Chương 227: Oan Gia Ngõ Hẹp
Trong Bích Thủy Thành, tình thế càng lúc càng loạn.
Dưới mặt đất trận pháp dường như đã bị phá hỏng, thổ xà trùng cùng các loại yêu quỷ khác không ngừng chui ra.
Xen lẫn trong bóng tối còn có đám tà tu, bọn này chuột nhắt thích nhất loạn lạc như thế.
Không chỉ chém giết người hút máu bừa bãi, bọn chúng thậm chí còn đánh phá cướp bóc các cửa hàng, nhà giàu thế gia, quả thật lớn mật đến cực điểm.
Trần Huyền Cơ trên đường lang thang gặp được không ít, nhưng không quan tâm.
Giờ phút này Trần Huyền Cơ làm sao có tâm trí lo được chuyện của người khác, bản thân còn lo chưa xong đây.
Tình cảnh đã rất hỏng bét.
Ở trong thành không được, ra ngoài thành cũng không xong.
Từ trước đó mấy vị Hợp Thể cảnh, Đan Thai cảnh biểu hiện gấp gáp đến xem, bên ngoài cũng không an toàn đi đâu, không khéo còn nguy hiểm hơn gấp mấy lần.
Không thể không nói, Trần Huyền Cơ đã có chút hối hận.
Bản thân nếu học Ngô Phục tên kia quyết đoán như vậy rời đi từ lâu, bây giờ làm sao rơi xuống tình cảnh này.
“ Đây chính là kinh nghiệm không đủ a. “
Tuy nhiên không có thuốc hối hận, cần phải tìm biện pháp vượt qua cửa ải lần này.
Xong càng nghĩ càng rối, bởi lấy Trần Huyền Cơ thủ đoạn cùng thực lực hiện tại khó lật ra bọt nước gì, cảm giác bất lực biến mất rất lâu rồi lại lần nữa ập đến.
Suy cho cùng vẫn là thực lực không đủ.
Trước mắt chỉ có thể quan sát diễn biến đến làm ra động tác tiếp theo, không thể quá mức loạn động.
Để tránh cho phiền phức cùng thêm phần bảo hiểm, Trần Huyền Cơ lúc này trực tiếp lấy ra Hắc Vân Bồng mặc lên sau đó kích hoạt nó năng lực ẩn dấu khí tức, tránh đi dò xét.
Oành!
Đúng vào lúc này, cách một đoạn không xa truyền đến tiếng nổ lớn.
Trần Huyền Cơ giật mình nhìn lại, dựa theo ban nãy đi đường trí nhớ phán đoán nơi đó vị trí hẳn chính là gần nhất một cái nhất lưu cửa hàng.
“ Bọn tà tu này gan lớn như vậy, ngay cả nhất lưu cửa hàng đều dám đánh cướp. “
Đây là suy nghĩ đầu tiên hiện ra ở trong đầu Trần Huyền Cơ.
Xong hắn rất nhanh liền phải ứng, nhất lưu cửa hàng bình thường là có Đan Thai cảnh tọa chấn, tà tu nào dám đánh cướp.
Nếu có vậy chỉ có thể là Đan Thai cảnh đã bị điều đi hoặc tập kích cũng không phải tà tu mà chính là một đầu cấp cao yêu quỷ nào đó, khả năng sau càng lớn.
Xong còn không đợi Trần Huyền Cơ đi dò xét, liền nghe được có tiếp bước chân dồn dập chạy về phía này.
Trần Huyền Cơ ánh mắt lấp lóe, nhanh chóng ẩn thân đi.
Qua một hơi thời gian, nơi đầu ngõ một cái bóng dáng bịt kín kẽ chạy tới, bộ pháp cực kỳ gấp gáp hơn nữa trên người còn có vết tích chiến đấu chật vật.
Vừa nhìn thấy đối phương, Trần Huyền Cơ đầu tiên là sững sờ, sau đó liền cảm thấy hơi có quen thuộc, nếu nhớ không lầm trước đó mới gặp đối phương cùng đồng bọn đánh cướp một cái tam lưu cửa hàng.
Liên tưởng đến nhà kia nhất lưu cửa hàng tiếng nổ mạnh, kẻ này rất có thể là từ bên đó chạy ra.
Xem xét chạy nhanh như vậy, hẳn là kiếm được không ít chỗ tốt.
“ Ta thân là người của Trấn Yêu Ti, bắt tội phạm hình như cũng là trách nhiệm đi. “
Nghĩ được nửa chừng, Trần Huyền Cơ khóe miệng không tự chủ câu lên.
Mà tên kia cũng không biết nơi này có người ẩn nấp, vẫn một mực chạy vào sâu bên trong.
Lúc đi ngang qua đoạn ngã tư, khi đối phương chuẩn bị rẽ trái thì bất ngờ có một bóng đen lấy tốc độ cực nhanh tiếp cận, cơ hồ chớp mắt đã đến.
Ánh đao đen kịt bổ xuống, như là lưỡi hái tử thần đòi mạng.
Nhưng khi còn cách người kia một gang tay, trên người đối phương lại đột nhiên có một vòng ánh sáng sáng lên bao phủ lại.
Oành!
Xong đứng trước đao quang, vòng ánh sáng liền tựa như tấm gương dễ dàng đánh tan, đồng thời uy thế không giảm tiếp tục bổ xuống.
Mà tranh thủ giấy lát ngắn ngủi này người kia đã kịp phản ứng, tuy nhiên còn không chờ thi triển thủ đoạn đã cảm giác được phần cổ mát lạnh, tiếp đến trong ánh mắt thấy được thân thể của mình đứng bất động tại chỗ cổ đang phun máu.
Quá trình này nghe thì lâu nhưng trên thực tế diễn ra còn chưa qua một giây.
Trần Huyền Cơ lạnh lùng thu đao đứng đó, ánh mắt lóe lên kinh ngạc nhìn xem trước mặt cỗ thi thể không đầu.
Sở dĩ kinh ngạc là bởi vì Hắc Vân Bồng để hắn gia tăng tốc độ quá kinh khủng, kết hợp bản thân nội tình vậy mà có thể nháy mắt miểu sát một vị Ngưng Nguyên cảnh.
Tuy nhiên cũng phải nói tới yếu tố bất ngờ, đối phương còn chưa kịp chuẩn bị.
Mà sau khi giết người, chuyện kế tiếp tự nhiên là mò thi, Trần Huyền Cơ ở trên người hắc y nhân lấy được không ít đồ vật.
Còn không kịp đến kiểm kể, bàn chân như là bôi dầu nhanh chóng chuồn mất, tránh xa nơi này.
Ở Trần Huyền Cơ chạy đi không lâu, lại có ba người chạy đến nơi này, khi gặp được trên mặt đất thi thể thì ai nấy sắc mặt đều vô cùng khó coi.
“ Mẹ nó, lại có người dám hớt tay trên, đừng để ta tìm được bằng không đem băm làm muôn mảnh cho chó ăn. “
Dẫn đầu trung niên không nhịn được chủi bậy, bàn tay xiết chặt chuôi đao.
“ Thôi được rồi, trước mắt chạy đi đã đại ca, đợi người của Bách Bảo cửa hàng đuổi tới vậy liền phiền phúc lớn. “
“ Đúng vậy, chuyến này làm lớn chuyện rồi.”
Theo sau trung niên nối tiếp phụ họa, cuối cùng cả ba cũng không dám nán lại lâu, chỉ có thể hậm hực rời đi.
Rất nhanh ngõ nhỏ lại trở về vắng lặng, chỉ còn cỗ thi thể không đầu nằm đó.
Mà làm hung thủ Trần Huyền Cơ đã sớm chạy ra xa, lúc này đang hướng về phía cổng thành tây.
Bên cổng thành nam quá loạn, thổ xà trùng cùng yêu quỷ đông đến không thể trêu vào, cho nên muốn sang thành tây nhìn xem tình hình có khả quan hơn hay không.
Đáng tiếc để hắn thất vọng, bên này cũng loạn không kém.
Thậm chí nơi này người chết còn nhiều hơn, bởi cơ bản các thế lực lớn đều bo bo thủ mình, còn lại mặc kệ tụ tập dân nghèo.
Trần Huyền Cơ mặc dù đã tránh đi chỗ đông người, thế nhưng trên đường đi vẫn còn gặp phải không ít yêu quỷ tập kích, kết quả tự nhiên đều bị hắn tiện tay cho hồn về tây thiên.
Hắn hiện tại đột nhiên cảm giác bản thân giống như con ruồi không đầu bay loạn.
Thế nhưng Trần Huyền Cơ vẫn cắn răng xông về phía cổng thành tây, muốn xem nơi đó có chuyển cơ gì không.
Kết quả mới đi được nửa đường, Trần Huyền Cơ bước chân dừng lại ngay giữa một ngõ nhỏ, trên mặt khó mà giấu được kinh ngạc.
Hắn thế mà ở nơi này gặp được người quen, hơn nữa còn là ba tên.
Chỉ thấy ở phía đối diện, nổi bật đầu tiên là một thân ảnh cao gầy cùng một cao lớn béo phì, không phải ai khác chính là bạch tạng quỷ cùng quỷ đói.
Tiếp đến cái thân ảnh thứ ba lại là một đứa bé trai khoảng sáu, bảy tuổi với cặp đồng tử màu vàng, Trần Huyền Cơ cùng đối phương ở mục lâu gặp mặt qua, thậm chí giương cung bạt kiếm, Huyền Báo.
Thật sự là oan gia ngõ hẹp!
Trong nhất thời cả cái ngõ hẻm im lặng đến cực điểm, bốn cặp mặt chăm chăm nhìn nhau.
Không biết qua bao lâu, giọng nói ồm ồm không hợp với gương mặt của Huyền Báo vang lên: “ Nhóc con lại gặp mặt rồi! “
Vừa nói, Huyền Báo khóe miệng nhếch lên nụ cười dữ tợn.
Nó ấn tượng đối với Trần Huyền Cơ thế nhưng rất sâu, nói đến thực lực nhìn qua có vẻ không được nhưng miệng ngược lại lại rất cứng.
Khác với thái độ của Huyền Báo, đứng ở bên cạnh bạch tạng quỷ sắc mặt lại hết sức khó coi.
Tại sao đi đến đâu cũng đụng phải sát tinh này, thật sự là xui xẻo muống mạng.
Chỉ có quỷ đói lúc này lộ ra một bộ dữ tợn, hung thần ác sát, hai tay xoa quyền nắn bóp vang lên từng tiếng xương khớp ròn vang, hiển nhiên đã có ý không nhịn được muốn động thủ.
Mà đám yêu quỷ này biểu hiện đều bị Trần Huyền Cơ thu vào mắt, một cỗ dự cảm không ổn ở trong lòng dâng lên.
Phải biết trước mặt ba con yêu quỷ này thực lực không con nào kém, nhất là cái kia bé trai, nó mang đến cho Trần Huyền Cơ cảm giác nguy hiểm lớn nhất.
Mặc dù bản thân thực lực tổng thể trong đoạn thời gian này đã tăng rất nhiều, nhưng nếu để một đánh ba, Trần Huyền Cơ thấy được phần thắng không quá cao, cho dù thắng cũng là thắng thảm.
Mà ở hoàn cảnh này bị trọng thương, vậy thì phiền phức lớn.
Trần Huyền Cơ giờ phút này lòng đã có thoái ý, không muốn cùng đám yêu quỷ này liều mạng lên.
Ngay lập tức, Trần Huyền Cơ híp mắt cười cười nói: “ Thật sự là trùng hợp, đáng tiếc tha thứ ta còn có việc, không thể cùng mấy vị hàn huyên tâm sự được. “
Dứt lời, Trần Huyền Cơ hóa thành cơn gió xoay người bỏ chạy về sau.
Tốc độ của hắn nhanh đến kinh người, cơ hồ chớp mắt đã biến mất ở trong đám yêu quỷ tầm mắt.
Thấy vậy bạch tạng quỷ đầu tiên là sững sờ, sau đó thở phào ra.
Nói thật nó không muốn cùng tôn sát tinh này chém giết, quá dọa người, lần trước ký ức vẫn như cũ lưu ở trong đầu óc còn không vung đi được.
Thế nhưng khi nhìn sang hai bên, nó sắc mặt lại trở nên khó coi, bởi quỷ đói cùng Huyền Báo đều biểu lộ ra chiến ý.
Đây là tình huống như thế nào!
Biết không ổn, bạch tạng quỷ lập tức mở miệng nói: “ Hai người các ngươi muốn làm gì, đừng quên nhiệm vụ còn chưa có làm xong đâu. “
Bạch tạng quỷ đám này xuất hiện ở đây cũng không phải ngẫu nhiên, bọn nó trong người có nhiệm vụ.
Mà nhiệm vụ đầu tiên phá hoại Bích Thủy Thành dưới đất trận pháp đã làm xong, hiện tại đến mục tiêu tiếp theo chính là bao phủ bầu trời trận pháp.
Nếu như bởi vì chuyện không đáng làm hỏng, kết quả sẽ chết quỷ đấy!
Đối mặt, Huyền Báo vẻ mặt vẫn như cũ huênh hoang, cao ngạo nói: “ Hừ! Hai người các ngươi cứ đi trước một đoạn, đợi ta xử lý xong nhóc con kia lập tức đuổi theo, sẽ nhanh thôi. “
Nói xong, còn chưa đợi bạch tạng quỷ lên tiếng thì Huyền Báo đã hóa thành tàn ảnh biến mất.
Lại nhìn sang bên cạnh quỷ đói, thấy nó bộ dáng cũng là muốn đuổi theo, bạch tạng quỷ lập tức đá nó.
“ Ngu xuẩn, suốt ngày ngoài ăn ra chỉ biết đánh đánh giết giết, còn không mau theo ta đi làm nhiệm vụ. “ Bạch tạng quỷ tức giận đến nổ phổi: “ Mặc kệ thằng kia, kiêu căng lại tự cho mình thông minh, không nghe ta khuyên bảo sớm muộn chết cũng không biết chết như thế nào. “
Huyền Báo cũng không phải nó phe cánh, là quỷ cốt giáo bên kia phái tới hỗ trợ.
Kết quả không nghĩ tới là một cái mười phần kiêu căng, cao ngạo yêu quỷ, trên đường làm nhiệm vụ luôn luôn cùng bạch tạng quỷ đối nghịch.
Bạch tạng quỷ ngứa mắt đã lâu, thế nhưng ngại nó thực lực cùng thân phận nên chưa làm quá.
Hiện tại đi cũng tốt, bớt một cái không nghe lời, làm nhiệm vụ sẽ càng thuận lợi.