Chương 236: Tam Giai Quỷ Diện Trùng
Trong tối tăm hốc cây, không khí căng thẳng một mực kéo dài.
Trần Huyền Cơ tay phải nắm chặt chuôi đao, ánh mắt nhìn chằm chằm một hướng giống như tùy thời đều có thể động.
Yêu quỷ bên ngoài mang đến áp lực thực sự quá lớn, tựa như thái sơn đè nặng lên vai.
Tứ giai yêu quỷ không phải Trần Huyền Cơ hiện tại có thể đối phó, một khi bị tập kích vậy chỉ có thể chạy trối chết, liều mạng gần như không có khả năng thắng.
Càng đáng sợ hơn, tứ giai yêu quỷ thường thường linh trí còn khá cao, tỉ lệ đến ba, bốn phần.
Đụng phải loại này thì cơ hồ nắm chắc cái chết, đứng trước sức mạnh tuyệt đối mọi âm mưu quỷ kế đều vô dụng.
Thời gian cứ như vậy chậm rãi trôi, Trần Huyền Cơ cảm giác giống như vô tận.
Đôi lúc hắn đều quên thở, sợ vừa thở sẽ bị yêu quỷ phát giác, cả hai bên giờ phút này chỉ cách nhau một cái vỏ cây mỏng manh mà thôi.
Không biết trôi qua bao lâu, Trần Huyền Cơ lông mày đột nhiên nhíu chặt.
Bởi vì bên ngoài khí tức của con kia yêu quỷ biến mất, đúng vậy, chính là vô thanh vô thức biến mất.
“ Chuyện gì xảy ra? “
Trần Huyền Cơ trong lòng vô cùng nghi hoặc, chẳng lẽ nó đã rời đi.
Xong hắn rất nhanh gạt đi dòng suy nghĩ này, ai mà biết được đây có phải đầu kia yêu quỷ giả vờ rời đi để dụ dỗ bản thân chủ quan không phòng bị.
Khả năng này rất lớn, tứ giai yêu quỷ trí thông minh không thể coi thường.
Nghĩ đến đây, Trần Huyền Cơ tinh thần càng thêm căng cứng, ngay cả yêu kỹ đều không tự chủ mở ra.
Thời gian lại một lần nữa chậm rãi trôi, kết quả trong tưởng tượng tập kích cũng không có xảy ra.
Dù vậy Trần Huyền Cơ đều không có nửa phần thả lỏng, vẫn một mực duy trì cảnh giác mãi cho hơn nửa ngày mới bắt đầu làm ra hành động.
Thông Linh chung bị nắm trong tay, yêu nguyên rót vào thôi động.
Vô hình cảm ứng thả ra, nháy mắt đã đem phạm vi một dặm bào phủ, xung quanh du động yêu quỷ cơ hồ toàn bộ lộ diện không xót, tuy nhiên trong đó đa phần đều là một chút cấp thấp, khí tức của tứ giai yêu quỷ lại không phát hiện mảy may.
“ Thật sự rời đi rồi? “
Trần Huyền Cơ khẽ lẩm bẩm, trong đầu vô số suy nghĩ lướt qua.
Suy nghĩ một hồi Trần Huyền Cơ quyết định trước không ra, ở trong hốc cây thêm một ngày lại tính, dù sao hắn hiện tại không thiếu thời gian.
Mỗi một quyết định đều không thể sai lầm, bằng không cái giá phải trả sẽ là mạng sống.
Cứ như vậy một ngày thời gian lại trôi qua, vẫn như cũ không phát sinh bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào.
Đến đây Trần Huyền Cơ bình tĩnh đứng dậy, động tác cẩn thận mở ra vỏ cây, nhất thời ánh nắng chói mắt từ bên ngoài chiếu vào để cả hốc cây không gian bừng sáng tươi mới.
Trần Huyền Cơ trong quá trình này mắt đều không dám nháy một cái, một mực cảnh giác.
Gặp không có chuyện ngoài ý muốn phát sinh mới đi ra, thời gian vừa vào buổi trưa, trên cao mặt trời đứng đỉnh, mùi oi bức tràn ngập.
Liếc mắt xung quanh một vòng, khung cảnh trống trải không có yêu quỷ tồn tại.
Rất nhanh Trần Huyền Cơ ánh mắt khóa chặt ở trên mặt đất, chỉ gặp khắp nơi có rất nhiều dấu vết màu đen nhìn qua giống như là dấu chân.
Nếu nhìn kỹ sẽ còn phát hiện những dấu chân màu đen như là tro tàn bị đốt cháy để lại, nó kéo dài về hai hướng khác nhau, trong đó hai vết dấu chân sâu cùng dày nhất là ở trước gốc cây Trần Huyền Cơ chú ẩn, mặt đất thậm chí lõm lại, hiển nhiên chủ nhân dấu chân đã đứng ở đây rất lâu.
Đối với mấy dấu chân này, Trần Huyền Cơ không dám chạm đến.
Ai mà biết được một khi chạm vào có hay không gây ra yêu quỷ chú ý hoặc phát động một lại quy luật giết người nào đó, quả thật rất nguy hiểm.
Mà đã không có yêu quỷ tồn tại, Trần Huyền Cơ không nán lại thêm mà mượn lực đạp cây bắn đi thật xa.
Trước rời đi nơi này mới là thượng sách, chẳng may con yêu quỷ kia quay lại vậy thì nguy hiểm, trên đời này điều gì cũng có thể xảy ra.
Trần Huyền Cơ tốc độ cực nhanh, tựa như một con báo xuyên qua tán cây.
Mới qua chốc lát đã bỏ xa gốc cây kia đồng thời còn không ngừng kéo dài, đến đây Trần Huyền Cơ tinh thần cũng có buông lỏng đôi chút, xong bước chân cũng chưa có dừng lại.
Trên đường đụng phải yêu quỷ hắn cũng không có ra tay, mặc cho bọn chúng hít khói.
Cứ như vậy chỉ dùng nửa ngày liền chạy ra mấy chục dặm, đúng lúc mặt trời chuẩn bị lặn thì bất ngờ thấy được ở xa xa có một cái con đường, hai bên trồng đầy một loại cây quái dị chính là xa ô thụ.
Xa Ô lộ cuối cùng cũng đến!
Trần Huyền Cơ ánh mắt lóe lên vui mừng, vội vàng gia tăng thêm tốc độ.
Đợi đạp vào Xa Ô lộ vừa vặn trời cũng đã tối, xung quanh một mảnh im ắng, trên đường không một bóng người.
Xa Ô lộ vẫn như vậy kéo dài hun hút, hai bên Xa Ô thụ thân cây mọc đầy gương mặt quỷ dị như đang nhìn chằm chằm người đi đường, dù là vậy nhưng lại đem đến cho Trần Huyền Cơ một cảm giác quen thuộc, gần gũi.
Ngẩng đầu nhìn lên cao, hôm nay trời trong, ánh trăng chiếu rọi mờ ảo.
Thi thoảng còn có thể thấy một vài bóng đen to lớn lướt qua, hình dáng vô cùng kỳ dị không giống chim, có đôi khi loáng thoáng rõ ràng là một cái đầu lâu.
Ban đêm ngay cả bầu trời cũng không yên bình, yêu quỷ như là lũ ruồi tứ ngược khắp mọi nơi.
Trần Huyền Cơ cũng không có nhìn nhiều sợ bị đám yêu quỷ trên trời chú ý, hắn lúc này đang tựa vào một gốc Xa Ô thụ nghỉ ngơi.
Ở Hắc Vân Bồng trợ giúp che đậy khí tức, Trần Huyền Cơ chỉ cần ngồi im thở nhẹ liền không khác tảng đá là mấy.
Thế nhưng gặp gỡ tối hôm trước nguy hiểm, Trần Huyền Cơ không dám thả lỏng, sở dĩ không khoét hốc cây tiến vào bởi Xa Ô thụ quá nhỏ cộng thêm loại cây này bản thân đã có công năng trợ giúp che đậy yêu quỷ cảm giác.
Cho nên trước mắt chỉ cần bất động là đủ, nếu như gặp phải yêu quỷ cấp bậc quá cao vậy ẩn nấp đều vô dụng.
Vỏ cây bình thường chỉ có thể che yêu quỷ cấp thấp ánh mắt, không nhiều tác dụng.
Vừa ngồi nghỉ ngơi Trần Huyền Cơ vừa hồi tưởng lại bản đồ, đã ra tới Xa Ô lộ vậy cứ dọc theo đoạn đường này xuôi xuống liền sẽ có thể đến được Bình An thôn.
Lại nói nếu như lúc mới rời Bình An thôn tới Bích Thủy thành phải dùng năm, sáu ngày thì hiện tại chỉ cần hai hoặc ba ngày là đủ.
Đây còn là Trần Huyền Cơ chưa dùng toàn lực đi đường, ngày đi trăm dặm đều không ngoa.
Thời gian chậm chậm trôi, trên trời ánh trăng ngày càng sáng tỏ.
Phía dưới gốc Xa Ô thụ, Trần Huyền Cơ vẫn đang trong lúc nhắm mắt dưỡng thần thì đột nhiên mở choàng mắt, đáy mắt lóe lên vẻ vui mừng.
Vội vàng đưa tay lấy từ trong ngực hai cái đồ vật, chính là quỷ diện trùng.
Bọn chúng vốn bất động đã lâu nhưng vào lúc này trên vỏ lại xuất hiện vết nứt, theo thời gian vết nứt càng lúc càng nhiều cơ hồ bao phủ toàn thân.
Răng rắc!
Tiếng vỡ vụn vang lên, một đôi răng nanh sáng loáng phá vỏ mà ra.
Tiếp đến đôi răng nanh này bắt đầu điên cuồng cắn phá lớp vỏ, cùng lúc tham lam nuốt chửng tất cả.
Trong quá trình thôn phệ lớp vỏ cũ, hai con quỷ diện trùng tiến hóa mắt thường cũng có thể thấy hoàn thiện, đầu tiên là thể hình đã trướng đến bằng ngón chân cái, màu sắc thì từ đỏ sang xám rồi đến xanh sẫm, gương mặt quỷ càng thêm dữ tợn, cuối cùng là cặp răng nanh cùng phần đuôi lưỡi đao độ sắc bén lẫn cứng rắn gia tăng vài bậc.
Trần Huyền Cơ nhìn xem trong lòng bàn tay hai con hung thần, hắn có thể cảm giác được bọn nó thực lực mạnh mẽ đáng sợ.
Để mà đặt lên bàn cân, bình thường Ngưng Nguyên cảnh sợ rằng không phải bọn chúng đối thủ, nếu như phối hợp lại với nhau thì càng thêm khủng bố, cơ bản trong tam giai có thể đi ngang.
Kết hợp với năng lực ẩn nấp dò xét siêu quần, Ngưng Nguyên cảnh đỉnh phong nếu như lơ là đều phải nuốt hận.
Tuy nhiên đây còn chưa phải quỷ diện trùng năng lực đáng sợ nhất, khả năng sinh sôi tộc đàn mới là nó chỗ đặc biệt, chỉ cần có đủ kim loại cùng tinh hạch cho bọn chúng thôn phệ vậy liền sẽ có thể không ngừng sinh sôi.
Đây là một loại yêu kỹ cực hiếm trong giới yêu quỷ!
Mặc dù hậu địa sinh ra cấp bậc luôn luôn không thể bằng thủ lĩnh, nhưng nếu số lượng đủ nhiều vậy thì không cần nói cũng biết, nghĩ thôi đã đủ kích thích.
“ Rất tốt! “
Trần Huyền Cơ khóe miệng không tự chủ nhếch lên nụ cười.
Không uổng công hắn tốn nhiều thời gian cùng tài nguyên bồi dưỡng, cuối cùng cũng ra trợ thủ đắc lực.
Ý nghĩ vừa động, hai con quỷ diện trùng liền chui vào ống tay áo biến mất.
Đây cũng có thể coi là một đòn sát thủ, nếu như sử dụng đúng lúc hiệu quả thì khó mà đo lường, cho nên bình thường không tất yếu Trần Huyền Cơ sẽ không dùng lung tung.
Cứ như vậy một đêm thoáng chốc đã trôi qua, một đêm tương đối yên bình, Trần Huyền Cơ lần đầu không gặp phải yêu quỷ tập kích.
Sáng sớm hắn lập tức lên đường, Xa Ô lộ so với đường rừng ít phiền phức hơn rất nhiều.
Đây cũng bởi vì rất hiếm cấp thấp yêu quỷ lại gần nơi đây, cho nên Trần Huyền Cơ tốc độ đi đường càng nhanh, chỉ dùng gần một ngày thời gian cơ hồ đã đi được năm, sáu mươi dặm, mãi cho đến tối mới ngừng lại.
Thế nhưng lần này khác biệt với mọi lần, Trần Huyền Cơ vậy mà đụng phải người.
Đúng vậy, chính là người, hơn nữa còn là một đoàn thương đội, số lượng không ít khoảng hai mươi người có hơn.
Sở dĩ khẳng định là người bởi Trần Huyền Cơ đã dùng Thông Linh chung dò xét qua, không có bất kỳ phản ứng nào xảy ra.
Tuy nhiên hắn cũng không có lại gần cùng đám người chào hỏi, ở giữa thâm sơn cùng cốc này càng tụ tập nhiều người sẽ càng dễ dàng gây cấp cao yêu quỷ chú ý.
Hơn nữa nếu như đột ngột tiếp cận còn dễ gây hiểu làm không cần thiết.