Chương 240: Thụ Yêu
Giữa vô tận huyết sắc thế giới, không gian ngột ngạt đến cực điểm.
Mặt đất thây ma như là đàn châu chấu tụ về trung tâm, bọn chúng dẫm đạp, chồng chất lên nhau.
Một tòa núi nhỏ do vô số thây ma tạo thành xuất hiện, kích thước vẫn còn không ngừng gia tăng.
Mà hứng chịu tất cả áp lực này chính là Trần Huyền Cơ, hắn cảm giác bản thân như muốn bị nghiền nát, kèm theo đó còn có đau đớn cực hạn.
Xong lại có một cỗ vô hình lực lượng níu giữ, để người hoàn hảo không vỡ nát.
Trần Huyền Cơ rất muốn phản kháng nhưng vô lực, ở nơi này hắn chỉ là một người bình thường, yêu võ giả lực lượng cơ hồ hoàn toàn biến mất, sự nhỏ bé đã ẩn đi rất lâu lại một lần nữa trở lại.
Cùng lúc một đôi mắt đỏ tươi vằn vện đang quan sát tất cả, vẻ điên cuồng lộ rõ.
Đồng thời đôi mắt này còn không ngừng di động tiếp cận Trần Huyền Cơ, luân phiên trải qua từng con thây ma, đến cuối cùng đôi mắt đến trước mặt hắn.
Trong khoảnh khắc, hai cặp mắt chạm nhau.
Bị bất ngờ, Trần Huyền Cơ thần sắc lộ ra kinh hãi, theo bản năng muốn giãy giụa tránh thoát nhưng lại không thể làm được.
Cùng cặp mắt quỷ dị đối mặt, Trần Huyền Cơ cảm giác bản thân cũng đang bị sự điên cuồng kia lây nhiễm, thần trí càng lúc càng không được bình thường.
Nhìn kỹ sẽ phát hiện trong mắt hắn cũng đang nổi lên những tơ máu, quá trình diễn ra rất nhanh.
Mà theo những tơ máu xuất hiện càng nhiều, cặp mắt kia cũng kéo gần khoảng cách thoáng chốc đã gần như muốn cùng cặp mắt của Trần Huyền Cơ dán vào, trùng điệp thành một.
Dường như cặp mắt này đang muốn không chế tinh thần của hắn, thay thế hắn.
Mặc cho Trần Huyền Cơ tinh thần tại Ngưng Nguyên cảnh cũng coi như cứng rắn nổi bật, xong cũng không giúp quá trình này kéo chậm được bao nhiêu .
Kết quả cơ hồ chú định, cặp mắt kia đã dán sát vào cặp mắt của hắn.
Trần Huyền Cơ ý thức theo đó mơ hồ đến cực điểm, cảm giác điên cuồng tràn ngập đầu óc.
Đúng vào lúc này, Trần Huyền Cơ đột nhiên cảm giác được lồng ngực truyền đến một trận mát lạnh, tinh thần trong khoảnh khắc lấy lại tỉnh táo, tất cả cảm xúc tiêu cực cũng nháy mắt biến mất.
Mà cặp mắt kia dán vào mắt của hắn lúc này cũng tách ra, ánh mắt cuồng bên trong lại bất ngờ pha lẫn sợ hãi.
Như là bị thứ gì đó dọa sợ, cặp mắt này nhanh chóng cùng Trần Huyền Cơ kéo dài khoảng cách, cuối cùng biến mất trong vòng lặp vô tận.
Mất đi lực lượng chèo chống, sụp đổ đầu tiên là những thây ma kia.
Tiếp đến là vùng không gian này, Trần Huyền Cơ cơ hồ trong khoảnh khắc bị trả về với thực tại.
Trên ngọn cây, Trần Huyền Cơ đang ngủ thân thể đột nhiên giật mình bật dậy, gương mặt không biết từ bao giờ đã ướt đẫm mồ hôi đồng thời đáy mắt khó giấu sợ hãi.
“ Là thật hay là ảo giác? “
Trần Huyền Cơ nhất thời nhập nhằng không phân biệt nổi.
Xong cảm nhận được phần ngực mát lạnh, hắn lập tức vạch áo thấy được mảnh ngọc mình luôn đeo trên người vậy mà đang lập lòe ánh sáng xanh yếu ớt.
Nháy mắt mọi chuyện đã được giải đáp, vừa rồi hung hiểm là thật, hắn vừa từ quỷ môn quan dạo một vòng.
Còn không để Trần Huyền Cơ suy nghĩ quá nhiều, lại bị xung quanh động tĩnh đánh động.
Liếc mắt một vòng, chỉ thấy phía dưới đã là cảnh tượng địa ngục.
Khắp nơi thi thể động vật tràn lan, thây ngang khắp đồng, máu tươi nhuộm đỏ, từ to tới nhỏ không thiếu, tất cả trên người đều xuất hiện lỗ máu chí mạng.
Hơn nữa chiến đầu còn không có ngừng lại, dã thú số lượng thật sự quá đông.
Hai con quỷ diện trùng thực lực mặc dù mạnh nhưng còn không thể trong thời gian ngắn hoàn toàn giải quyết hết, một số đầu cá lọt lưới đã âm thầm tiếp cận ngọn cây.
Đầu tiên là một đầu quạ đen, nó lớn như là đại bàng, toàn thân đen tuyền, con mắt đỏ lòm lòm.
Quạ đen lúc này từ trên trời cao phi thân xuống, mỏ nhọn như là mũi giáo nhắm thẳng Trần Huyền Cơ đầu lâu, nếu như bị đâm trúng khả năng bị xuyên thủng không thể nghi ngờ.
Trần Huyền Cơ tự nhiên cũng phát giác được nguy hiểm, áo choàng vung lên.
Hắc nhận hòa vào màn đêm tựa như là lưỡi hái tử thần vô hình, tốc độ nhanh đến kinh người.
Đầu quạ đen kia còn chưa kịp phản ứng đã bị tách làm đôi, đồng thời dưới áp lực khổng lồ nổ tung hóa thành mưa máu, bàn tay quỷ dị ẩn nấp ở trong thân thể quạ đen tự nhiên không có may mắn thoát khỏi.
Đến đây Trần Huyền Cơ không có ngừng tay, lại tiếp tục phóng ra mấy cái hắc nhận.
Mấy đầu dã thú tiếp cận hắn gần nhất lập tức bị phanh thây, tam giai yêu võ binh uy lực khủng bố hiện ra.
Biết hiện tại không phải thời điểm phung phí yêu nguyên, Trần Huyền Cơ nhanh chóng chuyển qua sử dụng huyết nộ sau đó nhảy xuống dưới đất.
Đã bị để mắt không thể trốn tránh, vậy chỉ có thể đâm đầu tới.
Trần Huyền Cơ như là sói nhập bầy cừu, chỉ dựa vào sức lực bình thường đều có thể dễ dàng chém giết dã thú.
Mỗi một đao vung ra đều có dã thú ngã xuống, cơ hồ khó mà ngăn cản.
Có thế cùng hắn qua vài chiêu chỉ có biến dị dã thú, đáng tiếc thực lực phần lớn không quá cao, thường thường chỉ ở tại tam giai trở xuống.
Biến dị dã thú thực lực có thể so với tứ giai yêu quỷ trở lên không dễ tìm như vậy, cực kỳ hiếm gặp.
Cứ như vậy một người cùng hai trùng phối hợp, đám dã thú không ngừng bại lui.
Thế nhưng Trần Huyền Cơ rất nhanh nhận ra không đúng, bởi động tĩnh chém giết quá lớn đã bắt đầu thu hút đến yêu quỷ lang thang xung quanh đây.
Tình hình tiếp tục kéo dài như vậy Trần Huyền Cơ sẽ càng lúc càng nguy hiểm, bởi vì ở đây chỉ có mình hắn là con người, kết quả sẽ rơi vào thế bị cả dã thú lẫn yêu quỷ vây công cùng lúc.
“ Đáng chết, phải chuồn mới được. “
Chém giết một đầu dã thú gần nhất, Trần Huyền Cơ mượn lực phi thân.
Mượn nhờ Hắc Vân Bồng năng lực ngự phong, Trần Huyền Cơ đã có thể phi hành tạm thời, hơn nữa tốc độ so với đi dưới mặt đất còn nhanh hơn.
Hai con quỷ dị trùng cũng theo sát, đồng thời hỗ trợ hắn ngăn cản yêu quỷ cùng dã thú tiếp cận chủ nhân.
Trong thoáng chốc, Trần Huyền Cơ cơ hồ đã muốn bay ra khỏi vòng vây.
Nhưng đúng vào lúc này dị biến lại phát sinh, một cái rễ cây khổng lồ bất ngờ phá đất xông lên, sau đó như là một cái roi quật về phía Trần Huyền Cơ.
Trần Huyền Cơ thấy vậy giật mình, vội vàng ngự phong lách mình tránh sang một bên.
Oành!
Rễ cây mất đi mục tiêu đập thẳng xuống mặt đất, vị trí đó nhất thời nổ tung, một đám yêu quỷ lẫn dã thú bị nghiền nát, có thể thấy uy lực đáng sợ.
Trần Huyền Cơ tự nhiên cũng chú ý tới, sống lưng phát lạnh.
Tuy nhiên đến đây còn chưa có kết thúc, nối tiếp sau đó còn có mấy cái rễ cây cũng xông ra mặt đất, cây nào cây đấy to dài tráng kiện, nhỏ nhất phải có bằng cái thùng nước.
Đặc biệt tất cả đều giống như vật sống, di chuyển rất nhanh nhẹn cùng chuẩn xác.
Oành! Bành!
Trần Huyền Cơ bị chọn làm mục tiêu chỉ biết thầm kêu khổ không thôi, không dám cùng đám rễ cây này đối cứng.
Linh cảm mách bảo hắn chủ nhân của đám rễ cây này rất đáng sợ, không phải hắn hiện tại có thể đối kháng, cần phải rời xa càng nhanh chóng càng tốt.
Thế nhưng đám rễ cây này thật sự quá nhiều, dường như ở dưới mặt đất khu vực này kết thành thiên la địa võng, mặc kệ đi đến đâu cũng đều có thể trồi lên công kích bất ngờ.
Yêu quỷ cùng dã thú tụ tập ở xung quanh đây theo đó bị hứng chịu tai vạ, từng đám từng đám bị đập tan, không phân biệt quân địch hay quân ta.
Mà Trần Huyền Cơ tự nhiên khó mà tránh thoát toàn bộ công kích, một lần bị rễ cây trực diện đập trúng.
Uy lực kia có thể ví như là trời giáng!
Huyết nộ lưỡi đao mặc dù đem rễ cây phần ngọn chặt đứt, nhưng phần còn lại uy thế không giảm đủ đem yêu cương cùng Hắc Vân Bồng hộ thể đánh gần như vỡ nát.
Trần Huyền Cơ như là lưu tinh ghim xuống mặt đất, nhất thời xung quanh vô số rễ cây như là bầy mãng xà tràn tới.
“ Mẹ kiếp, cái đám quái quỷ này, chết đi cho ta. “
Biết bản thân một khi bị quấn trúng sẽ thập tử nhất sinh, Trần Huyền Cơ không dám chủ quan.
Gắng gượng nhịn lại toàn thân đau nhức, Trần Huyền Cơ bộc phát toàn bộ lực lượng, kết hợp với ngự phong trong thoáng chốc thoát ly mặt đất bay lên.
Cùng lúc ý niệm khẽ động, một tấm phù lục chớp mắt xuất hiện trong lòng bàn tay.
Theo phù lục xuất hiện, Trần Huyền Cơ lập tức xoay người kích hoạt ném ra, vừa vặn thấy được chi chít rễ cây phóng lên trời đuổi gần sát gang tấc.
Óoo…!
Tiếng hót chói tai vang lên, ánh sáng màu đỏ rực chiếu rọi một vùng trời đêm.
Phù lục sau khi rời tay liền hóa thành một con chim lửa khổng lồ tung cánh uy nghi, nhìn qua như là phượng hoàng.
Tứ giai phù lục, Hỏa Phượng phù!
Phượng hoàng lửa sau khi xuất hiện lập tức cùng đám rễ cây đụng vào, tương sinh tương khắc bộc lộ, đám rễ cây như là rơm rạ bắt lừa cháy rừng rực.
Dưới nhiệt độ cực nóng thiêu đốt, không có bất cứ một cái rễ cây nào có thể xuyên qua, tất cả bị đốt thành tro tàn.
Chưa có ngừng lại, phượng hoàng còn tiếp tục lao xuống dưới mặt đất.
Chẳng mấy chốc mà đã cùng mặt đất va chạm tạo nên vụ nổ chấn động, bán kinh trong vòng một dặm vạn vật bị thổi bay, từ cây cối cho đến sinh vật sống đều khó có may mắn thoát khỏi.
Quá trình này xảy ra cũng nhanh mà đi cũng nhanh, đợi khói bụi tán đi nơi đây đã hóa thành bình địa.
Nhìn lại khắp nơi một mảnh cháy đen, vết nứt tràn lan.
Tuy nhiên yên tĩnh không duy trì bao lâu đã lại bị phát vỡ, mặt đất lần nữa nổ tung, vô số rễ cây một lần nữa phá đất mà lên.
Thế nhưng kẻ chủ mưu đã biến mất không còn bóng dáng, lưu lại chiến trường hoang tàn.