Chương 177: Genta, xuất kích!
Tình cờ tại chỗ này gặp được Kochou Shinobu, Qiu tiện thể hỏi về hiện trạng các Shinkenger.
“Tôi không biết rõ lắm, đa số đều từ đôi lời trò chuyện với tiểu thư Kaoru mà biết được.” Kochou Shinobu chống cằm nghĩ nghĩ nói.
“Tiểu thư Mako đã lên máy bay bay tới Hawaii đoàn tụ với cha mẹ.
Kotoha trở về quê nhà vừa học vừa chăm lo cho gia đình, nhà Shiba cũng phái chuyên gia điều dưỡng đi theo chăm sóc cho chị của cô.
Ryunosuke trở về đoàn kịch Kabuki tiếp tục theo đuổi phát triển con đường nghệ thuật.
Chiaki thì tiếp tục việc học của mình.”
Nghe đến đây Qiu khóe miệng hơi chút giật giật, những người khác không có việc gì, thế nhưng việc Chiaki về trường học làm sao có cảm giác vừa kì quái lại hiển nhiên.
Đây là ‘Sau khi cứu thế, tôi trở về làm học sinh cấp 3’ hay ‘Kiếm đạo cao thủ tại trường học’ sao?
Quả thật là thần kỳ!
Qiu cảm thấy đời học sinh cấp 3 của Chiaki có thể sẽ rất đặc sắc.
“À đúng rồi, còn Takeru thì sao?”
Kochou Shinobu thấy Qiu từ sắc mặt biến đổi hồi thần trở lại mới thu hồi hiếu kì tiếp tục nói:
“Từ khi Viêm Trụ Rengoku Kyoujurou được sự giúp đỡ của tiểu thư Kaoru ở thế giới bên kia mở một đạo trường dạy kiếm đạo sau, thiếu chủ nhà Shiba đều thường xuyên đến đạo trường cùng Viêm Trụ luận bàn.
À đúng, còn có Giyuu và Hà Trụ Tokitou Muichirou cũng thường xuyên đến đạo trường giúp đỡ, thiếu chủ nhà Shiba đôi khi cũng cùng bọn họ giao thủ.
Tôi cảm giác anh ta đến đạo trường dường như không phải để đề thăng kiếm đạo, mà là như đang trốn tránh điều gì.”
Còn ai vào đây nữa, chắc chắn là Kusakabe Hikoma.
Việc Viêm Trụ được phú bà bao nuôi nhưng vẫn muốn có sự nghiệp của mình Qiu không biết, thế nhưng việc Takeru tránh mặt Hikoma Qiu là biết.
Ai bảo lúc trước Shiba Kaoru bị Tanba tấp nập an bài đi tham dự tiệc xã giao, Shiba Takeru lại ở một bên cười, còn chúc phúc Shiba Kaoru sớm tìm được người như ý.
Chưa cười được bao lâu chớp mắt quay đầu lại đã thấy Shiba Kaoru và Rengoku Kyoujurou tay trong tay.
Lần này, đến lượt Shiba Kaoru cười, lại cười tươi như hoa.
“Còn Genta? Tôi nhớ đến lần trước cậu ta quyết định đi khắp đất nước giao lưu kỹ thuật làm sushi, không biết bây giờ ra sao rồi?”
Kochou Shinobu nhìn Qiu sắc mặt biến lại biến, đang tự hỏi mặt Qiu làm sao không phải là biểu đồ tròn lại nghe được Qiu hỏi chuyện của Genta.
“Tôi còn thật là biết chuyện này.” Kochou Shinobu gật đầu nói tiếp:
“Mấy ngày trước chúa công có gửi thư về thăm hỏi còn có vài phần quà lưu niệm cho mọi người, tôi cũng là được Aoi gửi thư thông báo mới biết được chuyện này.
Trong thư có đề cập đến chúa công trong lúc đang đi dạo ở một thị trấn nhỏ ở phía nam tình cờ thấy được chiếc xe Sushi Gold đậu ở trước mặt một quán cơm mộc mạc.
Đẩy cửa đi vào quả nhiên liền thấy Genta đang ở giữa quán cùng một người khác thi nhau làm sushi, xung quanh còn vây lại một vòng thực khách, rất là náo nhiệt.”
“Vậy ai là người thắng?” Qiu đầy tò mò hỏi.
“Trong thư nói là Genta thua, đấu 5 món, thua 3 thắng 2.”
“Ra là vậy sao.” Qiu như có điều suy nghĩ, nói:
“Genta có thể thắng 2 lần cũng đầy đủ ghê gớm rồi, phải biết, giám khảo đều là người địa phương, mỗi vùng miền đều có thói quen và khẩu vị khác nhau, cộng thêm đầu bếp cũng là người địa phương, Genta có thể trong tình huống như thế làm ra hai món sushi vượt mặt đối phương chính là minh chứng.”
“Có lẽ là như vậy, đáng tiếc lúc chúa công đi vào đã là ván cuối cùng, không thể thưởng thức được hương vị như thế nào.
Thế nhưng lúc sau Genta lại làm một nồi cơm cà ri đi ra chiêu đãi tất cả mọi người.
Tiếp đó hai ngày Genta đều ở tại cái quán kia học tập giao lưu chúa công và gia đình đều náng lại thị trấn hai ngày để đến ăn cơm cà ri đây.
Chúa công nói nó rất ngon khen không dưới 200 chữ, cũng không biết hương vị ra sao.”
Ừng ực.
Nhìn xem Kochou Shinobu vừa nói vừa chẹp chẹp miệng Qiu cũng chỉ có thể âm thầm nuốt nước miếng, làm sao mình lại quên chuyện này đây?
Thật là thất sách!
Lúc trước kéo Genta đi ra đàm đạo đáng lẽ phải tìm cơ hội để cậu ta làm một bữa ăn khuya mới đúng!
Thôi được rồi, bây giờ đi tìm cậu ta cũng không muộn, đến lúc đó lại gọi thầy Ando đến ăn chung.
Hỏi thăm Kochou Shinobu vị trí cụ thể của thị trấn, Qiu liền mở cổng không gian gọi ra vài cỗ TS4 bay đi tìm Genta, còn bản thân thành thành thật thật trở về trụ sở của bản thân ở làng thợ rèn tiếp tục công việc gian dở.
Khụ khụ, ở đây phải đính chính một chút, Qiu đi tìm Genta không phải chỉ là để ăn cơm cà ri việc đơn giản như vậy.
Mà là muốn giúp đỡ một chút Udonna tìm kiếm Koragg, dù sao một cái vai diễn quan trọng thế mà mấy tuần liền không có tin tức gì chắc chắn là có vấn đề.
Đoán chừng là phải dùng phương pháp đặc biệt, nghĩ đến tác dụng kì quái của chiếc xe sushi kia, có lẽ sẽ có tác dụng thì sao?
Nếu không được cũng chẳng có gì, chỉ là đi nước Mỹ truyền bá ẩm thực mà thôi, tin tưởng Genta sẽ rất hăng hái.
Genta, xuất kích!
…
Vương quốc Ozo, vương đô, tại một trang viên nhỏ.
Cốc cốc cốc!
“Tiểu thư Ernessa, ngài đã chuẩn bị xong chưa?”
“Chuẩn bị? Chuẩn bị cái gì?” Ernessa vừa từ chỗ của Kochou Shinobu trở về, vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, có chút lơ ngơ đối bên ngoài cửa hỏi.
“Tiểu thư đã quên rồi sao, ngày hôm nay ngài phải theo bá tước đi quan sát cuộc thi nhập học của học viện hoàng gia.”
“À đúng rồi, là có chuyện này.” Ernessa gãi đầu một cái, đối với cô cái ước định này đã là hơn một tuần trước, bây giờ chỉ có thể nhờ người hầu giúp một tay có lẽ mới kịp.
“Malyet, cô đi vào giúp ta chọn đồ với, ta phải sửa soạn một cái mới được.”
Ernessa hô một câu liền nhanh chóng chạy vào phòng tắm, bởi vì bị Lavis phát giác, thế nên trên người cô vẫn còn mang theo phụ trọng trên thân, cả người cũng là mồ hôi mồ kê.
“Chào mẹ buổi sáng tốt lành.”
Một phen lay hoay sau Ernessa cuối cùng cũng là kịp thời chuẩn bị xong chạy đến bàn ăn ngồi xuống.
“Ừ, lần sau cũng không cần hấp tấp như vậy, mặc dù cuộc thi bắt đầu lúc bảy giờ sáng, thế nhưng chúng ta là quý tộc, có thể ngồi xe ngựa chạy một mạch vào sân, không cần lo lắng chen chúc với các thí sinh chờ đợi bên ngoài.”
Lavis gật gật đầu vừa thong dong nói vừa ra hiệu Ernessa cầm dao nĩa lên dùng bữa.
“Vâng ạ.” Ernessa ngoan ngoãn đáp. “Thế nhưng chỉ là cuộc thi chạy 3000 mét và kiểm tra ma lực thôi mà, chúng ta có cần nhất thiết phải đi xem không?”
“Không phải là như thế.” Bá tước Lavis lắc đầu nói, mục đích chính của lần này không phải là để xem thi đấu giải trí hay gặp mặt, giao lưu với những quý tộc khác.
Mà là trước giờ tìm kiếm bình dân có tài năng để thu nạp, bồi dưỡng làm lớn mạnh gia tộc.”
“A?! Vậy chẳng phải chúng ta còn phải cạnh tranh với những người khác sao?” Ernessa mở to hai mắt chớp chớp nói.
“Đúng cũng không đúng.” Lavis cười nói.
Là sao?
Nhìn ra trên mặt con gái vẻ nghi hoặc, Lavis mới cười cười nói tiếp:
“Thành tích ở cuộc thi đầu vào chỉ là một nhân tố lựa chọn mà thôi, còn có tính cách, hành động, tài năng và cả danh tiếng nữa, những thứ này con có thể từ từ quan sát trong quá trình học tập tại trường, không nhất thiết phải lựa chọn ngay.”
“Thế nhưng trong trường nhiều người như vậy, làm sao có thể biết được phải quan sát ai đây?” Ernessa chống cằm, như có điều suy nghĩ, hỏi.