Chương 206: Hành Hiệp Trượng Nghĩa 1
Ban ngày rừng cây hoàn cảnh râm mát, ánh mặt trời khó mà len lỏi vào.
Trên đất, động vật kết thành đành nô đùa vô tri ăn cỏ, tận hưởng bầu không khí trong lành.
Yêu quỷ đối với bọn chúng không có để ý, chỉ ở trong rừng du đãng bốn phía không có mục đích, thi thoảng ngẩn ngơ tại chỗ, ánh mắt vô hồn.
Trần Huyền Cơ sau khi cùng đám người tách ra liền một mình ở trong rừng đi đường, tốc độ khá nhanh.
Đụng phải yêu quỷ nếu không bất đắc dĩ, hắn đều lười ra tay.
Xong trên mặt Trần Huyền Cơ từ đầu đến cuối lại không có vẻ gì vui mừng, thay vào đó là trầm mặc, đăm chiêu.
Trong đầu hắn, câu nói kia của Ngô Phục vẫn không ngừng văng vẳng, để hắn liên tục suy nghĩ, muốn đoán ra đối phương ẩn dấu thâm ý.
‘ Chẳng lẽ là sắp có đại sự gì phát sinh, đối phương là đang muốn nhắc nhở ta? ‘
‘ khả năng này rất lớn, dù sao gần đây Bích Thủy Thành cũng không yên ổn, Quỷ Cốt giáo hoạt động tấp nập, yêu quỷ hành động cũng quỷ dị,… ‘
‘ Nếu đúng thật là như vậy, Bích Thủy Thành rất có thể sẽ hứng chịu một trận đại kiếp so với trước đó yêu triều càng thêm đáng sợ. ‘
Càng suy nghĩ Trần Huyền Cơ càng cảm thấy nặng nề, sống lưng phát lạnh.
Xong cũng không thể quá tin tưởng lời nói của Ngô Phục, cả hai cũng không tính rất thân quen, đối phương chưa chắc đã hoàn toàn có ý tốt.
Ngô Phục người này trước nay chưa bao giờ làm việc không có mục đích, luôn luôn đặt lợi ích hàng đầu.
Nếu nói Ngô Phục nhắc nhở hắn đơn thuần là vì lòng tốt, có vẻ rất khó tin.
Thế nhưng suy đi nghĩ lại, Ngô Phục lời nói cũng cảnh tỉnh hắn, Bích Thủy Thành hoàn cảnh đã không còn yên ổn, lấy hắn hiện tại cảnh giới nếu như lẫn vào sóng lớn, vẫn rất dễ mất mạng.
Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.
-” Trước mắt còn phải chuẩn bị rất nhiều. “
Trần Huyền Cơ lông mày hơi nhíu, giọng nói nặng nề.
Rời đi Bích Thủy Thành là chuyện sớm hay muộn, nhưng ở thời điểm nào thì Trần Huyền Cơ còn chưa chắc chắn.
Tuy nhiên lưu cho hắn thời gian không nhiều, giả sử Bích Thủy Thành lại như lần trước bị yêu triều vây hãm, đến lúc đó muốn rời đi đều đã muộn.
Cho nên hiện tại phải tranh thủ càng sớm càng tốt, miễn cho rơi vào bị động.
Để tránh đi yêu quỷ cản chân, Trần Huyền Cơ cũng không có đi ở dưới mặt đất, mà đạp trên các cành cây mượn lực nhảy vọt.
Hắn tốc độ cực nhanh, không ngừng ở giữa các cây cổ thụ giao thoa, tựa như một đầu linh trưởng.
Nhưng cũng không phải tuyệt đối an toàn, thi thoảng vẫn đụng trúng mầy đầu yêu quỷ biết bay.
Bọn chúng có thiên hình vạn trạng, lúc thì là một cái đầu lâu lơ lửng, lúc thì là bắt chước chim muông, cũng có thể chỉ là quả cầu thịt với vô số xúc tu gớm ghiếc.
Cuối cùng lại không có một con so với lưỡi đao cứng hơn, tứ giai yêu quỷ đến may ra còn đối với Trần Huyền Cơ mang đến uy hiếp.
Cứ như vậy không biết đi bao lâu, Trần Huyền Cơ bước chân đột nhiên chậm lại.
Bởi vì ở xa xa, hắn nghe được tiếng đánh nhau, lại gần thì thấy đó là hai nhóm người đang giao thủ.
Một bên có khoảng bảy người, dẫn đầu là một vị Ngưng Nguyên cảnh trung niên, toàn bộ đều mặc y phục thống nhất màu xanh, trên tay áo có thêu hình chim ưng giương cánh.
Trần Huyền Cơ nhận ra hình thêu này, là Ưng Phong bang bang chúng.
Bên còn lại Trần Huyền Cơ cũng không xa lạ gì, số lượng hơn chục người, y phục màu đen, mặt đeo mặt nạ khô lâu, người của Quỷ Cốt giáo không sai.
Giờ phút này Ưng Phong bang đám người đang bị Quỷ Cốt giáo vây công, đã rơi vào thế hạ phong chật vật không chịu nổi.
Lương Quy Sơn thân là Ưng phong bang một vị trưởng lão, cảnh giới Ngưng Nguyên cảnh ngũ đoạn, hôm nay ra ngoài bởi vì nghe được dưới trướng một tên bang chúng báo lại phát hiện linh thảo quý gia, thật không nghĩ tới giữa đường lại bị chặn giết.
Tranh đấu đến hiện tại Lương Quy Sơn làm sao không biết mình bị trúng kế, Quỷ Cốt giáo giống như biết trước từng đường đi nước bước của hắn, vừa đúng thời điểm ra tay.
Sở dĩ Lương Quy Sơn khẳng định như vậy, bởi vì gần đây trong thành thường xuyên lan truyền rất nhiều tin tức cao giai yêu võ giả ở bên ngoài bỏ mình.
Mới đầu nghe qua thấy khá bình thường, vốn ngoài thành yêu quỷ nhiều, người chết cũng không hiếm lạ.
Nhưng khi truy sâu vào lại ẩn ẩn không đúng, chết cơ hồ đều là người của thế lực lớn.
Tất cả đều như là bị nhằm vào, mà xuất thủ cũng không phải yêu quỷ, hiện tại nghe nói phát hiện dấu vết giữa người với người tranh đấu, lộ ra không đơn giản.
Lương Quy Sơn ban đầu là có cảnh giác, tuy nhiên báo cho hắn linh dược tin tức lại là một tên thuộc hạ thân tín, hơn nữa loại linh dược này còn đối với hắn đột phá cảnh giới rất trọng yếu, cho nên mới không nhịn được vội vội vàng vàng theo đối phương ra ngoài.
Đưa mắt nhìn ra xa, tên thuộc hạ thân tín kia đã nằm trong vũng máu, hai con mắt vô thần, biểu lộ rõ ở trước đó đã bị khống chế thần trí.
Lương Quy Sơn sơn lông mày nhíu thật chặt, trầm giọng nói: -” Ưng Phong bang cùng Quỷ Cốt giáo xưa nay không thù không oán, cớ sao các vị xuống tay với chúng ta? “
Cùng Lương Quy Sơn giao thủ có hai người, đều là Ngưng Nguyên cảnh tứ đoạn.
Cả hai giống nhau mặc hắc bào, trên mặt đeo mặt nạ khô lâu, khắc biệt duy nhất là binh khí, một cầm đao, một cầm nguyệt nha.
Mặc dù thấp hơn Lương Quy Sơn một tiểu cảnh giới, nhưng hai người phối hợp cực kỳ ăn ý, kết hợp thêm binh khí trên tay đều là yêu võ binh, ngược lại đánh cho Lương Quy Sơn rơi xuống hạ phong.
Nghe Lương Quy Sơn lời nói, trong đó người cầm nguyệt nha cười lạnh, gằn giọng mắng: -” Con chó má không thù không oán, các ngươi Ưng Phong bang đều là mắt cao hơn đầu, lão tử khó chịu từ lâu, hôm nay đến chính là lấy cái mạng chó của ngươi xả giận. “
Dứt lời, nam tử trong tay nguyệt nha vung mạnh, huyết khí hóa thành lưỡi nhận quét ngang.
Lương Quy Sơn tốc độ phản ứng cực nhanh, trong tay trường thương bổ xuống kéo theo dòng nước màu xanh ào ạt đập tan huyết nhận.
Không có ngừng lại, sau khi bổ ra một kích Lương Quy Sơn lập tức uyển chuyển xoay thương chắn ngang bên hông, sóng nước dập dờn, vừa vặn ngăn lại đao quang chém tới.
Khiếu huyệt lực lượng bộc phát, Lương Quy Sơn hất mạnh, đem đao quang bắn ngược trở lại.
Xong Lương Quy Sơn chưa kịp thở dốc, dưới chân bất ngờ xông lên một con quỷ ảnh.
Quỷ ảnh đen kịt một mảnh, không nhìn rõ diện mạo chỉ có một đôi con mắt đỏ như máu, vừa xông lên đã mở ra miệng rộng chi chít răng nanh cắn.
Như đã có phòng bị, Lương Quy Sơn nhanh nhẹn nhảy lên, thân thương phun trào màu xanh lôi điện, tiếp đến cắm thẳng quỷ ảnh trong miệng đốt đến khói đen um tùm, quỷ ảnh đau đớn gào thét.
-” Khốn khiếp, chết cho lão tử. “
Nhìn thấy mình yêu kỹ bị phá, cầm nguyệt nha nam tử tức giận quát.
Nói đoạn, nguyệt nha liên vung lên, huyết nhận ào ạt bay ra, khóa chặt Lương Quy Sơn đường lui.
Cùng lúc cầm đao nam tử cũng đánh đến, không trung một mảnh khói xanh như là là thác nước đổ xuống, nơi đi qua cây cỏ khô héo, hiển nhiên là mang độc.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lương Quy Sơn vội vàng mở ra yêu cương, quanh thân sóng nước dập dờn, hình thành song trọng bảo hộ ý đồ đem tất cả công kích ngăn lại.
Oành! Bành!
Trong tiếng nổ tung, một bóng người bay nhanh ra ngoài.
Lương Quy Sơn sắc mặt đỏ bừng, ở trên không lộn một vòng rơi xuống mới miễn cưỡng đứng vững.
Liếc nhìn xung quanh, Ưng Phong bang bang chúng lúc này đã chết gần hết, chỉ còn hai người thực lực cao chút đang đau khổ chèo trống.
Lương Quy Sơn cắn răng, trong lòng làm ra quyết định, lâu tức xoay người bỏ chạy.
Cùng hai kẻ kia đấu sớm muộn hắn cũng bị mài chết, không bằng chạy trốn, khả năng sống sẽ còn cao hơn.
Nhìn thấy bắn động tác, phía sau hai người kia không có kinh ngạc, ngược lại lóe lên ý cười.
Mà ở Lương Quy Sơn không chạy được bao xa, xung quanh không gian bất ngờ có màn ánh màu đỏ sáng lên, đem một vùng phong kín ngọn gió không lọt.
Lương Quy Sơn con ngươi co rụt, không nhịn được hô: -” Trận pháp. “
Nhưng hắn động tác cũng không có ngừng lại, vẫn lao nhanh về phía trước.
Khi đến gần trận pháp lồng ánh sáng, toàn thân lực lượng bộc phát, bên trên thân thương lôi điện gào thét, tiếp đến mũi thương đâm thẳng vào trận pháp.
Oành!
Tiếng nổ đinh tai vang lên, cả lồng ánh sáng rung động không thôi, nhưng cũng không bị phá vỡ.
Ngược lại, Lương Quy Sơn lại bị bắn ngược rơi xuống đất lảo đảo mấy bước.
Phia sau lúc này truyền đến tiếng cười lạnh của nam tử cầm đao: -” Hắc hắc! Muốn chạy, mơ mộng hão huyền. “
Lương Quy Sơn sắc mặt lúc này cực kỳ khó coi, xoay người nhìn xem Quỷ Cốt giáo hai người đang tiến lại, trong đáy mắt lóe lên bi phẫn cùng tức giận.
Hắn biết hôm nay trận chiến này là không thể tránh khỏi, phải liều mạng một phen.
Lương Quy Sơn thẹn quá hóa giận, ngửa mặt cười to nói: -” Rất tốt, ta muốn xem các ngươi có bản lĩnh gì đòi giết ra. “
Đang lúc hai bên chuẩn bị xông vào lần nữa chiến đấu, không gian bất bất ngờ truyền đến tiếng nổ tung, mà trận pháp theo đó rung động không ngừng, đồng thời có chút không ổn định lấp lóe như tùy thời có thể đổ sập.
Nhìn lại chỉ thấy bên ngoài trận pháp không biết từ lúc nào đứng một vị thanh niên cao lớn kinh người, gương mặt anh tuấn, làn da hơi ngăm, trong tay cầm trường đao, huyết quang lập lòe.
Cầm huyết nhận nam nam tử ánh mắt kinh nghi, lạnh giọng quát: -” Người nào? “
Thế nhưng đáp lại chỉ là sự lạnh lùng, thanh niên giờ phút này tiếp tục giơ đao bổ xuống.
Để Quỷ Cốt giáo đám người sợ hãi là, thanh niên này vị trí bổ đao cũng không phải bình thường, mà chính chỗ chôn trận pháp trận kỳ.
Trận pháp này mặc dù đạt tới tam giai nhưng cũng không tính cao minh, chủ yếu dùng vây khốn định nhân, phòng thủ bên ngoài tương đối yếu đuối, nếu như bị công kích vào điểm yếu vậy thì càng hỏng bét.
Theo đao thứ hai rơi xuống, cả toàn trận pháp rung động đã cực kỳ mãnh liệt, ánh sáng ảm đạm.
Đến đao thứ ba, thứ tư, thứ năm, cả tòa trận pháp dường như đã đến cực hạn, cuối cùng vỡ tan thành từng mảnh rơi xuống, lấm tấm huyết quang bay như mưa.