Chương 222: Huyết Kinh Trâm
Bích Thủy Thành một đêm này tương đối bình tĩnh, không có yêu quỷ tập kích.
Trên các đường phố thi thoảng có tuần vệ binh đi lại tuần tra, tần suất so với bình thường tấp nập hơn nhiều.
Mà ở trong một cái ngõ nhỏ không đáng chú ý, không gian càng là tĩnh lặng đến lạ thường, nguyên cả khu vực đen kịt không có ánh đèn.
Nếu như yêu võ giả cảnh giới tương đối cao một chút ở đây sẽ nhận ra, một ngôi nhà trong đó trông hơi hư ảo, giống như bị một vòng sóng nước bao phủ phản chiếu lại hình bóng.
Trái ngược với bên ngoài yên tĩnh, xuyên vào bên trong sóng nước lúc này lại là một trận chiến đấu kịch liệt.
Trần Huyền Cơ nắm trong tay huyết nộ tựa như là một tôn võ thần, cả người thoắt ẩn thoắt hiện đánh cho xương khô tướng sĩ khó mà hoàn thủ.
Mỗi lần xương khô tướng sĩ ra đòn, Trần Huyền Cơ đều trước một bước tránh đi.
Tiếp đến lập tức phản không, mỗi đao hạ xuống đều chém cho xương khô tướng sĩ áo giáp cùng xương cốt vỡ nát một mảnh lớn.
Lập đi lập lại khiến cho xương khô tướng sĩ tức giận không ngừng gầm thét, động tác càng là đập loạn.
Dù chiếm thượng phong, nhưng Trần Huyền biết cứ kéo dài như vậy cũng không phải cách tốt, ánh mắt nhanh chóng nhắm lấy xương khô tướng sĩ cái cổ.
Thế nhưng ngay ở Trần Huyền Cơ chuẩn bị xuất thủ, bên tai bất ngờ truyền đến tiếng xé gió.
Trần Huyền Cơ không kịp nghĩ nhiều, lập tức nghiêng người tránh né.
Vừa lúc một cái móc câu mang theo màu xanh lam ngọn lửa xẹt ngang qua, mặc dù không trúng nhưng Trần Huyền Cơ làn da vẫn bị bỏng lạnh, một cỗ rét buốt truyền đến.
Nghiêng đầu nhìn sang, mặt nạ quỷ đã xuất hiện đồng thời thu móc câu lần nữa muốn công kích tới.
“ Hắc! Chuột nhắt cũng dám lộ mặt, gan không nhỏ a. “
Trần Huyền Cơ cười lạnh, mở miệng khiêu khích.
Dứt lời, Trần Huyền Cơ bỏ qua bên cạnh xương khô tướng sĩ xông về phía mặt nạ quỷ.
Đánh rắn là phải đánh lấy đầu!
Cùng lúc cái kia móc câu đã lại đánh đến, thẳng về Trần Huyền Cơ phần đầu, màu xanh ngọn lửa trong đêm tối phá lệ âm trầm cùng chói mắt.
Trần Huyền Cơ đối mặt không tránh không né, huyết nộ gào thét quét ngang.
Bành!
Móc câu không chút huyền niệm bị đánh văng, đâm vỡ phía xa một mảng vách tường gạch.
Lại đạp ra một bước, Trần Huyền Cơ đã đuổi tới gần chỗ mặt nạ quỷ, huyết nộ lăng lệ quét ngang, ánh đao xé toạc màn đêm.
Biết Trần Huyền Cơ lực lượng cường đại, mặt nạ quỷ không dám trực tiếp đón đỡ vội vàng sử dụng yêu kỹ hóa thành khói đen lách ra một đoạn tránh né, ý đồ kéo dài khoảng cách.
Thế nhưng Trần Huyền Cơ làm sao cho nó cơ hội, đao thế biến đổi, mũi đao đâm thẳng.
Đáng tiếc mũi đao còn chưa đâm trúng, đối phương quan thân có một vòng quang tráo màu vàng đất sáng lên ngăn lại.
Xong mặt nạ quỷ vẫn bị lực lượng khổng lồ hất văng một đoạn mới miễn cưỡng dừng lại.
Không đợi Trần Huyền Cơ đuổi theo, sau lưng cuồng phong gào thét, xương khô tướng sĩ đã đuổi đến thô to nắm đấm quấn lấy hắc khi ầm ầm giáng xuống.
Vẫn như cũ, một chiêu này lại đánh cái không khí.
Trần Huyền Cơ vận dụng Du Ngư bộ uyển chuyển tránh đi, tiếp đến cả người lướt đến bên cạnh xương khô tướng sĩ, cúi thấp trọng tâm quét ngang một đao.
Đao này vận dụng huyết nộ lực lượng, vừa vặn chém đứt xương khô tướng sĩ khớp một cái bàn chân trái.
Mà xương khô tướng sĩ mất đi cân bằng, cả người lảo đảo ngã về phía trước.
Thế nhưng Trần Huyền Cơ biết cái này cũng không làm khó được xương khô tướng sĩ quá lâu, lập tức bước ra một bước áp sát nó phần cổ.
“ Chết! “
Còn chưa đợi hắn xuất thủ, một tiếng quát lạnh vang lên.
Đưa mắt nhìn sang vừa lúc thấy được một đầu thủy xà dài thô to như thùng nước, dài cỡ ba mét, há miệng giương nanh táp tới.
Tam giai phù lục, Thủy Xà phù!
Đáp lại, Trần Huyền Cơ lật tay cũng lấy một phù lục ném ra, ở trên không trung hóa thành hỏa điểu.
Oành! Xì xì!
Thủy hỏa va chạm, cả hai ở trên không trung nổ tung, hơi nước trắng xóa ào ạt tỏa ra.
Mặt nạ quỷ thừa cơ lúc này áp sát, móc câu lấy một góc độ âm hiểm xuyên qua hơi nước móc thẳng tới phần hông của Trần Huyền Cơ.
Dường như một chiêu này quá bất ngờ, Trần Huyền Cơ gần như không kịp tránh né.
Mắt thấy móc câu sắp móc trúng, đột nhiên trên người Trần Huyền Cơ có một vòng ánh sáng sáng lên đen ngăn lại.
Mà Trần Huyền Cơ khóe miệng lúc này lại nở nụ cười quỷ dị: “ Bắt được ngươi! “
Còn chưa dứt lời, màn đêm tối tăm bị xé mở, một đạo lôi điện màu đỏ thô to như thùng nước đã ở không trung xuất hiện, tiếp đến bổ bẳng về phía mặt nạ quỷ.
Khoảng cách quá gần cộng thêm lôi điện tốc độ quá nhanh, mặt nạ chỉ kịp mở ra yêu cương liền đã bị bao phủ.
Oành! Bành!
Cả cái sân nhà sáng lên chói mắt, một bóng người như là bao tải bay ngược ra ngoài đập vỡ nhà nhỏ bức tường mới ngừng lại.
Tam giai thượng phẩm Lôi Hỏa phù uy lực cứ như vậy bá đạo.
Thế nhưng Ngưng Nguyên cảnh ngũ đoạn sinh mệnh lực ương ngạnh, thủ đoạn nhiều, muốn dùng một tấm phù lục giết chết là không có khả năng, trừ khi là tứ giai thượng phẩm.
Vậy nên cần phải nhân lúc người bệnh mà lấy mạng người, không cho một tia cơ hội thở dốc.
Chân phải đạp đất khiếu huyệt bộc phát, Trần Huyền Cơ cả người như là lưu tinh đuổi theo, huyết nộ căng tràn huyết khí, lực lượng cơ hồ bạo phát đến tối đa.
Tuy nhiên đợi Trần Huyền Cơ đuổi vào trong nhà, mặt nạ quỷ bóng dáng đã không thấy.
Quay đầu nhìn ra ngoài sân, xương khô tướng sĩ cũng đang quỷ dị tiêu tán.
“ Chạy trốn rồi? “
Lúc này duy nhất chỉ có bao phủ xung quanh trận pháp còn giữ vững, hiển nhiên đây là muốn dùng ngăn trở hắn.
Dù là vậy Trần Huyền Cơ cũng không có thả lỏng, ai mà biết được đối phương có phải đang cố tình giả vờ rời đi, sau đó bất ngờ quay trở lại cho một cái hồi mã thương.
Đứng bất động tại chỗ, ánh mắt cảnh giác xung quanh.
Cứ như năm phút, mười phút,… rồi ba mươi phút trôi qua.
Không gian vẫn như cũ một mảnh tối tăm yên tĩnh, ngay cả tiếng gió thổi có lay đều không nghe thấy.
Đến đây Trần Huyền Cơ mới hơi nới lỏng một chút, sau đó đi ra bên ngoài sân đến trước bao phủ xung quanh màn hắc ám trận pháp.
Khí huyết tràn vào trong huyết nộ, thân đao dâng lên sát khí đen đặc.
Nhìn chằm chặp màn hắc ám, Trần Huyền Cơ tay phải khiếu huyệt bộc phát không chút do dự chém ra một đao, phong bạo nổ vang như kinh lôi.
Oành!
Dưới một đao này, cả màn hắc ám chống đỡ không đến một giây liền bắt đầu xuất hiện vết nứt, đồng thời lấy tốc độ cực nhanh làn tràn, cuối cùng như là tấm gương vỡ tan tiêu tán trong không khí.
Thấy dễ dàng phá vỡ như vậy, Trần Huyền Cơ hơi có chút kinh ngạc.
Thế nhưng hắn rất nhanh liền hiểu, trận này hẳn là đã mất đi mặt nạ quỷ lực lượng chèo chống, cho nên mới trở nên rất yếu đuối.
Không còn trận pháp che chắn khung cảnh bên ngoài lộ ra, thời gian lúc này vẫn còn vào buổi tối.
Lại nhìn về tòa nhà nhỏ, trải qua trận chiến này đã tàn tạ không chịu nổi khắp nơi đều là một mảnh đổ nát, ngay cả góc sân cây táo cũng đã ngã gục tan tác.
Nhưng Trần Huyền Cơ không có đau lòng, bởi đợi trời sáng hắn liền sẽ rời đi.
Để nói nơi này chiến đấu sau khi kết thúc cũng không có tuần vệ binh tiến đây kiểm tra, đây cũng bởi ngôi nhà của Trần Huyền Cơ vị trí ở trong ngõ hẻm, kết hợp chiến đấu động tĩnh đã bị trận pháp che dấu cho nên rất khó phát giác.
Trần Huyền Cơ cảm thấy như vậy cũng tốt, tránh được một trận phiền phức không cần thiết.
Quay trở vào trong nhà, Trần Huyền Cơ bắt đầu phục dụng đan dược cùng tinh nguyên khôi phục khí huyết lẫn yêu nguyên, tranh thủ khôi phục tới trạng thái tốt nhất.
Trận chiến đêm nay hắn mặc dù không chịu thương thế gì nặng, nhưng khí huyết cùng tinh nguyên tiêu hao không nhỏ.
Đặc biệt là khí huyết, huyết nộ cắn nuốt thực sự quá mức khủng bố.
Thời gian chậm rãi trôi trên bầu trời dần dần có ánh sáng xuất hiện, ngoài đường phố lục tục xuất hiện bóng người đi chợ sớm, cả tòa thành dần dần náo nhiệt hẳn lên, mang đến một loại sức sống bừng tỉnh.
Mà Trần Huyền Cơ lúc này vẫn đang khôi phục, mãi cho đến khi mặt trời lên cao hẳn mới mở mắt.
Thu công, huyết khí cùng yêu nguyên cơ bản đã ổn định, khôi phục đỉnh phong.
Từ dưới mặt đất đứng dậy, Trần Huyền Cơ cho mình sử dụng một tấm Thanh Trần phù làm sạch thân thể, sau đó liền đeo lên thùng gỗ đi ra ngoài.
Thế nhưng Trần Huyền Cơ cũng không có vội vã rời đi Bích Thủy Thành, hôm nay đã tới ngày ước hẹn cùng Hỏa Điền luyện khí cửa hàng, hắn tự nhiên phải đi cầm lấy đồ vật trước.
Sáng sớm, Hỏa Điền luyện khí cửa hàng cũng đã có khách ra vào.
Nơi này làm ăn vẫn như cũ nóng nảy, Lâm Đông danh tiếng không thể chê đi đâu, được rất nhiều yêu võ giả tín nhiệm.
Trần Huyền Cơ sau khi đến trực tiếp đi vào, vừa vặn gặp được Mã Tuấn đang ngồi ở trước cửa vắt chân uống trà, bộ dáng thực sự là buông thả.
Tuy nhiên khi vừa nhìn thấy Trần Huyền Cơ đến, Mã Tuấn liền vội vội vàng vàng đứng dậy chào hỏi: “ Tiền bối, buổi sáng tốt lành. “
Trần Huyền Cơ khẽ gật đầu đáp lại, mở miệng nói: “ Đồ vật ta đặt làm như thế nào rồi. “
Mã Tuấn cười tươi như hoa, xoa xoa tay nói: “ Tiền bối yên tâm, đồ của ngài đã làm xong chỉ đợi ngài tới nghiệm thu. “
Nói xong, Mã Tuấn nhanh nhẹn chạy vào trong cửa hàng.
Chỉ một lát liền đã lại chạy ra, trên tay còn nhiều hơn một cái hộp gỗ màu đỏ son, lớn cỡ bàn tay.
Đi đến trước mặt Trần Huyền Cơ, Mã Tuấn đem hộp hộp gỗ mở ra, bên trong đặt chỉnh tề ba mươi sáu cây màu ám kim kim trâm, chính là Huyết Kinh trâm.
Huyết Kinh trâm nhìn qua hơi giống kim khâu, phần đuôi có tám cái lỗ nhỏ.
Trần Huyền Cơ cầm lên trong đó một cây, sau đó vận chuyển khí huyết truyền vào, kết quả khí huyết đều bị lưu trữ ở bên trong, số lượng còn không ít, tuy nhiên lưu trữ thời gian không lâu.
Nhưng mấy giây cũng đã đủ, dù sao ám khí phóng ra tốc độ rất nhanh, đạt tới tất kích tất sát.
Lại nếm thử truyền vào yêu nguyên, kim trâm vẫn có thể lưu trữ.
“ Không sai! “
Trần Huyền Cơ gật đầu tán thưởng, thu lại hộp gỗ đồng thời thanh toán tinh nguyên.
Đến đây hắn cũng không nán lại thêm, lập tức rời đi của hàng.
Thế nhưng khi Trần Huyền Cơ vừa ra đến cổng, trong ngực bất ngờ truyền đến một trận nóng ran.