Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dieu-thap-lam-hoang-de.jpg

Điệu Thấp Làm Hoàng Đế

Tháng 1 22, 2025
Chương 710. Hoàng phi cớ gì mưu phản! Chương 709. Thiên Lan đế triều
ta-moi-mot-tuoi-nghich-tap-he-thong-cai-quy-gi

Ta Mới Một Tuổi, Nghịch Tập Hệ Thống Cái Quỷ Gì?

Tháng mười một 24, 2025
Chương 467: Ngươi vẫn là người?! (2) Chương 467: Ngươi vẫn là người?! (1)
bat-diet-kinh.jpg

Bất Diệt Kinh

Tháng 1 2, 2026
Chương 209: Ý Nghĩ Binh Khí. Chương 208: Diệp Linh Xuất Chiến.
phan-phai-cung-nu-chinh-nhom-dien-cuong-an-ai-nhan-vat-chinh-tam-tinh-sap.jpg

Phản Phái: Cùng Nữ Chính Nhóm Điên Cuồng Ân Ái, Nhân Vật Chính Tâm Tính Sập

Tháng 2 12, 2025
Chương 388. Dường như đã có mấy đời Chương 387. Quyết định ra tay
vong-linh-trieu-hoan-su-ky-nang-moi-giay-thang-cap-mot-lan.jpg

Vong Linh Triệu Hoán Sư: Kỹ Năng Mỗi Giây Thăng Cấp Một Lần

Tháng 4 29, 2025
Chương 488. Đại kết cục Chương 487. Lấy tự thân làm dẫn
ta-ma-dao-de-tu-tran-ap-the-gian-het-thay-dich.jpg

Ta, Ma Đạo Đế Tử, Trấn Áp Thế Gian Hết Thảy Địch

Tháng 2 23, 2025
Chương 586. Chương cuối ( đại kết cục )! Chương 585. Xin mời Thiên Đạo chịu chết
ban-toa-tran-dai-tien-thich-thu-nghia-nu.jpg

Bản Tọa Trần Đại Tiên, Thích Thu Nghĩa Nữ!

Tháng 2 4, 2026
Chương 101: Sư tỷ ngang ngược, Trần Lục ủy khuất Chương 100: Phân thắng thua, giành thiên tài
truong-sinh-phap-su.jpg

Trường Sinh Pháp Sư

Tháng 2 3, 2025
Chương 495. "Hệ thống ngươi quản cái này gọi vô cùng tốt giết cấp 1 Boss?!" Chương 494. Như nghẹn ở cổ họng
  1. 1854
  2. Chương 3: Trốn vào thành
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 3: Trốn vào thành

Quả nhiên thời thế loạn lạc, đoàn thương đi không bao lâu đã liên tục gặp đám cướp tập kịch. Nếu không phải Trần Kỳ ( – chủ đoàn thương) sớm có phòng bị, thì sợ rằng, những cái xác bên đường đã có bọn hắn. Ban đêm có giặc thì ban ngày có quan. Cứ đi qua một điểm thành trì, thì lại có một toán quân lính nghiêm tra, dù chỉ là thóc gạo cùng chút sành sứ, nhưng nếu không có bôi trơn, sẽ bị làm khó dễ rất nhiều. Mà buôn bán, chỉ hơn nhau chút thời gian là đã khác, nên như một luật bất thành văn, Trần Kỳ sẽ đưa một túi gấm. Đặc biệt, mọi chuyện điên tiết hơn, dù đã nhận, nhưng đám quân binh vẫn phím cho đám cướp về những con mồi béo. Khiến lúc đi hơn 20 người, khi vượt qua sông Hồng chỉ còn hơn nửa. Chứng kiến toàn bộ, Nguyễn Minh An thở dài. Khi đoàn thương, đến chỗ Trần Kỳ, cung kính:

“ Chuyến này may mắn co ngài cho đi nhờ. Nếu không tôi không rõ mình nguy hiểm bao nhiêu. Đây chút lòng thành, mong ngày nhận lấy.”

Trần Kỳ sờ đến, giật mình khi thấy đó là một lượng bạc, định đưa ra thì Nguyễn Minh An tiếp:

“ Tôi là người học chữ, ngại nhất dính chuyện ơn huệ. Ngài nhận đi, tôi mới có thể an lòng được.”

Nghe vậy, Trần Kỳ cười:

“ Vậy được. Hữu duyên sẽ gặp lại.”

Dứt lời, cũng đánh đoàn thuyền đi xa.

*

Nguyễn Minh An khoác tay nải, cùng Nguyễn Tài đi tới cửa thành. Nhìn sự hùng vĩ cùng nhuốm mầu râu phong. Nguyễn Minh An lòng cảm thấy bùi ngùi. Khi xưa, những năm học ở Hà Nội, hắn từng nhiều lần tới khu di tích Hoàng Thành, nhìn cổ vật được trưng bầy, từng đã thầm nhủ:

“ Nếu chúng ta bảo tồn tốt, có lẽ một di tích còn Vĩ đại hơn cái Tử Cấm Thành mà người Hoa đang tự hào. Bởi dù sao cái đó cũng là được Nguyễn An lấy ý tưởng và copy từ Hoàng thành mà ra.”

Hít một hơi, thu nén cảm xúc lại, Nguyễn Minh An theo dòng người bước vào, khi định bước qua thì hai tên lính đã chĩa giáo ngăn cản, giọng lạnh lùng:

“ Thời buổi bất ổn, Nhà vua tránh phản tặc trà trộn vào, nên giờ muốn xuất nhập cần có giấy tờ trong sạch. Ai muốn vào xuất trình giấy tờ tùy thân.”

Nguyễn Minh An giọng bùi ngùi, bán thảm:

“ Thưa quan gia, gia đình tôi bị cháy, nhà không còn gì, chạy lên nhờ người chú thím. Mong quan gia thông cảm lần này.”

Tên lính hừ lạnh:

“ Cái lý do cũ rích, ta đứng đây đã nghe chán rồi. Không có cút sang một bên, không ta tống toàn bộ vào ngục bây giờ.”

Nguyễn Minh An vừa mới trốn ra, nghe vậy cười cười:

“ Đã phiền quan gia, chúng ta qua bên kia, liên hệ người nhà ra đón vậy.”

Vừa nói vừa kéo Nguyễn Tài ra, nói nhỏ:

“ Không vội, chúng ta tìm cách sau.”

Hai người ngồi ở một góc suy tính. Quả nhiên lệnh trên thì nghiêm, nhưng thực hiện thì như cứt. Cả hai đợi không lâu, đã có người chạy qua mồi chài:

“ Công tử muốn vào ư. Ta quen biết lính canh, chỉ cần 1 lượng bạc là có thể ra vào.”

Nguyễn Minh An hít hơi lạnh, bởi 1 quan đã đủ 1 gia đình sống qua 1 tháng thời loạn. Thế mà giờ để chui qua cổng thành bé tý đã mất. Dù gấp, nhưng Nguyễn Minh An cũng không muốn mình bị coi là kẻ ngu, khẽ cười đáp:

“ Cảm ơn. Ta đã gọi người nhà. Họ sắp ra đón rồi.”

Tên kia rời đi, lẩm bẩm:

“ Đúng là đồ quỷ nghèo, thế mà cũng muốn vào.”

Nguyễn Minh An khẽ lắc đầu, rồi nhìn Nguyễn Tài:

“ Anh em ta đi chuẩn bị đồ, mời Hà bá đưa chúng ta vào thành.”

Nguyễn Tài ngơ ngác, đi theo.

*

Trời tối ngày thứ 3, cả hai cũng trở lại, trên tay cầm hai cái ống tre, đã được đục rỗng ruột, đỉnh đầu hai bên vai cũng khoét những lỗ nhỏ. Khi trong thành, tên mõ đi gõ kẻng, kêu vang:

“ Thời tiết hanh khô, cẩn thận củi lửa.”

Nguyễn Minh An cùng Nguyễn Tài đi đến bờ sông. Quả nhiên, cũng có rất nhiều người ý tưởng giống họ. Nguyễn Minh An cười cười và tránh xa. Đợi toàn bộ đã bì bõm nhảy vào dòng Tô lịch, bắt đầu hành trình trốn vào thành. Nguyễn Minh An mới kéo Nguyễn Tài ra gần bờ, cầm chai mắm, uống hai ngụm. Vị mặn chát, nhưng cố nuốt vào, rồi quay sang Nguyễn Tài:

“ Uống đi. Trong nước mắm có nhiều đạm, sẽ giúp ta giữ ấm cơ thể và cung cấp năng lượng. Trước ta đọc trong sách thấy.”

Nguyễn Tài gật đầu. Xong xuôi, hai người từ từ chìm xuống bơi.

Nhưng không bao lâu, đã có vài thuyền canh tra xuất hiện, Nguyễn Minh An cùng Nguyễn Tài vội cúi xuống, dựa vào ống tre để hít thở. Cứ như vậy liên tục nhiều giờ, cả hai cũng lên được bờ, còn những kẻ đi trước, một bị bắt, hai là đã chết trong làn nước lạnh. Thoáng nghỉ ngơi, hai người dìu nhau bước chậm rãi. Thỉnh thoảng có toán lính canh, hai người cúi vào góc tường, ôm lấy gậy tre, để hai bắt, giả dạng như những kẻ ăn xin. Cuối cùng cũng tới được căn phòng mà Nguyễn Đại Đồng chuẩn bị sẵn. Căn phòng nằm ở phía Nam thành, khu vực bình dân. May mắn là Nguyễn Đại Đồng hay đi lại, nên căn phòng vẫn tương đối sạch sẽ. Hai người lục tìm được bộ quần áo khô, lau người và thay. Châm một nhóm lửa, ngồi sưởi, cơn lạnh cũng dần trôi đi. Nguyễn Tài dựa vào chút gạo mốc, nấu hai bát cháu nóng, uống xong, Nguyễn Minh An nói:

“ Ngươi cài cửa kỹ, chúng ta đi ngủ. mai tính tiếp.”

“ Vâng.” Nguyễn Tài đáp.

*

Mệt mỏi và lần đầu được thư thái, cả hai ngủ không biết trời đất. Đến khi tỉnh giấc là mặt trời đã đang lặn. Nguyễn Minh An đưa qua chút tiền, nói:

“ Ngươi đi mua chút về làm bữa cô. Coi như chào mừng chúng ta thành công vào tới Hà Nội.”

Nguyễn Tài gật đầu rời đi. Nguyễn Minh An thảnh thơi, bắt đầu thăm thú. Hôm qua ngắm vội, không kỹ, giờ nhìn lại thì căn nhà khá lớn, gần 500 m2, phía sau có một ao, cùng nhiều cây ăn quả, bóng tỏa tương đối rậm rạp. Bên trong, Nguyễn Minh An dựa theo trí nhớ, tìm được một hộp gỗ. Lật ra thì lần lượt bên trong có 50 lượng bạc cùng giấy tờ tuỳ thân mới. Có lẽ lão cha tiện nghi đã ngờ có ngày sẽ có việc không may, nên sớm chuẩn bị. Hai tờ xuất thân đều là con của một gia đình nho nghèo, ba đời trong sạch. Vấn đề khiến đau đầu từ khi trọng sinh cũng được giải quyết, Nguyễn Minh An thở phào. Bầy di ảnh cùng thắp nén hương, coi như tạ ơn lão cha tiện nghi.

*

Nguyễn Tài cũng trở về. Đồ đặc tương đối lỉnh kỉnh, Nguyễn Minh An phụ giúp sắp xếp, sau đó là chuẩn bị bữa. Phải nói Nguyễn Tài nấu ăn cũng khá ngon, Nguyễn Minh An ăn lo, khẽ đánh ực một cái thoải mái, mang ấm trà ra hiên sau thưởng thức. Đợi Nguyễn Tài thu dọn xong, nói:

“ Báo thù cho cha ta cũng phải làm. Nhưng chúng ta trước phải sống thật tốt đã. Quân tử trả thù mười năm cũng chưa muộn. Từ giờ phút này, ngươi hãy quên đi thân phận cũ, ngươi giờ là người làng Muội, con của một gia đình Nho hiếu học. Nhà bị cướp phá, đốt cháy, may mắn chạy thoát. Theo trí nhớ, đến nương nhờ người họ hàng xa. Cuối cùng khi họ mất, phân chia tài sản, được cấp cho căn nhà này.”

Nguyễn Tài gật đầu, lẩm bẩm nghi nhớ. Nguyễn Minh An tiếp tục móc ra 1 lượng bạc, nói:

“ Ngươi cầm bạc này, mua những thứ cần thiết. Đợi có dịp ta sẽ đi mua thêm 1 người hầu, để phụ trách ăn uống và chuyện trong phủ. Ngươi giờ là em ta, nhiều việc cũng không thể thuận lợi làm.”

Nguyễn Tài cảm động:

“ Anh, chút việc đó em có thể làm được. Giờ chúng ta không có nguồn ra. Mua quá là tốn.”

Nguyễn Minh An cười:

“ Đồng tiền tiêu mới là đồng tiền khôn. Chết cũng không thể mang theo được.”

Nguyễn Tài hiểu ý, đáp.

“ Vâng.”

Sau đó cả hai đi nghỉ. Mấy ngày sau, ngoài đi dạo thăm thú, thì Nguyễn Minh An cũng dùng giấy luyện lại chữ cũng như đọc để nghi nhớ lại kiến thức. Dù sao Nho giáo thịnh hành, nghét thì nghét, nhưng biết vẫn là tốt nhất.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

duy-kiem-doc-ton
Duy Kiếm Độc Tôn
Tháng 1 29, 2026
sieu-pham-tu-tien-dai-luc.jpg
Siêu Phàm Tu Tiên Đại Lục
Tháng 1 8, 2026
truong-sinh-van-co-cau-tai-thien-lao-lam-nguc-tot.jpg
Trường Sinh Vạn Cổ: Cẩu Tại Thiên Lao Làm Ngục Tốt
Tháng 2 27, 2025
thon-phe-tinh-khong-chi-thoi-quang-mo-phong
Thôn Phệ Tinh Không Chi Thời Quang Mô Phỏng
Tháng 12 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP