Chương 72: Truy sát, Chianti biến mất
Bên huyện Bakat, không lâu trước đao Gin nghe tin dữ sản nghiệp của tổ chức vừa bị nhóm người nào đó tập kích, thế là hắn liền lập tức ngồi xe quay về nội thành.
Về phần kế hoạch ở Bakat không thể không có ai nhìn, hắn đành tạm thời giao quyền cho Bourbon giám sát dưới sự phối hợp của Akatsu.
Ngoài ra cái tên khốn này thật sự rất giỏi trong việc khiến hắn phải khó chiu, chẳng hạn như lúc này…
Hai bên đang nói chuyện qua điện thoại.
[Gin à, anh đúng là biết chọn thời điểm gây rắc rối cho tôi thật. Giữa đêm hôm thế này…lại với chỉ với vài người thôi mà định xử lí hai băng đảng địa phương ư? Chuyện này chẳng hề đơn giản chút nào…]
“Đây là ý của boss!”
Cạch!
Chỉ một câu Gin liền bực bội cúp điện thoại, không muốn nghe tên khốn kia nói móc rồi khiêu khích tiếp.
Chỉ là xét cho cùng, tuy thấy rất đáng ghét, nhưng Gin phải thừa nhận rằng năng lực của Bourbon không phải hạng đơn giản, ít nhất đi đối phó với mấy cái băng đảng thông thường như này dư xài.
Cái điều khiến Gin thực sự lo lắng nhất lúc này lại là tình hình của Vodka.
Hắn còn đang một bên suy tư, một bên dùng ánh mắt bén nhìn bầu trời đêm thì ngay lúc này tai nghe có tín hiệu, hóa ra là nhắc tào tháo, tào tháo liền tới rồi
Tiện tay nhắn một cái, giọng nói có phần hốt hoảng của Vodka lập tức vang lên bên tai nghe.
[Đại ca, vừa rồi Chianti cùng Ryo được ta cử đi kiểm tra tình hình, nhưng bây giờ chỉ còn liên lạc được với Ryo, Chianti đã mất tích, hoàn toàn không thể liên lạc được ]
Vào tai, sắc mặt Gin lập tức tối sầm xuống.
“Ngu xuẩn!”
…
Trong khi đó tại căn hộ dưới chân đồi, Trần Diện cũng không thể nằm xuống được nữa vì lòng như lửa đốt, lo lắng rối bời đứng ngồi không yên.
Phải biết, đây chính là lần đầu tiên có thuộc hạ được chiêu mộ từ hệ thống bị sát hại, còn không biết thủ phạm là ai, mục tiêu ý đồ hay nguyên do bại lộ đều là ẩn số.
Hắn bây giờ đang chờ đợi Vodka báo cáo tình hình hiện tại, chỉ hi vọng đó sẽ là tin tốt.
Qua một hồi có tiếng rung tại mặt bàn, Trần Diện liền nhấc điện thoại lên.
“Chianti mất tích…”
Ba giây liền cúp điện thoại, hắn trực tiếp ngồi lên giường, vẻ mặt nhau đưa đám ai đó.
“Tốt lắm, là tin xấu”
“Giỏi lắm Vodka, giờ lại khiến ta thấy càng thêm bất an!”
Trần Diện phiền muộn không thôi, cái đầu đều đau lên rồi.
Không thể trách hắn dễ kinh hoàng, không đủ ổn định, dù sao thì ai cũng phải có lần đầu, đợi đến khi vượt qua vụ lần chắc chắn Trần Diện sẽ bình tĩnh hơn khi đối mặt với biến cố.
Ngồi không cũng không tốt, Trần Diện ngẫm nghĩ một hồi liền mở bảng hệ thống lên xem xét, nhìn một vòng thấy không có thông báo thủ hạ tử vong mới liền phở phào một hơi nhẹ nhõm.
“Ít nhất Chianti vẫn còn sống”
“Mặc kệ thế nào, chưa chết là còn chưa hết cứu”
…
Khu tây nội thành Smash Chey, một chiếc xe bọc thép ngừng lại trước con hẻm nhỏ.
Khu vực trước mắt là một đoạn dân cư tương đối hỗn loạn, xây dựng không có quy hoạch gì nên tạo ra một nơi với nhiều ngõ ngách cùng hẻm nhỏ.
Người lạ đi vào đây có khi lạc đường, không biết lối ra luôn cũng nên.
Trong xe bọc thép, Kachra nghe đồng đội báo cáo tình hình mà khiến người trầm tính như hắn suýt thì đạp lật ghế cả tài xế.
“Cái gì!? Mất dấu rồi!?”
Hóa ra lần này, dù có tới hai kẻ khả nghi xuất hiện quanh khu vực gây án do nhóm bọn hắn làm ra.
Nhưng sau khi xác nhận tay bắn tỉa đối địch không trùng khớp với kẻ từng ám sát tại casino, đội trưởng liền quyết định từ bỏ truy đuổi đối phương, mà dồn toàn bộ lực lượng vào việc truy bắt kẻ cưỡi mô tô vừa xuất hiện gần hiện trường.
Kế hoạch ban đầu rất tốt, mấy chục chiếc mô tô thêm hơn chục chiếc bốn chỗ truy đuổi gắt gao ép đối phương không đường có thể trốn.
Đối phương từ trong ngõ ngách hẻm nhỏ, bị mô tô vây quanh ép ra tận đường lớn, rồi lại bị đội bốn chỗ bên ngoài ép vào hẻm, lại ra đường lớn, lại vào hẻm…cứ thế lập lại vài lần làm cho đối phương bị thương không nhẹ, xe mô tô đều bị bắn hỏng.
Nhưng khi sắp truy bắt thành công rồi thì nào ngờ vừa rồi kẻ đó như bị điên, trực tiếp ném mấy viên lựu ra giữa đường tạo hỗn loạn, sau đó liền đấu súng ngay giữa lộ lớn.
“Hai người của ta bị giết ngược, còn đối phương thế mà vẫn mang theo vết thương chạy thoát vào khu dân cư, chỉ để lại xe mô tô vừa phát nổ cùng rất nhiều vết máu, đoán chừng là đã bị thương rất nặng”
“Vậy thì cho người bao vây cả khu đó lại, sống thì thấy người…chết phải thấy xác, dò xét từng nhà một ưu tiến bắt sống, thông báo ai bắt được liề n thưởng cho hắn hai mươi ngàn đô la!”
Karcha dễ dàng bỏ qua hai tên xui xẻo vừa gặp thương vong, hắn nghe giọng điệu của đồng đội là biết hai kẻ đó không phải người trong nhóm lính đánh thuê mình.
Phải biết, lần này với sự hậu thân của thân chủ, đội trưởng đã liên lạc với mấy công ty đen cùng vài băng đảng địa phương, huy động gần trăm kẻ liều mạng, mấy tên này chết thì chết thôi, Kachra đâu có rảnh mà quan tâm.
“Hai mươi ngàn đô, số tiền này là quá đủ để khiến mấy kẻ liều mạng kia điên cuồng”
…
Khi nhóm lính đánh thuê còn đang hơi rối loạn trận cước, cấp tốc thực hiện phương án thích hợp, thì tại một căn nhà dân hai tầng ở sâu trong khu dân cư quy hoạch kém chợt phát ra tiếng động kỳ lạ từ tầng trên.
Bịch!
Lạch cạch…
“Cái gì vậy ồn vậy?”
“Chuột!?”
Chủ nhà là một tên thanh niên đang ngồi dưới bếp ăn tối sau ca làm đêm mệt mỏi thì đột nhiên nghe động tĩnh tại tầng hai.
Suy đoán là do bọn chuột chết tiệt làm ra hắn liền đi lên lầu, nhưng lên rồi, nhìn về phía ban công thì thấy một chậu cây cảnh đã ngã lăn ra đất, cửa ban công cũng bị ai đó mở toang hoác.
“Chẳng lẽ là do gió? Nhưng tối hôm nay làm gì có gió mạnh, đều nóng bức cả người rồi đây”
Thanh niên một mặt buồn bực đi tới tính dọn dẹp đống lộn xộn, cúi người nhặt từng mảnh chậu vỡ cho vào túi nhỏ, còn miệng thì lại lầu bầu một cách khó hiểu:
“Kỳ lạ, tối hôm qua rõ ràng đã khóa cửa kỹ, sáng nay còn chẳng lên lầu làm gì”
Đang suy nghĩ, hắn bất thình lình nhận ra một bàn tay ướt đẫm vừa đặt lên vai mình.
!?!?
Có người!?
Nhưng hôm qua cha mẹ cùng em gái đều đã đi thăm họ hàng thế nên…
Có quỷ!!!!!!!!
Thanh niên với vẻ mặt hoảng hốt vội qua người lại nhưng không hề tháu quỷ, mà lập tức thấy một thân ảnh đội chiếc mũ bảo hiểm với đầy vết trầy xước như vừa trải qua một vụ tai nạn kinh hoàng, ở góc trái của mũ kính còn lủng một lỗ lớn, có thể thấy máu tươi chảy ra từ bên trong.
Ăn trộm!?
“Ngươi…!”
Đây là hình ảnh cuối cùng cũng như câu nói cuối đời của hắn, chỉ nghe thấy một tiếng “răng rắc” vang lên, thanh niên liền thấy mọi thứ tối sầm xuống.
Bịch —
Cả người ngả ra đất, cổ của hắn khi này đã xoay quanh một trăm tám mươi độ.
Hai mắt thanh niên trợn ngược với đồng tử co giãn, trên cổ bầm đỏ, cả người co giật, từ mũi mắt miệng đều đang xuất huyết nặng…chết đến mức không thể chết hơn được nữa.
Trực tiếp giết người diệt khẩu, giờ phút này khi đã không còn vướng bận, “tên trộm” kia mới gỡ mũ bảo hiểm ném sang một bên, cũng lộ ra khuôn mặt dữ tợn với vết máu chảy xuôi từ tai trái xuống.
Người này có mái tóc ngắn màu nâu đ cùng hình xăm bướm ở mắt, đây không phải Chianti thì còn có thể là ai.