Chương 239: Yêu Trùng Hộ Chủ
Sau khi giải quyết đầu lợn rừng kia, đoạn đường tiếp theo Trần Huyền Cơ cũng không an nhàn.
Một đường cơ hồ thường xuyên bị dã thú tập kích, đây là việc trước đó chưa gặp phải.
Càng đáng sợ hơn chính là mỗi một đầu dã thú này trong thân thể đều ẩn dấu cánh tay quỷ dị kia, dường như là ký sinh, ký chủ vừa chết sẽ lập tức phá thể công kích bất ngờ.
Đụng phải một, hai lần có thể nói là ngẫu nhiên, nhưng đến lần thứ ba, thứ bốn vậy kẻ ngu cũng nhận ra điều bất thường.
“ Động vật cả khu vực này khả năng cao có một số lượng lớn đã bị ký sinh, mà ta bởi vì chém giết trong đó một con ký sinh cho nên đã bị để mắt tới. “
Đây là thuyết pháp trước mắt mà Trần Huyền Cơ có thể nghĩ tới.
Lại ngước nhìn bầu trời, ánh nắng cũng đã váng chiều, không còn bao lâu nữa sẽ bắt đầu tối.
Mà ban đêm yêu quỷ rình mò đã đủ phiền phức, hiện tại lại còn có thêm đám ký sinh này, chỉ cần nghĩ thôi đã đủ người ta tê dại da đầu.
Không được, phải tranh thủ trước khi trời tối rời xa khu vực này!
Nghĩ đến đây Trần Huyền Cơ lập tức gia tăng cước bộ, hắn không tin bán kính trong vòng chục dặm dã thú đều đã bị ký sinh.
Để Trần Huyền Cơ không ngờ tới là trên đường bản thân đi vậy mà bị theo dõi, không phải yêu quỷ mà là một đàn sói, số lượng khoảng ba, bốn mươi con.
Bọn chúng không có lại gần Trần Huyền Cơ mà giữ một khoảng cách rất xa, một mực theo đuổi.
Xong đàn sói này tốc độ sao có thể so với Trần Huyền Cơ, thế nhưng Trần Huyền Cơ cũng không vung đi được, mặc kệ bị kéo dài khoảng cách bao xa đám sói này đều có thể đuổi theo tới, vô cùng dai dẳng khó chịu.
Trần Huyền Cơ lông mày nhíu chặt, tuy nhiên không có xuất thủ, ngược lại chỉ là gia tăng tốc độ bỏ xa bầy sói.
Cứ như vậy chạy một mực cho đến trời tối, không biết đã đi bao xa.
Phát giác xung quanh không còn ánh mắt rình mò, Trần Huyền Cơ mới dừng lại, sau đó lựa chọn một gốc Xa Ô thụ tương đối lớn trèo lên ở bên trên ẩn dấu khí thức, cơ hồ không lưu lại dấu tích.
Mà theo trời tối, xung quanh rừng rậm yêu quỷ cũng bắt đầu rục rịch, bọn chúng tựa như thây ma lang thang.
Ngoài ra còn có dã thú, cùng bình thường khác biệt, đám dã thú này vậy mà đi lùng sục tứ phía, dường như đang tìm tòi thứ gì.
Trong đó không thiếu hổ, báo, sài, lang, nhìn thôi đã đủ rợn người.
Mặc kệ phía dưới quần ma loạn vũ, Trần Huyền Cơ vẫn nằm trên cây bất động ẩn mình cùng đề phòng cảnh giác, thi thoảng sử dụng Thông Linh chung dò xét tránh cho cao giai yêu quỷ tiếp cận mà không biết.
Thời gian cứ như vậy chậm rãi trôi, trên bầu trời hôm nay ánh trăng sáng tỏ.
Trần Huyền Cơ ôm đao nhắm mắt dưỡng thần, xong đầu óc lại trong vô thức càng lúc càng mơ màng.
Một cỗ vô hình lực lượng đang kéo lấy ý thức của hắn vào giấc ngủ, Trần Huyền Cơ tự nhiên cũng nhận ra bất thường, xong lại không thể chống cự cỗ vô hình lực lượng này.
Cùng lúc phía sau lưng hắn cái bóng phần đầu cũng xuất hiện dị động, một đôi con mắt đỏ tươi vằn vện không biết từ lúc nào xuất hiện.
Cứ như vậy qua một đoạn thời gian ngắn, Trần Huyền Cơ hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.
Mà phía dưới mặt đất, Xa Ô lộ lúc này đã tụ tập rất nhiều dã thú, đám dã thú này cũng không e ngại Xa Ô thụ, càng kỳ quái hơn là đám dã thú này từ động vật ăn thịt đến ăn cỏ đều không công kích lẫn nhau, thật sự trái ngược với tự nhiên.
Xong đám dã thú này số lượng vẫn đang còn gia tăng, xa xa dã thú còn đang nhanh chóng tụ tập về, mà đàn sói theo dõi Trần Huyền Cơ lúc chiều cũng thình lình có trong đám này.
Đây còn chưa phải kinh khủng nhất, xen lẫn giữa bầy dã thú còn có không ít biến dị dã thú.
Bọn chúng con nào con đấy hình thể khổng lồ đáng sợ, nổi bật nhất là một đầu mãnh hổ, nó cao cũng phải dễ bốn mét, chỉ đứng đó liền không khác ngôi nhà là mấy.
Chẳng qua bao lâu cả khu vực vây quanh khúc Xa Ô lộ này đã bị dã thú chen chúc như nêm cối.
Đồng thời ở gốc Xa Ô thụ Trần Huyền Cơ ẩn nấp, lúc này đang có một đẫu mãng xà dài cỡ chục mét chậm rãi leo lên.
Mãng xà hình thể mặc dù to lớn xong lúc di chuyển lại không phát ra một chút âm thanh nào, kết hợp với màu sắc hòa hợp với hoàn cảnh quả thật là một tên sát thủ vô hình.
Rất nhanh mãng xà đã leo lên ngọn cây chỗ Trần Huyền Cơ ẩn nấp, cái đầu to như là thùng nước ngẩng cao quan sát, ánh mắt băng lãnh đến cực điểm.
Mà Trần Huyền Cơ giờ phút này vẫn đang chìm sâu trong giấc ngủ không hề hay biết.
Xà Xà!
Theo hai tiếng hít thở vang lên, mãng xà bất ngờ há miệng to như là chậu máu táp tới, chi chít răng nhọn để người tê dại da đầu.
Phốc!
Âm thanh xé rách da thịt vang lên, thế nhưng không đến từ trên người Trần Huyền Cơ.
Nhìn lại chỉ thấy mãng xà động tác đã dừng lại ở giữa không trung, giữa đỉnh đầu không biết từ lúc nào đã xuất hiện một cái lỗ thủng lớn cỡ ngón chân cái, máu tươi đang từ đó chảy ra.
Thế nhưng đến đây còn chưa kết thúc, theo mãng xà vừa chết, từ trong thân thể nó một cái bàn tay khô quắt xanh lè có đuôi phá thể bắn thẳng về phía Trần Huyền Cơ.
Xong còn chưa để nó tiếp cận, một cái bóng đen nhỏ đã chắn ở phía trước.
Dữ tợn quỷ diện trùng mở ra cặp răng gọng kìm sắc bén dễ dàng xuyên thủng bàn tay đồng thời đáng văng, quá trình diễn ra trong tích tắc.
Mà trong quá trình này dịch ăn mòn trên bàn tay cũng dính lên quỷ diện trùng, “xì xì” âm thanh vang lên, khói trắng bốc lên nghi ngút, đáng tiếc chỉ như vậy còn chưa đủ tổn thương quỷ diện trùng, lớp giáp của nó so với yêu cương còn cứng hơn nhiều.
Chém giết mãng xà, việc này giống như là phát súng khơi mào.
Phía dưới dã thú trong nháy mắt như là ong vỡ tổ lao về gốc Xa Ô thụ này, vô số tiếng gầm động trời xé toạc đêm tối yên tĩnh.
Dẫn đầu chính là đầu mãnh hổ kia, nó chỉ dùng hai, ba bước đã tới nơi.
To lớn thân thể chồm lên, tuy nhiên khi còn cách gốc Xa Ô thụ một mét thì đầu lâu đã bị xuyên thủng, máu tươi cùng chất dịch màu trắng văng ra, có thể so với Ngưng Nguyên yêu võ giả dị thú cứ như vậy chết.
Không chỉ mãnh hổ, ẩn dấu trong thân thể nó bàn tay cũng bị giết chết ngay sau đó.
Mà nối tiếp phía sau mãng hổ là vô số dã thú khác, bọn chúng chỉ cần tiếp cận gốc xa Ô thụ phạm vi xung quanh một mét liền sẽ bị xuyên thủng mà chết.
Hai con quỷ diện trùng như là hai tôn sát thần chém giết tất cả, không để bất cứ nguy hiểm nào tiếp cận Trần Huyền Cơ.
Yêu trùng hộ chủ!
. . .
Cùng lúc trong một vùng không gian huyết sắc, Trần Huyền Cơ xuất hiện ở đây.
Trần Huyền Cơ đứng bất động tại chỗ, ánh mắt kinh nghi quan sát xung quanh.
“ Đây là nơi nào? Tại sao ta lại tới đây? “
Lấy hắn làm trung tâm mở rộng, chỉ thấy ở vùng không gian này bầu trời là một màu huyết sắc kéo dài vô tận không thấy điểm cuối.
Mà mặt đất thì lại là một màu đen tuyền như mực, vật chất không rõ, đồng dạng kéo dài vô tận.
Trần Huyền Cơ cứ như vậy thất thần trong chốc lát, ánh mắt rất nhanh sắc bén trở lại.
“ Ta đây là bị kéo vào giấc mộng rồi, là thứ lực lượng vô hình kia làm, ta đã bị yêu quỷ để mắt đến từ lúc nào, làm sao một chút dấu hiệu đều không có? “
Vô số suy nghĩ lóe lên trong đầu Trần Huyền Cơ, hắn cẩn thận phân tích.
Tất cả mọi thứ diễn ra thực sự quá nhanh, cơ hồ trong vô thức khó mà phòng bị, trúng chiêu lúc nào đều không hay.
Xong Trần Huyền Cơ biết không nên ở nơi này quá lâu, hiện tại phải tìm cách thoát ly càng sớm càng tốt, đáy lòng hắn toát lên một dự cảm không lành.
Thế nhưng hắn rất nhanh biến sắc, bởi phát hiện ra bản thân hai chân vậy mà không thể cử động.
Bàn chân bị chôn ở dưới đất, mặc dãy dụa như thế nào đều không thể rút ra.
“ Chơi không đẹp chút nào. “
Cùng lúc Trần Huyền Cơ phát hiện mặt đất đen kịt vào lúc này vậy mà động đậy, tựa như mặt nước bắt đầu nhộn nhạo nổi lên vô số gợn sóng.
Mà từ giữa những gợn sóng này lại bất ngờ nhoi lên từng cái đầu người màu đen không có ngũ quan, theo thời gian thân người, tay chân cũng dần dần lộ ra, bọn chúng tựa như thây ma chậm chạp di động.
Đám thây ma này số lượng còn đang không ngừng ra tăng, tất cả đều đổ dồn về chỗ Trần Huyền Cơ.
Trần Huyền Cơ thấy vậy sắc mặt khó coi, xong đáy lòng lại bất lực.
Không thể di chuyển, hắn giờ phút này chỉ có thể chịu trận, muốn chạy đều không thể làm được.
Rất nhanh đã có thây ma tiếp cận Trần Huyền Cơ, đón tiếp nó chính là một quyền.
Bị đánh trúng, thây ma ngã bật ra ngoài đập vào những con phía sau, nhất thời có cả đám cùng ngã, dù là vậy vẫn có những con khác dẫm đạp mà lên.
Phát hiện thây ma thực lực yếu, Trần Huyền Cơ cũng vui mừng không nổi, bởi bọn chúng số lượng nhiều lắm.
Hết cách, Trần Huyền Cơ hiện tại chỉ có thể ra sức phòng thủ.
Cứ như vậy thây ma tiếp cận một đám lại một đám thay phiên ngã xuống, sau đó lại bò dậy, một vòng lập đi lập lại liên tục.
Thế nhưng nhất quyền khó địch tứ thủ, Trần Huyền Cơ cuối cùng vẫn bị cận thân, một con, hai con cho tới vô số, bọn chúng bấu víu đè lên để Trần Huyền Cơ không thể cử động nổi.
“ Chó chết! “
Trần Huyền Cơ gầm lên, tiếng gầm của sự bất lực.
Mà hắn không biết rằng nguy hiểm thật sự mới đang tới gần, một con thây ma mang hai con mắt đỏ tươi vằn vện xen lẫn trong đám thây ma khác đang chậm rãi tiếp cận.