Chương 209: Nhị Giai Phù Sư
Trời đêm, trăng tròn cùng vô số ngôi sao đua nhau chiếu sáng.
Trong nhà Trần Huyền Cơ, cây nến cháy le lói ánh vàng, phản ra khung cửa sổ để không khí có chút ấm áp.
Trên bàn lúc này đang bày ra một cái hộp gỗ, bên trong chứa mười tám quả trứng nhỏ cỡ ngón tay, màu xám đen, nhìn qua giống như là viên bi sắt.
Trải qua một đoạn thời gian liên tục dùng yêu nguyên nuôi dưỡng, Trần Huyền Cơ cảm giác được mấy quả trứng Quỷ Diện trùng này đã sắp nở, hẳn là sẽ vào mấy ngày gần đây.
Hắn cũng là có chút chờ mong, đến lúc đó lại thêm ra được một đám trợ thủ đắc lực.
Đem nắp hộp đóng lại, Trần Huyền Cơ lại lấy ra phù lục cùng phù bút luyện tay, nhưng lần này có chút khác biệt, phủ bút đã đổi thành một loại khác.
Lần này Trần Huyền Cơ sử dụng cây phù bút lấy được từ trong mật khố, hắn thử xem nó chỗ huyền diệu.
Trần Huyền Cơ bắt đầu chuyên chú vẽ phù, cây phù bút này phẩm chất khá cao, cầm nó vẽ phù liền có cảm giác nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cơ hồ vẽ đến trôi chảy.
Mà theo mỗi nét bút hạ xuống, xung quanh vô hình linh khí như là cá voi hấp nước bị dồi dào hút tới, chảy xuôi vào phù văn.
Trần Huyền Cơ bởi vì cảnh giới quá thấp, cũng không cảm nhận được linh khí.
Thế nhưng thân là một tên phù sư, hắn vẫn phát giác được chỗ khác thường, xong lại nói không nên lời.
Không qua bao lâu, hoàn thiện phù lục phù văn được vẽ hoàn thành, khi phù bút vừa nhấc ra, tờ giấy đột nhiên bốc cháy đùng đùng.
Nhìn thấy một màn này, Trần Huyền Cơ không có biến sắc, ngược lại lộ ra ý mừng, bởi đây đại biểu hắn vẽ ra nhị giai phù văn hợp cách, đã có thể nếm thử vẽ lên chân chính phù giấy.
Trần Huyền Cơ nhìn cây bút trong tay, đáy mắt khó giấu kinh ngạc cùng thưởng thức.
-” Quả thật là cao giai phù bút, danh bất hư truyền, vậy mà có thể để ta dễ dàng hạ bút thành văn như vậy. “
Lại nói Trần Huyền Cơ vẽ Hỏa Cầu phù đã tới quan ải, cây này phù bút tới tay vừa vặn trợ giúp đột phá.
Hắn hiện tại cũng coi như nửa cái nhị giai phù sư, chỉ thiếu phù lục hoàn thiện.
Mượn vừa đột phá tâm tinh thoải mái, Trần Huyền Cơ lập tức lấy ra nhị giai phù giấy đến, hắn muốn bắt đầu vẽ chân chính nhị giai phù lục.
Thế nhưng lần đầu này lại cũng không thuận lợi, liền chỉ thiếu một chút vậy mà dẫn đến thất bại.
Trần Huyền Cơ cũng không có nản, lần nữa tiếp tục hạ bút.
Thời gian trôi nhanh, thoáng chốc đã tới nửa đêm.
Trong phòng ánh nến vẫn đang chiếu sáng, Trần Huyền Cơ còn ngồi ở trên bàn vẽ phù, đây đã là tờ thứ mười.
Mà lần này cũng không có lập lại thất bại, Trần Huyền Cơ vậy mà thành công một hơi vẽ ra hết tất cả phù văn, nhất thời trên mặt bàn phù giấy ánh đỏ lấp lóe.
Xong ánh sáng rất nhanh biến mất, một tờ hoàn chỉnh Hỏa Cầu phủ lẳng lặng nằm đó.
-” Cuối cùng cũng thành… “
Trần Huyền Cơ vui sướng thì thào, cầm lên phù lục ngắm nghía qua lại.
Trở thành nhị giai phù sư, đại biểu tương lai của hắn sẽ càng thêm rộng mở, tinh nguyên lại có thể kiếm gấp chục lần nhất giai phù lục mang lại.
Mà phù sư đi đến đâu cũng rất được hoan nghênh, cơ hồ vứt ở đâu đều có thể sống, không sợ chết đói.
Xong Trần Huyền rất nhanh khôi phục tâm tình, sắc mặt bình tĩnh, phù sư dù giỏi cũng chỉ là phụ trợ, thực lực thực bản thân mới là gốc rễ.
Đem phù bút cất đi, hắn cũng không có tiếp tục hao tổn tinh lực vẽ phù, ngày mai còn có rất nhiều chuyện phải làm.
Không biết do mệt mỏi hay rất lâu chưa ngủ, Trần Huyền Cơ vừa nằm lên giường đã thiếp di.
Cứ như vậy một đêm thoáng chốc đã trôi qua, ngày mới lại đến.
Sáng sớm, Trần Huyền Cơ theo như thường lệ ở trên sân luyện đao, tuy nhiên lần này đao pháp rất là khác biệt, không có thanh thoát nhẹ nhàng như gió, ngược lại lăng lệ, đao đao như điện ở trong không khí lưu lại tiếng nổ vang.
Đây cũng là bộ đao pháp mới tới tay, Tật Lôi đao pháp.
Bộ này đao pháp so với Phi Phong đao pháp huyền diệu hơn, mạnh mẽ hơn, hơn nữa càng thích hợp cho ưa thích tiến công dũng mãnh như Trần Huyền Cơ.
Có lẽ do cơ sở đao pháp đã quá thành thục, cộng thêm đột phá cảnh giới não bộ nhạy bén hơn, hắn học rất nhanh.
Chỉ mất hai tiếng đồng hồ, Trần Huyền Cơ đã đem bộ đao pháp này thi triển được ra.
Mặc dù không nói thành thạo, nhưng dùng đối địch vẫn được.
Luyện mãi cho đến cảm giác đã quen tay, Trần Huyền Cơ mới thu đao, nhìn lên bầu trời mặt trời đã mọc tương đối cao.
Đến đây hắn mới vào trong nhà tắm rửa thay đồ, mặc vào một bộ màu đen y phục tương đối giản giản, bên hông phối đao bắt đầu đi ra ngoài.
Trần Huyền Cơ mục đích lần này là thành bắc, xe nhẹ đường quen, một mạch đi tới Hỏa Điền luyện khí cửa hàng.
Mới sáng sớm, nơi này vậy mà đã có không ít yêu võ giả ra vào, thế nhưng chủ yếu vẫn là yêu võ giả cấp thấp, Ngưng Nguyên cảnh gần như lác đác không có mấy.
Mà Trần Huyền Cơ đến tự nhiên gây rất nhiều người chú ý, hơn hai mét chiều cao vẫn rất nổi bật.
Xong khi cảm nhận được hắn khí tức, tất cả đều không dám nhìn thẳng.
Đi vào cửa hàng đại sảnh, hơn nửa năm trôi qua, nơi này bày trí vẫn như cũ giản dị, không có thay đổi quá nhiều.
Trần Huyền Cơ cũng không có thời gian ngắm nghía, trực tiếp đi tìm nơi này nhân viên.
Mã Tuấn đang cùng một vị Luyện Thể cảnh yêu võ giả nói chuyện, người này thái độ tương đối thả thấp, dù sao Mã Tuấn cũng là Lâm Đông đệ tử.
Tiếp nhận người trước mặt đưa tới kiếm, Mã Tuấn gật đầu nói: -” Thanh kiếm này của ngươi cứ để ở đây, ba ngày sau tới lấy, cam đoan hài lòng. “
Nghe vậy người này rối rít cảm ơn, sau đó vội vàng rời đi.
Khi Mã Tuấn đang muốn quay người đi vào trong phòng, đột nhiên phát giác phía sau lưng nặng nề, lập tức kinh hãi quay đầu.
Vừa lúc một cái dáng người cao lớn đập vào mắt, liếc lên trên thì thấy được gương mặt anh tuấn đang nở nụ cười.
Bị dọa giật mình, Mã Tuấn theo bản năng lui lại mấy bước, sau đó rất nhanh tỉnh táo lại.
Mã Tuấn vội vàng hơi khom người, chắp tay cung kính nói: -” Mã Tuấn xin ra mắt tiền bối. “
Trước mặt thanh niên mặc dù nhìn qua trẻ tuổi, nhưng Ngưng Nguyên cảnh khí tức lại không chút che dấu.
Mã Tuấn thế nhưng chỉ là Luyện thể cảnh tam đoạn, tự nhiên không dám lãnh đạm.
Trong lồng ngực hắn, trái tim vẫn còn đang phanh phanh nhảy lên, khổng hiểu cảm thấy nặng nề, đây thế nhưng là cùng sư phụ hắn ngang hàng nhân vật.
Bích Thủy Thành mặc dù lớn nhưng yêu võ giả tương đối ít, mà Ngưng Nguyên cảnh yêu võ giả lại càng ít hơn.
Mỗi một vị đi đâu đều được coi trọng, được các thế lực mời chào.
Gặp thanh niên này thái độ như vậy, Trần Huyền Cơ trong lòng đột nhiên có chút buồn cười, thanh niên này hắn vẫn là nhận ra.
Lần trước tới đây cũng là thanh niên này làm việc với hắn, khi đó hắn vẫn là Luyện Huyết cảnh, đối phương cùng hắn nói chuyện vậy mà không chút sợ hãi, hơn nữa còn có tự tin, để hắn lưu lại chút ấn tượng.
Trần Huyền Cơ mỉm cười thân thiện, nhẹ giọng nói: -” Huynh đệ không cần câu nệ như vậy. “
Đến đây Mã Tuấn mới có thả lỏng, ngẩng đầu nhìn lên.
Đột nhiên Mã Tuấn có chút sững lại, bởi trước mặt người này để cho hắn cảm thấy có chút quen thuộc, hình như đã gặp ở đâu rồi.
Thế nhưng nhất thời lại nghĩ không ra, dù sao một ngày hắn tiếp xúc rất nhiều người, không thể nào đều nhớ hết được.
Mã Tuấn lấy lại tinh thần, giọng nói vẫn mang theo cung kính cẩn thận nói: -” Tiền bối tới của hàng chúng ta là muốn rèn đúc vũ khí hay sửa chữa, ta mặc dù kiến thức hạn hẹp, nhưng vẫn có thể cho tiền bối tư vấn một chút. “
Trần Huyền Cơ cũng không có dài dòng, trực tiếp vào vấn đề đáp: -” Ta muốn rèn đúc một bộ ám khí. “
Nghe vậy Mã Tuấn hơi có kinh ngạc, thắc mắc hỏi: -” Tiền bối muốn rèn đúc loại ám khí nào, phi trâm, phi đạn hay vẫn là hiếm thấy phi tán? “
Trần Huyền Cơ muốn rèn đúc ám khí là một bộ phi trâm, tên gọi Huyết Kinh trâm.
Bộ phi trâm này là ghi chép ở trong Huyết Sát chưởng võ kỹ, dùng để phối hợp trong chiến đấu cực kỳ âm tàn.
Lại nói Huyết Kinh trâm nguyên bộ gồm ba mươi sáu cây, mỗi cây đều được chế tạo cực kỳ đặc biệt, có thể áp súc huyết khí hay yêu nguyên ở bên trong, một khi phóng trúng địch nhân sẽ lập tức bộc phát gây ra lực phá hoại không nhỏ.
Sau khi biết được bộ ám khí này, Trần Huyền Cơ liền có chút không nhịn được muốn rèn đúc, tuy nhiên rèn đúc phi trâm độ khó cực cao, cần Lâm Đông vị này nhị giai luyện khí sư mới được.
Sau khi nghe xong Trần Huyền Cơ miêu tả, Mã Tuấn sắc mặt rơi vào trầm tư, cảm thấy bộ âm khí này quả thực quá xảo diệu, đây là lần đầu hắn nghe tới.
Sau khi ước lượng, cảm thấy vào tay sư phụ có thể rèn đúc, Mã Tuấn mới mở miệng nói: -” Tiềm bối muốn phẩm cấp như thế nào? “
Trần Huyền Cơ thản nhiên đáp: -” Toàn bộ đều đạt tới cực phẩm cho ta, tinh nguyên không thành vấn đề. “
Nói xong, Trần Huyền Cơ lại từ trong ngực lấy ra một khối kim thiết màu ám kim, lớn cỡ nắm đấm.
Đưa cho Mã Tuấn, Trần Huyền Cơ mới tiếp tục nói: -” Dùng loại này kim thiết chế tạo đi, hẳn là có thể chứ. “
Tiếp nhậm Trần Huyền Cơ đưa tới ám kim kim thiết, Mã Tuấn trong mắt đều là lửa nóng.
Hắn nhận ra cái này kim thiết lai lịch, là một loại quý giá kim thiết tên gọi Ám Cương kim, độ cứng rắn cực cao, có thể dùng chế tạo nhị giai thậm chí tam giai yêu võ binh.
Bình thình thường Ám Cương kim trên thị trường không nói quá hiếm gặp nhưng giá cả rất đắt, không phải yêu võ giả bình thường có thể mua.
Không nghĩ đến trước mặt người này vừa lấy ra lại một cục lớn như vậy.
Mà lại còn dùng đến chế tạo một bộ cực phẩm ám khí, theo hắn thấy quả thật có chút lãng phí.
Nhưng người ta đều đã yêu cầu, Mã Tuấn tự nhiên không dám nói cái gì, chỉ là báo ra giá cả cùng thời gian hoàn thành, khoảng một tuần.
Đối với giá cả cùng thời gian Trần Huyền Cơ vẫn tương đối hài lòng, cuối cùng rời đi cửa hàng.