân để cùng nhau “về nhà”.
Về nhà, một từ đơn giản nhưng cực độ xa xỉ với “gia súc màu xám”.
Nhóm lính Nga đã cạn lương thực từ vài ngày trước.
Bọn họ chỉ có thể đầu hàng lính Đức để ăn đồ thừa hoặc đào rễ cỏ, rễ cây, mọi thứ có thể ăn được trước mắt sống qua ngày, hi vọng sớm nhìn thấy cơ hội “về nhà”.
Họ không muốn chết, họ muốn sống.