Chương 247: Ngưng Nguyên Cảnh Tứ Đoạn
Bình An thôn, nơi đây khung cảnh vẫn như cũ yên bình.
Lá vàng theo trong gió bay múa, đám động vật nhỏ mải mê nô đùa.
Để mà nói khu vực quanh đây hiếm hoi nhất vẫn là yêu quỷ, rất ít gặp được bóng dáng của bọn chúng.
Xong thi thoảng cũng có ngoại lệ, vừa lúc đang có một đầu nhân chu không biết từ đâu tới lang thang tiến về phía bên Bình An thôn.
Tuy nhiên nó không biết lạc tới đây chính là nó tử kỳ.
Ở nhân chu vừa đặt chân vào Bình An thôn phạm vi, trong không khí bất ngờ vang lên liên tiếp tiếng xé gió, tiếp đến chỉ thấy trên người nhân chu nháy mắt xuất hiện vô số lỗ thủng cỡ ngón tay, ngay cả tinh hạch đều bị đập vỡ nát.
Nhất giai yêu quỷ nhân chu cứ như vậy trong giây lát miểu sát, đến chết đều không biết chết như thế nào.
Mà đến đây hung thủ cũng lộ rõ, đó là một đàn quỷ diện trùng với số lượng khoảng gần năm mươi con, màu sắc không đồng nhất.
Càng đáng sợ hơn, trong đó có một nửa là màu xám, điều này đại biểu quỷ diện trùng cấp bậc đã là nhị giai. Còn lại thì vẫn mang màu đen vằn trắng, nhất giai tiêu chí.
Sau khi giải quyết nhân chu, đám quỷ diện trùng nhanh chóng đem thi thể thôn phệ sạch sẽ.
Làm xong liền trực tiếp ào ào bay đi, trả lại Bình An thôn bộ dáng yên bình tường hòa, nhìn qua không ra vết tích nguy hiểm.
Cùng lúc trong căn tầng hầm, ánh lửa hiu hắt, một bóng người ngồi dưới đất khoanh chân bất động, trên người bám đầy bụi bẩn dường như rất lâu rồi chưa có động đậy.
Người này tự nhiên không phải ai khác chính là Trần Huyền Cơ, khoảng thời gian này cơ hồ ngoại trừ thi thoảng ăn uống vệ sinh cá nhân, hắn cơ bản một mực đầu nhập vào trong tu luyện.
Cứ như vậy không biết trôi qua bao lâu, Trần Huyền Cơ đột nhiên mở mắt, đáy mắt lập lòe tinh quang.
“ Thành! “
Trần Huyền Cơ hít một hơi thật sâu, khóe miệng nhếch lên nụ cười.
Suốt hai ngày gần nhất hắn đều đang ổn định cảnh giới, tay trái cùng chân trái liên tiếp thành công đột phá, ngồi vững Ngưng Nguyên cảnh tứ đoạn.
Lại nói chân trái đột phá sớm như vậy là ngoài ý muốn, Trần Huyền Cơ ban đầu tính toán hẳn phải cần thêm nửa tháng nữa.
Thế nào nội tình lại hùng hậu, dựa vào đó thừa thắng xông lên nhất cử thành văn.
“ Không biết bên ngoài đã trôi qua bao lâu rồi, theo ta tính hẳn cũng đã có hơn bốn tháng đi. “
Trần Huyền Cơ thu công đứng dậy, lầm bẩm suy tính.
Tu luyện không tuế nguyệt, trong lúc tu luyện người ta cơ hồ quên đi thời gian, đồng thời không tự chủ chìm đắm vào trong đó.
Hoạt động một chút gân cốt, Trần Huyền Cơ quyết định đi ra bên ngoài hít thở không khí, một mực ở tu luyện lâu quá cũng không phải chuyện tốt, thay đổi tâm cảnh là việc nên làm.
Mở cửa hầm, bên ngoài không khí trong làn xen lẫn cái lạnh tràn vào.
Trần Huyền Cơ hít một hơi thật sâu hưởng thụ, toàn thân chợt cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Đi ra bãi đất trống, nhìn xem tiết trời cùng xung quanh cây cối rụng xuống lá vàng, Trần Huyền Cơ nhẹ kinh ngạc cười: “ Đã là cuối mùa thu rồi sao, một năm cũng nhanh kết thúc rồi. “
Đúng lúc này, trong không khí vang lên liên tiếp tiếng xé gió.
Qua chốc lát đã thấy hai con quỷ diện trùng thủ lĩnh bay xoay quanh người của Trần Huyền Cơ, tâm tình dường như vô cùng hưng phấn.
Cùng bọn nó ký xuống trận ước, hai bên tâm tình thương liên, bọn nó cảm xúc Trần Huyền Cơ đều có thể cảm giác được.
Chưa có ngừng lại, nối tiếp sau đó còn có hơn bốn mươi con quỷ diện trùng cũng bay đến, sau đó học theo thủ lĩnh của bọn chúng ở xung quanh bay vòng vòng, cảnh tượng kia hết sức vi diệu.
Trần Huyền Cơ đứng yên tại chỗ quan sát, phát hiện ngoài trừ hai con quỷ diện trùng thủ lĩnh, còn lại quỷ diện trùng số lượng đạt tới bốn mươi sáu con, trong đó có mười tám con có cấp bậc đạt tới nhị giai.
“ Không tệ, không uổng công ta tốn nhiều tài nguyên bồi dưỡng như vậy. “
Trần Huyền Cơ gật đầu hài lòng.
Xong hắn biết đây mới chỉ là quỷ diện trùng đã nở chiến sĩ, còn có trứng tồn, qua một đoạn thời gian nữa nhất định sẽ có thể bùng nổ về số lượng.
Thử tưởng tượng một trăm con, không, một nghìn con nhị giai quỷ diện trùng tụ tập lại một chỗ, tràng diện kia nghĩ thôi đã đủ rung động.
Đến lúc đó, cho dù tứ giai yêu quỷ cũng dám một trận chiến sinh tử.
Trần Huyền Cơ ý niệm khẽ động, đàn quỷ diện trùng liền ngoan chui vào trong tay áo, biến mất không thấy.
Đây coi như là một đòn sát thủ của hắn cho dù ra ngoài đi dạo cũng phải mang theo, nơi đây rừng sâu hoang dã, nguy hiểm bất cứ lúc nào cũng có thể phát sinh.
Phẩy phẩy tay áo, Trần Huyền Cơ lúc này mới bắt đầu nhàn nhã đi dạo xung quanh thôn.
Đã sắp sang mùa đông, cây cối cơ bản đều chuyển sang vàng, tùy tiện một cơn gió liền có thể cuốn theo vô số lá rụng tạo thành cảnh tượng đẹp mắt.
Trần Huyền Cơ rất là hưởng thụ không khí này, cảnh tượng này.
Cũng khá lâu rồi hắn mới có thời gian nhàn nhã như vậy, đầu óc luôn luôn căng thẳng để con người ta không có thời gian suy nghĩ về việc khác chứ đừng nói đến hưởng thụ cuộc sống.
Cứ như vậy đi dạo trong vô định, bất tri bất giác Trần Huyền Cơ đã đi tới bên cạnh Lam Dong hồ.
Cái hồ này vẫn như cũ rộng lớn, mặt nước xanh sẫm đại biểu cho sâu thẳm khó dò, trong mắt Trần Huyền Cơ hay người dân Bình An thôn ngày trước, cái hồ nãy vẫn luôn luôn rất thần bí.
Đây cũng bởi không có một ai dám lại gần, sẽ chết người đấy.
Nghe đồn trong hồ ngoại trừ yêu quỷ hoành hành, còn có một con yêu quái đáng sợ tồn tại.
Đúng vậy, yêu quái không phải yêu quỷ.
Yêu quái là có sinh mạng, có máu thịt, thân sinh là dã thú tu luyện thành nên mang sức mạnh siêu nhiên, người không biết còn đồn đại đó chính là thần linh.
Không ai biết con yêu quái kia hình dạng thật sự, chỉ tương truyền rằng có hình dạng như rắn nhưng đầu lại mọc sừng.
Trần Huyền Cơ đối với lời đồn này không cho là giả, thế giới này rộng lớn lắm tự nhiên không khiếu điều kỳ quái, ngay cả yêu quỷ đều tồn tại thì có yêu quái đã cái gì.
Đột nhiên trong đầu Trần Huyền Cơ nổi lên một suy nghĩ, hay là hắn thử đi hết một vòng hồ?
Nghĩ đến đây, Trần Huyền Cơ lại tự bật cười.
Lam Dong hồ thật sự rộng lắm, nếu muốn đi hết cũng cần ít nhất một ngày thời gian, chưa kể đến trên đường còn đụng phải đủ các loại nguy hiểm bất ngờ. Hơn nữa bên kia hồ hắn cũng chưa từng đi qua bao giờ, đối với hoàn cảnh không rõ ràng.
Cuối cùng hắn lựa chọn đi hết phần hồ tiếp giáp Bình An thôn liền trở về, tranh thủ thời gian tu luyện.
Thế nhưng Trần Huyền Cơ không biết, ở trong lúc mình đi dạo đã bị vô tình theo dõi từ xa.
Ở một bên phần bờ khác của Lam Dong hồ, cách đó khoảng chục dặm, đây cũng là mô đất cao nơi A Tỳ đám người trú đóng.
Tiểu Lý theo như thường lệ mở ra thiên lý nhãn quan sát hòn đảo ở giữa hồ, phát hiện Kim Dịch quả vẫn nguyên vẹn liền tùy tiện quét mắt một vòng xung quanh hồ xem có gì bất thường hay không.
Kết quả lại bắt gặp được có người ở bờ hồ đi dạo, gương mặt còn rất xa lạ.
Đương nhiên Tiểu Lý lập tức đem chuyện này báo A Tỳ, nghe xong đối phương giật mình kêu hắn theo dõi không thả, đồng thời miêu tả người kia hình dáng.
Tiểu Lý không chút chậm trễ lập tức miêu tả rõ ràng: “ Là tên nam thanh niên, tuổi khoảng hai mươi dáng vẻ, đầu để tóc ngắn, gương mặt bình thường, làn da ngăm đen, chiều cao hơn hai mét, đặc biệt trên người còn khoác một cái áo choàng màu đen. “
A Tỳ một bên nghe một bên mường tưởng người kia hình dáng, kết quả không giống với cứ người nào hắn từng quen biết.
Như vậy khẳng định là từ nơi khác đến, với lại đến đây với mục đích gì?
Được một lát, Tiểu Lý giọng nói lại tiếp tục vang lên: “ Tiểu đội trưởng, người kia rời đi rồi. “
Cho dù vậy Tiểu Lý cũng không dám buông lỏng, vẫn một mực quan sát sát sao.
Xong cũng không duy trì được lâu, dù sao Luyện Huyết cảnh thi triển yêu kỹ thời gian có hạn, quá lạm dụng sẽ ảnh hưởng đến cơ thể.
Đến đây toàn tiểu đội nhìn về phía nhà mình tiểu đội trưởng, chờ đợi hắn đưa ra phương án giải quyết.
A Tỳ suy nghĩ trong chốc lát rồi mới lên tiếng, nói: “ Trước mắt án binh bất động theo dõi kỳ biến đã còn chưa xác nhận được đối phương thực lực với có đồng bọn hay không, tùy tiện hành động cực kỳ nguy hiểm, dám ở bên ngoài hành động đều không có kẻ yếu.
Hơn nữa đối phương mục đích còn chưa rõ ràng, có thể là đi ngang qua, chưa chắc cùng mục đích của chúng ta xung đột. “
Đợi A Tỳ vừa dứt lời, một tên đội viên chen vào nói: “ Án binh là án binh, theo ta thấy vẫn nên đem chuyện này báo cáo trở về, đề phòng vạn nhất. “
“ Nên vậy. “ A Tỳ khẽ gật đầu rồi lại nhìn về phía Tiểu Lý nói: “ Tiểu Lý ngươi chú ý quan sát, nếu có bất cứ chuyện gì lập tức báo cho ta. “
Phân công xong, A Tỳ lúc này từ trong người lấy ra một tờ giấy, sau đó viết chữ lên rồi gập nhỏ lại.
Tiếp đến hắn đưa hai cón tay vào miệng thổi, tiếng huýt sáo vang vọng.
Qua nửa phút từ trên tán cây gần đó có bóng dáng nhỏ bé xà xuống, đậu ở trên cánh tay của A Tỳ.
Nhìn kỹ chỉ thấy bóng dáng nhỏ bé này là một con chim nhỏ, nó kích thước cỡ ba ngón tay, phần đầu lông đỏ còn mọc ra mào, còn lại toàn thân lông xanh tía.
Con chim này gọi Mao tước, là một loại chim được Bạch Lang thôn thuần hóa cùng nuôi dưỡng, chuyên dùng truyền tin.
A Tỳ đem tờ giấy nhỏ buộc ở trên chân Mao tước, sau đó đem nó thả đi.
Thời gian đi qua nửa ngày, lập tức có tin trước được phản hồi trở về.
Cũng là một đầu Mao tước truyền tin, A Tỳ gỡ ra tờ giấy xem xét, trên mặt không nhìn ra cảm xúc.
Những người khác thấy vậy nhao nhao sáp lại hỏi, muốn xem trong thôn đối với chuyện này xử lý như thế nào.
A Tỳ không có giấu giếm thẳng thắn nói:
“ Trưởng thôn đại nhân kêu chúng ta tiếp tục giữ vững theo dõi, hắn sẽ cho người tới tiếp viện. “