Chương 243: Dò Hỏi
Trần Huyền Cơ đứng ở đầu hành lang, con mắt khẽ híp.
Đây là cái gì trận địa, vậy mà còn chủ động tìm tới tận cửa, xảy ra chuyện?
Nghĩ là vậy nhưng Trần Huyền Cơ không có bối rối, bước chân tiếp tục tiến lên, đồng thời cũng làm ra đáp lễ nói:
“ Hóa ra là Trần đại nhân, không biết các vị đến tìm ta có chuyện gì? Chẳng hay phải chăng tìm lầm người hay không? “
Trần Huyền Cơ tự nhận bản thân từ lúc bước vào Bạch Lang thôn cũng chưa làm việc đại sự gì, rất là tuân thủ pháp luật.
Vốn tưởng rằng Bạch Lang thôn sẽ chỉ phái người theo dõi là hết, cuối cùng lại không nghĩ trực tiếp tới cửa.
Tuy nhiên theo suy đoán của hắn hẳn không có ác ý, bằng không hai ngày vừa rồi cũng sẽ không cho hắn thời gian an nhàn nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.
Về phần nguyên nhân Trần Huyền Cơ nhất thời không đoán ra, tùy cơ ứng biến vậy.
Trần Đổng lúc này vẫn giữ sắc mặt tươi cười nói: “ Không có lầm, ta đến chuyến này chính là tìm ngươi. “
Trần Huyền Cơ tỏ ra kinh ngạc ồ một tiếng, suy tư giây lát đáp: “ Ồ! Ta nhớ bản thân cũng không có ở trong thôn làm sự việc gì sai trái đi. “
“ Không có. “ Trần Đổng khẽ cười lắc đầu, giải thích: “ Huỵnh đệ ngươi không làm gì sai, ta lần này mạo phạm tới là phụng mệnh trưởng thôn đến mời ngươi đi một chuyến gặp mặt. “
Nghe đến đây thì Trần Huyền Cơ càng thêm kinh ngạc, trưởng thôn Bạch Lang thôn vậy mà muốn gặp hắn.
Để mà nói đối phương hẳn không nhận biết hắn, dù sao lần trước hắn tới đây vẫn là một tên trẻ con vắt mũi chưa sạch, ngay cả Luyện Huyết cảnh đều chưa đột phá.
Vừa suy nghĩ, Trần Huyền Cơ khẽ liếc mắt nhìn Trần Đổng bên hông, nơi đó treo một cái lệnh bài màu đen.
Cái lệnh bài này không thể quen thuộc hơn, chính là Trấn Yêu Ti lệnh bài thân phận.
Hiển nhiên Trần Đổng chính là người của Trấn Yêu Ti phái tới trấn thủ nơi này, lại từ khí tức phân biệt ra kẻ này cảnh giới không yếu, thình lình cũng là Ngưng Nguyên cảnh.
Đối mặt ánh mắt của Trần Đổng, Trần Huyền Cơ sắc mặt bình tĩnh không chút gợn sóng, nói: “ Không biết trưởng thôn tìm gặp ta có chuyện gì, ta chẳng qua là một tên qua đường mà thôi. “
“ Việc này thì trước mắt ta cũng không biết rõ, còn phải đợi huynh đệ đi theo mới biết được. “
“ Nếu như ta nói không đây? “
Lời này của Trần Huyền Cơ vừa, cả cái hành lang không khí nhất thời ngưng lại.
Bốn tên tuần vệ binh đi theo phía sau của Trần Đổng bàn tay không tự chủ nắm lên chuôi đao, ánh mắt sắc bén.
Tư thái này chính là muốn hỏi, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.
Đúng lúc này Trần Đổng cười một tiếng phá tan bầu không khí, nói:
“ Việc này không có cưỡng ép, đã huynh đệ không thích thì thôi vậy, ta sẽ bẩm báo lại với trưởng thôn sau. “
“ Là ta nói đùa, Trần đại nhân không cần để trong lòng, đã trưởng thôn có lời mời mà ta không đi thật sự là thất kính. “
Trần Huyền Cơ không quan tâm đám tuần vệ binh thái độ, dáng vẻ vẫn rất thong dong nói: “ Mời Trần huynh đệ dẫn đường cho. “
Đối với việc trưởng thôn Bạch Lang thôn muốn gặp mình, Trần Huyền Cơ dù e ngại nhưng không sợ hãi.
Mặc cho đối phương thật sự là Đan Thai cảnh, nếu như có ý đồ xấu, hắn dù không đánh lại nhưng chạy trốn vẫn rất có tự tin, lá bài tẩy chưa lật còn rất nhiều.
Cứ như vậy cảm đoàn người rời đi khách sạn, sau đó đi thẳng vào vòng trong tường đá.
Nơi đi qua canh gác tuần vệ binh nhìn thấy Trần Đổng lập tức chủ động chào hỏi, thái độ rất chi cung kính.
Trên đường đi Trần Đổng cùng Trần Huyền Cơ không có nói thêm câu nào, chỉ một mực lẳng lặng đi đường, hướng thẳng đến giữa trung tâm nơi cất đặt một căn nhà hình tròn tổ chim to lớn.
Một bên Trần Huyền Cơ vừa đi vừa đánh giá xung quanh, vòng trong là nơi ở của thôn dân Bạch Lang thôn, dân số cũng coi như đông đúc, từ số lượng nhà nhân lên ít nhất cũng có khoảng bốn, năm nghìn.
Quy mô cỡ này, Bình An thôn trước đó cho dù nằm mơ không biết bao giờ mới có thể đạt đến.
Đám người rất nhanh đã đi đến trước căn nhà hình tròn kia, lại gần mới thấy rõ được nó cao lớn khí thế, ngoài ra xung quanh còn có rất nhiều tuần vệ binh võ trang đầy đủ canh giữ.
Càng đẳng cấp hơn, tuần vệ binh canh giữ ở đây hơn nửa là Luyện Huyết cảnh.
Dừng ở trước của lớn, Trần Đổng tiến lên nói nhỏ với người canh gác vài câu rồi dễ dàng dẫn Trần Huyền Cơ tiến vào.
Vừa vào, đập vào mắt đầu tiên là một cái hành lang dài rộng, hai bên ngoại trừ tuần vệ binh canh gác thì còn có linh hỏa đuốc thiêu đốt chiếu sáng, điều này thể hiện sự xa hoa đầy đủ.
Cuối hành lang là phòng nghị sự, giữa phòng đặt một cái bàn tròn lớn cùng rất nhiều ghế, tuy nhiên cả phòng lúc này chỉ có một người ngồi.
Người này nhìn qua tuổi khoảng sáu mươi, gương mặt cương nghị, đầu trọc để râu quai nón, kết hợp với toàn thân cơ bắp bưu hãn phát tán ra một loại cảm giác không giận tự uy.
Đương nhiên người này không phải ai khác chính là trưởng thôn của Bạch Lang thôn, Vu tiết.
Trần Huyền Cơ vừa vào Vu Tiết liền đưa mắt nhìn lại, cả hai ánh mắt chạm nhau.
Cũng trong khoảnh khắc đó, hai người đồng thời bộc phát vô hình khí thế, cả gian phòng nghị sự không khí khuấy động, xong rất nhanh im bặt.
“ Hahaha! “
Vu Tiết đang ngồi đột nhiên bật cười, sau đó đứng dậy làm ra động tác mời, nói:
“ khách quý, mau ngồi. “
Trần Đổng sau khi vào phòng không có lên tiếng, theo lời Vu Tiết cũng làm ra động tác mời.
Làm xong bản thân Trần Đổng tự động kéo ra một cái ghế ngồi xuống, bốn tên tuần vệ binh kia cũng không có theo vào, trong phòng nghị sự lúc này chỉ còn ba người.
Mà Trần Huyền Cơ không có quá nhiều khách khí, tự nhiên ngồi xuống.
Xong ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn đặt ở trên người của Vu Tiết, đáy lòng thì nghi hoặc đến khó hiểu.
Bởi vừa rồi hắn cùng Vu Tiết giao phong khí thế, phát hiện đối phương cũng chưa có đột phá Đan Thanh cảnh, nhiều nhất chỉ là Ngưng Nguyên cảnh đỉnh phong.
Thực sự là kỳ quái, truyền ngôn Vu Tiết có thể cùng Đan Thai cảnh giao thủ chẳng lẽ là giả?
“ Không biết Vu trưởng thôn đột nhiên cho mời ta tới đây có chuyện gì, ta hình như cũng không cùng quý thôn quen biết hay phạm luật thì phải. “
Trần Huyền Cơ thản nhiên lên tiếng, tư thái không thấp nhưng cũng không cao.
Đối mặt, Vu Tiết nhàn nhã mở miệng nói:
“ Tôn huynh đệ hiểu lầm, lần này ta mời ngươi đến đây cũng không có ác ý, chẳng qua là muốn hỏi một chút chuyện mà thôi. “
Trần Huyền Cơ khi vào thôn liền khai báo tên giả là Tôn Đằng, Vu Tiết gọi hắn một tiếng Tôn huynh đệ cũng là hợp lý.
“ Ồ! Không biết Vu trưởng thôn muốn hỏi ta chuyện gì, tại hạ biết nhất định sẽ nói rõ toàn bộ. “
“ Đã vậy ta cũng không khách khí, phải chăng Tôn huynh đệ thật sự tới từ Bích Thủy thành, không biết Bích Thủy thành hiện tại tình hình ra sao?
“ Đúng vậy, tại hạ đích thật đến từ Bích Thủy thành, tuy nhiên đối với Bích Thủy thành hiện tại hoàn cảnh cũng không rõ ràng bởi ta đã rời thành ra ngoài lịch luyện đã có hơn một tháng chưa trở về. Mà sao tự nhiên Vu trưởng thôn lại hỏi như vậy, chẳng lẽ gần nhất xảy ra chuyện đại sự gì? “
Trần Huyền Cơ làm ra một bộ thành thật trả lời, sau đó lại biến thành nghi ngờ hỏi lại.
Sở dĩ làm ra giấu diếm bởi thứ nhất hắn không tin tưởng Vu Tiết cùng Bạch Lang thôn, ai mà biết được phía sau lưng bọn hắn có trong sạch hay không.
Thứ hai tự nhiên là tránh phiền phức, nếu như nói rõ bản thân vừa từ tuyệt cảnh chạy ra, nhất định sẽ bị dấy lên rất nhiều nghi ngờ, đến lúc đó muốn giải thích đều khó khăn, thậm chí lâm vào nguy hiểm.
Vu Tiết lúc này cùng Trần Huyền Cơ đối mặt, con mắt nhìn chằm chằm hắn không buông.
Không khí trong nhất thời lại lần nữa rơi vào trầm mặc, không người lên tiếng, một bên Trần Đổng cũng chỉ yên lặng quan sát.
“ Hóa ra là như vậy, thật sự là đáng tiếc. “
Được một lát, Vu Tiết mới lên tiếng phá vỡ bầu không khó trầm lặng:
“ Tôn huynh đệ có lẽ không biết, ta đang nghi ngờ Bích Thuỷ thành khả năng thật xảy ra đại sư, tuy nhiên trời cao hoàng đế xa, trong thời gian ngắn cũng không thăm dò được tình hình cụ thể. “
Nghe được lời này, Trần Huyền Cơ sắc mặt lộ ra kinh ngạc đáp: “ Làm sao có thể, sợ là Vu trưởng thôn suy nghĩ quá nhiều thôi, Bích Thủy thành của chúng ta thế nhưng là một phương bá chủ khổng lồ, sao mà xảy ra chuyện nổi cơ chứ. “
“ Hahaha! Chỉ mong là như vậy, hi vọng do ta suy nghĩ quá nhiều. “
Nói thêm vài câu, hai người ăn ý đổi sang chủ đề khác.
Vu Tiết hỏi thăm Trần Huyền Cơ mục đích tới đây làm gì, tương lai ý định, mời hắn ở lại Bạch Lang thôn làm khách một đoạn thời gian.
Trần Huyền Cơ tự nhiên đều qua loa đáp lại, nói bản thân còn muốn lịch luyện tìm kiếm cơ duyên, thứ lỗi không thể ở lại lâu.
Đến đây liền xin phép rời đi, trở về khách sạn, Trần Đổng vẫn đích thân dẫn đường cho hắn.
Đợi Trần Huyền Cơ thân ảnh đi xa, lúc này trong phòng nghị sự chỉ còn lại Vu Tiết một người, hai khuỷu tay chống ở trên bàn suy tư.
Không qua bao lâu, đột nhiên có một bóng người đi vào.
Người này nhìn qua cao lớn uy mãnh, gương mặt vùng Vu Tiết giống dến bảy, tám phần, chính là Vu Tiết con trai thứ hai Vu Dật Bình, đồng thời cũng nắm giữ chức tuần vệ binh đại đội trưởng.
“ Phụ thân, ngươi tin những lời người kia nói? “
Vu Tiết khẽ lắc đầu, mặt cũng không có ngẩng lên, đáp:
“ Đương nhiên là không, kẻ này tâm tư sâu kín, nhất định là biết thứ gì đó nhưng cố ý không muốn nói ra mà thôi. “
“ Đã vậy không bằng để ta dẫn người bắt hắn lại tra hỏi, dù sao nhìn kẻ này cảnh giới cũng không cao, mới miễn cưỡng mở ra một, hai cái khiếu huyệt mà thôi. “
“ Ngươi đó, làm việc không nên quá nóng vội, kẻ này không đơn giản như vẻ bề ngoài đâu. “
Nghe phụ thân nói vậy, Vu Dật Bình cũng không có lên tiếng cãi lại, hắn vẫn luôn luôn tin tưởng phán đoán của phụ thân mình.
Hơn nữa bản thân hắn cũng không ngu, từ phụ thân cách làm đã đoán ra một hai.
Thế nhưng vẫn phải thăm dò một chút, dù sao kẻ kia nhìn qua từ dung mạo đến khí chất đích thực không có gì quá nổi bật, thuần túy thuộc loại vứt vào giữa bầy gà liền lần không ra.
“ Tuy nhiên nếu vận dụng trấn thôn yêu võ binh trấn áp vẫn có thể, nhưng việc này không đáng, trước mắt ngươi như cũ cho người theo dõi là được rồi. “ Vu Tiết tiếp tục lên tiếng.
Vu Dật Bình cũng chỉ vâng một tiếng, sau đó bắt đầu báo cáo quanh thôn tình hình gần đây.
Thời gian này rất chi là căng thẳng, toàn bộ Bạch Lang thôn đều trong trạng thái xiết chặt, gió động cỏ lấy đều không bỏ qua.
TG: Chúc mọi người năm mới vui vẻ, bình an, phát tài.