Chương 204: Chiến Lợi Phẩm
Trong điện đá, khắp nơi một mảnh bừa bộn.
Nền đá bị vày vò vỡ nát lỗ chỗ, to to nhỏ nhỏ không đều, tựa như mới trải qua một trận đánh bom.
Mà ở trung tâm xanh, đỏ, đen ba màu hỏa độc chưa hoàn toàn tản, loáng thoáng còn thấy được một bộ thi thể đang bốc cháy hừng hực.
Lại nhìn về xung quanh, Trần Huyền Cơ năm người phân biệt ngồi năm góc khác nhau tranh thủ khôi phục thương thế cùng yêu nguyên, không ai nói một lời.
Thời gian không biết trôi qua bao lâu, Ngô Phục là người đầu tiên đứng dậy.
Để mà nói Ngô Phục ở đấy thương thế ít nhất, chủ yếu là tiêu hao yêu nguyên, trải qua một lát khôi phục cơ bản đã ổn định.
Ngô Phục đưa mắt nhìn về phía thi thể đang bốc cháy hừng hực, trên mặt khó giấu được ý mừng.
Nơi đó có một thanh trường kiếm nằm yên trên mặt đất, lưỡi kiếm quang mang lưu chuyển, chính là tóc đỏ cương thi sử dụng Hỏa Hoàng kiếm.
Tuy nhiên Ngô Phục cũng không có vội đi động, vẫn đứng bất động tại chỗ.
Hắn lúc này đưa ánh mắt về phương hướng khác, vừa vặn cùng Trần Huyền Cơ ánh mắt chạm nhau.
Ngô Phục sắc mặt đầy thiện ý, nở nụ cười nói: -” Huyền Cơ huynh tỉnh rồi hả, thương thế đã ổn chứ, nếu chưa thì ta nơi đây còn có một viên tam giai chữa thương đan không tệ, Huyền Cơ huynh cầm lấy thoải mái sử dụng. “
Miệng nói là vậy nhưng Ngô Phục đáy lòng lại là một mảnh kinh ngạc, hắn chú ý tới Trần Huyền Cơ trên ngực vết thương đã kết vảy, liền lạc chắc chắn, giống như đã dưỡng tốt một đoạn thời gian dài.
Tốc độ khôi phục này không khỏi quá nhanh, không phải Ngưng Nguyên cảnh nên có.
Đáp lại Ngô Phục suy nghĩ, trong đầu một giọng nói già nua vang lên:
‘ Tiểu tử này không đơn giản, theo lão phu thấy đây cũng không phải sử dụng cao giai đan dược tác dụng, mà là tự thân chữa lành, hẳn là sở hữu một loại thể chất đặc thù nào đó. ‘
‘ Ý Mạc lão là hắn xuất thân bất phàm, trong nhà có tổ tiên đã từng lĩnh ngộ pháp tắc? ‘
‘ Cũng không hẳn như vậy, thể chất đặc thù không riêng tổ tiên lĩnh ngộ pháp tắc di truyền lại, cũng có thể mượn dùng linh vật phía sau hình thành hoặc trời sinh đã có, tuy nhiên khả năng rất nhỏ. ‘
Ngô Phục thoáng lâm vào khiếp sợ, cảm thấy có chút khó tin.
Trước mắt hắn thiên về trường hợp thứ hai hơn, Trần Huyền Cơ hẳn là đạt được một loại linh vật nào đó.
Dù là vậy cũng đủ thấy đối phương vận khí nghịch thiên, phải biết linh vật có thể trợ giúp hình thành thể chất đặc thù hiếm thấy đến cực điểm, không phải người thường có thể chạm tới.
Trong lúc Ngô Phục suy nghĩ, Trần Huyền Cơ từ dưới đất đứng dậy, cảm nhận trên người thương thế đã khôi phục tám phần, yêu nguyên cũng có năm, sáu phần mới mỉm cười nói:
-” Cảm ơn Ngô Phục huynh ý tốt, thương thế của ta cũng đã coi như tạm ổn, phục dụng tam giai đan được cũng là lãng phí. “
Ngô Phục nghiêm mặt, lắc đầu khẽ nói: -” Như thế nào là lãng phí, lần này chém giết tứ giai cương thi Huyền Cơ huynh sử xuất tận lực, ta đều thấy ở trong mắt. “
Trần Huyền Cơ cười một tiếng, có chút tự giễu nói: -” Chẳng qua là ra chút sức lực mọn, làm sao có thể so sánh với Ngô Phục huynh. “
Cứ như vậy cả hai lại một trận người đưa ta đẩy, tâng bốc lẫn nhau.
Theo thời gian Trịnh Xảo, Trần Quân, Mạc Lĩnh đám người cũng lần lượt tỉnh lại, sắc mặt đã tốt hơn trước.
Tuy nhiên thương thế vẫn còn rất nặng, thời gian ngắn như vậy tự nhiên không đủ bọn hắn khôi phục tốt đi đâu, miễn cưỡng có sức phòng thủ.
Thế nhưng mỗi người trên mặt lại không có mệt mỏi, ngược lại lộ ra hưng phấn.
Đã giải quyết xong đầu kia tứ giai cương thi, hiện tại tự nhiên là đến phần quan trọng nhất, phân chia bảo vật.
Xa xa trên đài cao, năm cái kệ đá vẫn đứng vững, tuy nhiên đã thiếu đi một kiện yêu võ binh.
Đối với kiện rìu đỏ yêu võ binh kia bị tóc đỏ cương thi một kiếm đi chém nát, tất cả đau lòng không thôi, xong cũng không thể làm gì khác.
Hiện tại còn lại bốn kiện, không, phải nói là năm kiện, tính cả tóc đỏ cương thi trường kiếm vừa đủ năm người phân chia. Tuy nhiên yêu võ binh cấp bậc không đồng đều, hiện tại phân chia như thế nào mới là vấn đề.
Ngô Phục vẫn như củ mặt mang ý cười, quét mắt nhìn đám người nói: -” Nơi đây tổng có sáu kiệm yêu võ binh, các vị nói xem nên phân chia như thế nào cho hợp lý. “
Ở đây mỗi người trong lòng đều có ý nghĩ riêng, nếu như được chọn, tự nhiên là cấp bậc càng cao càng tốt.
Thế nhưng nếu làm như vậy, sau đó tự nhiên khó tránh khỏi một trận đổ máu.
Im lặng một hồi, Trịnh Xảo lúc này đột nhiên đứng ra cười nói: -” Để không làm mất hòa khí, theo ta thấy nên lấy cống hiến đến phân chia, các vị thấy như thế nào? “
Lời này là gì mọi người tự nhiên hiểu, xong cũng không ai phản đối.
Trần Huyền Cơ liếc mắt nhìn xem Ngô Phục, thấy đối phương trên mặt ý cười càng đậm, trong lòng một trận tính toán.
Nếu xét về cống hiến, tự nhiên là Ngô Phục nhiều nhất, điều này không thể phủ nhận, đối phương không chỉ cung cấp mật khố vị trí mà còn xuất lực quan trọng nhất chém giết tứ giai cương thi.
Lại nhìn về phía xa xa trường kiếm, Trần Huyền Cơ trông mà đã thèm, thế nhưng lại đành thở dài.
Ngô Phục người này không chỉ thực lực cao, thủ đoạn lại nhiều, đặc biệt là kiện kia tam giai yêu võ binh tỏa yêu kính, để hắn kiêng kị không thôi.
Hiện tại nếu đứng ra tranh vật này nhất định sẽ cùng đối phương xung đột, mà hắn cũng không có nắm chắc đánh thắng.
Hơn nữa đối phương thủ đoạn nhiều, ai còn biết ẩn dấu cái gì.
Đi qua một lát, Trịnh Xảo lại lần nữa lên tiếng nói: -” Đã mọi người không phản đối, vậy thì cứ như vậy tiến hành phân chia, ở đây Ngô Phục huynh công lao nhiều nhất, mời chọn trước. “
Nói đến đây, Trịnh Xảo cười nhìn Ngô Phục nhưng trong lòng lại là một mảnh kiêng kị.
Ngô Phục gương mặt biểu lộ làm ra kinh ngạc, lắc đầu nói: -” Ta thật sự không dám nhận công lao nhiều nhất, phải là Huyền Cơ huynh mới đúng. “
Nghe vậy Trần Huyền Cơ trong lòng cười lạnh, đối phương đây là muốn diễn một trần trò mèo, lập tức ngắt lời: -” Công lao của Ngô Phục huynh mọi người ở đây đều đã công nhận, không cần từ chối thêm. “
Hắn vừa dứt lời, những người khác giờ phút này cũng tham gia phụ họa.
Trong đó Trần Quân cùng Mạc Lĩnh lòng một mảnh đắng chát, nhưng bên ngoài vẫn phải làm ra tươi cười.
Cái chó gì cống hiến, đây rõ ràng là xem ai nắm đấm to hơn.
Trải qua một trận chiến này, người nào lực thực cao thấp đều đã rõ ràng, không cần phải bàn cãi thêm.
Ở mọi người đề bạt, Ngô Phục lúc này mới ái ngại nói: -” Vậy thì cung kính không bằng tuân lệnh. “
Nói đoạn, Ngô Phục tiến về phía hỏa độc, từ trong tay cương thi đã cháy chỉ còn xương cốt lấy ra Hỏa Hoàng kiếm, một trận khoái ý ở đáy lòng dâng lên.
Tứ giai yêu võ binh, cuối cùng cũng đến tay.
Xong Ngô Phục bề ngoài vẫn làm ra bình tĩnh, đem kiếm thu lại nhìn Trần Huyền Cơ nói: -” Huyền Cơ huynh, mời. “
Trần Huyền Cơ tự nhiên không có nhiều lời, ánh mắt khóa chặt đài cao.
Nơi đấy bốn kiện yêu võ binh nằm bất động, quang mang lập lòe, có chút lóa mắt.
Hơi liếc một vòng, Trần Huyền Cơ ánh mắt dừng ở trên cái áo choàng màu đen cùng quả cầu màu tím, đều là tam giai yêu võ binh.
‘ Đáng tiếc nếu không nhận chủ thì không biết được yêu võ binh ảo diệu. ‘
Trần Huyền Cơ thở dài trong lòng.
Hiện tại đến xem chỉ có thể dựa vào cảm tính đến lựa chọn, mà Trần Huyền lại rất tin tưởng cảm tính của mình.
Đắn đo một hồi, cuối cùng hắn lựa chọn cái áo choàng màu đen.
Mà tiếp đến Trịnh Xảo tự nhiên lấy đi quả cầu màu tím, tam giai yêu võ binh chỉ còn lại kiện này, còn đâu đều là nhị giai.
Rất nhanh thương bạc cùng thanh kiếm mau xanh lần lượt bị Trần Quân cùng Mạc Lĩnh lấy đi, đến đấy đám người ánh mắt lại rơi về bốn cái rương.
Đầu tiên là rương chứa tinh nguyên, được chia đều thành năm phần, mỗi người một phần.
Tiếp đến cái rương thứ hai, bên trong chất đầy các loại bình lọ, hộp gỗ, mở ra liền thấy được các loại đan dược, linh thảo, thế nhưng dường như để thời có chút quá lâu, đa phần đã bị xói mòn dược tính, dùng không được.
Còn lại thì không đoán được tác dụng, đám người cũng chỉ có thể tùy tiện phân chia, lấy trước nghiên cứu sau.
Chuyển sang cái rương thứ ba, đến đây đám đám người hưng phấn hơn nhiều.
Bên trong chứa đều là các loại võ kỹ, hơn nữa còn rất nguyên vẹn, đáng tiếc duy nhất là không có cấp cao công pháp, chỉ có tam giai đổ xuống, đối với đã là Ngưng Nguyên đám người có chút gân gà.
Bởi vì không có không gian loại bảo vật, đồ vật có thể mang đi giới hạn, cho nên đám người lần này đều lựa chọn tỉ mỉ, không có lấy hết.
Trần Huyền Cơ cũng là chuyên chú, hắn hiện tại khuyết thiếu nhất chính là cao minh võ kỹ.
Ở hắn lựa chọn một hồi, cuối cùng lấy được bốn quyển phân biệt là Tật Lôi đao pháp, Du Ngư bộ, Huyết Sát Chưởng cùng khiếu huyệt bí tàng.
Đến cuối cùng cái rương, bên trong chứa các loại tài liệu trân quý.
Trần Huyền Cơ không phải luyện khí sư, kiến thức cũng không tính rộng, chỉ nhận ra trong đó được mấy loại.
Đột nhiên Trần Huyền Cơ ánh mắt rơi vào một cái đồ vật, là một cây bút.
Bút này dãi cỡ một gang tay, thân bút màu nâu xám cổ phác, bên trên trạm trổ đủ các loại tinh tế phù văn, đầu bút phần lông không biết làm từ nguyên liệu gì, tuyết trắng ưu mỹ cực kỳ thích mắt.
‘ Nơi này vậy mà có cả phù bút, hơn nữa cấp bậc còn không thấp. ‘
Đưa tay cầm lên, Trần Huyền Cơ quan sát tỉ mỉ, tiếp đến liền nếm thử truyền vào yêu nguyên.
Chỉ một lát, Trần Huyền Cơ ánh mắt sáng lên, trong lòng vui mừng.
Cái này phù bút cấp bậc cao vượt quá tưởng tượng, nếu như dùng vẽ phù lục sợ rằng sẽ không nhỏ tăng phúc.
Vào lúc này, Trần Huyền Cơ bên tai bất ngờ vang lên tiếng của Ngô Phục: -” Huyền Cơ huynh là phù sư? “
Trần Huyền Cơ quay đầu nhìn lại, sắc mặt bình tĩnh đáp: -” Cũng không có, chẳng qua là đối với phù đạo con con đường này có chút hứng thú mà thôi. “
Ngô Phục biểu lộ như là hiểu ra, thần sắc như thường nói: -” Phù đạo con đường tương lai rất rộng, chúc Huyền Cơ huynh có thể trở thành đại phù sư, đến lúc đó đừng có quên ta. “
Tiếp đến cả hai cũng không nói thêm nhiều, phần mình lựa chọn đồ vật.