Chương 219: Chuẩn Bị
Trần Huyền Cơ từ trong Nhạc Dương các đi ra, tâm trạng có chút vui vẻ.
Mặc dù trên người ít đi tinh nguyên nhưng lại nhiều hơn đồ vật mình cần, không uổng công đi một chuyến này.
Trái ngược với hắn, Lương Quy Sơn đi ở bên cạnh lại thở dài, ánh mắt khó dấu được tiếc nuối.
Lương Quy Sơn sở dĩ dốc hết toàn lực tranh đoạt Huyết Lệ quả như vậy cũng bởi vì hắn sắp chuẩn bị liều mạng đột phá Đan Thai cảnh.
Tuổi tác đã già, tinh khí thần bắt đầu có dấu hiệu suy bại, nếu còn không đột phá liền sẽ hoàn toàn mất đi cơ hội, cũng vì nguyên nhân này cho nên Lương Quy Sơn không muốn bỏ lỡ, hắn cho dù chết cũng muốn thử một lần.
Yêu võ giả chấp niệm, không thành thị bại, không muốn lưu tiếc nuối.
Trần Huyền Cơ cũng nhìn ra tầm tinh của hắn không tốt, thế nhưng không giúp được gì nhiều.
Đợi đi ra chợ đen, Trần Huyền Cơ mới lên tiếng an ủi: “ Lương lão ca không cẩn nản chí, đồ vật gia tăng tỉ lệ đột phá cũng có không ít, Huyết Lệ quả chỉ là một loại trong đó, ta tin người rất nhanh sẽ tìm được vật thay thế khác. “
Đối mặt, Lương Quy Sơn khẽ lắc đầu cười khổ nói: “ Ta cũng không còn nhiều thời gian, đợi sau khi làm xong nhiệm vụ vây quét Quỷ Cốt giáo sẽ lập tức bế quan đột phá. “
Trần Huyền Cơ nghe vậy khẽ giật mình, nhưng nghĩ lại thấy cũng bình thường, đối phương tuổi tác thật đã già, chỉ có thể chắp tay cười nói: “ Vậy tiểu đệ xin chúc Lương lão ca vạn sự thuận lợi. “
Cả hai cũng không đi chung quá lâu, rất nhanh tách ra.
Trần Huyền Cơ một mạch trở về nhà, sau đó không nhịn được lấy ra tấm lưu tin ngọc đặt ở trên chán, bắt đầu tìm đọc.
Ở Nhạc Dương các hắn đã xem qua, thế nhưng tương đối qua loa, chủ yếu xác nhận thật giả, hiện tại đã trở về tự nhiên phải nghiên cứu thật kỹ càng,
Công pháp nội dung rất nhiều, Trần Huyền Cơ phải hao tốn nửa ngày mới đọc hiểu xong.
Bộ công pháp này tên gọi Hải Đan công, được chia là ba tầng tương đương với Đan Thai cảnh ba giai đoạn sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, từng bước từng bước hướng dẫn yêu võ giả làm sao áp súc yêu nguyên trở thành yêu đan.
Tu luyện đến hậu kỳ yêu đan thành hình, mang đặc tính của nước mãnh liệt, nhất cử nhất sóng dữ, liên miên bất tận.
“ Còn một bước chuẩn bị cuối cùng, sau đó liền rời đi Bích Thủy Thành. “ Trần Huyền Cơ con mắt khẽ híp.
Lại nhìn ra bên ngoài, sắc trời không biết từ lúc nào đã tối đen.
Thấy thời gian đã muộn, Trần Huyền Cơ cũng không có tiếp tục ra ngoài mà ở trong phòng luyện tập vẽ phù.
Cứ như vậy cho đến nửa đêm mới ngừng lại, lên giường khoanh chân tu luyện.
. . .
Sáng sớm, Trần Huyền Cơ sau khi luyện tập võ kỹ xong liền đi ra ngoài, phương hướng là thành bắc.
Muốn rời đi Bích Thủy Thành tự nhiên không thể chuẩn bị thiếu các loại đan dược, phù lục bảo mệnh dùng cho một đoạn thời gian dài.
Ai mà biết được lần tiếp theo gặp được thành trì có người sống là khi nào?
Thanh Linh các vẫn như cũ là lựa chọn của hắn, bên trong đồ vật không chỉ phong phú, chất lượng còn rất tốt, không sợ lừa đảo.
Trần Huyền Cơ đến đây cũng không có gây người chú ý, một mạch lên thẳng lâu ba.
Nhìn xem phía xa lầu bốn cầu thang, Trần Huyền Cơ rất nhanh thu hồi ánh mắt, ý định nếm thử đi lên bị dập tắt, hiện tại đi lên chưa chắc đã là việc gì tốt.
Hơn nữa còn chưa hẳn thành công, Đan Thai cảnh lực lượng xa xa không phải Ngưng Nguyên cảnh có thể so sánh.
Mà theo hắn đi lên lầu ba, lập tức có thị nữ chạy lại tiếp đón.
Trần Huyền Cơ mặc kệ nàng, tự mình đi lại lựa chọn, nơi đây bố trí hắn cũng không xa lạ.
Đầu tiên là kệ phù lục, Trần Huyền Cơ lựa chọn mua đều là các loại tam giai thượng phẩm phù lục, từ công kích, phòng ngự, phụ trợ đều có đủ.
Hiện tại trong tay có nhiều tinh nguyên, hắn cũng không có tận lực tiết kiệm.
Lại chuyển sang kệ đan dược, vẫn như cũ là một trận vơ vét, ngay cả đan dược tu luyện cũng có, mặc dù nói Huyết Khiếu đan có thể trợ hắn tu luyện đến đỉnh phong nhưng chuẩn bị thêm không thừa.
Hắn tham vọng rất lớn, cho nên khiếu huyệt thứ sáu cũng phải nếm thử mở một lần.
Ngoài phù lục cùng đan dược, Trần Huyền Cơ còn mua thêm một số loại thủ đoạn khác, tiêu biểu như uy lực nổ cực mạnh lôi châu, dùng ẩn thân che dấu khí tức khói mù.
Đến đây tinh nguyên đã tiêu kha khá, mà đồ vật cơ bản đầy đủ, Trần Huyền Cơ cũng thanh toán trở ra.
Xong hắn cũng không vội về nhà, ngược lại đi Phong Tư lâu ăn trưa.
Nơi đây nhiều người, đồ ăn cũng khá vừa miệng, có thể thuận tiện nghe ngóng một chút tin tức, không biết dạo gần đây có phát sinh chuyện đại sự gì không.
Tình hình vẫn như vậy hỗn loạn, bên ngoài yêu quỷ số lượng gia tăng rất lớn, theo đó độ nguy hiểm không cần bàn, phần lớn phạm vi hoạt động của yêu võ giả bị thu hẹp, không dám rời đi Bích Thủy Thành quá xa.
Trong đó nguyên nhân lớn nhất là vì có cao giai yêu quỷ từ từ Lục Yêu lâm cùng Hủ Cốt đầm lầy chạy ra náo loạn, đã chết rất nhiều yêu võ giả.
Như bị một đám mây đen đè nặng, có người sợ hãi ngay cả cửa thành đều không dám ra.
Trái ngược với yêu quỷ, Quỷ Cốt giáo thì lại an phận hơn không ít, Trần Huyền Cơ không nghe được đám người nghị luận nhắc đến nhiều.
Chẳng lẽ là ngửi được các thế lực lớn hành động, sợ hãi trốn về trong hang lánh nạn?
Xong Trần Huyền Cơ không cho rằng chuyện này đơn giản như vậy, luôn luôn cảm giác yêu quỷ cùng Quỷ Cốt giáo dường như có mối liên hệ nào đó.
“ Hi vọng chỉ là ta suy nghĩ nhiều, nếu như là thật vậy mong rằng trì hoãn đến lúc ta rời đi nơi này. “ Trần Huyền Cơ thở dài trong lòng.
Hắn hiện tại còn chưa rời đi được, bởi Huyết Kinh châm còn chưa rèn xong.
Thế nhưng cũng nhanh, ngày mai chính là thời gian ước hẹn, chỉ cần lấy đồ vật xong lập tức rời đi, đến lúc đó mặc kệ xảy ra chuyện gì đều không liên qua đến hắn.
Ăn uống no nê, Trần Huyền Cơ lại tiến về thành nam.
Mà mục đích tới đây tự nhiên là đến xem cô nương Hiểu Linh kia, tính toán thời gian cũng đã trôi qua gần một tháng.
Thế nhưng lần này ngoại trừ đến xem, hắn còn muốn thông báo trước cho Lưu Giang một tiếng để một, hai ngày gần nhất đem Hiểu Linh đi, cùng nhau rời khỏi Bích Thủy Thành.
Ban đầu hắn vốn không có ý định này, thế nhưng suy đi nghĩ lại đã làm thì làm cho chót, chuyện bỏ con giữa chợ không hay cho lắm, hơn nữa mang một cái tiểu cô nương đối với hắn hiện tại cũng không có gánh vác gì nhiều.
Đặc biệt màu đỏ thiên phú nếu như dạy dỗ tốt sau này sẽ là một cái trợ thủ đắc lực.
Từ sau sự kiến Thủy Xà võ quán, Trần Huyền Cơ gương mặt đã bị Bạch Hổ võ quán đệ tử nhớ kỹ, cho nên rất dễ dàng thông qua cửa chính.
Vào bên trong, không khí vẫn một mảnh náo nhiệt, tất cả đệ tử đều đứng dưới nắng tập luyện.
Giữa mùa hạ, nắng nóng vô cùng gay gắt, mỗi người gương mặt đều bị thiêu đốt đến đỏ bừng, từng giọt mồ hôi từ gương mặt lăn xuống, võ phục đều ướt đẫm từ bao giờ.
Cho dù là vậy vẫn không ai dám lười biếng, toàn bộ cắn răng chịu đựng.
Đây cũng bởi Lưu Tuyết đứng ở một bên nghiêm khắc dạy dỗ, tất cả nhìn thấy nàng đều như chuột thấy mèo.
Cô nương Hiểu Linh kia tự nhiên cũng nằm ở trong đó, sắc mặt chăm chỉ luyện quyền, nhìn cũng đã có chút ra dáng, không còn ngày trước vẻ non nớt.
Mới đi qua hai tháng, thay đổi này tương đối kinh người.
Trần Huyền Cơ đi vào tự nhiên cũng bị đám người chú ý, toàn bộ nhao nhao nhìn lại, gần như tất cả đều nhận ra hắn. Tuy nhiên mỗi người thần thái lại khác nhau, có ngưỡng mộ, có sùng bái, cũng có ghen tị.
Hiểu Linh thì thần sắc kích động, nhưng cũng không dám chạy lại, thời gian luyện tập còn chưa có kết thúc.
Lúc này chỉ có thể cắn môi đỏ tiếp tục luyện quyền, trong lòng mong chờ.
Mà Lưu Tuyết lúc này tự mình chạy tới tiếp đón, thái độ so với những lần trước khác nhau một trời một vực, nhiệt tình hơn rất nhiều.
Đối với cô nàng này thái độ thay đổi như vậy, Trần Huyền Cơ không nhịn được nghé mắt.
Hiển nhiên hành động của Trần Huyền Cơ lần trước đứng ra bảo vệ Bạch Hổ võ quán thể diện để nàng cải biến cách nhìn, vô tình trong đó còn mang mấy phần ngưỡng mộ.
“ Huyền Cơ ca mời ngồi, ta lập tức đi gọi cha ta. “
Lưu Tuyết dẫn Trần Huyền Cơ vào trong phòng khách, sau đó cho hắn trâm trà.
Tiếp đến liền vội vội vàng vàng chạy đi mất, không qua bao lâu liền quay lại, Lưu Giang thình lình đi ở phía sau.
So với một tháng trước, lúc này Lưu Giang nhìn qua tiều tụy hơn rất nhiều, tóc đã hoa dâm, gương mặt xuất hiện nếp nhăn, phảng phất già đi gần chục tuổi.
Đặc biệt khí tức còn rất bất ổn, khí huyết thì có dấu hiệu suy bại.
Trần Huyền Cơ thấy vậy giật mình, đây là cùng người tranh đấu bị thương?
“ Huyền Cơ huynh đệ tới chơi, thật sự là quý hóa quá. “ Lưu Giang chắp tay chào hỏi, giọng nói có chút yếu ớt.
Nói xong liền ngồi xuống cái ghế bên cạnh Trần Huyền Cơ, Lưu Tuyết cho hắn rót trà rồi đứng luôn ở sau lưu, không có ý định rời đi.
Trần Huyền Cơ cũng không để ý, nheo nheo lông mày hỏi: “ Lưu lão ca bộ dáng làm sao thành như vậy, chẳng lẽ là cùng người tranh đấu bị nội thương? “
Lưu Giang nghe vậy cười khổ, nhẹ lắc đầu đáp: “ Nói ra không sợ Huyền Cơ huynh đệ chê cười, ta đây cũng không phải cùng người tranh đấu mà là đột phá cảnh giới thất bại, may mắn cuối cùng còn giữ lại được một cái mạng. “
Nói ra Trần Huyền Cơ mới để ý, Lưu Giang trên người cũng không có vết thương, chủ yếu là tinh khí thần suy bại.
Đây đích thật dấu hiệu là đột phá cảnh giới thất bại, quả thật nguy hiểm.
Mặc dù Ngưng Nguyên cảnh đột phá không cần dung hợp tinh hạch, không sợ bị yêu tính ảnh hưởng, nhưng cũng nguy hiểm không kém bao nhiêu.
Chỉ cần vội vàng đều rất dễ dàng bị tinh hạch hòa tan tràn ra năng lượng không lồ bạo thể mà chết.
Cho nên muốn đột phá cần phải dùng công phu mài nước, từ từ thích ứng năng lượng, giảm bớt tinh hạch năng lượng cuồng bạo, mà huyết hỏa càng mạnh hòa tan tinh hạch càng nhanh.
Còn không thì ngược lại, huyết hỏa quá yếu, muốn hòa tan tinh hạch cần thời gian rất lâu.
Lưu Giang rất có thể rơi vào trường hợp thứ hai, cưỡng ép hòa tan đột phá.
Nhưng Trần Huyền Cơ cũng hiểu được, Lưu Giang đây là bị chuyện của Thủy Xà võ quán kích thích, muốn liều mạng đột phá thử một lần.
Dù sao hắn cũng đã có tuổi, nếu còn đợi thêm khí huyết suy bại nặng nề, huyết hỏa càng yếu, đột phá là không có khả năng.