Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Next
giai-tri-ta-dem-hoa-khoi-nuoi-thanh-thien-hau.jpg

Giải Trí: Ta Đem Hoa Khôi Nuôi Thành Thiên Hậu

Tháng 1 22, 2025
Chương 517. Đại kết cục: Đây là ta nghĩ như bên trong sinh hoạt Chương 516. Lão bà, ngươi thơm quá
ma-thuc-dai-phap-su.jpg

Ma Thực Đại Pháp Sư

Tháng 4 25, 2025
Chương 165. Tinh Hồng Hạ (2) Chương 164. Tinh Hồng Hạ (1)
chung-than-the-gioi.jpg

Chúng Thần Thế Giới

Tháng 1 19, 2025
Chương 1230. Thần Vương, Valhein Chương 1229. Chúng sinh tại ta có gì ích?
cam-nang-vuot-cuu-chau-tien-phu.jpg

Cẩm Nang Vượt Cửu Châu Tiên Phủ

Tháng 2 1, 2026
Chương 100: Cổ Kiếm Môn nam Bồ Tát Chương 99: Nam nhân ở giữa số lượng đọ sức
one-piece-de-nguoi-choi-khoi-lap-phuong-nguoi-dao-xuyen-reverse-mountain.jpg

One Piece Để Ngươi Chơi Khối Lập Phương, Ngươi Đào Xuyên Reverse Mountain

Tháng 2 12, 2025
Chương 452. Đại kết cục - FULL Chương 451. Cách mạng thắng lợi
son-thon-cam-dia-ta-giao-hai-tu-bat-quy-bi-lo-ra.jpg

Sơn Thôn Cấm Địa: Ta Giáo Hài Tử Bắt Quỷ Bị Lộ Ra

Tháng 1 23, 2025
Chương 197. Trật tự trọng chỉnh Chương 196. Đột nhiên xuất hiện binh tượng
ta-vo-han-truong-thanh-thien-phu-bat-dau-quet-ngang-cao-vo.jpg

Ta, Vô Hạn Trưởng Thành Thiên Phú, Bắt Đầu Quét Ngang Cao Võ

Tháng 2 2, 2026
Chương 180: Sương mù thạch Chương 179: Ta Diệp Mỗ cũng không phải là không thèm nói đạo lý người
bat-dau-nhan-10-co-bug-nguoi-la-that-lag-a.jpg

Bắt Đầu Nhân 10? Có Bug Ngươi Là Thật Lag A

Tháng 2 6, 2026
Chương 373: Chu Cát Trụ Chương 372: Dắt Vực Yêu, tú cơ bắp
  1. 1854
  2. Chương 1: Nguyễn Minh An
Next
Đang tạo... 0%

Chương 1: Nguyễn Minh An

Quán bia cỏ ven đê sông Hồng, gió chiều thổi thốc vào mang theo hơi nước và bụi đường. Nguyễn Minh An ngồi cởi trần, tay cầm can bia hơi tu một hơi cạn sạch, khuôn mặt dần đỏ bừng vì men say.

Chú Hải, chủ quán, vừa nướng mực vừa khuyên:

“Chậm thôi cháu, giờ còn sớm, cứ thong thả mà uống. Mà công việc thế nào rồi? Gần năm nay chú mới thấy mày quay lại đây.”

Minh An nấc cụt một cái, đôi mắt lờ đờ nhìn ra dòng sông đục ngầu:

“Buồn lắm chú à. Mang tiếng ra trường với cái bằng kỹ sư mà lương thử việc có ba cọc ba đồng, còn thua cả mấy thằng bạn đi phụ hồ. Ban đêm cháu chạy thêm Grab, mà chiết khấu cao quá, cày bục mặt cũng chẳng ăn thua. Bớt ăn bớt mặc, cả tháng không dư nổi một triệu, chẳng gửi về biếu bố mẹ được đồng nào. Chắc cháu về quê làm may thôi chú ạ. Hôm nay qua đây uống cũng là để chào chú. Năm năm đại học, nghĩ mà phí hoài tuổi xuân.”

Chú Hải thở dài, nhìn cậu thanh niên trẻ mà ái ngại:

“Thời buổi khó khăn, kinh tế suy thoái, cái gì cũng khó. Thôi thì…”

Minh An cười nhạt không đáp. Chú Hải hiểu ý, rót đầy một cốc bia mới, nâng lên:

“Nào, chú uống với mày một ly. Dù quyết định thế nào cũng chúc cháu chân cứng đá mềm.”

“Vâng, cháu cảm ơn chú.”

Cả hai cùng dốc cạn. Vừa đặt cốc xuống, điện thoại trên bàn rung bần bật. Minh An nheo mắt nhìn màn hình, là thằng Tuân. Hắn bắt máy, giọng lè nhè:

“Alo, đang đâu đấy? Có rảnh không về nhà tao chơi một chuyến?” – Tiếng thằng Tuân cười lớn trong điện thoại.

Minh An bĩu môi:

“Tiền thì tao thiếu chứ thời gian thì vô biên. Mà có việc gì không?”

“Tao sắp lấy vợ. Về anh em làm bữa chia tay đời độc thân.”

Minh An giật mình, tỉnh cả rượu:

“Thật á? Mày mà cũng có chó nó yêu à? Xạo vừa thôi con.”

Tuân cười ha hả:

“Duyên tới cản không kịp mày ơi. Tí tao gửi ảnh qua cho mà thẩm. Đợt này bọn thằng Hòa cũng về đấy.”

“Thế à? Nếu vậy thì mai tao về. Mày mà chém gió thì liệu hồn với tao.”

“Yên tâm. Về đây tao giới thiệu mấy đứa bạn vợ tao cho. Đảm bảo ngoan, hiền, duyệt luôn.”

Hai thằng chém gió thêm vài câu rồi tắt máy. Minh An quay sang chú Hải:

“Chú cho cháu gửi tiền. Nay cháu về ngủ sớm, mai còn phi xe về Bắc Giang.”

Chú Hải xua tay:

“Thôi, bữa này chú mời. Coi như tiễn mày về quê lập nghiệp. Mà say thế này hay là nằm nghỉ một lúc rồi hẵng về?”

Minh An lắc đầu quầy quậy, đứng dậy lảo đảo:

“Có vài cốc thấm tháp gì đâu chú. Phòng trọ cháu ngay gần đây thôi.”

Chú Hải định can nhưng khách gọi í ới, đành thở dài dặn với theo:

“Ừ, thế đi đứng cẩn thận đấy.”

Minh An vâng dạ, leo lên con Wave Alpha cũ kỹ, đạp nổ máy rồi rít ga lao vào màn đêm.

Đường đê vắng vẻ, đèn đường vàng vọt. Đang đi, bỗng từ bụi cỏ ven đường, một bóng đen lao vụt ra. Minh An giật bắn mình, bóp chết phanh, đánh lái gấp.

Két… Rầm!

Con xe lao thẳng vào đống cát xây dựng bên đường, Minh An ngã văng ra, bụi cát phủ đầy người. Hắn ho khù khụ, lồm cồm bò dậy, định mở miệng chửi thề thì thấy người vừa lao ra là một ông cụ già nua, ăn mặc lôi thôi. Cơn giận bay biến, hắn vội chạy lại đỡ:

“Cụ ơi, cụ có sao không ạ? Đêm hôm thế này cụ đi đâu mà nguy hiểm thế? Nhà cụ ở đâu để cháu đưa về.”

Lão già ngơ ngác, tay run run chỉ đông chỉ tây, miệng ú ớ không rõ lời. Thấy tình hình không ổn, Minh An thở dài:

“Thôi được rồi, cụ đi theo cháu. Chúng ta lên công an phường nhờ các anh ấy tìm người nhà cho cụ.”

Lão già ngoan ngoãn gật đầu, bước thấp bước cao theo sau Minh An. Đến nơi, trụ sở công an phường tối om, cửa đóng then cài. Minh An đang ngơ ngác thì một người đàn ông trung niên, dáng vẻ đạo mạo đi tập thể dục ngang qua, hỏi:

“Cậu tìm ai? Giờ này hết giờ làm việc rồi.”

Minh An trình bày lại sự việc va chạm vừa rồi. Người đàn ông – tự xưng là bác Hà – gật gù:

“Rõ khổ. Thôi cậu cứ về đi. Nhà tôi ngay gần đây, để tôi đưa cụ về nhà tôi tá túc tạm. Sáng mai các chú công an đi làm tôi sẽ đưa cụ qua.”

Minh An chần chừ, lòng vẫn có chút cảnh giác:

“Dạ… bác cho con xin lỗi, bác có thể cho con xem qua giấy tờ tùy thân được không ạ? Không phải con nghi ngờ bác, nhưng mà…”

Bác Hà cười xòa, không hề phật ý, rút ví lấy căn cước đưa cho Minh An:

“Đây, thanh niên cẩn thận là tốt. Ta hiểu mà.”

Minh An cầm lấy, soi đèn điện thoại chụp lại, rồi cúi đầu cảm tạ. Bác Hà dìu ông cụ đi khuất. Minh An quay lại chỗ đống cát để lấy xe.

Nhưng lạ thay, con Wave Alpha nát của hắn vừa nằm chỏng chơ ở đó, giờ đã không cánh mà bay.

“Định mệnh! Đen như chó mực!”

Minh An cười chua chát, đá mạnh vào đống cát rồi lững thững đi bộ về phòng trọ. Hắn không biết rằng, trong bóng tối của rặng tre ven đê, hai bóng người mờ ảo đang dõi theo hắn:

“Cỗ máy đã chọn hắn. Ta vừa kiểm tra qua các bài thử thách. Kẻ này được đấy. Tư chất, tính tình, tâm lý… đều ổn định. Nhân thân ba đời trong sạch.”

“Thử thêm một lần nữa đi. Dù sao chuyện này cũng liên quan đến vận mệnh của cả dân tộc. Một khi khởi động, ta và ngươi đều sẽ bị xóa sổ, không được phép sai sót.”

“Viết lại lịch sử? Hoàn thành chữ ‘Nếu’ đền bù những tiếc nuối ngàn năm… đó chẳng phải là điều chúng ta hằng mong muốn sao? Sự hy sinh của chúng ta có sá gì?”

“Đúng, đúng. Đi thôi. Hãy tận hưởng những giây phút tồn tại cuối cùng.”

Sáng hôm sau, Minh An bắt xe khách về Bắc Giang. Nhà thằng Tuân đang rộn ràng tiếng nhạc, phông rạp đỏ rực. Minh An vứt ba lô, xắn tay áo lao vào phụ giúp.

Đến chiều, khi công việc đã hòm hòm, hai thằng mới gọi video cho nhóm thằng Hòa. Chuông vừa đổ, màn hình hiện lên khuôn mặt thằng Hòa nước mắt ngắn nước mắt dài:

“Chúng mày ơi… tao ốm liệt giường rồi!”

Tuân cười phớ lớ:

“Ha ha. Lại quay tay quá độ chứ gì?”

Hòa gào lên qua điện thoại:

“Quay cái đầu mày! Răng còn chả có mà ăn cháo đây này. Đang nắng chang chang thì mưa rào, trở trời cái là tao dính chưởng luôn. Đen quá, lần sau tao bù nhé.”

Minh An chen mặt vào camera:

“Bù thì phải gấp đôi đấy nhé. Không thì đừng trách anh em.”

“Được, được! Thôi tao cúp đây, mẹ tao gọi uống thuốc.”

Màn hình tắt ngấm. Không khí chùng xuống. Tuân thở dài, nhìn xa xăm. Ra trường, mỗi đứa một nơi, cuộc sống cơm áo gạo tiền bào mòn hết cả nhiệt huyết.

“Thôi, ra đình làng hóng mát tí đi mày.” – Tuân rủ.

Hai thằng lang thang ra đình làng, trèo tót lên cây đa cổ thụ ngồi vắt vẻo. Đang chém gió thì một nhà sư già, tay lần tràng hạt, khuôn mặt phúc hậu ngước lên nhìn, mỉm cười.

Cả hai giật mình như trẻ con bị bắt quả tang ăn trộm, vội vàng tụt xuống, chắp tay:

“Chúng con chào Cao tăng ạ. Chúng con thất lễ quá, xin thầy bỏ qua.”

Nhà sư không trách mắng, chỉ cười hiền từ:

“Quả là hữu duyên. Hai con có muốn nghe về sự tích ngôi đình này không?”

Tuân nhanh nhảu đáp, dù sao hắn cũng là trai làng:

“Dạ, con tưởng đình này thờ Thượng tướng quân Vũ Công Thành, người có công đánh giặc Nguyên Mông chứ ạ?”

Cao tăng lắc đầu nhẹ:

“Đó chỉ là bề nổi thôi. Tên đình là ‘Tòng Lệnh’ nghĩa là ‘Ẩn mình đợi lệnh’. Nơi đây còn lưu giữ một nghi lễ cổ xưa, thờ Viêm Đế Thần Nông – Thủy tổ của người Việt ta.”

Tuân trố mắt, giọng đầy vẻ nghi hoặc:

“Thưa thầy, nếu nói Tổ tiên ta là Viêm Đế Thần Nông, thì chẳng hóa ra chúng ta cùng gốc với bọn người Hán kia sao? Bọn họ lúc nào chả vỗ ngực xưng là con cháu Viêm Hoàng.”

Minh An thấy bạn mình ăn nói bỗ bã, vội huých tay nó một cái, thì thầm:

“Không biết thì dựa cột mà nghe. Đừng có chen ngang vô duyên thế.”

Cao tăng vẫn giữ nụ cười điềm đạm, từ tốn giải thích:

“Các con hiểu lầm rồi. Tổ tiên chúng ta có nguồn gốc từ những cư dân cổ Đông Nam Á, di cư từ Châu Phi tới đây khoảng 30.000 đến 60.000 năm trước Công nguyên, nổi bật với nền văn hóa Hòa Bình.

Sau đó, do nước biển dâng cao nhấn chìm vùng đồng bằng cổ (nay là Vịnh Bắc Bộ) tổ tiên ta phải di chuyển lên vùng Động Đình, Dương Tử định cư vào khoảng 5.300 năm TCN. Dưới sự dẫn dắt của Viêm Đế Thần Nông, họ đã xây dựng nên văn hóa Lương Chử và Thạch Gia Hà rực rỡ.

Đến khoảng 4.000 năm TCN, hạn hán xảy ra, hậu duệ của Viêm Đế là Đế Minh đã dẫn tộc người lui xuống vùng Lĩnh Nam và nước ta ngày nay. Đế Minh sinh ra Lộc Tục (Kinh Dương Vương) Lộc Tục sinh Sùng Lãm (Lạc Long Quân). Lạc Long Quân kết duyên cùng Âu Cơ, sinh ra nòi giống Lạc Việt chúng ta.”

Nhà sư ngừng một chút, ánh mắt trở nên xa xăm:

“Còn người Hoa Hạ hình thành muộn hơn nhiều, khoảng 4.500 năm TCN. Khi đó, người Khương từ Tây Bắc tràn xuống lưu vực sông Hoàng Hà, kết hợp với thổ dân tạo ra tổ tiên người Hoa. Lúc này, Viêm Đế Thần Nông thực sự đã không còn tồn tại. Truyền thuyết về Hoàng Đế đánh bại Xi Vưu ở trận Trác Lộc chính là mốc hình thành của họ.

Đến khoảng 2.200 năm TCN, người Hoa Hạ bắt đầu bành trướng xuống phía Nam, xâm lấn đất đai của Bách Việt. Đến năm 43 sau Công nguyên, nước ta chính thức rơi vào ách Bắc thuộc. Để đồng hóa dân ta, chúng đã dùng hai thủ đoạn tàn độc:

Thứ nhất, lùng sục và đốt sạch sách sử, bắt đầu từ thời Tần Thủy Hoàng, hòng xóa bỏ ký ức dân tộc.

Thứ hai, đánh tráo khái niệm. Chúng gộp Viêm Đế và Hoàng Đế lại, tạo ra khái niệm ‘Viêm Hoàng’ nhận vơ Viêm Đế là tổ của chúng để dễ bề cai trị và đồng hóa người Việt ở vùng Hoa Nam. Nhưng thực chất, Viêm Đế là tổ của người Việt, còn Hoàng Đế là tổ của người Hoa. Hai dòng máu khác biệt.”

Minh An nghe mà nổi da gà, hắn buột miệng:

“Định mệnh, thâm độc thật! Nhưng thưa thầy, tại sao trong Ngọc Phả Hùng Vương lại không ghi chép rõ ràng? Còn chuyện 18 đời vua Hùng kéo dài mấy ngàn năm là sao ạ?”

Cao tăng gật đầu:

“Thời nhà Minh đô hộ, chúng lại một lần nữa đốt sách, phá bia, khiến sử liệu nước ta thời Lý, Trần vô cùng thiếu hụt, nói gì đến thời Hùng Vương. Ngọc Phả được soạn lại thời Lê Thánh Tông, tam sao thất bản là chuyện thường.

Còn con số 18 đời vua Hùng, đó là con số mang tính biểu tượng và ước lệ. Số 9 và bội số của nó (18) là những con số thiêng trong văn hóa Việt. Con hãy nhớ lại xem: Thánh Gióng xin ngựa sắt cao 18 thước; Vua Hùng kén rể đòi voi 9 ngà, gà 9 cựa, ngựa 9 hồng mao.

Dù sử sách bị đốt, nhưng văn hóa thì không thể đốt. Hãy nhìn xem:

Về huyết thống, người Việt ta là hậu duệ trực tiếp của chủ nhân văn hóa Đông Sơn.

Về ngôn ngữ, tiếng Việt vẫn thuộc ngữ hệ Nam Á, khác hẳn tiếng Hán.

Về văn hóa, dù ngàn năm Bắc thuộc, ta vẫn nhuộm răng, ăn trầu, xăm mình, thờ cúng tổ tiên, làm bánh chưng bánh giầy…

Gần đây, khoa học hiện đại đang nghiên cứu bộ gen người Việt. Kết quả ban đầu đã chứng minh gen của chúng ta khác biệt với người Hán. Những luận điệu xuyên tạc về việc người Việt bị đồng hóa sẽ sớm bị bác bỏ hoàn toàn.”

Nghe đến đây, máu nóng trong người Minh An sôi lên sùng sục. Hắn nắm chặt tay:

“Đáng hận! Giá mà cháu có thể quay ngược thời gian, cháu sẽ đánh cho đám xâm lược đó tan tác, không để chúng xóa nhòa lịch sử của cha ông.”

Cao tăng nhìn sâu vào mắt Minh An, nụ cười trở nên bí hiểm:

“Con thật sự muốn làm điều đó ư?”

Tuân đứng bên cạnh còn đang ngơ ngác chưa hiểu gì, nhưng Minh An, như bị một lực hút vô hình thôi thúc, gật đầu chắc nịch:

“Vâng! Nếu có cơ hội, con sẵn sàng đánh đổi tất cả!”

Lời vừa dứt, bầu trời đang trong xanh bỗng tối sầm lại. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.

ẦM!!!

Một tia sét xé toạc không gian, đánh thẳng xuống vị trí Minh An đang đứng. Ánh sáng chói lòa nuốt chửng lấy hắn.

Khi khói tan, dưới gốc đa chỉ còn lại một mình Tuân đang ngơ ngác tỉnh dậy. Hắn gãi đầu, nhìn quanh quất:

“Ủa? Mình ra đây làm gì nhỉ? Hình như… mình đi một mình mà?”

Tuân lững thững đi về, trong đầu trống rỗng. Cái tên Nguyễn Minh An dường như chưa từng tồn tại trong ký ức của hắn, và của tất cả mọi người.

Bánh xe lịch sử bắt đầu đảo chiều.

Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-tai-bac-mi-nguoi-quan-cai-nay-goi-phap-y.jpg
Người Tại Bắc Mĩ, Ngươi Quản Cái Này Gọi Pháp Y?
Tháng 2 9, 2025
bai-khuyen-nu-chu-xin-tu-trong-ta-chi-nghi-lam-nam-khue-mat.jpg
Bại Khuyển Nữ Chủ Xin Tự Trọng, Ta Chỉ Nghĩ Làm Nam Khuê Mật
Tháng 1 31, 2026
xuong-nong-thon-sau-ta-thanh-trong-thon-banh-trai-thom-ngon.jpg
Xuống Nông Thôn Sau, Ta Thành Trong Thôn Bánh Trái Thơm Ngon
Tháng 2 5, 2026
khang-chien-tu-bat-bach-bat-dau
Kháng Chiến Từ Bát Bách Bắt Đầu
Tháng 1 6, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP