Chương 228: Chặn Giết
Thành tây chật hẹp ngõ ngách, một bóng người đang chạy lướt rất nhanh.
Ở dưới Hắc Vân Bồng gia trì,Trần Huyền Cơ tốc độ nhanh đến cực điểm, chỉ thiếu chút nữa liền muốn bay lên.
Thế nhưng Trần Huyền Cơ trong hoàn cảnh này tự nhiên không dám thật bay lên, đây chẳng khác nào đưa mình vào tầm ngắm của yêu quỷ xung quanh.
Cứ như vậy luồn lách, Trần Huyền Cơ đã nhanh chạy ra thành tây.
Xong hắn cũng không có rời đi mà tùy tiện tìm một cái nhà bỏ hoang đi vào ẩn giấu khí tức cùng dán lên ẩn thân phù, tạm thời trốn tránh.
“ Không biết đám yêu quỷ kia có đuổi theo ta hay không. “
Trần Huyền Cơ yên lặng thầm nghĩ.
Thế nhưng cảm thấy khả năng này không quá lớn, dù sao hai bên còn chưa đến tình trạng không chết không thôi.
Để Trần Huyền Cơ kinh ngạc nhất vẫn là ba đầu yêu quỷ này vậy mà đi chung, phải biết bọn chúng đều là loại kia đã khai mở trí tuệ, không phải bình thường hành động theo bản năng.
Hẳn là bọn chúng đang âm mưu cái gì đó, lần này yêu quỷ họa loạn không đơn giản.
Lại nghĩ đến dưới mặt đất chợ đen mục lâu, đây là một cái thế lực đã tồn tại rất nhiều năm, thật không nghĩ lại cũng yêu quỷ cấu kết.
Không, cũng có thể là yêu quỷ tổ chức!
Từ đó có thể thấy Bích Thủy Thành trong âm thầm đã bị thẩm thấu đến nát bấy rồi, giờ mới bộc phát thôi.
Mà cùng dạng với mục lâu, ngoài sáng cùng trong tối còn không biết có bao nhiêu.
Theo Trần Huyền Cơ thấy Bích Thủy Thành lần này khả năng cao xong đời rồi, chỉ hi vọng có chuyển cơ bất ngờ, bằng không hắn cũng khó thoát khỏi một kiếp.
Đang lúc miên man trong suy nghĩ, bên ngoài bất ngờ vang lên giọng nói ồm ôm:
“ Nhóc con, ta biết ngươi ở đây, mau ra đi ra đi. “
Nghe được âm thanh này, Trần Huyền Cơ sắc mặt khó coi.
Con kia yêu quỷ tốc độ nhanh như vậy, thoáng chốc đã đuổi đến hơn nữa còn phán đoán ra vị trí của hắn, hiển nhiên sở hữu năng lực truy tung.
May mắn có Hắc Vân Bồng trợ giúp ẩn giấu khí tức, Huyền Báo không thể khóa chặt vị trí chính xác.
Tuy nhiên bị tìm đến là sớm hay muộn mà thôi.
Nghĩ đến đây Trần Huyền Cơ trong mắt lóe lên sát khí, hắn là kiêng kị chứ không phải sợ hãi, thật coi là bùn nhão tùy ý nặn.
Ngoài ngõ hẻm, Huyền Báo đang chậm rãi dạo bước, hai mắt sắc bén đảo quanh tứ phía.
Nó một đường truy tung đến đây liền mất dấu, thế nhưng có thể khẳng định Trần Huyền Cơ đang lẩn trốn ở đây, bởi cái mũi ngửi được một cỗ khí tức như có như không.
Huyền Báo khóe miệng nhếch lên nụ cười dữ tợn nói: “ Thủ đoạn ẩn dấu khí tức của ngươi không tệ, nhưng nghĩ chỉ dựa vào nhiêu đó đòi tránh thoát tiểu lão gia hay sao, không có cửa đâu. “
“ Hiện tại ngoan ngoãn đi, tiểu lão gia cam đoan cho ngươi cái chết toàn thây… “
Xong còn chưa đợi Huyền báo dứt lời, từ bên trái cửa sổ vang lên tiếp tiếng xé gió rất nhỏ, tốc độ cực nhanh.
Nhìn kỹ thì thấy là mấy cây phi trâm, màu ám kim dưới ánh sáng rất khó nắm bắt.
Thế nhưng Huyền Báo thính giác cự kỳ kinh người, ở phi trâm vừa xuất hiện đã phát giác đồng làm ra phản ứng, cả người hóa thành tàn ảnh lách sang một bên tránh né.
Xong còn chưa đợi nó ổn định, lại có liếp tiếp hai đợt phi tiêu bắn đến, mặt đất cùng xung quang vách tường nổ tung, hỏa diễm bộc phát.
Mà Huyền Báo dựa vào thính giác nhẹ bén cùng tốc độ đều thành công tránh đi, lông tóc không thương.
Chết!
Đúng vào lúc này, một bóng người nhanh đến cực hạn phá vỡ cửa sổ xông ra.
Trần Huyền Cơ như là mãnh hổ xuất lồng, nội thể khiếu huyệt cùng khí huyết bạo phát như là sấm động mổ vang, huyết nộ trong tay gào thét quét nhang.
Dường như không ngờ đến Trần Huyền Cơ tốc độ nhanh như vậy, Huyền Báo có chút luống cuống lui lại tránh né.
Mặc dù kịp thời nhưng Huyền Báo trên gò má vẫn bị đao phong quét trúng, máu tươi trào ra.
Huyền Báo đưa tay sờ lấy trên mặt máu tươi, nó khóe cười lên dữ tợn, nói:
“ Tốt, rất tốt, ngươi thành công chọc giận ta. “
Đối mặt, Trần Huyền Cơ không nói một lời đã nắm theo đao đánh tới.
Ở dưới Hắc Vân Bồng gia trì, tốc độ của hắn so với lúc trước nhanh hơn gấp đôi có thừa, cơ hồ vượt ra Ngưng Nguyên cảnh cực hạn.
Chỉ là vừa bước ra nửa bước đã đến trước mặt Huyền Báo, huyết nộ lưỡi đao phun trào sát khí bổ ra.
Keng!
Tia lửa bắn tung tóe, lưỡi đao vào lúc này bị năm cái móng vuốt ngăn lại.
Ngẩng đầu nhìn lên, Huyền Báo bộ dáng đâu còn là ban đầu đứa bé trai kia, nó đã hoàn toàn hiển lộ chân chân, hóa thành chân chính quái vật.
Nhìn qua hình dáng có chút giống báo săn với bộ lông vàng đốm đen, thân cao hai mét rưỡi đứng thẳng như người, khác biệt duy nhất là trên đầu mọc ra hai cái sừng giống như sừng trâu.
Trần Huyền Cơ cho dù thấy vậy đều không biến sắc, ngược lại hừ lạnh một tiếng.
Tiếp đến chỉ thấy hắn toàn thân lan tràn ra hoa văn đỏ tươi, trong mắt cũng là có màu đỏ sáng lên.
Mở ra yêu kỹ lực lượng gia tăng gấp bội, Trần Huyền Cơ lập tức vận lực đẩy về phía trước, theo đó Huyền Báo như là bao tải bị hất văng ra xa.
Mà Huyền Báo mặc dù cao lớn nhưng thân thể lại trái ngược nhẹ nhàng linh hoạt, ở trên không trung lộn mấy vòng hoa mỹ liền rơi xuống đứng vững, dưới mặt đất hơi bốc lên chút bụi.
Có thể thấy nó bộ pháp phi phàm, nhẹ như lông yến.
“ Thực lực không tệ. “
Huyền Báo thu liễm sắc mặt khinh thường, gật đầu tán thưởng nói.
Chỉ vừa mới giao thủ nhưng nó đã thấy được Trần Huyền Cơ thực lực bất phàm, quả thật không phải Ngưng Nguyên cảnh bình thường.
Đây chính là nhân loại trong miệng thiên tài.
Nghĩ đến đây Huyền Báo trên mặt khó giấu được vẻ hưng phấn, thiên tài a, máu thịt càng thêm đại bổ.
Trần Huyền Cơ mặc kệ đầu này yêu quỷ nói cái gì, trên mặt vẫn như cũ duy trì một bộ lạnh lùng, sinh tử quyết chiến nói nhảm đều là vô bổ.
Oành!
Chân phải vận lực khiếu huyệt bộc phát, mặt đất nứt vỡ ra một cái hố nhỏ.
Trần Huyền Cơ toàn thân hóa thành tàn ảnh xông về phía trước, trong tay huyết nộ run rẩy phun trào sát khí, tựa như hưng phấn.
Giờ phút này Trần Huyền Cơ thật sự bộc lộ thực lực chân chính, ở hoàn cảnh này giữ lại có chút không sáng suốt.
Trước mặt đầu yêu quỷ này thực lực không đơn giản, là từ trước đến giờ hắn gặp được tam giai yêu quỷ mạnh nhất, sơ sẩy rất dễ lật thuyền trong mương.
Đối mặt, Huyền Báo cũng bạo phát trực diện xông tới, tốc độ so với Trần Huyền Cơ không kém.
Cơ hổ nửa cái nháy mắt cả hai đã chạm trán, nối tiếp sau đó liền là vô số tàn ảnh.
Cả hai tốc độ xuất thủ quá nhanh, người bình thường gần như không thể nhìn rõ, chỉ có thể thấy hai cái bóng dáng như là quỷ mị lúc hợp lúc tản.
Trong một giây, không thể đếm được cả hai đã giao thủ bao nhiêu lần.
Tuy nhiên cảnh vật xung quanh cũng không còn lành lặn, đao phong cùng trảo ảnh văng tứ phía đem hai bên ngõ nhỏ tường gạch cắt nát như đậu hũ.
Cứ như vậy nửa cái ngõ nhỏ trong thời gian ngắn liền bị đánh không còn nguyên dạng, mà Trần Huyền Cơ cùng Huyền Báo thì vẫn chưa có dấu hiệu ngừng tay, hai đạo tàn ảnh vẫn đang giao thủ.
Vào lúc này nếu có Ngưng Nguyên cảnh khác nhìn thấy nhất định sẽ bị dọa sợ ngây người, đây là Ngưng Nguyên cảnh chém giết?
Thế nhưng kinh ngạc nhất vẫn là người trong cuộc Huyền Báo, nó vẫn luôn lấy tốc độ làm kiêu ngạo lại bị mất đi ưu thế.
Thật sự không có khả năng!
Trước mặt nhân loại xem xét cảnh giới chỉ mới thuộc về sơ cấp, mà nó đã là thượng cấp đỉnh phong, cơ hồ chỉ kém nửa bước liền bước vào tứ giai.
Càng nghĩ Huyền Báo càng tức giận, trên người bất ngờ có màu đỏ đen ánh sáng sáng lên.
Theo đó nó toàn thân cơ bắp phồng lên một vòng, trên đầu mọc ra màu đen lông bờm, lực lượng cùng tốc cũng nháy mắt gia tăng.
Oành! Bành!
Nhịp độ đột nhiên gia tăng, Trần Huyền Cơ không kịp chuẩn bị bị đánh trúng.
Tuy nhiên trước đó hắn đã kịp kích hoạt Hắc Vân Bồng hộ quang đem ngăn cản, xong vẫn như cũ bị lực lượng khổng lồ đánh bay đập vỡ một đoạn dài bức tường.
Huyền Báo tự nhiên không bỏ qua cơ hội này, trên đỉnh đầu ở giữa hai cái sừng một quả cầu năng lượng màu đen ngưng tụ, tiếp đến hóa cột sáng phóng ra đem cả trăm mét công trình san phẳng thành rãnh.
Uy lực có thể nói mạnh đến cực điểm, bị bắn trúng chết không nghi ngờ.
Nhưng còn không đợi Huyền Báo cao hứng, trên đỉnh đầu bất ngờ nghe được tiếng gió rít.
Ngẩng đầu nhìn lên vừa vặn thấy được một đạo phong nhận màu đen bắn tới, tốc độ nhanh đến kinh người đồng thời còn mang theo sát ý.
Cảm nhận được phong nhận sắc bén, Huyền Báo không dám đón đỡ lùi nhanh lại.
Mất đi mục tiêu phong nhận chém xuống mặt đất, sau đó vẽ ra một cái rãnh sâu dài chục mét, nhìn mà lạnh người.
Chưa kết thúc, còn có mấy đạo màu đen phong nhận khác nối tiếp mà đến, một cái so với một càng càng nhanh càng mạnh, cơ hồ ép sát Huyền Báo.
Đáng tiếc đều bị Huyền Báo dùng tốc độ nhanh chóng tránh né, lông tóc không hao.
Mà ở Huyền Báo vừa tránh đi cái cuối cùng phong nhận, Trần Huyền Cơ không biết từ lúc nào đã xuất hiện ở trên nóc nhà bên cạnh Huyền Báo, Hắc Vân Bồng phấp phới cả người hóa thành tàn ảnh lao xuống, huyết nộ gào thét bổ ra.
Nhìn thấy lưỡi đao gần trong gang tấc, Huyền Báo biết tránh né đã không kịp, chỉ có thể trực tiếp ngạnh kháng.
Màu vàng hai mắt lóe lên hung quang, Huyền Báo nâng lên móng vuốt ngăn cản.
Phốc!
Vừa mới va chạm, bốn đầu cứng rắn móng vuốt vậy mà bị toàn bộ cắt đứt.
Huyết nộ vào giờ phút này đã cắn nuốt không biết bao nhiêu huyết khí, bên trên lưỡi đao sát khi cơ hồ ngưng tụ thành thực chất, lực lượng có thể nghĩ.
Mà sau khi chém đứt móng vuốt đao thế cũng không có ngừng lại tiếp tục bổ xuống, một cái sừng bị chém đứt bay lên.
Vào giây lát quyết định, Huyền Báo lại có thể kịp khẽ nghiêng đầu tránh đi chí mạng.
Nhưng còn không để Huyền Báo kéo ra khoảng cách, trên thân đao vậy mà bất ngờ bắn nổ ra khí lạnh đem không khí đều đóng băng, nó cũng không ngoại lệ, tốc độ theo đó chậm lại.
Thấy vậy Trần Huyền Cơ mặt lộ dữ tợn buông ra đao đã đóng băng, sau lưng Hắc Vân Bồng vung lên bắn ra màu đen phong nhận không cho địch nhân cơ hội thở dốc.
Lần này Huyền Báo muốn tránh cũng không được, chỉ có thể trơ mắt nhìn phong nhận cắt qua cổ của nó.
“ Không… “
Theo tiếng nghẹn ngang vang, màu xanh huyết dịch văng tung tóe.