Chương 230: Tuyệt Cảnh
Phía trước lối vào chợ đen, khung cành một mảnh hỗn loạn.
Công trình kiến trúc cơ bản đã bị đánh đổ sập, yêu quỷ tràn ra cùng tam bang thành viên chém giết.
Cùng đông đúc yêu quỷ so sánh, tâm bang bên này chỉ có một trăm người nhưng dù là vậy cũng không có rơi vào thế hạ phong, ngược lại đè đánh.
Cơ bản thoát ra yêu quỷ cấp bậc phần lớn khá thấp, cộng thêm lối ra nhỏ hẹp khó mà tràn ào ạt.
Thế nhưng lối vào rất nhanh bị gạt mở, một đầu to lớn yêu quỷ xông ra.
Nhìn qua thì thấy yêu quỷ có hình dạng giống như người, khác biệt là trên thân nó mọc ra chi chít bàn tay lớn nhỏ không đều, trong đó khuôn mặt càng là có một cái bàn tay xanh xám nắm lấy che đậy ngũ quan.
Vừa đi ra, nhiều tay yêu quỷ không che dấu bộc lộ ra tam giai khí tức.
Xong còn chưa đợi nhiều tay yêu quỷ triển khai công kích, một đầu hoả long đã gào thét xông đến.
Oành! Xì Xì!
Âm thanh cháy khét vang lên, nhiều tay yêu quỷ không chút huyền niệm bị đánh bật về sau xô ngã một đống lớn yêu quỷ.
Mà xuất thủ chính là Phùng Khoan, lúc này đã lại một lần nữa đâm thương.
Ở dưới Phùng Khoan thế công ác liệt, nhiều tay yêu quỷ quả thật không có cơ hội hoàn thủ, cứ như vậy không qua bao nhiêu chiêu đã bị đâm thành cái sàng chết đi.
Không hổ là bát tử, thực lực mạnh đáng sợ.
Trần Huyền Cơ một bên chiến đấu một bên âm thầm quan sát, không thể không công nhận thực lực của đối phương.
Mà sau nhiều tay yêu quỷ, cũng không có tam giai cấp bậc tiếp tục đi ra.
Lại qua mấy phút thời gian, yêu quỷ bên ngoài chợ đen lối ra cơ bản bị dọn sạch, thây chất thành đống.
Tam bang bên này bị thương không ít người, nhưng chân chính thương vong chỉ có mấy tên, có thể nói chín trâu mất sợi lông, không đáng kể.
Đến đây Trần Huyền Cơ không có làm ra hành động thiếu suy nghĩ, im lặng quan sát Phùng Khoan đám người hoạt động tiếp theo, nếu như là tiếp tục xông phá chợ đen vậy không còn gì tốt bằng.
Nói thật chỉ có một mình, Trần Huyền Cơ cảm thấy hơi có chút quá sức.
Huyền Báo lời nói không thể hoàn toàn tin, chợ đen bên trong số lượng yêu quỷ cùng cấp bậc còn chưa rõ, cực kỳ nguy hiểm.
Quay trở lại phía trước nhất, lúc này Phùng Khoan đang cùng hai bang phái khác người dẫn đội bàn bạc .
“ Các vị xem tiếp xuống nên trực tiếp đánh vào hay trở về kêu thêm tiếp viện, ta thấy bên trong không đơn giản. “ Mở miệng đầu tiên là một vị trung niên mặc Lang Nha bang y phục, tên gọi Mặc Lâm.
“ Mặc Lâm ngươi nói tình thế này chúng ta trong bang còn có dư thừa người cứu viện, theo ta thấy trước cứ đánh vào xem xét, không được thì rút lui, chúng ta nhiệm vụ dù là càn quét bên trong yêu quỷ nhưng cũng không phải đi chịu chết. “ Thiết Phủ bang người đại diện Lý Hải lên tiếng, tuổi tác nhìn qua cùng Mặc Lâm không kém nhiều.
Sau khi nói xong, cả hai đưa mắt nhìn về phía Phùng Khoan, hiển nhiên lấy hắn làm chủ đạo.
Nói đi phải nói lại, dù khác bang xong nắm đấm lớn nhất lúc nào cũng nắm quyền nói chuyện quyết định, cùng là Ngưng Nguyên cảnh nhưng Phùng Khoan thực lực được tất cả công nhận tối cường ở đây.
Phùng Khoan lâm vào trầm ngâm trong chốc lát, rất nhanh ngẩng đầu nói: “ Theo như Lý Hải huynh nói đi, trước vào thăm dò nếu như không ổn lập tức rút lui. “
Nghe Phùng Khoan nói vậy, Mặc Lâm không có ý kiến.
Đã thống nhất quyết định, lúc này đám người bắt đầu từng bước tiến vào chợ đen, nơi đó vẫn còn có không ít yêu quỷ tràn ra.
Thế nhưng trước khi hành động, Phùng Khoan không biết vô tình hay cố lại liếc nhìn về phía đứng cuối đoàn Trần Huyền Cơ, trong ánh mắt mang theo rất nặng thâm ý.
Nơi này cũng không chỉ có người của tam bang, còn rải rác những yêu võ giả khác.
Ban nãy chiến đấu đều xuất lực, tuy nhiên cũng không biết mục đích tiến vào chợ đen làm gì, mỗi người mỗi suy nghĩ.
Tam bang người cũng không cản, thêm người thêm lực, chỉ cần không gây họa là được.
Trong thời gian ngắn đoàn người lấy tam bang dẫn đầu xông vào chợ đen, vừa mới vào đường hầm liền thấy được lúc nhúc yêu quỷ đang chen lấn.
“ Để ta. “
Mặc Lâm lúc này đứng ra, Ngưng Nguyên cảnh đỉnh phong khí tức bạo phát.
Tiếp sau đó chỉ thấy Mặc Lâm hút một hơi thật sâu, đợi thổi ra liền là vô tận lửa đỏ ào ạt như dòng thác.
Đặc biệt còn trong không gian chật chội như đường hầm, lửa đỏ càng thêm cô đọng gia tăng uy lực, thoáng chốc đốt chết không biết bao nhiêu yêu quỷ.
Đợi ánh lửa tán đi, vốn lúc nha lúc nhúc yêu quỷ đường hầm rộng thoáng, cơ hồ khơi thông tới dáy.
Không đứng tại chỗ chần chừ lâu, tất cả lần nữa đạp lên thi thể cháy đen xông lên.
Qua giây lát đã cơ bản đi gần tới cuối đường hầm, ở đây vẫn còn sót lại yêu quỷ, tuy nhiên không có gây trở ngại gì tiện tay đã dọn sạch sẽ.
Đến đây chợ đen hoàn cảnh một lần nữa lộ ra, so với trước đó tàn tạ rất nhiều.
Đảo mắt liền có thể thấy được yêu quỷ bốn phía tứ ngược, nhất là khi đám người đến lập tức thu hút yêu quỷ chú ý, bọn chúng như là bầy kiến nhao nhao chạy tới.
“ Giết! “
Phùng Khoan nâng lên trường thương, giọng lạnh lùng quát.
Nói xong, Phùng Khoan như là đạn pháo bắn về phía trước, trường thương cuốn theo ngọn lửa vung lên, mảng lớn yêu quỷ bị đập bay.
Nối tiếp là Mặc Lâm, Lý Hải cùng mấy vị Ngưng Nguyên cảnh dẫn đầu chiến trận.
Nhất thời cảnh tượng loạn lên, hai phe triển khai chém chiết, các loại yêu kỹ lấp lóe chiếu sáng cả mảnh không gian.
Trần Huyền Cơ cũng tham gia vào trong trong, biểu hiện rất là nhiệt tình, huyết nộ mỗi lần vung lên đều có yêu quỷ bị gặt hái tính mạng.
Một bên chiến đấu, một bên Trần Huyền Cơ trộm quan sát tình hình xung quanh.
Lấy vị trí hiện tại tính toán khoảng cách còn rất xa mục lâu, nếu như hiện tại bỏ qua chém giết mạo muội xông đến lại rất nguy hiểm, nơi này yêu quỷ nhiều lắm ai mà biết có đầu cao giai yêu quỷ nào đang ẩn nấp hay không.
Súng bắn chim đầu đàn!
Mà không biết tại sao, từ lúc bước vào chợ đen Trần Huyền Cơ liền bất giác cảm thấy bất an.
Lấy tính cách cẩn thận của mình, Trần Huyền Cơ càng thêm thận trọng.
Lại nói lấy đám người tốc độ chém giết này, chẳng bao lâu cũng có thể quét tới tới chợ đen trung tâm, nhưng thời gian liệu có chờ người.
Phía trên mặt đất tình thế đã rất cấp bách, không biết còn có thể giữ vững bao lâu.
. . .
Đúng như Trần Huyền Cơ dự đoán, trên mặt đất chiến đấu đã nghiêng về một bên, Bích Thủy Thành yêu võ giả bị chèn ép.
Mà thân Thần Thông Cảnh Lãm Thượng Bạch lúc này đang phải một mình đối chiến với hai vị cùng giai là bách Diện Quỷ với đà chủ Quỷ Cốt giáo Lục lão ma.
Vốn một mình bách diện quỷ đã đủ cho Lãm Thượng Bạch cảm thấy khó chơi, giờ thêm một tên thực không kém Lục lão ma cơ hồ để hắn đã chật vật sắp không chịu nổi, may mắn có ngũ giai yêu võ binh trợ giúp nên mới miễn cưỡng cầm cự.
Xong cứ như vậy kéo dài, bại là chuyện sớm muộn.
“ Khặc khặc! Thượng tướng đại nhân buông tha đi, Bích Thủy thành hủy diệt là điều tất yếu rồi. “
Lục lão ma âm thanh quái dị vang lên, mang theo vẻ châm chọc.
Vừa nói Lục lão ma vỗ ra một chưởng, theo đó một cái bàn tay khổng lồ màu xanh đen không có quy luật bất ngờ xuất hiện hướng về Lãm Thượng Bạch đập xuống.
Lãm Thượng Bạch tự nhiên có đề phòng, toàn thân phát lực đấm ra một quyền đối kháng.
Oành!
Không gian rung động ken két, bàn tay khổng lồ bị chặn lại, tuy nhiên Lãm Thượng Bạch cũng bị lực đạo mạnh mẽ đẩy lùi một đoạn.
Đúng lúc này, một bóng dáng xuất hiện tại phía sau lưng hắn.
Giật mình, Lãm Thượng Bạch vội vàng xoay người vung tay quét ngang, kèm theo đó còn có cự xà hư ảnh gào thét.
Thế nhưng một kích này đánh cái không, bóng dáng kia như là bọt nước tan biến.
Xong sau một giây lại xuất hiện ở phía bên trái, bách diện quỷ tóc trắng bay phấp phới, mà trong tay nó không biết từ lúc nào xuất hiện sáu quả cầu trắng bạc.
“ Mời thượng tướng đại nhân thưởng thức bản mệnh thần thông của ta. “
Bách diện quỷ nhếch miệng cười, tiếp đó ném sáu quả cầu ra.
Bọn chúng vừa rời tay lập tức xoay nhanh tạo thành một cỗ phong bạo khủng bố đến cực điểm bao phủ bầu trời, cơ hồ muốn xoắn nát tất cả.
Lãm Thượng Bạch thấy vậy biến sắc, vội vàng vận dụng ngũ giai yêu võ binh.
Đó là một cái tháp bảy tầng màu ngọc lưu ly, kích thước ban đầu chỉ bằng bàn tay nhưng lúc phóng lớn liền có tới trăm mét chiều cao chống ở bầu trời đem phong bạo ngăn cản.
Bành! Oành!
Hai bên va chạm chấn động không gian, một vòng khí lãng lấy đó lan trà ra bốn phía.
Dưới mặt đất vô số cổ thụ bị lật đổ thậm chí nhổ tận gốc, ngay cả xa xa khổng lồ Luyện Huyết đại trận đều khẽ rung động.
Mặc dù Lãm Thượng Bạch thành công ngăn cản phong bạo, nhưng Lục lão ma làm sao cho hắn cơ hội thở dốc.
Chỉ thấy Lục lão ma đứng ở xa xa đã tụ lực từ lâu, đỉnh đẩu ngưng tụ một quả cầu khổng lồ.
Thế nhưng nhìn kỹ sẽ thấy đây là một quả cầu do vô số bộ thi thể chấp vá mà thành, có của nhân loại, có của động vật hay yêu quỷ đều không thiếu, quả thật trông mà lạnh người.
Thấy cái này Lãm Thượng Bạch sắc mặt khó coi, từ đâu đến nhiều thi thể như vậy.
Đanh lúc hắn muốn tránh, bách diện quỷ lại thi triển niệm lực đem mọi phương vị khóa chặt.
Không kịp nghĩ nhiều, Lãm Thượng Bạch lần nữa khống chế lưu ly tháp, lưu ly ánh sáng như là dòng thác chảy xuống đem hắn bao phủ.
“ Khặc Khặc! Chết đi! “
Lục lão ma cười lên điên cuồng, bàn tay khẽ vẫy.
Khổng lồ thi cầu bắt đầu hạ xuống, nhìn qua thì chậm nhưng trên thực tế tốc độ rất nhanh.
Nơi đi qua hình thành một cái lực hút đem phía dưới đất đá, cây ối các loại đều hút lên.
Một màn này cũng đem còn xót lại Đan Thai cảnh cùng Hợp Thể cảnh trợn mắt hốc mồm, đây là cái gì yêu kỹ, chưa bao giờ nhìn thấy.
Mà kinh ngạc giây lát, tất cả không chút do dự ngừng chiến xoay người bắt đầu bỏ chạy, bọn cảm nhận được điềm không lành.
Oành!
Quả nhiên khi bọn hắn vừa xoay người liền nghe được tiếng nổ lớn kinh thiên động địa, vô tình liếc mắt nhìn lại thì lập tức phải lấy tay che mắt, cảm giác đau nhức truyền khắp thần kinh, khóe mắt có máu tươi tràn ra.
Bởi sau lưng bọn hắn lúc này bất thình lĩnh đã là một mảnh trắng xóa, toàn bộ đất trời đều đồng dạng một màu.
Nối tiếp là sự tĩnh lặng đến sáng sợ, tựa như âm thanh đều đã bị nuốt chửng.