Bị Bán Sang Cao Miên, Ta Triệu Hồi Tổ Chức Áo Đen!
- Chương 71: Ryo cắn thuốc, Kachra quyết tâm
Chương 71: Ryo cắn thuốc, Kachra quyết tâm
Đây là một phòng chứa dụng cụ vệ sinh trong trung tâm thương mại, nơi Ryo chọn làm điểm bắn tỉa, căn phòng nhỏ kín đáo, cửa thép chắc chắn, thoạt nhìn như một nơi lý tưởng, không ngờ lại bị người ta dễ dàng mở từ ngoài.
Theo âm vang từ súng, cánh cửa nào gánh nổi đạn bắn tỉa của M24, người bên kia cửa liền hét lên một tiếng, sau đó là hàng loạt âm thanh kêu rên hoảng loạn.
Ryo liền bưng súng đi khỏi phòng chứa đồ, nhìn qua kính nón bảo hiểm, rất nhanh liền thấy một gã mặc đồng phục an ninh với vẻ mặt hoảng sợ nằm co quắp kêu rên dưới đất, phần bụng đều thủng một lỗ sâu hoắm phun ra từng đợt máu tươi.
“A a a,…tha mạng”
Người này đều phải sợ đến chết khiếp, âm thanh run rẩy sắc mặt tái mét.
Trước đó hắn cùng đồng nghiệp chỉ đi tuần tra theo quy định của trung tâm thương mại, khi đang ở dưới tầng thì nghe thấy tiếng kính vỡ ở tầng trên, tưởng kẻ trộm liền rón rén đi lên mở cửa bắt trộm.
Nhưng ai biết, trong phòng không phải kẻ trộm mà là một nhân vật nguy hiểm, không rõ là sát thủ hay khủng bố, chỉ riêng cái họng súng to đó liền vô cùng dọa người.
Giờ phút này bảo vệ đều phải hối hận muốn chết.
Thay vì lựa chọn bị phạt do làm mất tài sản của trung tâm, hắn lại đi chọn giao mạng ra vì đồng lương ba cọc ba đồng.
“Chỉ là bảo vệ trung tâm, không phải kẻ địch”
Ryo nhướng mày thầm than một tiếng, mặc dù là cô ta là thành viên của tổ chức nhưng tính cách lại không hề cực đoan, mà ngược lại có phần lười biếng cùng lương thiện.
Ít nhất trong quyển đạo đức quan của Ryo không có dòng nào ghi nên giết người vô tội không liên quan đến nhiệm vụ.
Vết thương này…
Ryo không nhìn ánh mắt sợ hãi của đối phương liền nhanh chóng tới gần.
Diệt…diệt khẩu, chắc chắn là muốn diệt khẩu bịt miệng nhân chứng!
Gặp tình thế này bảo vệ đều phải kinh hãi đến đột tử tại chỗ, không màng đến cơn đâu từ vết thương ở bụng mà điên cuồng lùi về sau, vận động mạnh làm cho lỗ thủng ở bụng phun máu ra như suối khiến sắc mặt hắn càng tái mét.
“A! A! Gra!”
“Đừng tới đây!”
Ryo: “…”
Nàng tiến một bước, bảo vệ liền cố lết một khúc.
Nhưng tốc độ lết như rùa bò do vết thương của hắn nào có thể nhanh bằng Ryo?
Ryo lại gần liền giật lấy điện thoại đang treo trên lưng quần hắn, nhanh chóng nhập số cứu thương bản địa rồi ném điện thoại lên bụng đối phương.
“Gọi cứu thương đi, viên đạn ở vị trí đó rất khó trúng phải nội tạng”
Bảo vệ nghe thấy một giọng nữ cực kỳ khàn khàn phát ra từ sau chiếc nón bảo hiểm kín mít.
Nếu như nghe hiểu gái giọng nữ khó nghe như kẹp cổ họng này nói gì có lẽ hắn sẽ bớt sợ một chút, nhưng vấn đề là…hắn không biết anh!!
Đại tỷ ngài vừa nói gì thế!?
Nhắc một tiếng, Ryo liền thản nhiên thong dong đi xuống tầng dưới một cách chậm rãi.
Tại sao nàng lại không những không gấp gáp mà còn có thiện tâm giúp bảo vệ gọi cứu thương?
Đơn giản là vì ngay từ đầu, Ryo đã nghe thấy tiếng bước chân vọng tới từ dưới cầu thang bộ.
Không chỉ một người!
Ryo tự nhủ, nghe thấy âm thanh ngày càng gần, liền lập tức quyết định sẽ tập kích đối phương ngay tại cầu thang, thế là nàng liền đứng sau góc bức tường đối diện, dự tính làm xử lí bất kỳ dám bước lên tầng trên.
Đối phương muốn lên tiếp, nhất định phải vượt qua góc này.
Ryo giữ yên lặng, cố gắng nghe kỹ tiếng bước gấp rút dưới cầu thang bộ, rồi bắt đầu điếm ngược trong lòng: “Chín, tám, bảy, sáu, năm, bốn…”
Nàng nín thở, một tay sờ vào trong ngực.
“Ba”
“Hai…”
“Một!”
Đếm ngược vừa kết thúc.
Ngay lúc đó, liền có một cánh tay với hình xăm rồng rắn vượt qua lối đi trước cầu thang bộ, Ryo không do dự, từ trong ngực rút một thanh dao gấp, tức thì xoay tay đâm thẳng vào cổ kẻ vừa xuất hiện.
Phốc!
Kẻ đầu tiên liền cứng lại tại chỗ, hai tay ôm cổ giữ chặt lưỡi, miệng phát ra tiếng “ọc ọc” đôi mắt trợn ngược đầy sợ hãi.
Người phía sau vừa kịp nhận ra bạn mình đã chết thì cũng chỉ kịp hét lên một tiếng ngắn ngủi trước khi hai phát đạn từ khẩu súng ngắn bắn trúng ngực, khiến hắn lập tức ngã ngửa ra sau.
Lại một tiếng phốc!
Ryo rút dao khiến kẻ đi đầu cũng ngã xuống, hai mắt hắn đầy tia đỏ ôm cái cổ máu, trên miệng ngoại trừ phát ra âm thanh “ặc ặc” khó nghe ra thì không còn làm gì được.
“…”
Ryo dễ dàng xử gọn hai kẻ địch, trong lúc lau sạch máu trên lưỡi dao, thì khuôn mặt đầy mồ hôi do vận động mạnh khi bị thương đằng sau nón bảo hiểm không nhịn được lộ ra vẻ ngoài ý muốn.
Quá kém!
Không giống như một nhóm chuyên nghiệp như nàng dự đoán, mà với hình xăm và trang phục này…càng giống thành viên của băng đảng địa phương.
Ryo không có nhiều thời gian suy nghĩ, tiện tay chụp vài tấm ảnh thi thể liền cảm thấy cơ thể mất sức đến cực điểm.
Mặc dù vết thương bị đạn xược ngang ở vai đã được nàng băng bó đơn giản rồi, nhưng do đợt vận động vừa nãy lại khiến nó bắt đầu rỉ máu, cơn đau cùng với mất máu khiến mặt nàng cũng tái đi không ít, cả người đã sớm chảy đầy mồ hôi.
Cắn răng một cái, Ryo từ trong túi móc ra một ống tiêm nhỏ rồi đâm mạnh kim tiêm vào bắp đùi trái, xuyên qua lớp vải mỏng.
Rất nhanh, một luồng nóng ran chạy khắp người, tim Ryo dồn dập, máu rần rật nơi thái dương, cảm giác cơ thể bắt đầu có sức lại.
Adrenalin chỉ có tác dụng tạm thời, cần rời khỏi đây thật mau, không qua mười phút sẽ hoàn toàn mất khả năng hoạt động.
Ryo xác định được kế hoạch rút lui, ngay sau đó liền di chuyển nhanh như sóc, nhảy qua các bậc thang, chạy gấp xuống tầng dưới với thời gian ngắn nhất.
Kế tiếp tìm tới một bức tường ngắn, nàng bật người lên cao, dễ dàng vượt qua như một ninja thực thụ.
Bên ngoài, chiếc mô tô quen thuộc vẫn đứng nguyên vị trí chờ sẵn.
Uỳnh uỳnh!!
…
Trong lúc Ryo phải chơi thuốc giành thêm thời gian quý giá để chạy trối trối chết thì dưới màn đêm, ngay trên đường phố đang diễn ra một cuộc rượt đuổi gay cấn.
Uỳnhhhhh!
Tài xế ngồi cạnh Kachra đạp một cước lên hết ga, chiếc xe bọc thép lao như điên về trước đuổi theo một chiếc mô tô đang phóng như bay ở cách đó hơn hai trăm mét.
Rất rõ ràng, so với mô tô linh hoạt dễ dàng di chuyển làn xe đông đúc thì xe bọc thép nhận phải quá nhiều hạn chế, nếu cứ tiếp tục thế này thì đến lúc mất dấu chỉ là chuyện sớm hay muộn.
Dù vậy, Kachra không hề lo lắng, hắn cầm lấy bộ đàm chỉ huy những đồng đội cùng tay chân khác tiếp tục truy đuổi.
Chỉ thấy sau đó mọi chuyện diễn ra theo đúng như kế hoạch, những đội chặn đường bất ngờ phóng ra dần dần lùa kẻ lái mô tô về khu phía bắc của nội thành.
“Gì? Lại chơi trò chui vào ngõ ngách? Cắt đuôi dễ vậy sao?” Kachra chợt cười lạnh một tiếng.
Tưởng bọn hắn là đồ đần chắc?
Lần này không giống lần trước, đội bọn hắn đã có chuẩn bị sẵn cho mọi tình huống.
Rất nhanh, theo hiệu lệnh của Kachra, nhiều chiếc mô tô từ tứ phương tám hướng cũng xông vào các ngõ ngách cùng hẻm nhỏ, chuẩn bị chặn cửa đánh chó.
Đấu súng giữa đường lớn cũng không tốt, thay vào đó vào hẻm vắng vẻ càng dễ bắt sống hơn.
Cái đội trưởng muốn là moi thêm thông tin giao cho thân chủ, chứ không cần một cái xác vô dụng không biết nói chuyện.
Hơn hết, đây sẽ là lần hành động cuối cùng theo ý của thân chủ, từ khi tới Kal Kon đội bọn hắn thất bại quá nhiều rồi, lần này lại thua nữa thì quá xấu mặt, danh tiếng của đội cũng nhận ảnh hưởng.
…