Biến Thiên 2 – Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới
- Chương 337: Mặt trận phía tây, chiến tranh tâm lý. (5)
Chương 337: Mặt trận phía tây, chiến tranh tâm lý. (5)
– Được rồi, không có thời gian để cảm thán đâu.
– Nếu đây là âm mưu của đế quốc, dự án Brain Wash do tự tay tập đoàn Murkoff tạo ra.
– Đúng như vậy thì nhất định phải có trạm phát sóng để thực hiện bởi không còn cách nào khác để tẩy não phạm vi lớn như thế được.
– Chúng ta cần phải phá hủy trạm phát sóng để ngăn cản việc người Đức bị tẩy não, không những vì Đại Việt mà còn là chủ nghĩa nhân đạo.
– Bị đế quốc tẩy não thì họ khác gì những kẻ đã chết.
Nghe lời đề nghị của Hà Anh Huy, Trần Mạnh Kiên tỏ ra khó hiểu:
– Tại sao không nói với chính phủ Đức để họ tự xử lý?
– Dù sao đây là chuyện nhà của họ.
– Đám đế quốc nắm truyền thông trong tay, ai biết họ sẽ xuyên tạc cỡ nào nữa nếu người Việt dính dáng trong đó.
Hà Anh Huy thở dài:
– Làm sao để người Đức tin?
– Công nghệ tẩy não còn tạo ra một thứ gọi là chướng ngại tâm lý, một khi có ai giải thích rằng họ đang bị tẩy não thì họ sẽ nổi điên, tức giận, chối bỏ sự thật.
Đây là hành vi phản vệ tâm lý thông thường, giống như những người làm sai nhưng cãi bướng, chối bay chối biến để bảo vệ cái sai của bản thân.
– Nên nhớ, quá trình tẩy não đã bắt đầu từ lâu rồi, không biết bao nhiêu quan chức, dân thường đã bị điều khiển, một khi đánh rắn động cỏ, ai biết người Mỹ sẽ làm ra trò gì.
– Đại Việt chúng ta bởi vì có tư tưởng cách mạng, thời gian dài sống trong xã hội chủ nghĩa và nho gia nên mới bình yên tới giờ, người Đức không có những thứ đó, thậm chí còn bị truyền thông bẩn tẩy não từ lâu, e là hiện tại đã bệnh rất nặng rồi.
Vũ khí tẩy não của tập đoàn Murkoff không phải vô địch, các nhà khoa học Đại Việt đã phát hiện ra rằng một xã hội khỏe mạnh có sức đề kháng rất cao với công nghệ Brain Wash.
Đáng tiếc, nước Đức cũng bị tư bản hóa từ lâu, cổ xúy lợi ích trên hết nên không có lớp khiên phòng chống này.
– Vậy kế hoạch thế nào?
– Chúng ta thậm chí còn không biết trạm phát sóng ở đâu, lực lượng phòng vệ thế nào, phá hủy ra sao…
Trần Toản hiện tại rất thực tế, liệt kê ra hoàng loạt điểm khó.
Đối với vấn đề này, Hà Anh Huy cũng đành bất lực cúi đầu nhưng Trần Mạnh Kiên lại vỗ đùi:
– Em có ý này…
…
Heidler, anh chàng họa sĩ ngày nào hiện tại đã được đưa về Berlin, cho xuất ngũ vì tội gây rối trật tự.
Chỉ trong hai ngày, Heidler cùng đồng bọn đã gây ra bốn vụ ẩu đả, bảy người bị thương.
Dù vậy, Heidler vẫn không hối hận chút nào, bởi vì anh ta nghĩ rằng mình làm tất cả vì nước Đức.
Tuy nhiên, khi về đến Berlin, khung cảnh nơi vốn được coi là quê hương của mình khiến Heidler thực sự thất vọng… à không, đúng hơn là tuyệt vọng.
– Tại sao?
– Tại sao lại như thế này?
– Tại sao bọn họ lại muốn đầu hàng khi quân đội của ta vẫn còn trên đất Pháp?
– Tại sao họ lại hắt hủi những chiến binh chân chính và ưu ái cho lũ hèn không trứng chim?
Heidler ngửa đầu uống cạn ly bia.
Bọt bia từ chiếc ly to dày như cái ca của người Việt trào ra khỏi miệng, lăn xuống má, xuống ngực như thay cho hàng nước mắt uất hận.
Phối hợp với khuôn mặt của Heidler loang lổ vết bầm tím giống như bức họa sống động về người hùng chiến trường bị hắt hủi nơi quê nhà.
Không phải ai cũng bị ngụy biện tà thuyết của đế quốc Anh lừa gạt, một số người như Heidler vẫn tỉnh táo nhận ra đầu hàng sẽ chỉ dẫn tới thảm bại.
Họ cùng với nhau chất vấn đồng đội, tố cáo với cấp trên, hi vọng mọi người sẽ cùng nhau chấn chỉnh lại tư tưởng đầu hàng ở mặt trận phía tây.
Đáng tiếc, họ không biết Berlin đã dần bị tẩy não và mua chuộc, kết quả là bị gán tội chống đối cấp trên, kỷ luật và đuổi về Berlin.
Ngay cả người dân Berlin cũng quay sang chỉ trích, chửi rủa bọn họ như những kẻ tội đồ độc ác khi xâm hại tới lợi ích nước Anh, nước Pháp.
Ở phía đối diện, Bartender phì phèo điếu thuốc trên môi, đôi mắt liếc xéo về phía Heidler với vẻ khinh thị.
Bartender khó chịu vì đám quân nhân độc tài, hiếu chiến này khiến cho Đức bị nước Anh “siêu tự do, siêu dân chủ” cấm vận, dẫn tới người dân đói khát, không có tiền uống bia.
Mà bia không tiêu thụ được thì Bartender cũng đói.
Nói chung, tất cả mọi người không dám chỉ trích Anh Quốc cấm vận lương thực, bắt nạt nước Đức mà quay sang chửi bới lính Đức vì dám chống lại Anh Quốc trong mơ của họ.
Đây chính là một phần âm mưu của những nhà tài phiệt người cáo, thông qua bất mãn của người dân ép đế quốc Đức phải đầu hàng.
Kết hợp với công nghệ tẩy não của tập đoàn Murkoff quả thực vô địch, bất khả kháng cự.
Ít người biết được thủ tướng Đức tương lai, kẻ khuấy đảo thế giới từng có lúc lên voi xuống chó thế này.
Heidler nhận ra ánh mắt của Bartender khác thường.
Nhưng anh không trách họ.
Với tư cách là người dân bình thường, Bartender chỉ đang làm đúng theo “nghĩa vụ” của mình, mong muốn một cuộc sống giàu có, sung túc, yên ổn.
Những mong ước đó không sai, kẻ sai là đám tài phiệt đứng sau bơm tin thổi giá, tích trữ lương thực, thao túng truyền thông, tẩy não kẻ khác vì lợi ích cá nhân.
“Nếu sau này nắm quyền, mình nhất định sẽ giết sạch đám thương nhân người cáo chuyên bơm tin thổi giá, kiếm lợi nhuận trên xương máu người Đức.”
“Đồng thời kiểm soát toàn bộ hệ thống truyền thông, tôn vinh giá trị quân nhân, không để chiến sĩ đổ máu phải chịu nhục nhã.”
Những suy nghĩ tương tự liên tục nảy lên trong đầu Heidler mà không ai hay biết.
Đột nhiên, Heidler cảm nhận được có người đến gần.
Anh ta híp mắt lại liếc nhìn, đồng thời co người lại đề phòng.
Những ngày qua, không ít người bởi vì khó chịu với quan điểm chủ chiến tới cùng của Heidler nên tìm cớ gây chuyện bắt nạt.
Chẳng qua lần này không giống trước đó.
Người tới mang theo một khuôn mặt châu á bựa nhân, vừa nhìn đã biết là vô hại với Heidler.
– Heidler! Chào anh bạn!
– Chào Kiên! Hữu nghị Việt – Đức.
Heidler nhận ra là anh bạn người Việt, cười vui vẻ đưa nắm đấm ra chạm tay với Kiên.
Đối với Heidler, Đại Việt là một người bạn thân thiết, đáng tin, hết lòng hỗ trợ họ bằng xe tăng, đại pháo chất lượng cao, khác với đám tài phiệt Đức tuy mang quốc tịch Đức nhưng lại tìm mọi cách hút xương, hút tủy nhân dân.
Phải biết, xe tăng của Anh dễ dàng bị xe tăng Đại Việt nghiền nát trên chiến trường, góp phần không nhỏ với chiến tích huy hoàng của Đức.
Heidler tin rằng, nếu người Đức không từ bỏ đầu hàng mà sát cánh cùng Đại Việt thì chiến thắng cuối cùng sẽ có tên người Đức.
Và quả thực suy nghĩ ấy không sai.
Trên thực tế, nếu Đức quyết tâm chiến đấu tới cùng, tuy rằng họ sẽ thua trận nhưng vẫn còn Đại Việt chiếm ưu thế tuyệt đối tại châu á.
Nếu Đức chịu dốc toàn lực quyết chiến Anh – Pháp, Đại Việt sẽ mạnh tay san bằng Singapore, Ấn Độ, Châu Phi chỉ trong một hai năm bởi vì Anh – Pháp không đủ sức cùng một lúc gây chiến cả hai châu lục.
Tới khi đó, cho dù Đức thua trận ở châu âu nhưng sẽ có Đại Việt bảo kê, hỗ trợ, trở thành bên thắng cuối cùng.
Tuy không làm bá chủ thế giới nhưng cường quốc châu âu là chắc như bắp.
Đại Việt không giống những đế quốc cạn tàu ráo máng, luôn ưu ái, hỗ trợ cho những bạn bè quốc tế sát cánh kề vai.
Đây chính là kế hoạch B hoàn chỉnh ban đầu, đưa Đại Việt trở thành siêu cường duy nhất trên thế giới.
Đáng tiếc, nước Nga không thể chống lại dụ dỗ của Anh, Đức vì nhiều nguyên nhân thay đổi chiến lược, lựa chọn làm hòa với Anh Pháp, buộc Đại Việt phải chuyển sang thế phòng thủ, tránh bị cô lập.
Trong đầu miên man rất nhiều nhưng Kiên không lộ ra ngoài mà cười xòa ngồi xuống như kiểu dân chơi vô lo vô nghĩ.
– Mấy bữa không gặp, sam bầm tím mặt mày thế kia? Sờ mông ghệ xã hội đen bị vả à?
Heidler mỉm cười gượng một chút, trong đầu nhớ lại ký ức cùng nhau chạy trốn giữa đêm khuya.
Hồi trước, Heidler và Kiên quen biết lẫn nhau trong một buổi đi ghẹo gái ở quán bar bị xã hội đen rượt chạy mất dép, suýt nữa thì bị bắt lại, lên trang nhất “nức tiếng” trời âu.
Nếu bị bắt, Heidler binh quèn có thể không sao nhưng Kiên là tướng lĩnh cấp cao Đại Việt, lại còn đã có vợ con sẽ bị ảnh hưởng nặng, dù rằng họ chỉ trêu đùa cho vui chứ không phải thực tình làm gì cả.
Truyền thông tây dương chắc chắn không để lỡ cơ hội này nhằm hạ nhục Đại Việt.
May sao hai người lanh lẹ phối hợp trốn thoát, từ đó kết thành tình đồng chí sâu sắc.
Nhưng hiện tại Heidler quả thật không có tâm trạng nói về gái gú.
– Đừng nói nữa!
– Nếu là bị đánh vì gái đã tốt.
– Tôi thật không hiểu tại sao? Chỉ vì muốn cống hiến cho tổ quốc, chiến đấu trên chiến trường lại bị cho là “chủ nghĩa cực đoan”.
– Những người mà tôi từng muốn bảo vệ lại giơ nắm đấm lên hướng về tôi không hề ngần ngại.
– Anh có biết không, tôi đã phải căng mình nơi chiến trường, đêm không ngủ, sáng không ăn, đưa đầu trước mưa bom bão đạn chỉ vì họ được vui vẻ, an ổn.
– Trong khi họ được sống thoái mái, nhàn nhã trong căn nhà ấm áp thì chúng tôi phải lê lết ngoài chiến trường âm độ c, ăn những món đồ bốc mùi thum thủm, thậm chí nhịn ỉa, nhịn đái cả ngày trời với thân thể thương tật, đau đớn.
– Chúng tôi phải vác lưỡi lê lên chiến trường, tắm trong máu lửa điên cuồng, sắt thép nổ vang.
– Nhưng đổi lại được gì?
– Là những tiếng chửi rủa nhục mạ, là sự xa lánh khinh bỉ.
– Lính Đức chết vì bảo vệ họ thì bị xem là độc tài.
– Lính Anh, Pháp chết vì muốn giết họ thì được họ tung hô là anh hùng vĩ đại, siêu tự do, siêu dân chủ.
– Thế giới này điên rồi sao? Nước Đức điên rồi sao?
– Nước Đức tôi biết không phải như thế này.
– Hay là… tôi điên rồi.