Chương 242: Cho mời
Không chỉ bên ngoài, bên trong Bạch Lang thông cũng thay đổi rất nhiều.
Kết cấu dù vẫn như cũ phân biệt vòng trong cùng vòng ngoài, nhưng vòng ngoài đã được mở rộng rất lớn, gấp đối có thừa.
Thêm vào đó tạm bợ gian hàng giảm bớt, những cửa hàng được xây dựng kiên cố cũng nhiều hơn, phân chia rất có quy hoạch, đã có thị trấn hương vị.
Đương nhiên lượng người cũng tấp nập rất nhiều, thậm chí định cư lại.
Đây cũng bởi Bạch Lang thôn thi hành chính sách gia tăng dân số, không bài xích ngoại lai, chỉ cần ngươi có tiền liền có thể mua đất đai, hộ tịch ở lại trong vòng ngoài sinh sống.
Trần Huyền Cơ đánh giá đây là một chính sách sáng suốt, có thể đẩy nhanh phát triển, thu hút nhân tài.
Muốn sinh tồn tại thế giới khốc liệt này, cần phải mạnh lên không ngừng.
Tuy nhiên điều kiện kiên quyết là chủ nhà phải trấn được tràng diện, không biết Bạch Lang thôn cao tầng lực lượng mạnh tới mức nào, có được Đan Thanh cảnh tọa trấn hay không?
Theo tình hình trước mắt suy đoán, khả năng này rất cao.
Bằng không chỉ dựa vào Ngưng Nguyên cảnh yêu giả khó mà thủ được một tòa thôn trang lớn như vậy, sớm đã bị yêu quỷ san thành bình địa.
Trần Huyền Cơ mới đến liền nhàn nhã ở trong thôn đi dạo, ngắm nghía hoàn cảnh nơi này.
Hắn phát hiện người ở đây phần lớn quần áo thô sơ, làn da đen đúa, hiển nhiên là xuất thân từ các thôn nhỏ.
Điều này cũng là hiển nhiên, khu vực quanh đây hoang sơn dã lĩnh, người từ các nơi lớn đến sẽ rất ít định cư lại, chủ yếu là thương đội buôn bán tới lui.
Bạch Lang thôn vòng ngoài không tính quá lớn, rất nhanh đã đi hết một vòng.
Đến đấy Trần Huyền Cơ tìm một nhà tửu lưu dừng chân dùng bữa, tiện thể nghe ngóng tin tức.
Tửu lâu được lựa chọn là tên là Tào A Lầu, có kết cấu hai tầng, đây đã coi như Bạch Lang thôn tương đối xa hoa tửu lâu.
Vào bên trong lượng người cũng coi như đông đúc, các bàn đã gần kín.
Trần Huyền Cơ không có lên tầng hai mà trực tiếp ngồi ở tầng một, lựa một cái bàn ở trong góc, sau đó điểm đồ ăn cùng một bình rượu.
Đồ ăn nơi này mặc dù không sánh được Bích Thủy thành tửu lâu, nhưng Trần Huyền cơ không có chê, ngược lại ăn rất ngon lành.
Rượu thì vị cũng tàm tạm, hơi còn chút chua, so mà kém xa.
Một bên ăn uống, một bên Trần Huyền Cơ cũng không có quên mục đích chính.
Có thể vào tửu lâu ăn huống phần lớn là thương đội hoặc kẻ có tiền bạc dư giả, cho nên biết tin tức rất nhiều.
Gần chỗ hắn ngồi nhất là một đoàn thương đội, lúc này đang trò chuyện rôm rả.
“ Thế đạo càng ngày càng không dễ kiếm ăn, các thôn xóm giảm bớt, thu mua đến đồ vật cũng ít đi. “
“ Đã vậy yêu quỷ còn lộng hành so với trước càng thêm hung ác, trấn yêu ti thanh trừng đầu năm nay tác dụng làm sao hiệu quả kém như vậy. “
“ Đâu phải riêng năm nay, xưa giờ vẫn vậy, đám yêu quỷ này như là cỏ dại nhổ mãi không hết, nhưng năm nay tình hình quả thật hỏng bét, đám thương đội khác cùng chúng ta ra ngoài đã mất liên lạc mấy cái. “
Nói đến đây mấy người sắc mặt có phần ảm đạm xuống, nhao nhao thở dài.
Thương đội công việc này mặc dù lợi nhuận rất cao, thế nhưng đi đôi với đó là nguy hiểm cực lớn, sơ sẩy một chút cũng có thể dẫn đến đoàn diệt.
Hàng năm thương đôi bị đoàn diệt nhiều lắm, xong vì lợi nhuận cao, vẫn có vô số người chạy theo như vịt.
“ Hahaha! Chúng ta còn có thể ngồi đây đã coi như may mắn chán, nghe nói phía bắc dạo gần đây ban đêm thường xuyên có một đoàn sương rất lớn mù xuất hiện, một khi lạc vào liền không thể đi ra. “
“ Ta cũng nghe được, thấy bảo đó là do một con cao giai yêu quỷ gây nên. “
“ Thật, may chúng ta đã đi ra khu vực đó, bằng không ban đêm ngay cả chợp mắt đều không dám quá. “
“ Hừ! Bình thường người dám hay gì, dám nhắm mắt lại sợ không còn cơ hội mở ra.”
Đám người này lời nói đều bị Trần Huyền Cơ thu vào trong tai, khi nghe nhắc đến hai chữ sương mù thì sắc mặt hơi đổi.
Hắn ấn tượng với sương mù rất sâu, hai năm trước bản thân đã đụng phải một lần, đó là nguy hiểm cũng là kỳ ngộ, từng chi tiết vẫn bị hắn nhớ như in.
Lại nói, phía bắc cũng chính là vị trí của Bình An thôn, hiện tại có sương mù ẩn hiện không lẽ trùng hợp như vậy.
Hoặc cũng đúng đầu yêu quỷ kia, nó vẫn luôn lởn vởn quanh đấy.
Xong nếu là thật Trần Huyền Cơ vẫn không có ý tưởng báo thù, nguyên nhân rất đơn giản, thực lực chưa đủ. Con yêu quỷ kia thực lực kém nhất cũng là tứ giai, hiện tại đụng độ chẳng khác nào tìm chết.
Mà ngoại trừ tin tức này, Trần Huyền Cơ cũng nghe được vài tin tức thú vị khác
Trong đó tiêu biểu đầu tiên liên quan đến Bạch Lang thôn trưởng thôn, đồn đại vị trưởng thôn này đã có chiến tích cùng tứ giai yêu quỷ đánh giao thủ qua mà lông tóc không tổn hao, có thể thấy thực lực cực kỳ đáng sợ.
Tuy nhiên vị trưởng thôn này cảnh giới lại không người biết rõ, nhưng có thể cùng tứ giai yêu quỷ giao thủ hẳn đã là Đan Thai cảnh.
Cho nên rất ít người dám ở Bạch Lang thôn gây sự, theo đó nó uy vọng càng lúc càng cao.
Tiếp đến thêm một cái tin tức để Trần Huyền Cơ chú ý là khu vực quanh đây tình hình, ngoại trừ ban đêm đoàn sương mù ẩn hiện kia, còn có người bắt gặp một nhà khách sánh qủy dị có thể mê hoặc người khác tâm trí, một khi tiến vào liền lại không thể thoát ra.
Từ lời kể miêu tả, Trần Huyền Cơ đã ẩn ẩn đoán được tòa khách sạn kia một chút lai lịch.
Thế nhưng cũng không dám trực tiếp khẳng định, nếu được Trần Huyền Cơ hi vọng suy đoán của bản thân là sai, còn đúng là sự thật thì cầu trời đừng cho mình đụng phải.
Nhà khách sạn này mỗi một lần xuất hiện lại khủng bố thêm một phần, hiện tại không biết đã đến trình độ nào.
Nói chung từ tất cả các tin tức nghe được tổng hợp lại cho thấy khu vực này cũng không an toàn như trong tưởng tượng, hơn nữa theo thời gian sẽ càng lúc càng phức tạp hơn, nguyên nhận rất đơn giản. Bích Thủy thành hủy diệt, mất đi người kiểm soát, yêu quỷ số lượng sẽ gia tăng nhanh chóng.
“ Xem ra ta lựa chọn trở về bế quan tu luyện là sai lầm lớn. “
Trần Huyền Cơ đáy lòng thở dài, nhưng đã đâm lao thì phải theo lao.
Dùng xong bữa, Trần Huyền Cơ đứng dậy thanh toán rời đi, dự định tiếp theo sẽ ở Bạch Lang thôn một, hai hôm tĩnh dưỡng, tiện thể theo dõi thêm tin tức.
Đợi khôi phục đỉnh phong mới quyết định thêm, trở về Bình An thôn cũng phải xem tình hình, tùy cơ ứng biến.
Ở Bạch Lang thôn tự nhiên cũng có khách sạn, vòng ngoài đã xây dựng không thiếu thứ gì, tuy nhiên phần lớn các công trình như tửu lâu, khách sạn, quán ăn đều do người của Bạch Lang thôn quản lý, thu lấy dòng tiền ổn định.
Trần Huyền Cơ sau khi ra tửu lâu liền dựa theo trí nhớ ban nãy đi dạo tìm tới khách sạn, thế nhưng trên đường đi lại phát hiện bản thân bị theo dõi.
Xong hắn cũng mặc kệ, giả vờ như không biết.
Người theo dõi hắn cũng đoán được thân phận, khẳng định là Bạch Lang thôn phái ra.
Đối với Bạch Lang thôn hiện tại mà nói, từ Ngưng Nguyên yêu võ giả trở lên vào thôn đều là yếu tố không ổn định, một khi xuất hiện vấn đề sẽ rất nghiêm trọng.
Cho nên theo dõi kiểm soát cũng là dễ hiểu, đặc biệt là những gương mặt xa lạ.
Trước khi vào Bạch Lang thôn thì Trần Huyền Cơ đã đem Hắc Vân bồng cất vào nhẫn không gian để tránh chú ý, cho nên bị đoán ra khí tức không khó.
Trần Huyền Cơ rất nhanh tới được khách sạn, sau đó thuê một gian phòng ở lại đóng cửa không ra.
Trước mắt quan trọng nhất là toàn lực khôi phục yêu nguyên cùng tinh khí thần, mà phương pháp khôi phục tinh khí thần tốt nhất ngoại trừ đan dược phụ trợ còn có giấc ngủ, cho nên vừa đặt lưng chính là một ngày một đêm.
Đương nhiên trong thời gian này cũng không thể buông lỏng cảnh giác, quỷ diện trùng bị thả ra cảnh giới xung quanh.
Đợi mở mắt ra đã là sáng ngày thứ ba, tinh thần thoải mái chưa từng có.
Rất lâu rồi Trần Huyền Cơ chưa có giấc ngủ nào sâu như vậy, bởi tinh thần luôn luôn ở trạng thái căng cứng.
Mà việc hắn làm đầu tiên sau khi thức dậy chính là tắm rửa sạch sẽ thay một bộ quần áo mới, đồng thời soi mình vào trong gương đồng của khách sạn.
Vừa nhìn, Trần Huyền Cơ không nhịn được khóe miệng co quắp, thực sự bộ dáng của hắn lúc này quá xấu cùng bặm trợn, lông tóc không có, mới mọc lún phún.
Trần Huyền Cơ khẽ lắc đầu, huyết nộ được treo lên hông đi ra ngoài.
Vừa ra khách sạn liền phát hiện kẻ theo dõi mĩnh vẫn còn đó, nghiệp vụ thực không sai, rất kiên trì.
Mặc kệ đối phương, Trần Huyền Cơ tùy tiện tìm một quán ăn lề đường ngồi xuống thưởng thức, chẳng mấy chốc một trận gió cuốn mây phùn diễn ra.
Trần Huyền Cơ ăn xong cũng không có trở về khách sạn, ngược lại chạy đi nghe ngóng tin tức.
Sự việc này rất đơn giản, chỉ cần dùng tinh nguyên mở lời là được.
Để thêm chắc chắn hắn còn hỏi hai, ba chỗ khác nhau, từ thương đội, dân bản địa cho đến thôn dân từ bên ngoài vào, tình hình cơ bản hiểu rõ.
Quanh đây mặc dù loạn nhưng vẫn trong tầm kiểm soát, còn chưa tới trình độ tuyệt cảnh, việc trở về Bình An thôn là khả thi.
Lại nhìn bầu trời thời đã là giữa trưa, Trần Huyền Cơ quyết định ở lại Bạch Lang thôn thêm một ngày, sáng mai sẽ bắt đầu xuất phát.
Kết quả khi hắn vừa về đến khách sạn liền phát hiện không đúng, cửa phòng mình vậy mà có mấy người đứng ở đó, dường như chờ đã lâu.
Mà những người này thân phận cũng không bình thường, năm người thì có bốn mặc trang phục của tuần vệ binh.
Trong đó một người duy nhất không mặc thì khí chất bất phàm, gương mặt anh tuấn.
Vừa nhìn thấy Trần Huyền Cơ, thanh niên mặc áo lụa liền chắp tay mỉm cười nói:
“ Tại hạ Trần Đổng xin ra mắt huynh đệ. “