Chương 237: Cháy Đen Thi Thể
Mùa hạ, ban đêm trăng sáng treo cao.
Ở dưới mặt đất nơi rừng sâu núi thẳm không gian một mảnh đen kịt đặc quánh, ánh sáng cơ hồ khó mà xuyên thủng.
Duy chỉ có ở trên Xa Ô lộ không gian hơi chút thoáng đãng, ánh trăng miễn cưỡng chiếu rọi, đây cũng bởi vì Xa Ô thụ loại cây này mọc tương đối ít lá cây.
Trên Xa Ô lộ, lúc này đang có một đám người đốt lửa hạ trại, ánh sáng xanh nổi bật giữa đêm tối vô tận.
Đám người này nhân số khá đông khoảng hai mươi, vây quanh còn để mấy chiếc xe kéo, hiển nhiên là thương đội.
Dường như đã quen hoàn cảnh hoang vắng xung quanh, đám người không quá è dè, ngược lại một bên ăn lương khô một bên nói chuyện rôm rả mặc kệ những đôi mắt bí ẩn dòm ngó.
“ Chúng ta chuyến này ra ngoài cũng đã sắp một tháng, cuối cùng có thể về Bích Thủy thành rồi. “
“ Đúng vậy, thật sự là quá mệt mỏi rồi, làm cái nghề hành thương này chẳng khác nào nằm trên lưỡi đao, lúc đi hơn bốn mươi người vậy mà về chỉ còn hai mươi. “
“ Hắc hắc hắc! Vậy vẫn còn may chán, nhiều thương đội khác ban đầu còn chạm mặt nhưng bây giờ ngay cả một người còn không về được kia kìa. “
Đám người này chính là Độc Lang thương đội, ở Bích Thủy thành cũng gọi là có chút danh tiếng.
Thủ lĩnh thương hội là Lý Đạt, Ngưng nguyên cảnh ngũ đoạn đỉnh phong, chuyến này ra ngoài hành thương cũng là do hắn trực tiếp dẫn đội.
Dù là vậy thương vong vẫn cực lớn, có một lần còn suýt chút nữa đoàn diệt.
Lý Đạt lúc này cũng ngồi chung với đám thuộc hạ, tuy nhiên trên gương mặt lại mang đầy sầu lo, đây cũng bởi trong lòng hắn không biết tại sao từ khi trời tối lại đột nhiên nóng như lửa đốt, dường như sắp có chuyện gì không may xảy ra.
Xong cảm giác chỉ cảm giác, không đúng thì không sao còn nếu đúng lại có thể như thế nào, giữa rừng sâu núi thẳm này yêu quỷ trùng trùng tứ phía, có thể chạy đi đâu, cầu viện ai.
Cuối cùng vẫn phải xem lưỡi đao trong tay đủ sắc bao nhiêu, nắm đấm đủ cứng thế nào.
Mà thân làm thủ lĩnh Lý Đạt lúc này tự nhiên không thể tỏ ra hoảng loạn, cho dù trong hoàn cảnh nào cũng phải trấn tĩnh, như vậy mới có thể ổn định thuộc hạ.
Quét mắt nhìn đám huynh đệ cùng mình vào sinh ra tử, Lý Đạt khẽ thở dài.
Chuyến này ra ngoài thương vong thật sự quá lớn, cơ bản đều là tinh nhuệ trải qua chọn lọc, cảnh giới thấp nhất cũng là Luyện Huyết cảnh trở lên.
May mắn thu hoạch không tệ, chỉ cần có thể trở về đến thành sẽ kiếm được một vố lớn.
Đối với Lý Đạt mà nói, huynh đệ thật sự đáng quý nhưng so với tài nguyên tu luyện vậy kém xa rất nhiều, thuộc hạ chết kẻ này thì thu nhận kẻ khác, trên đời này người không vì mình thì trời tru đất diệt.
Đám người cứ như vậy vừa ăn vừa nói chuyện cho đến khuya mới nghỉ ngơi, chỉ còn lưu lại bốn người thay phiên canh gác.
Gió đêm lạnh lẽo gào rít, ngoài ra không gian im ắng lạ thường.
Sở dĩ nói như vậy bởi ban đêm yêu quỷ hoành hành ít nhiều đều sẽ phát ra động tĩnh, rất khó yên tĩnh như vậy, nếu có vậy khả năng xảy ra vấn đề.
Độc Lang thương đội thành viên có thể ra ngoài hành thương cơ bản đều là người nhiều kinh nghiệm dã ngoại, mới đầu còn không có để ý, nhưng một mực kéo dài lập tức để đám người phát giác được không đúng.
Bốn tên gác đêm thành viên nhìn nhau, trong ánh mắt đầu tiên là nghi hoặc.
Nhưng theo thời gian liền biến trở nên sợ hãi, tình cảnh này bọn hắn đã gặp phải, có thể khiến yêu quỷ khác không dám bén mảng tới gần vậy chỉ có một lý do là quanh đây có cấp cao yêu quỷ tồn tại.
Nghĩ đến đây bốn người không dám phát ra động tĩnh lớn, ngược lại âm thầm thông báo người khác.
Lý Đạt cảnh giới cao nhất ở đây tự nhiên cũng đã sớm nhận ra, một đôi con mắt như là độc lang chớp xanh quét xung quanh.
Thế nhưng lại không phát hiện ra bất cứ điểm khác thường nào, khung cảnh vẫn như cũng là một mảnh tĩnh lặng đến sáng sợ, chỉ có gió núi thi thoảng thổi qua mang theo lạnh lẽo.
Càng như vậy là càng để cho người ta tâm thần bất an, khó mà yên lòng.
Qua chốc lát toàn bộ Độc Lang thương đội thành viên đều đã tỉnh lại, ai đấy đều nắm chặt binh khí trong tay, gương mặt đầy căng thẳng.
Đột nhiên vào lúc này phát sinh dị biến, vốn đang bốc cháy linh hỏa bắt đầu vặn vẹo, tiếp đến thu hẹp nhỏ lại như đang bị thứ gì đè ép, cơ hồ tùy thời đều có thể dập tắt.
Cùng lúc ở xa xa trên Xa Ô lộ xuất hiện một thân ảnh màu đen đang tiến lại nơi này, nhờ ánh trăng mờ ảo có thấy được thân ảnh màu đen kia có hình dáng giống như người, theo không ngừng tiếp cận cũng thì càng lúc càng rõ ràng.
Đặc biệt để người chú ý nhất là nơi thân ảnh này đi qua dưới mặt đất sẽ lưu lại những dấu chân màu đen, nhìn qua như là tro tàn.
Càng khiến cho đám người kinh hãi hơn chính là thân ảnh kia nhìn qua bước đi chậm chạp, thế nhưng tốc độ lại nhanh đến kinh người, vốn ban đầu ở rất xa thế nhưng qua mấy hơi thở đã rút ngắn nửa đường.
Mà đến đây thân ảnh cũng lộ rõ, nó có hình dáng cùng tứ chi như người, tuy nhiên không có có ngũ quan, trên xuống dưới đen như than cháy.
Kinh dị nhất vẫn là nó cái bóng, trên đó khảm nạm chi chít gương mặt quỷ dị đang nhắm mắt.
Theo cháy đen thân ảnh càng lúc càng gần, một cỗ uy áp vô hình như là đại hồng thủy ập về phía bên này.
Đứng trước cỗ uy áp này, Độc Lang thương đội đám người giống như bị núi lớn đè, mồ hôi toát ra như mưa, thậm chí có hơn phân nửa không đứng vững nổi mà ngã khuỵu xuống.
Ngay cả cảnh giới cao nhất Lý Đạt giờ phút này đều chịu áp lực to lớn, chân tay không tự chủ run lên.
Ngũ giai yêu quỷ!
Một suy nghĩ đáng sợ hiện ra ở trong đầu tất cả mọi người ở đây, bởi yêu quỷ khí tức thật sự quá khủng bố, tứ giai yêu quỷ đều không có mạnh như vậy.
“ Mẹ kiếp, tất cả chia ra chạy. “
Còn chưa đợi cháy đen yêu quỷ hoàn toàn tới gần, Lý Đạt chợt gầm lên.
Lời còn chưa dứt hắn đã xoay người bỏ chạy, toàn bộ lực lượng bạo phát, cả người như là đạn pháo bắn đi.
Nếu như là tứ hạ cấp yêu quỷ Lý Đạt còn sẽ nếm thử đánh liều chém giết một hai, nhưng đây nghi ngờ là ngũ giai yêu quỷ, cho dù toàn bộ hai mươi người bọn hắn cùng lên sợ rằng còn chưa đủ nó nhét kẽ răng.
Những người khác đều không ngu, lúc này cũng co cẳng chia ra bỏ chạy, đủ các loại thủ đoạn bảo mệnh được thi triển với suy nghĩ may mắn.
Qua giây lát Xa Ô lộ chống lốc không còn bóng người, chỉ còn lưu lại xe hàng cũng đám xúc vậy kéo xé, bọn chúng vẫn còn ngủ say không biết gì.
Vừa lúc cháy đen yêu quỷ đã tới, nó không có đuổi theo ngay mà đứng lặng tại chỗ.
Được một hồi cái đầu nó nghiêng nghiêng như đang suy nghĩ, bộ dáng này nhìn qua liền biết linh trí không cao, lại nói không phải con cao giai yêu quỷ nào cũng sở hữu linh trí vượt trội.
Được một hồi dưới chân nó cái bóng chi chít gương mặt bất ngờ mở mắt, lộ ra bên trong là những con đồng tử màu đỏ tươi như máu yêu dị, những con đồng từ này đang không ngừng xao động, cuối cùng long lên sòng sọc cực kỳ đáng sợ.
Đến đây cháy đen yêu quỷ đột nhiên nhấc chân bước về một phương hướng, đúng là hướng của Lý Đạt chạy trốn.
Nó bước chân rất chậm, thế nhưng nếu để ý kỹ sẽ phát hiện theo mỗi bước chân nó bước ra thì cái bóng dưới đất sẽ có một gương mặt tự động tách ra, đồng thời những gương mặt này vừa vặn truy đuổi theo đúng hướng của Độc Lang thương đội thành viên đã rời đi vừa nãy.
Càng kinh khủng hơn, mới qua mấy chục hơi thở đã có tiếng hét thảm vang lên trong rừng.
Xong tất cả cảnh tượng này đều bị một đôi con mắt gần đó thu vào, đôi con mắt này từ đầu đến cuối đều không dám nháy nửa cái.
Chủ nhân đôi mắt này chính là Trần Huyền Cơ, hắn một mực ngồi yên bất động trên ngọn Xa Ô thụ, thật không nghĩ đến sẽ bắt gặp cảnh này.
“ Đầu yêu quỷ này… chẳng lẽ chính là nó! “
Một suy nghĩ lóe lên ở trong đầu Trần Huyền Cơ, bởi cảm giác thật sự rất quen thuộc.
Đầu tiên là khi tức đáng sợ kia, tiếp đến là vết chân màu đen giống như tro tàn, thật sự giống hệt con yêu quỷ Trần Huyền Cơ mới chạm mặt hôm trước.
“ Không nghĩ đến con yêu quỷ này còn lảng vảng ở quanh đây, hi vọng nó không phát hiện ra ta. “
Trần Huyền Cơ đáy lòng căng thẳng, đầu yêu quỷ này mang đến ấn tượng quá sâu.
Tuy nhiên để Trần Huyền Cơ hơi nới lỏng đôi chút là cháy đen yêu quỷ biểu hiện ra linh trí dường như không cao, như vậy độ nguy hiểm có thể hạ một bậc.
Dù là vậy cũng không thể khinh thường, ngũ giai yêu quỷ vẫn là ngũ giai yêu quỷ, không phải hắn có thể đối phó.
Mặc cho cháy đen yêu quỷ đã rời đi xa, Trần Huyền Cơ quyết định không nhúc nhích.
Trước mắt ở yên nơi này ẩn nấp mới là thượng sách, chờ trời sáng rồi rời đi cũng không muộn.
Ở vào ban đêm loạn động chưa bao giờ là ý kiến hay, ngươi sẽ không biết có thứ gì đáng sợ hơn nữa đang chờ đợi phía sau đâu.
Thế nhưng Trần Huyền Cơ không phát giác ra một điều, ở sau lưng cái bóng của hắn không biết từ lúc nào đã đột nhiên xuất hiện thêm một đôi con mắt đỏ tươi vằn vện.
Đôi con mắt này vị trí vừa vặn nằm ở phần đầu cái bóng, đồng thời nhìn chăm chú nhìn lấy Trần Huyền Cơ.
Nếu để ý sẽ thấy đôi mắt này rất giống những con mắt dưới chân cháy đen yêu quỷ.
Mà mỗi khi Trần Huyền Cơ cử động đôi mắt này sẽ ẩn nấp đi mất, cái bóng lập tức khôi phục nguyên vẹn không chút dị động nào, thật như nó đã cùng cái bóng hòa làm một thể.