Chương 231: Thoát thân 1
Dưới lòng đất, bên trong chợ đen.
Nơi này chém giết đã đến hồi gay cấn, đám người Phùng Khoan đang nhanh chóng càn quét yêu quỷ.
Đột nhiên vào lúc này cả tòa động quật bất ngờ rung chuyển kịch liệt, tựa như là có động đất.
Đỉnh động vụn đá lả tả rơi xuống hàng tảng, trên mặt đất không biết bao nhiêu công trình đổ sập, một chút hơi yếu yêu quỷ cùng yêu vỏ giả đều không chịu được chao đảo ngã trái ngã phải.
Chấn động cứ như vậy kéo dài thời gian một phút mới kết thúc.
Mặc dù thời gian không dài nhưng đủ đem cả cái chợ đen mang đến đả kích hủy diệt, vách động thậm chí xuất hiện rất nhiều vết nứt.
Đến đây tất cả mới kịp ổn định lại, tuy nhiên sắc mặt lại mờ mịt không biết chuyện gì xảy ra.
Nhưng không để cho bọn hắn có thời gian suy nghĩ quá nhiều, một bên đám yêu quỷ đã lại điên cuồng giết tới, trong ánh mắt ngập tràn sự điên cuồng, khát máu.
Lần này không riêng nhất gia hay nhị giai yêu quỷ, tam giai đều có bảy, tám con.
Càng tiến vào sâu chợ đen trung tâm cao giai yêu quỷ càng nhiều, thực lực càng mạnh, trước tình thế bị vây công phía bên yêu võ giá đã xuất hiện lượng lớn thương vong.
Thực lực mạnh nhất Phùng Khoan cũng đang cùng ba con tam giai yêu quỷ chém giết, không rảnh tay hỗ trợ người khác.
Trần Huyền Cơ đối với tình thế này không để ý quá nhiều, đã vào đến đây tự nhiên phải làm chính sự cùng đám yêu quỷ này chém giết không có ý nghĩa, thoát thân bảo vệ tính mạng mới là quan trọng.
Một bên khoa tay múa chân làm dáng, một bên tìm đường chạy về phía mục lâu.
Có ý tưởng vẩy nước như Trần Huyền Cơ không ít, đa phần là yêu võ giả không phải thành viên của tam bang, sở dĩ bọn hắn chém giết vào đây cũng bởi vì nơi này tài phú.
Trên mặt đất đánh cướp cạnh tranh gay gắt, đồng thời dễ bị thế lực lớn để mắt, dưới chợ đen thì khác biệt.
Cầu phú quý trong nguy hiểm, mất mạng đều đáng!
Thế nhưng toàn bộ đám người cũng không để ý, trong lúc bọn hắn chém giết thì phía trên đỉnh động đang có một đôi con mắt đỏ lòm lòm láo liêng quan sát tất cả.
Chủ nhân của cặp mắt này là một đầu yêu quỷ giống như con dơi dài cỡ bốn mét, trên mặt mọc ra mặt người trắng bệch, hai cái răng nhanh tràn qua môi dưới, toàn thân thối rữa lộ cả bạch cốt.
Nó cứ như vậy dựng ngược ở trên đỉnh động nhìn xuống, khóe miệng nhếch lên nụ cười dữ tợn.
Lại nói chỗ chợ đen lối vào thi thoảng vẫn có yêu võ giả tiến vào, phần lớn đều là mang tâm tư đoạt bảo.
Xong bảo thì chưa thấy, không ít người đã bỏ mạng nằm xuống.
Oành!
Đột nhiên trong tòa động quật một chỗ lại truyền đến tiếng nổ mạnh, khói lửa bốc lên ngùn ngụt.
Chưa có ngừng lại, nối tiếp lại có thêm mấy cái tiếng nổ vang lên, kèm theo đó còn có tiếng cười to đầy đắc ý:
“ Ông nội mày đến rồi đây! “
Nhìn lại thì thấy chủ nhân của giọng nói là một tên thanh niên trẻ tuổi, tướng tá có chút mập, trên người mặc áo giáp, nổi bật nhất chính là trên người đối phương đeo đầy đồ vật có hình trụ màu đen.
Mà mỗi khi gặp đàn yêu quỷ tiếp cận, thanh niên liền rút một cái ném ra.
Theo đó liền vang lên tiếng nổ lớn, cả đàn yêu quỷ bị nổ đến tung tóe, cho dù là nhị giai yêu quỷ bị trực diện nổ trúng đều không đứng dậy nổi.
Có đại sát khi trong tay, tên thanh niên này phách lối vô cùng, đi đến đâu liền ném đồ chơi bạo tạc đến đó.
Hiệu quả rất mạnh, yêu quỷ chết đến một mảng lớn.
Xong đồ chơi này chỉ có thể đánh tầm xa, tầm gần lại trái ngược bó tay bó chân, tuy nhiên thanh niên cảnh giới không thấp cũng là Ngưng Nguyên cảnh, yêu quỷ vừa tiếp liền sẽ lôi cái búa tạ đập nát bét.
Động tĩnh lớn như vậy tự nhiên thu hút tất cả mọi người ở đây chú ý, Trần Huyền Cơ cơ đều không ngoại lệ, ánh mắt toát lên khó hiểu.
Đây là cao thủ phương nào, ném đồ chơi đều như không cần tiền!
Nhưng sau đó Trần Huyền Cơ lại lắc đầu, mấy tên làm việc phách lối không kiêng nể như vậy rất dễ chết sớm, đặc biệt còn ở nơi này khả năng cao sẽ thu hút cao giai yêu quỷ đến vây công.
Ở hắn vừa dứt suy nghĩ, bất ngờ một cái quả cầu màu đỏ lớn cỡ nắm đấm từ trên bầu trời bắn thẳng về phía thanh niên kia.
Oành!
Cả tòa động quật lần nữa chấn động, bán kính mấy trăm mét bị san bằng, khí lãng lan tràn ra xung quanh quấn lên một mảnh bụi mù, cát đá mảnh vụn văng tứ tung.
“ Cái quái gì vậy? “
Trần Huyền Cơ kinh dị nhìn về phía vụ nổ, thật miệng quạ đen.
Ý thức được không ổn, khi lấy lại tinh thần tiếp đó lập tức ngẩng đầu nhìn lên đỉnh động.
Khi thấy được thân ảnh khổng lồ treo ngược trên đó, hắn không nhịn nuốt vào một ngụm nước bọt, tứ giai yêu quỷ?
Cũng chỉ có cấp bậc này lực phá hoại mới mạnh như vậy, hơn nữa đầu này yêu quỷ hình như vẫn một mực ở đó không có ẩn nấp, vậy mà bọn hắn không một người phát hiện.
Không dám lỗ mãng, Trần Huyền Cơ càng thêm cẩn thận ẩn thân che dấu khí tức, một bên nhanh nhẹn di chuyển.
Mà những người khác tự nhiên cũng đã nhận ra không ổn, ánh mắt khó giấu hoảng sợ.
Nhưng người ở đây đều là kẻ khôn ngoan già đời, vào giờ phút này đồng loạt không ai nói một lời sợ bị để mắt tới, tiếp đến liền lặng lẽ co giò bỏ chạy, ngay cả Phùng Khoan đều không ngoại lệ.
Nói đùa, đây chính là tứ giai yêu quỷ đấy!
Khặc! Khặc! Khặc!
Cùng lúc đỉnh động vang lên tiếng cười quái dị, dơi quỷ mặt người hai mắt đỏ lòm liếc xung quanh một vòng.
Tiếp đến chỉ thấy nó há miệng, màu đỏ năng lượng tụ lại rồi phóng ra.
Oành!
Nổ tung âm thanh vang lên, lại một chỗ mấy trăm mét bán kính bị san bằng.
Xong dơi quỷ mặt người không có ngừng lại, nó lại tiếp tục bắn ra mấy quả cầu năng lượng, mục tiêu đều là đám yêu võ giả đang chạy trốn.
Trong thoáng chốc cả tòa động quật khói lửa mù mịt, không biết bao nhiêu yêu võ giả bị nổ chết.
Trần Huyền Cơ đang chạy cũng bị bom năng lượng ảnh hưởng, gần đó có mấy tên yêu võ giả bị nổ chết, hắn thì cả người hất văng đập vỡ một mảng bức tường.
Sóng năng lượng bạo tạc khủng bố để Trần Huyền Cơ đau đến nhe răng nhếch miệng, cảm giác xương cốt đều muốn nứt vỡ nhưng vẫn cố kìm nén nhanh chóng đứng dậy tiếp tục chạy tới chỗ mục lâu.
Nhanh tới, khoảng cách đã rất gần rồi.
May mắn trời không phụ lòng người, chật vật mãi cũng tới được nơi.
Vừa vặn lúc này sau lưng lại truyền đến tiếng nổ lớn, Trần Huyền Cơ cả người lẫn nữa bị hất văng đập vỡ cửa gỗ xiêu vẹo lăn vào bên trong.
Cmn!
Đau đớn để Trần Huyền Cơ không nhịn được chửi bậy, quá xui xẻo rồi.
Trải qua đủ các loại oanh tạc, mục lâu đã tàn tạ đến cực điểm, thiếu điều muốn sập.
Nhưng Trần Huyền Cơ không quan tâm nhiều, lập tức đứng dậy gỡ xuống bên hông bọc vải mở ra, bên trong là Huyền Báo cái đầu quen thuộc.
“ Nơi này đã là mục lâu, tiếp đến làm sao mới có thể thoát đi? “ Trần Huyền Cơ sắc mặt âm trầm, lạnh giọng nói: “ Ta khuyên ngươi nên thành thật nói, bằng không đừng trách ta để cho ngươi nếm thử cái gì gọi là sống không bằng chết. “
Huyền báo mở ra hai mắt, vẻ mặt làm như không có sợi hãi nói: “ Tính mạng ta đang nằm trong tay ngươi, ta tại sao lại phải làm chuyện ngu xuẩn, lối ra nằm ở cánh cửa trong góc kia. “
Trần Huyền Cơ đưa mắt nhìn lại, cánh cửa trong góc kia cũng không xa lạ.
Mỗi lần đến đây mua đồ, chủ tiệm đều sẽ đi vào lấy ra, trong đó hình như là một cái kho chứa đồ.
Đương nhiên hắn không tin sẽ chỉ đơn giản như vậy, bên trong rốt cuộc chứa cái gì vậy trời mới biết, Huyền Báo lời nói này khó mà tin hoàn toàn.
Xong không lưu cho Trần Huyền Cơ thời gian quá nhiều để suy tính, bên ngoài tiếng oanh tạc vẫn không ngừng, con yêu quỷ kia phảng phất muốn đem cả cái động quật chôn vùi.
“ Mẹ nó, liều mạng vậy! “
Trần Huyền Cơ cắn răng hướng về phía cánh cửa kia, nhưng hắn không có trực tiếp đụng tay vào mà rút đao ra bổ.
Bành! Két!
Ánh lửa lóe lên, cánh cửa vậy mà không vỡ, chỉ lưu lại vết đao sâu hoắm.
Cứng như vậy!
Trần Huyền Cơ cảm thấy kinh dị nhưng rất nhanh biểu lộ lại trở nên hung ác, toàn thân lần nữa thôi động lực lượng, huyết nộ sát khí sôi trào.
Lần này cánh chửa bị bổ ra làm hai, lộ ra bên dưới thông đạo đen kịt.
Rút ra một tấm hỏa cầu phù tùy tiện thả xuống, ánh lửa chiếu rọi ra một đường thông đạo rất dài sau đó nổ tung ở phần đáy, chiều sâu áng khoảng có trăm mét.
Nhìn thấy không có cái gì cơ quan bị kích hoạt, Trần Huyền Cơ mới thở ra chậm rãi đi xuống.
Kết quả vừa đi được một đoạn, phía trên đã bất ngờ nổ tung, cả tòa mục lâu đã bị san bằng, ngôi nhà vững chắc cổ kính cơ hồ không cánh mà bay.
Mà lối thông đạo cũng bị đất đá bịt kín, phong bế hoàn toàn.
Quá điên cuồng rồi!
Trần Huyền Cơ tự nhiên biết đây là kiệt tác của con dơi quỷ mặt người, trong lòng chỉ có thể vì đám Phùng Khoan cầu nguyện.
Vội vàng tăng nhanh bước chân, tuy nhiên một bên vẫn không quên vận chuyện yêu nguyên thôi động Hắc Vân Bồng mở ra vòng sáng hộ thể.
Tam giai thượng phẩm yêu võ binh Hắc Vân Bồng mang đến phòng ngự không thể khinh thường, toàn lực lực thôi động đều có thể đón đỡ tứ giai công kích.
Xong điều kiện tiên quyết là yêu nguyên đủ nhiều chèo chống hao tổn.
Rất nhanh Trần Huyền Cơ thành công đi đến đáy thông đạo, nhưng không có vội đặt chân đi vào, đứng nguyên ở bậc tháng cuối.
Ai mà biết được vừa đặt chân sẽ xảy ra chuyện gì, khả năng rất cao tồn tại bẫy rập.
Đưa tay lấy từ trong ngực rút ra Linh Quang phù soi sáng, thoáng chốc khung cảnh lộ ra.
Nơi đây không gian tương đối lớn có cỡ hai trăm mét vuông, khắp nơi đều thấy được rất nhiều kệ gỗ, bên trên được đặt đủ các thể loại đồ vật.
Trong đó có không ít đan dược, phù lục, tinh thiết, quả thật nhìn nhiều hoa cả mắt.
Xong Trần Huyền Cơ cũng không có tùy tiện đi động đồ vật ở đây, bởi vì trong lòng đang cực kỳ nghi hoặc.
Mục lâu là một cái lâu năm thế lực, thực lực sâu không lường được, làm sao phòng bảo khố lại có thể dễ dàng tiến vào như vậy, cánh cửa bên trên kia dù cứng rắn nhưng còn chưa đủ điểm.
Hiện tại quan trọng nhất là bảo mệnh, bảo vật cái gì đều gạt qua một bên.
Giơ lên đầu lâu của Huyền Báo, Trần Huyền Cơ lạnh lùng nói: “ Lối ra ngươi nói nằm ở đâu? “
Đối mặt, Huyền Báo thành thành thật thật nhìn về một bên bức tường nói: “ Chỗ bức tường kia có một cái mật đạo, phía sau là đường hầm thông đến lòng đất mạch nước ngầm, chỉ cần tiến vào liền có thể theo mạch nước ngầm thoát đi Bích Thủy thành. “
“ Đơn giản như vậy? “
Trần Huyền Cơ nhíu lông mày, chưa có vội làm theo.
Ngược lại đứng yên tại chỗ quan sát thêm, hắn muốn nhìn xem nơi này có gì bẫy dập tồn tại, đáng tiếc không phát hiện được gì.