Chương 205: Hắc Vân Bồng
Trên trời trăng tròn treo cao, chiếu đến rừng cây một mảnh mở ảo.
Trần Huyền Cơ năm người đêm nay quyết định ở lại mật khố nghỉ ngơi, sáng ngày mai mới lên đường trở về.
Sau khi vơ vét xong hết đồ vật bên trong, đám người đi ra ngoài quảng trường.
Ngắm nhìn nơi đây các loại đồ vật chất thành đống, ai đấy trong lòng đều có tiếc nuối, hận không thể một lần lấy hết đi, nhưng lại hữu tâm vô lực.
Đồ vật thật sự nhiều lắm, một lần là lấy không hết được, trừ khi có yêu võ binh loại không gian trữ vật.
Xong biết đủ luôn vui, mật khố những vật giá trị nhất đều đã bị cầm tới tay, cũng coi như không uổng công đi một chuyến này.
Tuy nhiên cả đám cũng không có đơn giản bỏ qua, ở nơi đây lục lọi chút vật hữu ích.
Ai mà biết được bên ngoài còn sót đồ gì tốt hay không, cơ duyên chuyện này luôn luôn khó đoán.
Trần Huyền Cơ cũng là như vậy, ở trong quảng trường đi dạo, khi di ngang qua chỗ chồng chất các loại binh khí, áo giáp, đột nhiên bước chân dừng lại.
Lẫn trong đống đồ vật hỗn tạp, hắn phát hiện một cái chuôi đao lộ ra, hơn nữa còn không phải bình thường binh khí, là một kiện yêu võ binh.
Sở dĩ có thể khẳng định bởi phần cuối chuôi đao có khảm nạm một viên tinh hạch màu đỏ đen, lấp lóe hào quang.
Đưa tay nắm lấy chuôi đao, Trần Huyền Cơ vận lực rút ra.
Đến đây thân đao hình dáng cũng lộ rõ, là một thanh trường đao dài khoảng một mét hai, trong đó lưỡi đao dài tám mươi phân, mũi đao vát chéo nhọn, toàn thân màu đen tuyền, bên trên có trạm trổ phù văn.
Đặc biệt ở phần chuôi đao còn phát hiện khắc hai chữ Huyết Nộ, hiển nhiên là tên đao.
Trần Huyền Cơ hơi ước lượng, huyết nộ cầm ở trong tay tương đối nặng, có khoảng hai nghìn cân, so với hắc thiết đao còn nặng hơn, để hắn cầm đến thích tay vô cùng.
‘ Tới thật đúng lúc, vừa vặn đang không biết tìm đâu vũ khí vừa tay. ‘
Trần Huyền Cơ thích ý thầm nghĩ, đáng tiếc phẩm cấp có chút thấp.
Nhất giai yêu võ binh cũng không tính nổi bật, chỉ có thể ở Ngưng Nguyên cảnh bên trong miễn cưỡng sử dụng.
Nhưng như vậy với Trần Huyền Cơ hiện tại cũng đã đủ dùng, đợi hắn đột phá Đan Thai cảnh còn rất lâu, đến lúc đó lại tìm binh khí mới cũng không muộn.
Đem huyết nộ thu lại, Trần Huyền Cơ lại tiếp tục đi dạo, thế nhưng lần này đi mấy vòng cũng không tìm thêm được vật gì vừa mắt.
Lại nhìn sang những người khác, ai đấy ít nhiều đều có thu hoạch, nhất giai yêu võ binh bị tìm ra mấy kiện.
Đến đây Trần Huyền Cơ liền ngừng lại, tìm một góc ngồi xuống.
Lấy ra huyết nộ, Trần Huyền Cơ đầu tiên là hơi ngắm nghía, sau đó để lên hai đầu gối, cắn ra ngón tay nhỏ máu, không chút do dự tiến hành nhận chủ.
Màu tươi vừa nhỏ lên thân đao, tựa như nước nhỏ vào đất khô cằn, nháy mắt biến mất.
Tiếp sau một khắc huyết nộ vậy mà khẽ run nhè nhẹ tựa như hưng phấn, rồi đột nhiên phóng ra một cỗ hồng quang chiếu sáng xung quanh, nhưng qua mấy hơi liền thu liễm, trở về bình thường.
Cùng lúc Trần Huyền Cơ đột nhiên cảm giác được mình đối với huyết nộ sinh ra mối liên hệ khó tả, đồng thời hiểu rõ ràng năng lực của nó.
Huyết nộ năng lực giống như tên của nó, lấy thôn phệ chủ nhân huyết khí đến gia tăng uy năng, cung cấp huyết khi càng nhiều huyết nộ uy lực càng mạnh, càng sắc bén, tựa như là ma đao.
‘ Năng lực này có chút hại mình hại người nha. ‘
Trần Huyền Cơ âm thầm nghĩ, xong cũng hưng phấn.
Điều này đại biểu huyết nộ uy năng gần như không có cực hạn, chỉ cần chủ nhân huyết khí đủ nhiều.
Riêng nói về huyết khí, Trần Huyền Cơ vô cùng tự tin, cùng cảnh giới khó có người vượt qua.
Bởi vì có nhiều người ở đây nên Trần Huyền Cơ cũng không có nếm thử uy năng của nó, lúc này cất sang một bên lấy ra cái kia tam giai yêu võ binh áo choàng.
Kiện yêu võ binh này hắn vẫn cất ở trong người, chưa có thời gian nhận chủ.
Nhìn qua kiện yêu võ binh này có chút đơn bạc, không có mũ, cổ áo có hoa văn màu trắng nối liền ba viên tinh hạch màu đen xám, còn lại thân áo một màu đen tuyền, sờ vào truyền đến cảm giác mát lạnh, mềm mại, không biết làm từ chất liệu gì.
Xong khẳng định là bất phàm, tam giai yêu võ binh không phải nói chơi.
Đặt áo choàng lên đầu gối, Trần Huyền Cơ lập tức nếm thử nhận chủ, quy trình vẫn như cũ đơn giản, dù sao cũng là vật vô chủ.
Theo máu tươi nhỏ lên, áo choàng ô quang lấp lóe, một cỗ vô hình liên hệ sinh ra để Trần Huyền Cơ đối với nó toàn bộ năng lực hiểu rõ.
Áo choàng tên gọi Hắc Vân Bồng, năng lực chính là khống chế hắc phong.
Đầu tiên là về công phạt, Hắc Vân Bồng có thể ngưng tụ phong nhận sắc bén công kích, gia tăng yêu võ giả tốc độ, hơn nữa trợ giúp mượn gió phi hành.
Tiếp đến phòng thủ, Hắc Vân Bồng cơ bản thủy hỏa bất xâm, bình thường binh khí khó mà tổn hại, đặc biệt còn có thể phóng xuất ô quang ở quanh thân dùng đến phòng thủ, cũng tính công thủ toàn diện.
Xong thêm một năng lực để Trần Huyền Cơ càng thêm kinh ngạc, đó là có thể tránh dò xét, che dấu khí tức.
Để công tâm mà nói, Hắc Vân bồng cũng không tính là đỉnh cấp tam giai yêu võ binh, nhưng cũng không kém quá nhiều, có thể xếp vào cao đẳng.
Xong Trần Huyền Cơ đã rất hài lòng, nó năng lực cơ hồ bổ khuyết hắn rất nhiều chỗ yếu kém.
Đặc biệt là phi hành phương diện, không chỉ để Trần Huyền Cơ không cần sợ không chiến, mà còn gia tăng hắn khả năng bảo mệnh, chạy được càng thêm nhanh.
‘ Chuyến đi này không sai, ta được lợi rất lớn. ‘
Trần Huyền Cơ trong lòng vui vẻ thầm nghĩ.
Liếc mắt nhìn về phía xa xa Ngô Phục, chuyến này được lợi nhiều nhất tự nhiên là đối phương.
Một kiện tứ giai yêu võ binh quả thật bù được không biết bao nhiêu tài bảo, hơn nữa còn để chiến lực tăng vọt.
‘ Một trận này đối phương chuẩn bị được rất kỹ càng, xem ra là mưu đồ đã lâu. ‘
Từ mật khố vị trí, phương pháp vào trong cho tới từng cái quan ải cơ hồ đều ở trong bàn tay của Ngô Phục, nhất là một trận chiến cuối cùng, cơ hồ trực chỉ khắc chế con kia tứ giai cương thi.
Nếu như nói đối phương không mưu đồ từ trước, đánh chết Trần Huyền Cơ cũng không tin.
Mà sau chuyện này, Trần Huyền Cơ đối với Ngô Phục càng thêm kiêng kị, kẻ này tâm tư âm trầm, thủ đoạn nhiều, tốt nhất không nên làm địch nhân.
Lại nói từ trước mắt đến xem, Trần Huyền Cơ tự nhận là đánh không lại Ngô Phục, tuy nhiên đối phương nếu muốn chém giết hắn cũng không dễ dàng, bảo mệnh vẫn có thể.
Quét mắt nhìn những người khác, lúc này cơ bản đều đang ngồi khoanh chân tranh thủ trị thương thể cùng khôi phục yêu nguyên.
Đêm ngắn ngủi, Trần Huyền Cơ cũng không lãng phí, đồng dạng nhắm mắt khôi phục.
Bên trong mật khố cũng không có yêu quỷ tiến vào, một đêm trôi qua rất yên bình.
Sáng sớm không khí trong lành, rừng núi động vật hoang dã náo động, trên những cành cây chim hót líu lo.
Cùng lúc từ trong mật khố, Trần Huyền Cơ năm người đi ra, ai đấy trên lưng đều đeo theo bao lớn bao nhỏ, cất chứa cũng là chuyến này thu hoạch.
Trần Huyền Cơ cũng đã đổi lại y phục, một bộ khá thường thấy màu xanh vải lụa, nhưng cũng không có mặc Hắc Vân Bồng, hắn sợ đi ở trên đường rất dễ bị người chú ý.
Những người khác cũng là như vậy, nhị giai yêu võ bình đều đem bao bọc kỹ càng.
Từ trên núi đi xuống, sau khi đến chân núi Ngô Phục đột nhiên dừng chân, xoay người chắp tay nói: -” Các vị thong thả trở về, ta trên người còn có việc, không tiện cùng các vị chung đường. “
Nghe được lời này, phía sau đám người trong lòng thoáng chốc kinh ngạc.
Trần Huyền Cơ thì hai mắt hơi híp, âm thầm suy đoán Ngô Phục ý đồ, hắn không tin đối phương có việc cái gì.
Chẳng lẽ là trên người có trọng bảo, sợ hãi trở về bị chú ý?
Khả năng này rất lớn, dù sao cũng là tứ giai yêu võ binh, đây thế nhưng Đan Thai cảnh, Hợp thể cảnh nhìn đều đỏ mắt đồ vật, thất phu tội, hoài bích kỳ tội.
Những người khác tâm tư cũng nhạy bén, tự nhiên ý thức được chuyện này, nhất thời không người lên tiếng.
Ngô Phục vốn không có ý nhiều lời, nói tiếng này chẳng qua là khách khí.
Thế nhưng trước khi đi, Ngô Phục lại bất ngờ nhìn về Trần Huyền Cơ đầy thâm ý bỏ lại một câu: -” Thiên biến động, yêu tà loạn vũ, chim bay về phương nam tránh nạn. “
Nói xong, Ngô Phục liền xoay người rời đi, thoáng chốc đã biến mất trước mắt tất cả mọi người.
Đến đây tại chỗ chỉ còn lại bốn người, tất cả đồng loạt đưa ánh mắt nhìn nhau.
Qua thoáng chốc, Trịnh Xảo là người đầu tiên lên tiếng nói: -” Tiếp đến các vị tính như thế nào? “
Trong bốn người Mạc Lĩnh thực lực thấp nhất, hiện tại còn có thương thế trong người, nếu như tách ra hắn sẽ cực kỳ nguy hiểm, cho nên lập tức nối tiếp nói: -” Ta thấy tất cả chúng ta nên là bão đoàn sưởi ấm, như vậy đoạn đường sẽ càng thêm an toàn. “
Bên cạnh Trần Quân tâm tư cũng gần như vậy, lên tiếng phụ họa: -” Mạc Lĩnh huynh nói rất đúng, thời điểm này càng không nên tách ra, đoạn đường cón rất dài. “
Đối với hai người lời nói, Trịnh Xảo dường như không để ý quá nhiều, ánh mắt chủ yếu đặt ở trên người Trần Huyền Cơ.
Ngoại trừ Ngô Phụ, người tiếp theo để Trịnh Xảo kiêng kị chính là Trần Huyền Cơ, câu này chủ yếu là muốn thăm dò Trần Huyền Cơ ý nghĩ.
Trần Huyền Cơ đang ở suy nghĩ Ngô Phục câu nói kia, lúc này ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng thản nhiên nói: -” Ta trong người cũng là có việc, không thể bồi tiếp các vị. “
Dứt lời không để đám người đáp lại, Tần Huyền Cơ đã chọn một phương hướng khác rời đi.
Gặp đây Mạc Lĩnh cùng Trần Quân sắc mặt khó coi, chỉ có thể nhìn về phía Trịnh Xảo.
Trái ngược với hai người, Trịnh Xảo trong lòng lại thả lỏng một hơi, tuy nhiên ngoài mặt vẫn duy trì ý cười, nói: -” Ta không có hai vị kia bản lĩnh, hơn nữa trên người vẫn còn có thương thế, cũng không muốn tách ra hành động, tốt nhất ba người chúng ta vẫn là bão đoàn sẽ càng thêm đảm bảo. “
Ở một bên, Trần Quân cùng Mạc Lĩnh rối rít gật đầu cho là phải.
Xong cả ba cũng không nán lại đây quá lâu, chọn lấy phương hướng cũ, đồng loạt rất nhanh rời đi.
Thế nhưng ở khoảnh khắc quay đầu trong thoáng chốc, Trịnh Xảo trên mặt ý cười bỗng nhiên thu liễm, ánh mắt có dị sắc lóe lên.