Chương 229: Thoát Thân
Khung cảnh thê lương đổ nát, cả cái ngõ nhỏ đã bị đánh không thành hình.
Mở ở giữa bãi chiến trường, có hai bóng dáng đứng rất gần nhau, trong đó một cái đã không có đầu, trên cổ máu xanh trào ra.
Mà bên còn lại thì đang thở dốc, Trần Huyền Cơ trên người trải đầy vết thương.
Mặc dù Huyền Báo lực lượng không bằng Trần Huyền Cơ nhưng thắng ở tốc độ quá nhanh cùng xảo trá, chỉ hơi sơ hở liền sẽ bị móng vuốt vạch phá.
May mắn ở chiêu cuối cùng Trần Huyền Cơ âm một tay, ở trên thân đao giấu lấy tam giai thượng phẩm bạo băng phù lấy hạn chế nó tốc độ.
Bằng không muốn chém giết đầu yêu quỷ này còn rất khó, một khi nó muốn chạy trốn vậy hết cách.
Nhưng cũng có tác dụng phụ, dù đã chuẩn bị trước yêu nguyên bảo vệ hai tay nhưng ở khoảng cách quá gần vẫn bị ảnh hưởng, hai bàn tay vào lúc này vẫn còn lạnh buốt tê dại, cử động khó khăn.
Hơi điều tức một chút, Trần Huyền Cơ lúc này nhặt lên huyết nộ.
Sau đó tiến lại bên cạnh Huyền Báo chuẩn bị lấy đi tinh hạch rồi rời đi, nán lại nơi này lâu không phải ý kiến hay.
Chiến đấu động tĩnh rất dễ thu hút đến xung quanh yêu quỷ cùng yêu võ giả khác.
Nhưng ngay khi Trần Huyền Cơ chuẩn bị dùng đao móc ra thi thể tinh hạch thì bất ngờ bộ thi thể mất đầu này vậy mà bạo khởi công kích, nó vùng dậy vung móng vuốt đâm tới.
Quá nhanh cùng quá bất ngờ thêm khoảng cách gần, Trần Huyền Cơ muốn hoàn toàn tránh đi đều đã muộn, bốn cái móng vuốt xuyên qua yêu cương tiếp đến đâm vào bả vai của hắn.
Còn chưa có ngừng lại, thi thể tiếp tục công kích, còn lại bàn tay trảo tới, thẳng về phần cổ.
Trần Huyền Cơ làm sao có thể để nó thành công lần nữa, một cước đạp ra.
Dưới lực đạo khổng lồ thúc đẩy, Huyền Báo thi thể như là diều đứt dây bay ngược về sau, đâm vỡ một mảng tường gạch.
Trần Huyền Cơ đưa mắt nhìn bả vai chảy ra máu tươi, sắc mặt lạnh như băng thầm nói: “ Chủ quan. “
Thật không nghĩ đầu yêu quỷ này âm hiểm như vậy, lại còn giả chết.
May mắn Trần Huyền Cơ phản ứng nhanh, bằng không một trảo vừa rồi cũng không phải đâm trúng bả vai mà là trái tim.
Cùng lúc từ trong đống gạch vỡ thì thể không đầu đã vùng dậy, sau đó điên cuồng lao đến, tốc độ cùng lúc ban đầu không kém bao nhiêu.
Thế nhưng còn không đợi nó lại gần, mấy cái màu đen phong nhận đã tới trước.
Tam giai yêu võ binh Hắc Vân Bồng thả ra phong nhận không cần phải bàn, độ sắc bén cùng uy lực cực mạnh, bình thường tam giai yêu quỷ chạm đến tất chết không thể nghĩ ngờ.
Phốc! Phốc! Phốc!
Huyền Báo thi thể không đầu cũng không ngoại lệ, nháy mắt bị tách làm mấy khối rơi xuống bất động.
Đến đây Trần Huyền Cơ chưa có ngừng lại, mấy bước đã đi đến cạnh Huyền Báo đầu lâu.
Cái đầu này đã thiếu mất một bên sừng, hai mắt màu vàng ảm đạm biến trở nên trắng bệch vô thần, tựa như đã hoàn toàn chết đi.
Trần Huyền Cơ híp con mắt, tiếp đến rút đao chuẩn bị đâm xuống.
Không ai tắm hai lần trên một dòng sông, bộ thi thể kia không đầu đều có thể hoạt động vậy cái đầu lâu này hiển nhiên cũng có thể, cho dù không phải bổ đao đều không thiệt đi đâu, đề phòng hậu hoạn.
Kết quả khi đao chuẩn bị hạ xuống, Huyền Báo đầu lâu bất ngờ mở miệng nói:
“ Đừng giết ta, ta có biện pháp trợ giúp ngươi an toàn thoát khỏi tòa thành này. “
Lời này vừa ra, mũi đao vừa vặn dừng ở đỉnh đầu chưa đến một phân, Huyền Báo ánh mắt loé lên sợ hãi.
Nó vừa rồi thật sự cảm nhận được tử vong!
Mà Trần Huyền Cơ cũng không có thu đao, ánh mắt băng lãnh nhìn dưới chân đầu lâu lạnh lùng nói: “ Ta tại sao phải tin ngươi, hơn nữa tại sao phải rời khỏi thành, nơi này còn chưa bị công phá đây, đám yêu quỷ các ngươi nghĩ rằng có thể chiến thắng. “
Biểu hiện này tự nhiên là Trần Huyền Cơ đang diễn, tránh cho đầu yêu quỷ xảo trá này nắm được tâm lý.
Cùng là có trí tuệ, có yêu quỷ so với người còn xảo quyệt hơn.
Qua thời gian ngắn, Huyền Báo đã ổn định tâm thần, nó khoé miệng nhếch lên nụ cười tự tin nói: “ Ta không tin ngươi không nhìn ra được tình cảnh hiện tại của tòa thành này, bị công phá chẳng qua là chuyện sớm hay muộn mà thôi. “
“ Tòa thành này đã bị chúng ta thẩm thấu nát rồi, bằng không đám yêu quỷ kia làm sao có thể thoải mái thông qua dưới đất tiến vào trong thành. “
“ Hơn nữa nói cho ngươi thêm một tin tức, Quỷ Cốt giáo cùng yêu quỷ một phương đã bắt tay hợp tác, dưới hai vị lục giai cường giả tập kích ngươi nghĩ xem tòa thành này của các ngươi lấy gì chống đỡ, mà các ngươi duy nhất lục giai cấp bậc Trấn Yêu Ti bộ chủ đã chết rồi… “
Càng nghe Trần Huyền Cơ càng là kinh hãi, tuy nhiên bên ngoài vẫn tỏ ra trấn định.
Mặc dù đã biết phần nào tình cảnh nhưng hắn không nghĩ đến đã hỏng bét đến tình trạng này, kình bạo tin tức nhất vẫn là Trấn Yêu Ti bộ chủ đã chết.
Đối phương là bị người nào chém giết, đây chính là Thần Thông cảnh a!
Nghĩ là vậy nhưng Trần Huyền Cơ cũng không có hoàn toàn tin lời nói của con yêu quỷ này, ai mà biết được lời nào là thật lời nào là giả.
Xong mặc kệ thật giả, Bích Thuỷ thành đứng trước cục diện tuyệt cảnh là không thể chối cãi.
Một bên Huyền Báo liếc mắt nhìn trong lòng đắc ý, nó biết tên nhân loại này đã động tâm, biểu hiện rõ ràng nhất là một đao kia không có tiếp tục hạ xuống.
Trước mắt nó tính mạng không lo, sau đó cần phải tìm cách tránh thoát đi nhân loại ma thủ mới được.
Đang lúc cả hai lâm vào suy tính, ngoài thành đột nhiên truyền đến nổ mạnh.
Ngẩng đầu nhìn lên vừa vặn nhìn thấy được mấy đạo cột sáng màu đỏ khổng lồ xông lên tận trời, đảo mắt đếm được tám cột, tất cả vây quanh Bích Thủy thành tạo nên màn ánh sáng màu đỏ kết giới.
“ Chuyện gì xảy ra? “
Thấy một màn này Trần Huyền Cơ con ngươi có rụt, có chút khó tin.
Mà ở dưới đất Huyền Báo đầu lâu cũng thấy được, nó đầu tiên là sững sờ, sau đó lại như điên cuồng cười to.
“ Haha! Luyện Huyết đại trận đã khởi động rồi. “
Luyện Huyết đại trận?
Trần Huyền Cơ đối với cái tên này hết sức lạ lẫm, chưa bao giờ nghe nói qua.
Tuy nhiên Huyền Báo đã nói ra cái tên này tự nhiên là biết nội tình, Trần Huyền Cơ lập tức tiến hành tra hỏi.
Đợi sau khi hiểu rõ sắc mặt liền biến đến hết sức khó coi, đây cũng không riêng Luyện Huyết đại trận uy lực hù dọa mà còn bởi đại trận này thành công khởi động vậy đại biểu cho Bích Thuỷ thành cao tầng thất bại.
Đem Huyền Báo đầu lâu nắm lên, Trần Huyền Cơ lạnh lùng nói: “ Đem ta thoát khỏi Bích Thủy thành, thả ngươi một mạng. “
Đối với cái này Huyền Báo hết sức vui mừng đáp ứng, sau đó nói lối thoát nằm ở dưới chợ đen bên trong mục lâu.
Nghe vậy Trần Huyền Cơ hơi nhíu mày, nhưng vẫn chạy về hướng đó.
Mặc dù không biết được đầu yêu quỷ này thật bị dọa sợ hay đang có âm mưu gì, nhưng lấy tình hình trước mắt hắn đã không có nhiều lựa chọn.
Trần Huyền Cơ tốc cực nhanh, như là hoá thành hắc phong lướt đi, không qua bao lâu đã đi đến gần chợ đen lối vào.
Xa xa nhìn lại, chỉ thấy nơi này một mảnh hỗn loạn, yêu võ giả cùng yêu quỷ đang chém giết.
Mà yêu quỷ đầu nguồn thì từ chợ đen thoát ra, số lượng rất là kinh người.
Lại nhìn một bên yêu võ giả, phần lớn cách ăn mặc đều là người của bang phái, phân biệt làm ba màu khác nhau, hiển là tam bang thế lực.
Thế nhưng để nói trong đó nổi bật nhất lại là một tên thanh niên, đối phương mặc một bộ y phục màu đỏ, tóc ngắn, làn da hơi ngăm, trong tay cầm trường thương bay múa như rồng.
Trần Huyền Cơ vừa nhìn đã nhất ra kẻ này thân phận, một trong bát tử Phùng Khoan.
Một bên ẩn nấp thân hình, Trần Huyền Cơ đưa mắt nhìn Huyền Báo đầu lâu lạnh giọng nói: “ Chợ đen bên kia tình huống như thế nào, làm sao lại có nhiều yêu quỷ tuôn ra như vậy? “
Huyền Báo con mắt khẽ chớp, làm ra vẻ vô tội đáp: “ Cũng không có gì, chẳng qua là một đám yêu quỷ được nuôi nhốt tràn ra thôi, nhưng ngươi yên tâm, bên trong không có tứ giai yêu quỷ, nhiều nhất chỉ có một vài đầu tam giai thượng phẩm. “
Trần Huyền Cơ nhíu lông mày, hắn tin mới có quỷ.
Lại liếc mắt nhìn lên bầu trước, chỉ thấy đã hoàn toàn bị màn sương đỏ bảo phủ, may mắn có thủ thành trận pháp tạm thời ngăn cản.
Thế nhưng khả năng không chống đỡ được lâu, bởi có lục giai yêu quỷ tham chiến.
Thu hồi tâm tư nhìn về phía chợ đen lối vào, Trần Huyền Cơ hít một hơi thật sâu, hiện tại chỉ còn cách liều mạng, không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con.
Tuy nhiên trước khi chém giết, Trần Huyền Cơ lấy một tấm vải bọc kính Huyền Báo đầu lâu, tiếp đến dán lên mấy tấm phù lục bảo hiểm.
Làm xong tất cả Trần Huyền Cơ rút đao xông vào chợ đen lối vào, không chút do dự.
Mà đang trong chiến đấu tam bang thành viên gặp có người lại gần thì nhất thời giật mình, nhưng khi gặp kẻ đến là hỗ trợ chém giết yêu quỷ thì thở ra.
Phùng Khoan cũng chú ý tới, rất nhanh lại thì hồi ánh mắt.
Tự nhiên không nhận ra được Trần Huyền Cơ thân phận, nhưng đã tới trợ giúp vậy không để ý quá nhiều.
Phùng Khoan bình thường mặc dù làm việc sảng khoái, dễ gần nhưng cũng vẫn có thiên kiêu kiêu ngạo, muốn hắn để ý vậy triển lộ ra đáng để nhìn thực lực.
Trần Huyền Cơ đối với cái này không quan tâm, hắn hiện tại gấp gáp dọn sạch nơi này yêu quỷ tiến vào bên trong chợ đen.
Lại nói tràn ra bên ngoài yêu quỷ cũng không lợi hại, thường thường cấp thấp.
Lấy đám người thực lực dễ dàng chém chết, phiền phức duy nhất là số lượng tương đối đông.
Thế nhưng lấy trước mắt tình thế chẳng mấy chốc sẽ giết thông, bởi yêu quỷ thế công đang dần dần bị đẩy nhanh thu hẹp về phía lối vào.
Đúng vào lúc này, một tiếng gào thét đinh tai vàng lên.
Từ trong chợ đen lối vào xông ra một bóng dáng cao lớn, tam giai khí tức không chút che dấu.