Chương 157: Vào Làng.
Sau khi giải thích xong sự tình thì Mị Cơ ánh mắt đều trở u sầu, rất là đau thương.
“Nhân quả gánh chịu quá lớn không thể nào cho nàng luân hồi, dù cho là thành một cái phàm nhân cũng không được”.
Tình huống nguy cấp như thế không để cho nàng lựa chọn, dù là lấy ra đứa bé trong bụng Giao Tiên, để nó từ nhỏ tiên thiên thiếu thốn thì cũng không thể để cho lay dinh lấy nhân quả của mẹ nó.
“Vị tiểu huynh đệ kia có chút ân tình với ta, huyết mạch của hắn ta cũng không thể nào làm ngơ”.
Tuy là Lôi Kiếp Nhân quả đã kết thúc, nhưng mà sâu bên trong u minh định số còn có nhiều loại còn đáng sợ hơn kiếp nạn rất nhiều, điều này rất khó giải quyết.
“Ta biết một nơi tuyệt địa ở Đông Vực, đủ để ngăn cách nhân quả bên ngoài… “.
…
Bên trong vùng đất không tên, ở trong một khu rừng xinh đẹp hiển hiện ra từng đợt linh khí thuần khiết đang run động, vô số lực lượng huyền bí phát ra, ánh sang bay lượn khắp nơi bên trong rừng rậm.
Mà ở dưới một cây cổ thụ lớn, một đứa bé thân hình chỉ có mười lăm tuổi đang ngủ ở đó, cả người nhỏ bé phát ra nhàn nhạt khí tức dễ chịu, bên trong da thịt hắn lại là toát ra một mùi hương rất là thơm, nếu người khác ở gần người này thì sẽ cảm thấy nổi lòng được thả lỏng, tinh thần sảng khoái vô cùng.
Đứa bé này lông mày khẽ nhíu, một đôi mặt đẹp mở ra, bên trong mắt là hai con ngươi không giống như là bình thường yêu dị, một xanh một đỏ hai con ngươi lộ ra sinh và tử chi ý, nó lại hai loại Đạo trái ngược lẫn nhau nếu người ta nhìn vào thì sẽ lập tức bị kéo vào bí cảnh ngay lập tức, mà ý cảnh này là do đứa bé này chưởng khống sinh tử.
Trên mi tâm đứa bé khắc họa ra một đạo tiên họa cổ văn, đặc biệt là ở phía trên còn dường như là khắc đạo ra một chữ Nghịch, tượng chưng cho nghịch đạo người.
Thiếu niên bên ngoài được bao bọc bởi linh khí thuần khiết nhất, lại có vài vệt đạo văn phía ngoài bay múa, bọn nó hình như là rất vui vẻ mà đang nhảy múa xung quanh cơ thể thiếu niên này, thân hình đã hòa vào đạo bên trong.
Thiếu niên đôi mắt chớp chớp rất là đáng yêu, hắn đứng dậy nhìn về xung quanh một chút, sau đó hắn nhìn lại thân thể của mình, trong thần sắc ngây thơ lại hiện ra không hiểu hiện giờ là ra sao, trên đầu hắn đều nở ra một cái dấu hỏi vô cùng dễ dàng thấy được.
Tuy là không hiểu sao bản thân lại biến thành hình dạng này nhưng hắn cũng không có suy nghĩ, loại này tìm hiểu quá sâu xa hắn hiện giờ rất là đau đầu không thể nghĩ ra, bởi vì biết bản thân không thể nghĩ ra cho nên Trương Phàm chọn cách trực tiếp không nghĩ, hắn cảm thấy bản thân thật sự rất thông minh đó nha.
Hắn thân hình bé nhỏ đi trên đường, khi vào lấy rừng rậm thì bản thân Trương Phàm bước chân vẫn là như thế nhanh chóng, dường như là mỗi bước đi pha lẫn lấy đạo tắc đặc biệt, thiên địa theo từng bước chân rơi xuống đều có cộng âm bên trong, đều nhau cộng minh một cái, đại đạo pháp văn dưới chân từ từ thôi động sâu xa hơn, một bước của hắn đi ra đều có thể xem là siêu việt xúc địa thành thốn, một bước đi ra như là đã bước đến vùng đất trung cực.
Chỉ trong vô hình vậy mà không bất giác lại trang bức rồi, Trương Phàm nếu còn trí nhớ thì sẽ nói là ta thật sự không cố ý nha, cái này thực lực quá khó khăn thu lại.
Trương Phàm đi một lúc thì ánh mắt phía trước đã lộ ra ánh sáng, bên trong là một thung lũng diện tích khổng lồ, thông qua ánh mắt của thiếu niên thì thật sự không có giới hạn nha.
Hắn cực kì vui vẻ đi về phía thung lũng, cảm giác được bên trong có cái rất rộng lớn chỗ tốt, chắc chắn là có sinh linh đang ở bên trong thung lũng, còn việc là cái nào chủng tộc thì hắn thật sự không biết rõ rồi.
Theo người xưa có nói, không biết phải hỏi, muốn giỏi thì phải học, Trương Phàm chắc hẳn rất nghe theo lời tiền bối nên đã trực tiếp liền mở miệng.
“Bên trong có ai không vậy!”.
Thanh âm vừa chuyền ra thì hắn cũng không có kiềm chế lấy trong người linh khí ba động, đơn giản là hắn không biết nha.
Thế là theo định lý một phát tiếng hô vang vọng ra khỏi nơi này, thanh âm bao phủ lấy thung lũng nơi đây, nhưng cũng chỉ trong giây lát mà thôi thì đều bị hư không nuốt chửng.
“Đứa bé từ đâu tới nha?”.
Có mấy người nông dân đang mang theo vật liệu làm nông đi ngang qua, khi nghe thấy một tiếng này của Trương Phàm liền có thể biết được, con hàng này là cái giọng tốt tiểu tử, không vừa thấy hắn hét một tiếng con chó đầu làng đều sợ không dám sủa một tiếng sao.
Trương Phàm nghe thấy người nông dân hỏi mình thì ánh mắt hắn chớp chớp, nhìn về phía đám dân làng đang tới, hắn ngón tay chỉ chỉ phía sau mình biểu hiện là mình từ hướng kia đi tới.
“Oh… Hóa ra là từ vùng rừng đó tới à, vậy cha cậu bé làm nghề săn bắn đúng không?”.
“Ta nghe nói thợ săn bên trong rừng đó rất là lợi hại nha, chỉ cần một cây cung thôi cũng có thể giết chết mãnh hổ”.
“Wow… Lợi hại thật đấy nha”.
Những người dân vuốt vuốt lấy mặt đứa trẻ này.
“Vậy tại sao con lại ở đây hả, có phải đi lạc rồi không”.
Trương Phàm nghe hồi nãy giờ bị người dân hỏi thăm, trong lòng hắn vậy mà rất là bình tĩnh, trong lòng không hiểu sao bất giác nói ra.
“Con không có cha”.
Lời nói ngây ngô này vừa ra ở đây người dân đều trầm mặt lại, nhìn đứa trẻ trước mắt bọn họ cảm thấy trong lòng sót thương, nhiều người phụ nữ ở bên trong còn xúc động ôm lấy đứa trẻ trước mắt.
Nếu như bên trong tu tiên giới đã là mười lăm tuổi thì không còn là đứa bé nữa, đến tuổi này thường thường thì đã bước vào tu luyện mà một chân đã đi vào tiên đồ, đột phá tới luyện khí.
Nhưng mà bên trong phàm trần thì thật sự nói 15 tuổi cũng chỉ là một đứa trẻ mà thôi, vẫn còn đang học hành tự trăm sóc lấy bản thân, ở tuổi này vẫn còn cần bố mẹ nuông chiều.
Bây giờ một đứa trẻ mới mười lăm tuổi lại nghe tin là mồ côi, lại nhìn thấy bộ đồ rách rưới như là ăn mày của thiếu niên thì trong lòng bọn họ lại tự động cấu trúc lên một câu chuyện rất là đậm chất đau buồn.
Họ nghĩ là cha của đưa bé này là trong lúc đang đi săn bắn lại bị gặp tai nạn tử vong, để lại hài tử bôn ba trong rừng tìm thức ăn, chắc là mấy ngày không ăn uống cũng như muốn trốn khỏi khu rừng khiến cho thiếu niên này cơ thể trở nên dơ bẩn, tóc tai cũng bù xù, rất rõ là sống ngày tháng khổ cực mà.
“Đứa trẻ đáng thương quá”.
Người dân vốn dĩ đa số đều trong lòng có thiện tâm, nói chi là đối mặt với một đứa trẻ này đáng yêu, khiến cho bọn hắn lóe lên một ý nghĩ trong đầu, không thể để cho hài tử này chịu khổ nữa.
“Vậy hài tử, sau này con định đi đâu”.
Thúc hán bên cạnh lộ ra vẻ mặt yêu chiều đối với cậu bé này, ông ấy cũng là một thợ săn nên rất là cảm thông với ba đứa trẻ này.
“Đúng đó nha, bây giờ cũng không định vào lại khu rừng đó chứ, đi theo chúng ta thôi”.
Trong lúc này mọi người cũng kéo Trương Phàm vào làng rồi, hắn thật sự cũng không có ý định từ chối, dù sao thì hắn cũng không biết tương lai mình sẽ làm gì cả, chi bằng thuận theo một lần vận mệnh đi.
Cứ thế mà thôi, Trương Phàm từ lúc đó cũng đã ở và trở thành một thành viên bên trong ngôi làng này, lối sống yên bình của hắn bây giờ chính thức bắt đầu.
…
P/s: Nữ chính lại chuẩn bị về với nam chính.