Chương 238: Biến Dị Dã Thú
Sáng sớm, ánh nắng ấm áp lan tỏa để con người ta cảm giác an toàn.
Xa Ô lộ ban ngày cũng vì đó bớt đi âm u, con đường rộng thoáng kéo dài tít tắp không thấy điểm cuối.
Trên một ngọn cây Xa Ô thụ, Trần Huyền Cơ khoác áo choàng đen ngồi vắt vẻo tựa lưng vào thân cây nghỉ ngơi.
Theo những tia nắng đầu tiên xuất hiện, hắn cũng mở choàng mắt, một đôi con mắt sắc bén đến cực điểm quét lấy hoàn cảnh xung quanh.
Trần Huyền Cơ suốt một đêm cũng không có ngủ, chỉ là nhắm mắt dưỡng thần.
Ngũ giai yêu quỷ lởn vởn ở sát bên, cho dù là ai cũng không dám đi ngủ, nói đùa, ngại mạng không đủ dài hay sao.
Sau khi quan sát thật lâu kết hợp sử dụng Thông Linh chung dò xét, đợi không phát hiện con yêu quỷ kia bóng dáng, Trần Huyền Cơ mới từ ngọn cây nhảy xuống.
Trên Xa Ô lộ lúc này là một đống hỗn độn, xe kéo, ngựa kéo, vật tư đều bị Độc Lang thương đội bỏ lại lăn lốc, cơ hồ không kịp mang theo bất cứ thứ gì.
Đây vừa vặn tiện nghi Trần Huyền Cơ, đồ vật có ích cơ hồ vơ vét một lượt.
Bởi vì nhẫn không gian có hạn, hắn cũng không có lấy quá tạp nham, cơ bản sàng lọc qua một lần như lương khô, linh hỏa củi, rượu cùng một số vật dụng cần thiết hàng ngày.
Trần Huyền Cơ động tác rất nhanh, xong xuôi lập tức tiếp tục lên đường không nán lại thêm quá lâu.
Chỉ một thoáng bóng dáng hắn đã biến mất, lưu lại khung cảnh tiêu điều.
Xa ô lộ xuyên qua rừng rậm cùng núi đồi, kéo dài qua cả những cánh đồng bằng rộng lớn, bao nhiêu cảnh sắc đẹp đẽ đều có thể thấy được từ đây.
Trên đường còn có thể thường xuyên bắt gặp động vật hoang dã, có loài hiền hòa cũng có loài hung dữ.
Yêu quỷ rất ít tấn công động vật, cho nên không gian sống của bọn chúng rất thoải mái, ngay cả đối mặt nhân loại đều không mấy sợ hãi, thậm chí còn xem như con mồi mà tấn công.
Lại nói trên đại lục này động vật rất là to lớn, người bình thường đụng phải cơ hồ khó có đường sống.
Đây còn chưa nói đến một số chủng dị biến, sức uy hiếp so với yêu quỷ không kém bao nhiêu.
Nửa ngày thời gian thoáng chốc liền qua, trên đỉnh đầu ánh nắng chói chang.
Từ sáng đến giờ Trần Huyền Cơ cơ hồ đi không ngừng nghỉ, quãng đường cũng đã có mười mấy dặm, tốc độ này không tính nhanh cũng không tính chậm.
Càng đi hắn càng cảm thấy cảnh sắc quen thuộc, dù sao con đường này bản thân đã đi qua một lần.
Trần Huyền Cơ trong lòng thổn thức, mới một năm trước, khi đó hắn còn là một tên thôn dân thiếu niên non nớt vượt qua con đường này cửu tử nhất sinh, vậy mà hiện tại đã là Ngưng Nguyên cảnh cao thủ có thể sánh vai với trưởng thôn Bạch Lang thôn, bá chủ một vùng.
Thế nhưng thổn thức đi qua, Trần Huyền Cơ lại khẽ lắc đầu, Ngưng Nguyên cảnh ở trong đại lục này vẫn hết sức nhỏ bé không đáng nhắc đến.
Trước mắt chỉ có đột phá đến Đan Thai cảnh mới được coi là lực lượng trung kiên, đi đến đâu đều được coi trọng, mời chào.
Xong Trần Huyền Cơ rất nhanh bị kéo ra khỏi suy nghĩ, bước chân ngừng lại.
Cách nơi này không xa hắn đột nhiên phát giác đến động tĩnh khá lớn, nghe như là tiếng bước chân nặng nề, quả nhiên qua chốc lát một thân ảnh to lớn từ trong rừng rậm đi ra.
Chỉ thấy đó là một con lợn rừng với chiều cao ba mét, chiều dài cỡ sáu, bảy mét, toàn thân lông đỏ, kinh khủng nhất vẫn là ở khóe miệng với cặp răng nhanh to dài sắc bén như là mũi giáo, vừa nhìn liền mang đến cảm giác cực kỳ áp bách.
“ Yêu quỷ? “
Đây là suy nghĩ đầu tiên nảy sinh trong đầu Trần Huyền Cơ.
Thế nhưng rất nhanh liền thay đổi, bởi đầu lợn rừng này không mang khí tức của yêu quỷ, chỉ có mùi tanh hôi của dã thú.
Lại nói lợn rừng to lớn như vậy Trần Huyền Cơ cũng là ít gặp, cơ hồ so với bình thường mãnh hổ còn lớn hơn.
Chẳng lẽ là chủng loại dị biến?
Mà đầu lợn rừng kia vào lúc này cũng phát hiện ra hắn, nó đứng chắn ngang ở giữa Xa Ô lộ ngoảnh đầu nhìn sang, một đôi con mắt toát lên đầy dã tính.
Lợn rừng là loại động vật ăn tạp và cực kỳ hung dữ, so với hổ, báo còn đáng sợ hơn.
Một khi bị nó để mắt tới vậy sẽ bị truy đuổi đến cùng, và đặc biệt lợn rừng còn không sợ chết, thường thường tranh đấu tới chết mới thôi cho dù là đối mặt với kẻ săn mồi.
Trần Huyền Cơ cùng đầu lợn rừng này đối mặt, lông mày khẽ nhíu.
Để mà nói hắn cũng không có sợ hãi, lợn rừng mặc dù hình thể to lớn nhưng không mang đến quá nhiều áp lực, ngoại trừ tứ giai yêu quỷ trở lên còn lại hắn không để vào mắt.
Đang trong lúc Trần Huyền Cơ suy nghĩ, đầu lợn rừng kia đã xoay người về phía này, một đôi con mắt nhìn chằm chằm lấy.
“ Đầu súc sinh này, chán sống. “
Nhận thấy mình thật sự bị để mắt, Trần Huyền Cơ khẽ bật cười.
Vừa nói, Trần Huyền Cơ vẫn tiếp tục nhàn nhã bước chân về phía trước.
Gặp hắn động, lợn rừng đột nhiên nổi điên rít dài một tiếng, sau đó cả thân thể như là xe tăng lao về phía trước.
Lợn rừng thân thể mặc dù to lớn nhưng lại nhanh kinh người, cơ hồ không kém Ngưng Nguyên cảnh yêu võ giả bình thường, thậm chí còn nhỉnh hơn.
Cảnh này để Trần Huyền hơi kinh ngạc, vậy mà đúng là dị biến dã thú, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó.
Đối mặt to lớn lợn rừng ủi tới, Trần Huyền Cơ vẫn rất là bình tĩnh đi bộ, đợi khi chỉ còn cách nửa mét, tay phải mới nắm lấy bên hông huyết nộ chuôi đao rút ra, đồng thời quét ngang một đao nhanh như thiểm điện.
Keng!
Hoa lửa văng tung tóe, huyết nộ chặn lại lợn rừng hai cái răng nanh sắc bén.
Trong khoảnh khắc cả hai lâm vào ngắn ngủi giằng co, vậy mà mà lực lượng ngang nhau.
“ Không tệ, không hổ là biến dị dã thú. “
Đáng tiếc chỉ có bấy nhiêu lực lượng còn chưa đủ Trần Huyền Cơ để vào trong mắt, thể nội huyết khí sôi trào, lực lượng bạo tăng, lợn rừng liền như là bao tải bị đánh bật ngược về sau một đoạn dài.
Ở trên Xa Ô lộ lăn mấy vòng, lợn rừng rất nhanh đứng lên.
Nó lắc lắc đầu cho tỉnh táo, sau đó đưa đôi mắt vằn vện tơ máu nhìn về phía Trần Huyền Cơ, một kích vừa rồi không những không làm nó sợ hãi, ngược lại còn chọc điên.
Rít một tiếng dài, lợn rừng một lần nữa xông lại, tốc độ so với ban nãy càng nhanh hơn.
Trần Huyền Cơ lần này cũng không có chờ đợi mà chủ động phi thân đối đầu, chân phải đạp đất mượn lực, cả người trong thoáng chốc biến mất tại chỗ.
Đợi thân hình xuất hiện đã ở trên đỉnh đầu lợn rừng, huyết nộ lấy thế thái sơn áp đỉnh bổ xuống, lưỡi đao sát khí phun trào.
Phốc!
Máu tươi văng tung tóe, lưỡi đao xâm nhập vào lợn rừng đầu lâu.
Tuy nhiên lợn rừng biến dị da quá dày cộng thêm xương cốt rất cứng, một đao này cũng không có đem bổ đôi, mới vào phân nữa đã bị kẹt lại.
Lợn rừng vừa lúc kịp phản ứng, bị đau đớn kích thích, nó chồm dậy ý đồ hất văng Trần Huyền Cơ.
Xong Trần Huyền Cơ tay phải nắm chặt chuôi đao giữ vững thân thể, đồng thời chân phải khiếu huyệt bộc phát đạp ra một cước toàn lực.
Oành!
Mang theo vạn quân lực lượng đạp vào đầu lợn rừng, nó vừa mới chồm lên lập tức lại rơi ầm ầm xuống, tốc độ so với ban đầu còn nhanh hơn, mặt đất theo đó phá ra một cái hố sâu nứt nẻ.
Thuận thế Trần Huyền Cơ đã mượn lực lướt ra một đoạn giữ khoảng cách, ánh mắt băng lãnh quan sát lợn rừng thảm trạng.
Trúng liên tiếp hai kích chí mạng, lợn rừng cho dù là biến dị dã thú cũng chịu không được.
Nó lúc này nằm ở dưới đất run rẩy, toàn thân muốn đứng lên đều không nổi, vừa mới cử động đã lại ngã khụy xuống, một đôi mắt đỏ bừng vẫn khóa chặt Trần Huyền Cơ.
“ Gặp được ta coi như ngươi xui xẻo, để ta tiễn ngươi một đoạn đường. “
Trần Huyền Cơ xách đao rảo bước lại gần, miệng khẽ lẩm nhẩm.
Đang lúc hắn chuẩn bị chém xuống một đao cuối cùng kết thúc, bất ngờ từ trong cơ thể lợn rừng có đồ vật xé rách da thịt xông tới.
Đồ vật kia tốc độ cực nhanh, Trần Huyền Cơ không kịp tránh né, chỉ có thể mở ra yêu cương ngăn cản.
Chưa có ngừng lại, Hắc Vân Bồng hộ thể quang tráo cũng đồng thời khởi động.
Xèo xèo!
Âm thanh ăn mòn vang lên, yêu cương bị xuyên thủng.
May mắn Hắc Vân Bồng hộ thể quang tráo đủ cứng rắn, đồ vật kia bị ngăn lại, lộ ra là một cái bàn tay khô quắt, xanh lè có có đuôi.
“ Cái quỷ gì! “
Trần Huyền Cơ giật mình, tuy nhiên động tác không chậm vung đao chém tới.
Phốc!
Bàn tay dễ dàng bị chém làm đôi rơi xuống đất, mượn cơ hội này Trần Huyền Cơ nhanh chóng lùi lại một đoạn.
Đứng từ xa nhìn xem, chỉ thấy bàn tay kia dù bị chém làm đôi cũng không có chết, ngược lại ở trên mặt đất không ngừng giãy giụa như con run.
Đúng vào lúc này một đạo hỏa cầu bắn tới, bàn tay kia nhanh chóng chóng bị đốt thành tro tàn.
Xuất thủ đương nhiên chính là Trần Huyền Cơ, nhị giai hỏa cầu phù bị hắn ném ra giống như không cần tiền đem to lớn lợn rừng cùng một chỗ đốt lên.
Trong quá trình này Trần Huyền Cơ cẩn thận cảnh giác, xong cũng không có chuyện ngoài ý muốn phát sinh.
Cứ như vậy lợn rừng nhanh chóng bị đốt thành tro tàn, kết thúc một đầu sinh mệnh.
Một bên nhìn, Trần Huyền Cơ một bên đăm chiêu suy nghĩ, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy bàn tay quái dị kia, rõ ràng không phải yêu quỷ nhưng lại là vật sống, tựa như một đầu ký sinh trùng.
Bàn tay kia phòng ngự mặc dù yếu nhưng tốc độ cũng công kích rất đáng sợ, Ngưng Nguyên cảnh yêu cương vậy mà đều có thể dễ dàng xuyên thủng.
May mà bản thân phản ứng nhanh, bằng không phải ăn thiệt thòi lớn.
“ Đại lục rộng lớn, sinh vật kỳ quái thật sự không thiếu, cần phải cẩn thận hơn mới được. “
Cảm thán đi qua Trần Huyền Cơ lại tiếp tục lên đường, đầu lợn rừng này để hắn chậm trễ thời gian không ít.