-
Yu-Gi-Oh: Trở Thành Hack Là Loại Trải Nghiệm Gì
- Chương 277: Tam Huyễn Ma cùng Thất Tinh tổ chức
Chương 277: Tam Huyễn Ma cùng Thất Tinh tổ chức
Cơm trưa đi qua, đám người đều đúng giờ tập trung ở văn phòng hiệu trưởng.
Bất quá ngoại trừ đám người Judai ra, trong phòng còn có một người không ngờ tới 一一一 Marufuji Ryo.
“Samejima hiệu trưởng, ngài để chúng ta sau giờ cơm trưa đến văn phòng rốt cuộc là có chuyện gì?”
Vừa vào đến văn phòng, nhìn thấy thân ảnh đầu trọc ngồi tên ghế, Judai đã trực tiếp hướng hiệu trưởng hỏi thăm.
“Judai, ngươi bình tĩnh đi, hiệu trưởng đã gọi chúng ta đến đây tất nhiên sẽ nói rõ mọi chuyện thôi.”
Izumi bất đắc dĩ kéo lại đầu sứa thiếu niên.
Loại hành vi không có phép tắc này đổi lại là trường học bình thường sớm đã cho đánh giá hạnh kiểm loại C rồi.
Cũng may Samejima hiệu trưởng không phải loại người cổ hủ, cũng không chán ghét loại hành vi có phần mạo phạm này của Judai, chỉ híp mắt cười nói:
“Trước khi giảng thuật chuyện chính, ta muốn hỏi trước một chút. Mọi người có biết ‘Three Phantasm’ (Tam Huyễn Ma) sao?”
“Tam Huyễn Ma? Sẽ không phải là tại mấy năm trước tránh thoát phong ấn ba cái Duel Spirit kia đi?”
Học rộng hiểu nhiều Kyouka Izumi nháy mắt liền nhớ tới sự việc này.
Tại mấy năm trước sau khi đời thứ nhất Quyết đấu vương Mutou Yugi từ nhiệm đi du lịch thế giới, ba thực thể cổ xưa được gọi là “The Three Phantasm” không biết bị phong ấn dưới lòng đất bao lâu đã tránh thoát một phần phong ấn, dù dưới trạng thái chưa hoàn chỉnh vẫn như cũ có quyền năng vô cùng kinh khủng, gây họa loạn một phương.
Lúc đó còn chưa đăng ngôi đệ nhị Quyết đấu vương Tachibana Kanade đi ngang qua liền thuận tiện đem Tam huyễn ma đánh một trận, sau đó đem lần nữa phong ấn lại.
Lại sau đó đương nhiên chính là Duel Academy tại trên nền phong ấn thành lập.
Đây đều là truyền ngôn mà phần lớn dân chúng đều biết.
Hiệu trưởng Samejima yên lặng nghe hết Izumi giảng thuật, sau khi cho nàng một cái ánh mắt tán thưởng mới cười nhạt lên tiếng:
“Ừm, cũng không hẳn là sai lầm, bất quá truyền ngôn có nhiều chỗ mơ hồ, cũng có thành phần phóng đại.”
Nói đến đây trong giọng nói của hiệu trưởng Samejima mang theo chút hồi ức, bắt đầu êm tai kể ra.
Nói đến còn rất vinh dự, bởi vì tại thời điểm trận chiến “đăng ngôi vương” của Tachibana Kanade, vừa lúc Samejima hiệu trưởng cũng may mắn chứng kiến.
Nhớ năm đó, hiệu trưởng con đường chinh chiến nghề nghiệp đã đến đỉnh điểm, phong quang vô hạn.
Do cảm giác không còn khả năng lại tiến thêm một tầng lầu, hắn đã tuyên bố về hưu, lúc đó đang ở trên xa hoa du thuyền tiến hành du lịch vòng quanh thế giới.
Nhưng xui rủi chính là tuyến đường biển Thái Bình Dương vốn sóng yên gió lặng lại trong khoảng thời gian đó trở thành “Tam huyễn ma lãnh địa”.
“Tam Huyễn Ma” ba cái ác ma vốn chỉ nên tồn tại trong truyền thuyết lại xuất hiện, chưa đến một tháng đã tại thế giới hiện thực gây nên xao động to lớn.
Tương truyền, huyễn ma lương thực chính là sợ hãi cùng tuyệt vọng, vì vậy chúng liên tục gây nên bão tố cùng biển động, nhấn chìm tất cả tàu thuyền lẫn máy bay đi qua tuyến đường này, muốn nhanh chóng bổ sung “lương thực” để cung cấp sức mạnh sớm ngày thoát khốn hoàn toàn.
Xa hoa du thuyền của hiệu trưởng vốn không phải đi tuyến đường này, nhưng bởi vì gặp sương mù quá nặng mà đi nhầm, vô tình rơi vào huyễn ma lãnh địa, hết thảy tưởng chừng đã muộn.
Hiệu trưởng tuy lúc đó cũng xem như duelist có thực lực, nhưng phàm nhân đối mặt với loại sức mạnh tựa như thiên tai kia căn bản không đáng nhắc đến, thậm chí hắn đều đã viết xong di thư.
Không phải hiệu trưởng không ôm tâm tính thử một lần, nhưng thuyền cứu nạn trên du thuyền đã sớm để lại hết cho người già, phụ nữ cùng trẻ em sở dụng, hắn cùng các duelist khác muốn tiếp cận huyễn ma chiến một trận cũng là lực bất đồng tâm.
Tại thời khắc tuyệt vọng nhất, Samejima hiệu trưởng đã gặp được người đó -一一一 một cái thiếu nữ tóc bạc mặc áo ngủ có chút rộng rãi đang ngồi yên lặng trên boong thuyền, ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng.
Ngày hôm đó có thể nói là ký ức khắc sâu nhất trong suốt cuộc đời Samejima hiệu trưởng.
Thiếu nữ bình tĩnh đứng dậy, chỉnh trang lại áo ngủ, từ trong người lấy ra bốn tấm thẻ giơ lên bầu trời.
Khoảnh khắc đó, toàn bộ cảnh vật liền thay đổi.
Xuân mộc, Thái dương hoa, Bỉ ngạn hoa hải cùng Anh đào cổ mộc, bốn loại cảnh tượng kỳ dị nướng theo động tác của thiếu nữ bỗng nhiên hiện ra, đem toàn bộ sóng gió ngăn cách tại bên ngoài .
“Vê sau ta mới biết được, lúc đó được triệu hồi ra chính là [Tytannial, Princess of Camellias]; [Marina, Princess of Sunflowers]; [Chirubimé, Princess of Autumn Leaves] cùng [Talaya, Princess of Cherry Blossoms] cũng chính là ‘tứ đại hoa cơ’ mà mọi người lưu truyền, mà cái thiếu nữ tóc bạc kia chính là lúc đấy còn chưa trở thành Đệ nhị Quyết đấu vương Tachibana Kanade.”
Samejima hiệu trưởng kể xong còn không quên thở dài cảm khái.
“Ta đại khái đã biết. Bất quá hiệu trưởng ngài vẫn chưa nói mục đích ngài gọi chúng ta đến đây là gì a?”
Manjoume gật đầu một cái, hỏi ra câu hỏi mấu chốt nhất.
Hiệu trưởng sẽ không thể nào đột nhiên vì muốn kể chuyện xưa cho bọn họ nên rảnh rỗi nhức cả trứng gọi cả đám đến văn phòng đúng không?
“Đương nhiên là có việc mới gọi các ngươi đến đây.”
Hiệu trưởng Samejima cười cười, sau đó khuôn mặt dần trở nên nghiêm túc:
“Tương truyền ngày Tam huyễn ma chân chính phá phong, thời đại hỗn loạn sẽ mở ra, dẫn đến chung kết cho thế giới này. Cho nên mục đích ta tìm các ngươi đến đây chính là vì bảo hộ ba tấm thẻ bài này, đề phòng chúng bị người bên ngoài cướp lấy!”
“Thế giới hủy diệt sao?” Misawa cùng Asuka nghe được hậu quả kinh khủng như vậy liền đồng loạt biến sắc.
“Người bên ngoài? Ai?”
Mà không tim không phổi Judai thì có chút ngu ngơ gãi đầu:
“Nếu đã sợ chúng bị người cướp lấy, vậy tại sao không trước đem chúng hủy diệt đâu? Hoặc là chuyển dời đến nơi càng an toàn?”
Giống như sớm biết ngốc nghếch Judai sẽ hỏi ra loại vấn đề này, hiệu trưởng Samejima ngay lập tức hồi đáp:
“Tam huyễn ma ba cái tấm bài cũng không phải bản thể chân chính, miễn là phong ấn còn tồn tại thì chúng vĩnh viễn chỉ có thể ở tại đây, bị đưa ra ngoài liền sẽ trở thành lá bài trống. Về phần phá hủy sao? Đáng tiếc, Tam huyễn ma ba cái tấm thẻ cũng không phải thẻ bài trên ý nghĩa thông thường, phá hủy chúng là không thể nào. Cho dù là năm đó Quyết đấu vương Tachibana Kanade cũng chỉ có thể đem chúng phong ấn mà không cách nào tiêu diệt.”
Judai cái hiểu cái không gật đầu, đổi lại là Manjoume hơi tiến lên một bước, trầm giọng:
“Đã như vậy, hiệu trưởng, ta còn một cái vấn đề cuối cùng 一一一 đến tột cùng là ai đang muốn đoạt lấy ‘Tam huyễn ma’ tấm thẻ?”
“Một cái tổ chứa thần bí gồm 7 bài thủ, tên của chúng là [Seven Star] (Thất Tinh).”
Samejima hiệu trưởng sắc mặt nghiêm túc nói.
“Cái tổ chức này cực kỳ thần bí, ngay cả mạng lưới tình báo của học viện cũng chỉ điều tra được là có một nhóm người như vậy, về phần bọn họ bao gồm những ai, hình dạng thế nào… đều là mê. Bất quá mục đích của chúng là đoạt được Tam huyễn ma chuyện này liền không cần nghi ngờ.”
Izumi lúc này cũng đứng ra, chỉ về phía mình cùng nhóm người, nghi hoặc hỏi lại:
“Trong số những người ở đây, chúng ta mấy người đều là học sinh, cũng chỉ có Daitokuji lão sư cùng Cronos giáo thụ là người trưởng thành, nếu tổ chức thần bí này muốn cướp đồ mà nói chúng ta làm sao bảo hộ được?”
Lo lắng của Izumi không sai.
Bọn họ suy cho cùng vẫn là một đám thanh thiếu niên mới vào cấp 3, làm thế nào từ trong tay người của tổ chức tà ác bảo hộ được tấm thẻ đâu?
Cũng không thể bắt bọn họ giống cái thám tử học sinh nào đó đi tìm ra thành viên tổ chức áo đen đi?
Hiệu trường Samejima liếc qua mấy người trước mặt, trầm giọng:
“Đừng quên ta đã nói từ đầu 一一一 [Seven Star] là một nhóm bài thủ, mà lại mục đích của chúng là cướp đi tấm thẻ. Cho nên để bảo hộ Tam huyễn ma thẻ bài các ngươi chỉ cần làm một chuyện -一一一 “
“Duel sao?” Izumi nói ra.
“Đúng, hết thảy cạnh tranh đều thông qua quyết đấu, mà các ngươi hiển nhiên là nhân tuyển phù hợp nhất.”
“A~ quyết đấu mà nói, vậy chuyện liền đơn giản rồi.” Judai vỗ ngực thở phào một hơi.
Muốn bọn họ hóa thân thám tử truy lùng tổ chức áo đen gì đó có lẽ không được, nhưng muốn dựa vào quyết đấu nói chuyện vậy thật đúng là tìm đúng người!
Judai, Manjoume, Izumi, Ryo, Asuka, Misawa, Cronos giáo thụ bảy cái người đều là trong học viện đánh bài người tài ba, tìm bọn họ làm người bảo vệ tuyệt đối không sai.
“Hiệu trưởng, nếu Kaiser cũng ở đây thì hẳn là không hạn chế học viên năm 3 tham gia đi? Tại sao không tìm Kohinata Seika học tỷ mà lại là ta?” Izumi có chút ngờ vực.
Xét về trình độ mà nói, so với nàng hẳn là Kohinata Seika càng thêm thích hợp, dù sao đối phương là đưa thân Top 4 chiến lực bảng Duel Academy nha.
“Không phải chúng ta không có gọi qua nàng, chỉ là Seika nàng lúc này tương đối bận rộn, không thể tham gia được.” Hiệu trưởng Samejima sờ sờ đầu trọc, thở dài.
Thân là học viên năm 3, hơn nữa còn là học viên xuất sắc của học viện, đương nhiên Kohinata Seika bận rộn hơn bề ngoài rất nhiều, không rảnh tham gia cũng không còn cách nào.
Nếu không phải thân là sư phụ Samejima lấy xuống mặt mo cầu giúp đỡ, nói không chừng lần này ngay cả Ryo cũng sẽ vắng mặt a.
“Mà lại, chính Seika đồng học đã đề cử Izumi ngươi, cho nên ngươi liền yên tâm thoải mái đi.”
Nghe được lời hiệu trưởng, Izumi đành im lặng lui về sau.
“A đúng rồi, có mấy thứ này muốn giao cho các ngươi.”
Samejima hiệu trưởng vỗ đầu, lập tức mở ra ngăn kéo bàn làm việc, từ bên trong lấy ra một cái hộp đen nhỏ.
Đem hộp mở ra đồng thời đem đồ vật bên trong phân phát cho đám người xong, Samejima hiệu trưởng giải thích:
“Tam huyễn ma thẻ bài bị phong ấn tại trong di tích đặc biệt dưới lòng đất học viện, sử dụng 7 cây cột đá to lớn gọi là ‘thất tinh môn’ trấn áp. Muốn để ‘thất tinh môn’ phong ấn chi lực biến mất liền cần dùng bảy chiếc chìa khóa trong tay các ngươi.”
Mọi người nhìn vào đồ vật vừa được phát đến trong tay.
Thứ được xưng là “thất tinh môn chìa khóa” ở trong tay mỗi người có tạo hình không giống nhau, điểm giống nhau duy nhất chính là đều làm bằng vật liệu không biết, có ám kim sắc, phía trên còn có sọc đen với hình dạng bất đồng.
“Nhóm người của ‘Thất Tinh’ đã có người lên đảo, sẽ sớm cùng các ngươi chạm mặt. Nhiệm vụ của các ngươi là trong quyết đấu đánh thắng đối phương, bảo trụ chìa khóa không để bị cướp đi!”
“Đã rõ!”
Mọi người gật mạnh đầu.
Bảo hộ chìa khóa mở ra phong ấn Tam huyễn ma loại việc quan trọng này lại giao cho bọn họ một đám học sinh, quả thật có thể nói là sự công nhận lớn nhất đối với trình độ quyết đấu của đám người.
Vỗ vỗ tay, Samejima hiệu trưởng nói tiếp:
“Tam huyễn ma tranh đoạt chiến sẽ sớm diễn ra, mọi người trong khoảng thời gian này liền cố gắng củng cố thực lực cùng với nghỉ ngơi cho tốt đi, trong khoảng thời gian này học viện tiết khóa có thể miễn. Tốt rồi, giải tán!”
Gần một tiếng đồng hồ giải quyết xong mọi việc, đám người cuối cùng mới trở lại phòng của từng người tiến hành vì trận chiến cam go sắp tới chuẩn bị.
Trở lại phòng trong ký túc xá của mình, Izumi cũng không khỏi lâm vào suy tư.
【Seven Star… bọn họ rốt cuộc là thứ gì? Vì cái gì muốn cướp lấy tam huyễn ma? Mở ra hỗn loạn cùng diệt thế hẳn là không hề có ích lợi cho bất kỳ ai đi?】
Càng suy nghĩ, Izumi càng nghĩ mãi không rõ, dứt khoát nhắm mắt minh tưởng, bình tĩnh lại tâm thần.