Chương 158: Hiệp Ước Cuối Cùng (1).
Thời gian yên ổn trôi qua, bên trong làng nhỏ này Trương Phàm trải qua thật là thoải mái, ban đầu được người trong làng muốn nhận nuôi nhưng hắn cũng khéo léo từ trối.
Trương Phàm được người dân giúp đỡ rất nhiều, biết hắn không thích ồn ào thì người trong làng hình như hiểu lầm điều gì đó, mấy vị trai tráng mấy ngày lao đầu vào làm nhà gỗ cho hắn, còn lão thẩm trong làng thì luôn tới giúp hắn làm thức ăn, khiến cho Trương Phàm thật sự muốn lười biếng.
Hôm nay tiếp tục là một buổi sáng đẹp, trong ngôi làng này ngập tràn bình dị cùng yêu thương, điều này khiến cho hắn trong lòng căng thẳng cũng dần tan biến mất, loại kia bình tĩnh vẫn là ăn sâu trong bản năng khiến cho khuôn mặt hắn khó mà thể hiện ra biểu cảm gì đặc biệt.
Người dân không hiểu sao con cái trong làng này với thiếu niên này lại khác biệt như vậy, tuổi vẫn là như vậy nhưng Trương Phàm thể hiện ra không giống độ tuổi này tính tình.
Trương Phàm đi trên đường đất, phía trên còn có vài người đang vẩy tay chào hắn, thể hiện ra sự nhiệt tình của dân làng.
Thiếu niên trên miệng nở lên một nụ cười khéo, tuy là trong lòng không có nỗi lòng ba động nhưng cũng thể hiện ra một loại này, đây chắc là giao lưu thông thường đi.
Trong mắt của Trương Phàm khác với người khác, hắn thông qua ánh mắt thấy được dòng chảy nơi này hoạt động ra sao, lực lượng trong thiên địa vô cùng ảo diệu khiến cho hắn cảm thấy vô cùng hứng thú nhưng không biết phải làm sao để hấp thu.
Có lẽ hắn không biết mỗi khi bản thân ngủ say thì trong cơ thể Tiên Vương tự động vận hành, đến lúc đó năng lượng thuần khiết bên trong nơi này mới từ từ chảy vào trong người Trương Phàm, bởi vì vậy tuy hiện giờ Trương Phàm không cảm nhận được gì nhưng lại thực lực đã trở về một ít.
Trương Phàm bàn tay bóp bóp vào bên trong không trung một chút, nhưng nơi đó vẫn không có chút ba động gì cả, như là một cái vững chắt không gian khó lòng nào thay đổi sâu vào bên trong.
Hắn nhìn qua ngôi làng này người bên trong, qua hai con ngươi hắn nhìn thấu đủ để thấy những người này trong cơ thể tuy là có lực lượng thần bí đủ để khiến họ sống một đời khỏe mạnh, nhưng dù sao thì cũng có thế, cũng chỉ là phàm nhân mà thôi.
Mấy tháng trôi đi hắn cũng cảm nhận mình không giống với bình thường, hình như là âm thầm trong bóng tối luôn có một loại lực lượng khiến hắn có thể thu hút năng lượng bên ngoài tràn vào cơ thể, điều này khiến cho hắn phát giác được mình không giống với những người ở đây.
Hắn cũng không biết mình nên làm gì cho nên để mọi chuyện cho tự nhiên trôi đi qua, thời gian cách biệt khiến hắn hiểu được mình phải kiềm chế bản thân giống như một phàm nhân hết sức có thể, chỉ có như vậy bản thân mới có thể cùng với mọi người sông chung bình thường, nếu để họ biết bản thân Trương Phàm là dị loại thì chắc hẳn sẽ có việc vượt ngoài kiểm soát xảy ra.
“Này nhóc con, ngươi đi đâu thế, coi chừng cảm lạnh đó nha”.
Thiếu phụ bên cạnh chọc ghẹo hắn, rất lâu rồi mới thấy được đứa bé kia ra ngoài, nhìn thấy khuôn mặt kia khiến nàng tâm tình nổi lên sóng lớn.
Trương Phàm nhìn vị thiếu phụ vừa chào mình kia, hắn nở lên một nụ cười nhạt, mà chỉ với nụ cười này mà thôi khiến cho thiếu phụ kia trái tim đều là đập mạnh lên mấy nhịp, cái loại cảm giác thiếu nữ đôi mươi hình như cũng trở về rồi.
Trương Phàm nhìn khuôn mặt đỏ bừng của thiếu phụ thì cười gượng, hắn cái mặt này là thật hại nước hại dân, nhiều tháng qua mấy vị thiếu nữ tuổi tác gần đôi mươi cũng đã tới cửa hỏi thăm, tuy là hắn có cự tuyệt nhưng dường như là cũng không hữu ích lắm.
Cái này đáng chết mị lực.
Hắn thầm nói trong lòng rồi sau đó bước tiếp, không còn cách nào khác, đơn giản một câu là hắn quá đẹp trai cho nên mới thành như vậy nha, nếu đẹp trai là cái tội thì hắn nguyện bị tử hình đầu tiên.
…
Bí cảnh rộng lớn không còn có năng lượng pháp tắc hay thiên địa chi khí nữa rồi, tất cả chỉ còn lại màu đen của sự chết chốc, năng lượng hủy diệt do các đại tu sĩ chiến đấu, pháp tắc gông xiềng dường như bị phá vỡ khiến cho mấy vị tu sĩ bộc phát ra sức mạnh vốn có.
Bí cảnh sau khi bị vỡ bỏ áp chế khiến cho những cái kia chuyền tống trận được giấu bên trong dần bị lộ ra ánh sáng, nơi kia là một vùng đất cái chết tràn ra tử khí, nhiều người muốn vào trong thăm dò nhưng lại ngại chính sinh mệnh bản thân nên nó vẫn là một cái ẩn số.
Bí cảnh cửa vào do hai bên chiến tuyến cùng nắm giữ, bởi vì vậy cho nên số lượng bên trong Giả Anh cảnh là đã đạt đến một số lượng hai bên có thể kiểm soát được.
Mà bên trong Bí Cảnh Tinh Không lại đột nhiên xuất thế một vị thiếu niên, người xưa đồn đại tên này khí chất đã tiếp cận với tiên, là một người trong mắt không dính bụi trần, tuổi trẻ nhân tộc quật khởi làm cho bên kia chiến tuyến đối địch có chút bất an, nhưng mà bên cạnh hắn lại có công chúa Cơ Tộc đích thân làm hộ đạo giả nên không ai dám manh động.
Đạo Hạnh của Nhiễm Linh hiện giờ hết sức đáng sợ, tu vi vừa bước vào cấp bật này nhưng dựa vào Hoàng Kinh thì đã dễ dàng đánh chết cùng cấp cường giả, nàng chiến lực thì có thể nói là tiếp cận với nửa bước Nguyên Anh rồi.
Một người khác chiến lực tăng mạnh không ai khác là Diệp Lam, hắn đạo hạnh ẩn sâu mấy năm nay như một thanh kiếm sắc bén trong vỏ, bây giờ thanh kiếm này trực tiếp xuất kích khiến cho kẻ thù phải lạnh cả sóng lưng, chỉ với tu vi Trúc Cơ cấp đỉnh vậy mà bên trong bí cảnh giết chết một vị Kết Đan Sơ Kỳ, chiến lực của hắn ngưng đọng vào thanh kiếm thì người đời đã có thể nói thiếu niên này là kiếm đạo vạn năm có một.
Sau đó Kiếm Phong trưởng lão từ chiến trường trong bí cảnh khi nghe tin Diệp Lam xuất quan cũng đi tìm tới đứa nhỏ này, hắn tuyên bố sau này sẽ làm hộ đạo giả cho thiếu niên trẻ tuổi trước mắt khiến cho người ta kinh sợ.
Kiếm Phong trưởng lão tu vi hay chiến lực đã là xếp hàng đỉnh cao ở trong bí cảnh này rồi, thậm chí đã thành công thôi diễn ra Kiếm Vạn cấp hoàn chỉnh cảnh giới khiến hắn ở cấp bật này lại có mệnh danh vô địch dưới Nguyên Anh, điều này khiến cho mọi người đều kiên kỵ Thánh Tiên Môn hơn.
Thánh Tiên Môn hiện giờ mạch phó của tiên môn này là một vị Nguyên Anh có mệnh danh là vô địch cùng cấp, hiện giờ lại sinh ra một vị Kiếm Tu cấp bật Kiếm Vạn nữa, không còn nghi ngờ về sau khi Kiếm Phong trưởng lão đột phá đến Nguyên Anh Cảnh, thậm chí là cùng một cấp độ với Phó Mạch vị kia, đến lúc đó hai người này sẽ là huy hoàng nhất hai viên tinh tú ở mảnh này Đông Vực, thậm chí nhất là dù ở Nam Thiên cũng là thiên tài trong thiên tài.
Bên này Tiên Môn thiên kiêu thế không thể đỡ mà quật khởi khiến cho đám người bên kia thần sắc bất an, bọn họ chỉ có một vị yêu nghiệt thiên kiêu là Tiểu Bằng thì hai tay khó địch được nhiều, Ma Linh Tử tên kia sau khi bị Diệp Lam nghiền nát nhục thân thì bây giờ đang tìm cách tái tạo, bởi vì vậy người tuổi trẻ nhân số chiến lực không thể so sánh với Tiên Môn.
Bởi vì vậy hai bên quyết định vẫn là đưa ra đại tu sĩ chiến đấu, dù sao thì một bên là sợ thiên tài bên mình chưa trưởng thành liền bị bóp chết, còn bên kia là chiến lực cùng cấp thật sự quá kém với Tiên Môn không thể nào so sánh được.
Hôm nay chính là một ngày hai bên gặp nhau muốn quyết định trận chiến này sẽ bắt đầu như thế nào, cũng là hiệp ước cuối cùng của hai bên chiến tuyến.
….
P/s: Mấy hôm nay bận quá, sẽ bù chương sau.