Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
vong-du-chi-nghich-thien-gioi-chi.jpg

Võng Du Chi Nghịch Thiên Giới Chỉ

Tháng 2 5, 2025
Chương 3015. Đại kết cục Chương 3014. Tìm đường chết
7df9a1aa33ad5cc2a14157fab61607cb

Bắt Đầu Rút Đến Sharingan, Trà Xanh Quỳ Cầu Tha Thứ

Tháng 1 16, 2025
Chương 224. Độc chiếm thiên hạ khí vận, đột phá thập giai thành thánh! Chương 223. Vượt qua thời đại chiến đấu!
than-cap-chu-kiem-su-vo-han-rut-ra-chap-kiem-nhan-tu-vi.jpg

Thần Cấp Chú Kiếm Sư, Vô Hạn Rút Ra Chấp Kiếm Nhân Tu Vi

Tháng 1 25, 2025
Chương 174. Đại kết cục Chương 173. Quay về Thạch Phong thành
bat-tuong-dung-tien-tu-dao-lu-nhom.jpg

Bất Tương Dung Tiên Tử Đạo Lữ Nhóm

Tháng mười một 24, 2025
Chương 304: Thỉnh thiên địa chứng kiến ( đại kết cục ) Chương 303: Thanh nhi, ta phát hiện ngươi có chút biến thái
vo-han-than-chuc.jpg

Vô Hạn Thần Chức

Tháng 1 16, 2026
Chương 298: : Võ hội ( Tám ) Chương 297: : Võ hội (bảy)
nguoi-vuot-qua-gioi-han-anh-trang-sang-ta-roi-khoi-nguoi-khoc-cai-gi.jpg

Ngươi Vượt Quá Giới Hạn Ánh Trăng Sáng, Ta Rời Khỏi, Ngươi Khóc Cái Gì?

Tháng 2 8, 2025
Chương 192. Cỡ nào thiên ân? Chương 191. Không chọc nổi tồn tại
de-cuu-quan.jpg

Đệ Cửu Quan

Tháng 2 24, 2025
Chương 260. Tan vỡ, thăng hoa Chương 259. Một người ngăn cản ma triều
hai-tac-garen

Hải Tặc Garen

Tháng 10 25, 2025
Chương 499: [ phiên ngoại ] Momosuke tương lai du ký (xong) Chương 498: [ phiên ngoại ] Momosuke tương lai du ký (6)
  1. Yêu Võ Thần
  2. Chương 220: Mời Người Đi Chết
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 220: Mời Người Đi Chết

Trải qua lần này đột phá thất bại, Lưu Giang đã hết cơ hội.

Hiện tại còn giữ lại được một cái mạng đã là may mắn, tuy nhiên khả năng cũng sống không được quá lâu.

Đột phá thất bại là phải trả giá, giảm thọ là điều tất nhiên.

Nhìn Lưu Giang trạng thái này, hẳn có thể miễn cưỡng trụ hai, ba năm gì đó không thành vấn đề.

Xong chuyện này cũng không liên quan đến Trần Huyền Cơ, hắn cùng đối phương giao tình không sâu, từ trước đến giờ lẫn nhau đều là sòng phẳng trao đổi.

Lại trò chuyện, hỏi han thêm một lát, Trần Huyền Cơ trực tiếp vào vấn đề chính, nói:

“ Hôm nay đến là muốn thông báo với Lưu lão ca một tiếng, khả năng một, hai hôm tới ta sẽ rời đi Bích Thủy Thành, Hiểu Linh sẽ đi cùng với ta. “

Nghe được lời này, gian phòng nhất thời lâm vào yên tĩnh.

Cả hai cha con Lưu Giang cùng Lưu Tuyết đều trợn tròn mắt kinh ngạc nhìn xem Trần Huyền Cơ, tưởng mình nghe nhầm.

Phải qua thật lâu mới lấy lại tinh thần, Lưu Giang giọng nói đầy nghi hoặc: “ Đang yên đang lành Huyền Cơ huynh đệ làm sao lại rời thành? “

Trần Huyền Cơ khẽ lắc đầu thở dài, không có giải thích nhiều đáp: “ Ta cũng là không muốn, thế nhưng có những chuyện bắt buộc, mong Lưu lão ca hiểu cho. “

Lưu Giang cũng là người thức thời, đến điểm là dừng không có hỏi sâu vào, nhẹ gật đầu nói: “ Đã Huyền Cơ huynh đệ nói vậy ta cũng không tiện hỏi nhiều, Hiểu Linh đứa trẻ này thiên phú cao, lại hiểu chuyện, đi cùng với ngươi khả năng mới là tốt nhất. “

Mặc dù Lưu Giang ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng lại có chút không nỡ.

Không chỉ là vì Hiểu Linh thiên phú, mà còn bởi trong hai tháng này hắn đã coi đối phương giống như con ruột đến chăm sóc, tình cảm tự nhiên cũng có.

Hiện tại đột nhiên nghe đối phương muốn rời đi, tâm tình nói tốt là giả, nhưng cũng không có cách.

Hơn nữa nghe Trần Huyền Cơ cách nói, Lưu Giang cũng đoán được bọn hắn chuyến đi này khả năng rất xa, không biết đến khi nào mới trở về.

Có thể là một năm, hai năm nhưng cũng có thể là năm, mười năm, khó mà nói trước.

Lưu Tuyết đứng ở bên cạnh sắc mặt cũng có chút trùng xuống, hiển nhiên tâm tình cùng Lưu Giang giống nhau.

Trần Huyền Cơ thấy như vậy trong lòng khẽ thở dài, xong bên ngoài lại cười nói đánh vỡ im lặng: “ Cảm ơn Lưu lão ca những ngày này chăm sóc Hiểu Linh, nếu đứa trẻ này có gì không tốt mong ngươi bỏ qua cho. “

“ Nào có nào có, Hiểu Linh rất ngoan lại hiểu chuyện, ta đều coi như con cái trong gia đình. “

“ Được vậy thì quá tốt rồi. “

Trong lúc hai người đang trò chuyện, bên ngoài luyện tập cũng kết thúc, Hiểu Linh cũng qua đến phòng khách, đứng ở ngoài cửa thập thò.

Trần Huyền Cơ thấy vậy có chút buồn cười, đưa tay vẫy nàng đi vào.

Hiểu Linh mười phần ngoan ngoãn nghe theo, tiến đến bên cạnh Trần Huyền Cơ, tựa như một con mèo con.

Trần Huyền Cơ đầu tiên là hỏi han nàng gần nhất sinh hoạt cùng tiến độ tu luyện, biết nàng đã đột phá Vũ Dũng cảnh thì gật đầu tán thưởng.

Điều này cũng là hiển nhiên, màu đỏ thiên phú không phải thổi ra.

Mà Vũ Dũng cảnh ở bên ngoài cũng đã tính là có chút sức tự vệ, không đến nỗi quá vướng tay chân.

Tiếp đến hắn lại đem chuyện muốn rời đi Bích Thủy Thành thành nói ra, tuy nhiên không có trực tiếp nói mang nàng đi, chỉ là hỏi nàng có muốn đi cùng hắn.

Hắn cũng không thích ép buộc ai, nếu cô nàng này không muốn đi vậy thì sẽ để lại đây, tương lai sống hay chết không liên quan đến hắn nữa.

Màu đỏ thiên phú mặc dù hiếm gặp nhưng cũng không đại biểu thực lực, tương lai vậy thì càng khó nói.

Mà Hiểu Linh nghe được hắn hỏi thì đầu tiên là sững sờ, sau đó lại cúi đầu lâm vào im lặng, thông qua ánh mắt của nàng có thể thấy được nội tâm đang giằng co làm ra lựa chọn.

Thế nhưng chỉ qua giây lát, Hiểu Linh liền ngẩng đầu, cắn răng nói: “ Ca Ca đi đâu, ta liền theo đó. “

Nàng đưa ra quyết định rất nhanh, phá tan tất cả do dự.

Theo trong suy nghĩ của nàng, Bạch Hổ võ quán mọi người mặc dù đối với nàng rất tốt, đặc biệt là Lưu quán chủ cùng Lưu Tuyết tỷ tỷ.

Thế nhưng Trần Huyền Cơ ân nghĩa lại càng lớn, nàng cơ hồ đã coi như người thân.

Dù luyến tiếc Bạch Hổ võ quán, nhưng đã Trần Huyền Cơ muốn đi nàng tự nhiên sẽ đi theo, cho dù là chân trời góc biển.

Thấy Hiểu Linh thái độ như vậy, Trần Huyền Cơ đáy mắt lộ ra tán thưởng, chỉ có hai cha con Lưu Giang là có chút thất vọng cùng hụt hẫng.

Hai người đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng không nói gì.

Mà Trần Huyền Cơ đến đây không có lưu lại thêm, dặn dò Hiểu Linh chuẩn bị một, hai hôm tới sẽ đón nàng, sau đó liền cáo từ rời đi.

Thời gian lúc này đã vào buổi chiều muộn, Trần Huyền Cơ thẳng một mạch về nhà.

Không biết tại sao khi đi qua đầu ngõ, hắn đột nhiên cảm nhận được có ánh mắt đang theo dõi mình, thế nhưng khi nhìn lại thì không phát hiện bất thường nào.

“ Chẳng lẽ là ảo giác? “

Trần Huyền Cơ khẽ lẩm bẩm, tuy nhiên trong lòng đã đề phòng lên.

Từ trước đến giờ hắn chưa bao giờ cảm giác sai, cho nên cực kỳ tin tưởng vào trực giác của bản thân.

Mà cho dù là sai thì đề phòng cũng không ảnh hưởng gì, không sợ vạn nhất, chỉ sợ nhất vạn.

Vào đến trong nhà, Trần Huyền Cơ đầu tiên là lấy ra hai con quỷ diện trùng quan sát, bọn chúng vẫn như cũ không nhúc nhích, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ phát hiện đã có dấu hiệu lột xác.

Chiếu theo tình hình này, khả năng khoảng một tuần liền thành công hoàn thành.

Để chuẩn bị cho việc rời đi, Trần Huyền Cơ tối hôm nay bắt đầu sắp xếp đồ đạc, trong bất tri bất giác đồ vật trên người đã trở nên rất nhiều, từ đan dược, phù lục, tinh nguyên, quần áo các loại, cơ hồ chất đầy một cái thùng gỗ nhỏ.

Trong đó không thiều đột vật trân quý, tiêu biểu là cửu nhãn nhền nhện lục giai tinh hạch, vật này từ lúc tới tay hắn lúc nào cũng cất giấu kỹ, không dám tùy tiện lấy ra.

Để mà nói, hắn bây giờ cũng miễn cưỡng được coi là một tên nhà giàu mới nổi.

Đáng tiếc không có túi không gian quả thật tương đối bất tiện, đi đâu cũng phải bọc lớn, bọc nhỏ vướng víu.

Nhưng có thể làm sao, ai bảo túi không gian vật này trân quý ít thấy đây.

Đợi làm xong tất cả, bầu trời bên ngoài cũng đã tối đen, Trần Huyền Cơ không có việc gì làm lại lấy phù bút ra luyện tập vẽ phù lục.

Đi qua đoạn thời gian này, Trần Huyền Cơ tay nghề đã vững chắc không ít, vẽ chín, mười lần cam đoan thành công ít nhất một lần, tỉ lệ này không tính cao nhưng đã rất tốt.

Chỉ cần chịu khó bỏ ra thời gian, tỉ lệ này sẽ tăng rất nhanh.

Cứ như vậy vẽ phù lục cho đến nửa đêm, Trần Huyền Cơ đột nhiên ngừng lại phù bút ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy nghi hoặc.

“ Bên ngoài làm sao yên tĩnh như vậy? “

Chú ý lắng nghe, không gian giờ phút này yên tĩnh đến đáng sợ.

Cho dù hiện tại đã vào giờ giới nghiêm, không có tiếng người thì không nói, nhưng ngay cả tiếng công trùng kêu đều không có thì quả thật không thích hợp.

Nháy mắt, Trần Huyền Cơ dự cảm thấy bất thường, tuy nhiên thần sắc vẫn như cũ giữ bình tĩnh.

Giả vờ như không có chuyện gì xay tra, hắn chậm rãi buông xuống phù bút, đem tất cả đồ vật trên bàn cất đi, sau đó đứng dậy cầm lấy huyết nộ đi ra mở cửa.

Cửa vừa mở, Trần Huyền Cơ đồng tử lập tức co lại.

Chỉ thấy bên ngoài là một vùng hắc ám vô tận bao phủ lấy sân nhỏ cùng nhà ở, còn lại xung quanh cảnh vật đều đã biến mất từ lúc nào, không có bất cứ ánh đèn hay ánh sáng nào.

Trận pháp!

Trần Huyền Cơ ngay lập tức nghĩ đến, lông mày khẽ nhíu, cất giọng nói:

“ Bên ngoài là vị huynh đệ nào, đêm tối khuya khoắt đến chơi còn mời vào nhà ngồi xuống uống với ta một ly trà nhạt. “

Trong vô tận hắc ám, một cái tiếng cười vang lên, theo sát là âm thanh khàn khàn đáp lại: “ Hahaha! Trà thì không cần, như vậy thì làm phiền gia chủ quá. “

Tiếng nói vừa dứt, ngoài cổng có tiếng bước chân nặng nề, một bóng người xuyên qua hắc ám đi vào.

Trần Huyền Cơ đưa mắt dò xét, chỉ thấy đây là một người ăn mặc kín đáo áo choàng đen, trên mặt đeo lấy mặt nạ quỷ, không lộ chút mảy may thân phận.

Về phần khí tức cũng không cảm nhận được, hiển nhiên là dùng loại thủ đoạn nào che đậy.

Có thể vô thanh vô thức ở xung quanh nhà hắn bố trí xuống trận pháp mà không bị phát hiện, kẻ này không đơn giản, cần cực độ cảnh giác.

“ Không biết các hạ nửa đêm đến nhà ta có chuyện gì muốn làm? “ Trần Huyền Cơ vẫn giữ giọng ôn hòa nói.

“ Cũng không có chuyện gì to tát, chẳng qua là đến mua đồ vật. “ Mặt nạ quỷ ngẩng đầu, ánh mắt thúy nhìn thẳng Trần Huyền Cơ, nói: “ Không biết gia chủ có bằng lòng bỏ những thứ yêu thích bán cho ta. “

“ Ồ! Không biết là vật gì? “ Trần Huyền Cơ trong lòng lạnh băng, yêu nguyên âm thầm vận chuyển.

Làm gì có kẻ nào đến mua đồ vật lại vào nửa đêm, hơn nữa còn ở xung quanh bố trí trận pháp.

Như vậy không phải ăn cướp thì cũng là hạng người không thể lộ ra ánh sáng, cho nên hôm nay sợ rằng khó mà tránh khỏi một trận ác chiến.

Nhưng trước khi động thủ, hắn muốn dò xét thử đối phương là vì bảo vật nào trên người hắn tới, lại còn xác định rõ ràng được chỗ ở của hắn, tất nhiên không phải bình thường.

Mặt nạ quỷ con mắt híp lại, giọng điệu quái thanh nói:

“ Đan thai cảnh công pháp, Hải Đan Công. “

Nghe được lời này, Trần Huyền Cơ lông mày nhíu càng chặt.

Hắn mới lấy công phái tới tay chưa quá hai ngày, buổi tối thì có người chạy đến đòi mua, bị theo dõi rồi?

Ở trong chợ đen, người duy nhất biết thân phận thật quả hắn cũng chỉ có Lương Quy Sơn, chẳng lẽ là đối phương tiết lộ? Thế nhưng khả năng này không cao.

Tuy nhiên cũng không thể bài trừ, bởi vì tất cả đều có khả năng.

Xong mặc kệ là khả năng nào, giải quyết phiền phức trước mắt đã, sau đó rời đi Bích Thủy Thành cao chạy xa bay, đến lúc đó muốn tìm đến hắn đều khó khăn.

“ Hóa ra là vật này, vậy thì đơn giản, thế nhưng phải đáp ứng một điều kiện của ta trước đã… “

Trần Huyền Cơ lông mày giãn ra, cười nhưng không phải cười nói:

“ Đó là mà các hạ đi chết đi! “

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-tien-theo-ngu-thu-bat-dau
Tu Tiên Theo Ngự Thú Bắt Đầu
Tháng 10 7, 2025
het-thay-tu-cam-y-ve-bat-dau.jpg
Hết Thảy Từ Cẩm Y Vệ Bắt Đầu
Tháng 1 23, 2025
vong-linh-trieu-hoan-su-ky-nang-moi-giay-thang-cap-mot-lan.jpg
Vong Linh Triệu Hoán Sư: Kỹ Năng Mỗi Giây Thăng Cấp Một Lần
Tháng 4 29, 2025
bat-cong-con-nuoi-vay-cung-dung-trach-ta-lat-ban.jpg
Bất Công Con Nuôi? Vậy Cũng Đừng Trách Ta Lật Bàn!
Tháng 1 13, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved