Chương 99: Vị Thế Đại Nam.
Xuyên Về Thời Tự Đức.
Tác giả: Lưu Huỳnh Phát.
Đến năm 1870, Đại Nam đã bước vào một thời kỳ thịnh vượng mới. Sau bao năm gian khó, đất nước đã vượt qua những thử thách, khó khăn để vươn lên mạnh mẽ, không chỉ về mặt kinh tế và quân sự, mà còn trong văn hóa và quan hệ quốc tế. Đại Nam giờ đây không còn là một quốc gia đơn độc giữa những biến động mà đã trở thành một cường quốc nổi bật trong khu vực Đông Nam Á. Đây là thành quả của những quyết định chiến lược mà Nguyễn Hải đã đưa ra, những quyết định mà cậu tin rằng sẽ mang lại sự ổn định và thịnh vượng lâu dài cho đất nước.
Nguyễn Hải hiểu rằng sự phát triển của đất nước không thể tách rời khỏi sự đổi mới và tiến bộ. Cậu đã nhận thức rõ rằng Đại Nam muốn mạnh mẽ không chỉ dựa vào lực lượng quân sự hùng mạnh mà còn phải có một nền kinh tế tự chủ, không phụ thuộc vào các quốc gia phương Tây. Cậu bắt đầu nhấn mạnh về sự quan trọng của công nghiệp hóa, hiện đại hóa nền kinh tế Đại Nam. Cậu đã dành nhiều thời gian cùng các bộ trưởng và các lãnh đạo doanh nghiệp để trao đổi về chiến lược này.
Một buổi sáng nọ, khi cả hội đồng đang ngồi quanh bàn thảo luận về chiến lược phát triển dài hạn, Nguyễn Hải lên tiếng. Giọng nói của cậu mạnh mẽ và đầy tự tin, như một lời thuyết phục, đầy nhiệt huyết và quyết đoán:
– Chúng ta đã trải qua những ngày tháng khó khăn, nhưng giờ là lúc phải nghĩ đến tương lai. Công nghiệp hóa là con đường duy nhất giúp Đại Nam vươn lên mạnh mẽ. Chúng ta không thể để mình bị lệ thuộc vào những quốc gia phương Tây mãi. Cần phải có các nhà máy sản xuất, các xưởng cơ khí, và hệ thống giao thông hiện đại để nối liền đất nước với các khu vực khác, không chỉ trong Đông Dương mà còn ra thế giới. Đây chính là bước đi chiến lược để đất nước của chúng ta thật sự đứng vững, không chỉ về quân sự mà còn về mặt kinh tế.
Những lời của cậu khiến cả hội đồng ngồi im lặng lắng nghe. Mỗi người đều cảm nhận được sức mạnh trong lời nói của Nguyễn Hải, những suy nghĩ thấu đáo và sâu sắc mà cậu đã chia sẻ. Không ai có thể phủ nhận tầm nhìn xa rộng của cậu. Không chỉ dừng lại ở việc nói về những gì cần phải làm, cậu còn đưa ra những kế hoạch cụ thể, những bước đi chiến lược rõ ràng để xây dựng một Đại Nam mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Trong những năm tiếp theo, những chính sách công nghiệp hóa và hiện đại hóa của Nguyễn Hải đã dần phát huy tác dụng. Đại Nam không chỉ phát triển mạnh mẽ về nông nghiệp với những sản phẩm như gạo, trà, gia vị mà còn khởi sắc mạnh mẽ ở các lĩnh vực công nghiệp. Các nhà máy chế biến, xưởng sản xuất, và các cơ sở hạ tầng quan trọng đã được xây dựng, tạo ra hàng nghìn cơ hội mới cho công nhân và thương nhân trong nước. Hệ thống giao thông hiện đại, với những tuyến đường sắt nối liền các thành phố lớn và các khu vực ngoại ô, giúp giao thương trở nên thuận lợi hơn bao giờ hết. Các doanh nghiệp trong nước bắt đầu phát triển mạnh mẽ, không chỉ phục vụ nhu cầu trong nước mà còn vươn ra thị trường quốc tế.
Không chỉ trong kinh tế, Nguyễn Hải cũng đặc biệt chú trọng đến việc xây dựng các cảng thương mại lớn, để tăng cường giao thương với thế giới. Những cảng biển như Hải Phòng, Đà Nẵng và Gia Định giờ đây trở thành những trung tâm giao thương quốc tế quan trọng. Hàng nghìn tàu buôn từ khắp nơi trên thế giới ghé thăm mỗi ngày, mang theo hàng hóa, công nghệ và những cơ hội hợp tác kinh tế. Nguyễn Hải cũng không quên chú trọng đến sự phát triển của Hải quân Đại Nam, bảo vệ các tuyến đường biển quan trọng, bảo vệ không chỉ lợi ích của Đại Nam mà còn của toàn bộ khu vực Đông Nam Á.
Một ngày nọ, trong một cuộc họp với các tướng lĩnh của Hải quân, Nguyễn Hải đã bày tỏ rõ ràng quyết tâm trong việc bảo vệ các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, những vùng biển giàu tài nguyên mà Đại Nam không thể để mất. Cậu lên tiếng với vẻ mặt nghiêm nghị:
– Chúng ta sẽ không chỉ bảo vệ những đảo này vì lợi ích của Đại Nam mà còn vì sự ổn định của khu vực. Biển Đông không chỉ là một tuyến đường thương mại quan trọng mà còn là nguồn tài nguyên thiên nhiên không thể thiếu. Chúng ta phải làm mọi thứ để bảo vệ chủ quyền của mình, không chỉ vì bản thân chúng ta mà còn để bảo vệ sự hòa bình và phát triển của khu vực.
Lời nói của cậu không chỉ khẳng định quyền lợi của Đại Nam mà còn là lời tuyên bố mạnh mẽ gửi đến các cường quốc phương Tây và các nước trong khu vực rằng Đại Nam sẽ không lùi bước trong việc bảo vệ lãnh thổ. Sự hiện diện của Hải quân Đại Nam trên Biển Đông đã khiến các quốc gia phương Tây phải điều chỉnh chính sách đối ngoại và tôn trọng quyền lợi của Đại Nam.
Nguyễn Hải không chỉ chú trọng đến phát triển kinh tế và quân sự mà còn đặc biệt quan tâm đến việc xây dựng một nền văn hóa độc đáo, vừa truyền thống vừa hiện đại, để khẳng định bản sắc của Đại Nam trên trường quốc tế. Cậu đã khởi xướng nhiều dự án văn hóa, từ việc xây dựng các trường học, học viện nghiên cứu cho đến các sự kiện giao lưu văn hóa quốc tế. Cậu tin rằng, chỉ khi xây dựng được một nền văn hóa vững mạnh, Đại Nam mới có thể tự tin đứng vững trong thế giới đầy biến động này.
Một ngày, khi gặp gỡ các văn nhân, học giả trong triều, Nguyễn Hải chia sẻ tầm nhìn của mình về văn hóa và giáo dục:
– Văn hóa không chỉ là sản phẩm của quá khứ mà là sức mạnh của tương lai. Đại Nam phải có một nền văn hóa riêng biệt, vừa kết hợp truyền thống, vừa tiếp thu tinh hoa của thế giới. Điều này không chỉ giúp chúng ta tự hào về bản sắc của mình mà còn là một phần quan trọng trong việc nâng cao vị thế quốc gia trên trường quốc tế. Chúng ta cần phải đầu tư vào giáo dục, vào sự phát triển của trí thức, để có thể tạo ra những con người tài năng, làm gương mẫu cho đất nước, giúp Đại Nam vươn lên mạnh mẽ.
Lời nói của cậu khiến các học giả trong triều xúc động. Họ nhận ra rằng Nguyễn Hải không chỉ là một vị vua tài ba mà còn là một nhà lãnh đạo có tầm nhìn xa. Cậu hiểu rằng một đất nước mạnh mẽ phải xây dựng được cả nền văn hóa, quân sự và kinh tế vững chắc. Những chiến lược của cậu, từ công nghiệp hóa đến bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, từ phát triển giao thương đến xây dựng nền văn hóa, tất cả đều gắn kết lại thành một thể thống nhất, hướng đến mục tiêu duy nhất là đưa Đại Nam trở thành một cường quốc vững mạnh.
Bên cạnh đó, Nguyễn Hải cũng luôn tỏ ra là một người có tầm nhìn xa trong việc giải quyết các vấn đề trong khu vực. Khi những cuộc xung đột giữa các quốc gia trong khu vực xảy ra, Nguyễn Hải luôn đứng ra làm người hòa giải, đem lại những giải pháp hòa bình và công bằng cho tất cả các bên. Đặc biệt, khi có sự căng thẳng giữa Xiêm La và Nam Vang, Nguyễn Hải đã nhanh chóng gửi lời mời đến các nhà lãnh đạo của cả hai quốc gia này, tổ chức một cuộc gặp để thảo luận về các giải pháp giải quyết xung đột.
Trong cuộc gặp ấy, Nguyễn Hải nói:
– Các ngài đều là những quốc gia anh em trong khu vực Đông Dương. Chúng ta không thể để những mâu thuẫn nhỏ nhặt khiến chúng ta suy yếu. Đại Nam sẵn sàng là người trung gian để đảm bảo hòa bình và quyền lợi công bằng cho tất cả.
Những lời của Nguyễn Hải, với sự khôn ngoan và uy tín của cậu, đã khiến cả hai bên phải ngồi xuống đàm phán và tìm được giải pháp hòa bình. Điều này không chỉ giúp giữ gìn hòa bình trong khu vực mà còn làm tăng thêm sự kính trọng của các quốc gia đối với Đại Nam.
Dưới sự lãnh đạo của Nguyễn Hải, Đại Nam không chỉ phát triển mạnh mẽ về kinh tế và quân sự mà còn khẳng định được vị thế của mình trên trường quốc tế. Những chiến lược mà cậu thực hiện đã đưa Đại Nam từ một quốc gia vừa thoát khỏi chiến tranh trở thành một quốc gia hùng mạnh, có tầm ảnh hưởng lớn trong khu vực và quốc tế. Sự sáng suốt và quyết đoán của Nguyễn Hải đã tạo nên một Đại Nam thịnh vượng, ổn định và mạnh mẽ, sẵn sàng đương đầu với mọi thử thách trong tương lai.
Sự phát triển mạnh mẽ của Đại Nam vào những năm cuối thế kỷ 19 không chỉ đến từ sức mạnh kinh tế, mà còn là sự phát triển đồng bộ về ngoại giao, quân sự và văn hóa. Nguyễn Hải đã nhìn nhận rằng một quốc gia chỉ có thể vững mạnh khi biết phát huy thế mạnh từ nền tảng truyền thống và đồng thời bắt nhịp được với xu thế hiện đại của thế giới. Cậu hiểu rõ rằng, trong khi việc hiện đại hóa nền kinh tế và quân sự là cần thiết, nhưng không thể để sự phát triển ấy làm lu mờ đi bản sắc văn hóa mà cha ông đã gìn giữ suốt bao thế kỷ.
Nguyễn Hải luôn nhấn mạnh rằng sự thịnh vượng vật chất cần phải đi đôi với sự bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống. Cậu hiểu rằng nếu không có văn hóa làm nền tảng, dù quốc gia có giàu có đến mấy cũng không thể tồn tại lâu dài. Trong suốt những năm tháng cầm quyền của mình, cậu đã tập trung không chỉ vào việc phát triển kinh tế mà còn vào việc xây dựng một nền văn hóa bền vững. Nền văn hóa ấy không chỉ cần phải bảo tồn những giá trị cốt lõi của dân tộc mà còn cần phải linh hoạt, tiếp thu những tinh hoa văn hóa thế giới để tạo nên một bản sắc văn hóa mới, mạnh mẽ và hòa nhập với các nền văn minh khác.
Tại các thành trì lớn như Huế, Hà Nội và Gia Định, những công trình kiến trúc đã bắt đầu mọc lên như những ngọn lửa sáng giữa đêm tối. Những công trình này không chỉ mang dấu ấn của phương Tây mà còn thấm đượm những giá trị truyền thống của Đại Nam. Các tòa nhà hành chính, học viện, và nhà thờ đều được thiết kế với sự kết hợp giữa các yếu tố văn hóa Đông và Tây. Những mái ngói cong vút, các cột trụ cao lớn, hoa văn tinh xảo khảm vào tường hay những vòm cửa rộng lớn đều phản ánh được sự giao thoa hoàn hảo giữa truyền thống và hiện đại. Những công trình này không chỉ là nơi sinh sống, làm việc mà còn là nơi thể hiện bản sắc của Đại Nam trong một thế giới đang thay đổi.
Một buổi sáng tại Hà Nội, khi đứng trước một công trình mới hoàn thành, Nguyễn Hải cùng các quan lại trong triều ngắm nhìn và nói:
– Mỗi viên gạch, mỗi khung cửa ở đây đều chứa đựng tinh thần của Đại Nam. Chúng ta xây dựng không phải chỉ cho hôm nay, mà cho tương lai. Nhưng chúng ta cũng phải nhớ rằng, mỗi nền tảng của kiến trúc này là sự kết hợp giữa những giá trị truyền thống của dân tộc và những tiến bộ hiện đại. Hãy nhớ, chúng ta phải học hỏi để không bị tụt lại phía sau, nhưng cũng không thể đánh mất chính mình. Đây là cách để Đại Nam phát triển bền vững.
Lời nói của cậu vang lên trong không gian tĩnh lặng, khiến các quan lại trong triều lắng nghe một cách chăm chú. Nguyễn Hải không chỉ nhìn nhận vấn đề từ góc độ kinh tế hay quân sự mà còn đặt ra một tầm nhìn toàn diện, trong đó văn hóa đóng vai trò quan trọng như một trụ cột vững chắc để đất nước có thể phát triển lâu dài. Những lời nói ấy của cậu không chỉ thể hiện sự sâu sắc mà còn cho thấy sự quan tâm đến từng chi tiết trong quá trình xây dựng và phát triển quốc gia.
Không chỉ có những công trình kiến trúc, nền nghệ thuật Đại Nam cũng nhận được sự quan tâm đặc biệt từ Nguyễn Hải. Cậu hiểu rằng nghệ thuật không chỉ là phương tiện để thể hiện tâm hồn dân tộc, mà còn là cầu nối giữa quá khứ và tương lai. Các loại hình nghệ thuật truyền thống như hát bội, chèo, cải lương không chỉ được bảo tồn mà còn được cải tiến, đổi mới qua từng thế hệ. Đồng thời, những nghệ thuật mới như hội họa, nhiếp ảnh, sân khấu hiện đại bắt đầu phát triển mạnh mẽ, mang đến một làn gió mới cho nền văn hóa Đại Nam. Các nghệ sĩ, văn nhân trong nước không chỉ sáng tác trong khuôn khổ truyền thống mà còn giao lưu, học hỏi với những nghệ sĩ quốc tế, mở rộng tầm nhìn và khả năng sáng tạo của mình.
Trong một lần gặp Nguyễn Hải tại cung điện, Nguyễn Bính, một nhà thơ trẻ tài năng đã thưa:
– Thưa bệ hạ, chúng hạ nhân là những người làm nghệ thuật, cảm thấy rất tự hào về những thay đổi mà ngài đang dẫn dắt. Không chỉ có cơ hội tự do sáng tác, chúng tôi còn có thể học hỏi và sáng tạo từ những cái mới mẻ của thế giới. Chính ngài đã tạo ra không gian cho chúng tôi thể hiện và phát huy những giá trị văn hóa của mình.
Nguyễn Hải mỉm cười, ánh mắt sáng ngời và trả lời:
– Đó là điều trẫm mong muốn. Văn hóa là linh hồn của một dân tộc, và trẫm muốn những nhà thơ, họa sĩ của Đại Nam không chỉ sáng tác cho đất nước mà còn phải truyền tải những giá trị của chúng ta đến với thế giới. Chúng ta không chỉ muốn phát triển về vật chất mà còn muốn xây dựng một nền văn hóa vững mạnh, để Đại Nam có thể đứng vững trong thế giới này.
Nhờ vào sự lãnh đạo tài ba của Nguyễn Hải, nền văn hóa Đại Nam không chỉ phát triển mạnh mẽ trong nước mà còn được biết đến rộng rãi ở nhiều quốc gia khác. Các văn nhân, nghệ sĩ của Đại Nam được mời tham gia các cuộc triển lãm quốc tế, hội thảo văn hóa, nơi họ không chỉ có cơ hội giao lưu mà còn có thể giới thiệu những sản phẩm văn hóa đặc sắc của đất nước. Điều này không chỉ nâng cao uy tín quốc gia mà còn khẳng định vị thế của Đại Nam trên trường quốc tế.
Tuy nhiên, Nguyễn Hải không chỉ chú trọng đến việc phát triển văn hóa trong nước mà còn rất quan tâm đến việc củng cố và mở rộng liên minh Đông Dương. Cậu nhận thấy rằng, nếu muốn duy trì sự độc lập và sức mạnh của Đại Nam trong bối cảnh thế giới đang bị chi phối bởi các cường quốc phương Tây, sự hợp tác chặt chẽ với các quốc gia trong khu vực là điều vô cùng quan trọng. Để có thể bảo vệ chủ quyền và phát triển bền vững, các quốc gia trong khu vực cần phải đoàn kết, hỗ trợ lẫn nhau để đối mặt với những thử thách từ bên ngoài.
Dưới sự lãnh đạo của Nguyễn Hải, liên minh Đông Dương đã trở thành một hình mẫu về sự hợp tác không chỉ trong lĩnh vực kinh tế và quân sự mà còn trong các lĩnh vực văn hóa và giáo dục. Các quốc gia trong liên minh đã cùng nhau phát triển các dự án chung như tuyến đường sắt Đông Dương, hệ thống cảng biển, và các khu công nghiệp liên quốc gia. Những dự án này không chỉ giúp kết nối các quốc gia trong khu vực mà còn tạo ra một sự phụ thuộc lẫn nhau, tạo nên một khu vực ổn định và phát triển.
Một buổi sáng, trong một cuộc họp với các lãnh đạo của liên minh Đông Dương, Nguyễn Hải khẳng định:
– Chúng ta không thể để mình bị chia rẽ. Chỉ khi chúng ta đoàn kết, chúng ta mới có thể mạnh mẽ. Các dự án này không chỉ giúp phát triển kinh tế mà còn là biểu tượng của sự hợp tác và gắn kết trong khu vực. Một liên minh mạnh mẽ sẽ giúp chúng ta giữ vững vị thế trước áp lực từ các cường quốc phương Tây.
Lời nói của Nguyễn Hải như một lời kêu gọi đoàn kết, khiến các lãnh đạo trong liên minh đều cảm nhận được tầm quan trọng của sự hợp tác. Họ cam kết sẽ cùng nhau xây dựng một Đông Dương vững mạnh, không chỉ về mặt kinh tế mà còn về chính trị, quân sự và văn hóa. Nhờ vào sức mạnh của liên minh Đông Dương, các quốc gia trong khu vực đã giữ vững được độc lập và đạt được sự tôn trọng từ các cường quốc phương Tây. Các quốc gia như Pháp, Anh, Hà Lan không còn coi Đại Nam và các quốc gia Đông Dương như những quốc gia yếu kém, mà bắt đầu phải thay đổi chính sách đối ngoại, tôn trọng quyền lợi và sự phát triển của các nước trong khu vực.
Đến cuối năm 1870, Đại Nam đã không chỉ là một quốc gia độc lập mạnh mẽ mà còn là biểu tượng của sự phát triển và đoàn kết trong khu vực. Các quốc gia Đông Nam Á khác nhìn vào Đại Nam như một hình mẫu về khả năng kết hợp giữa truyền thống và hiện đại, giữa bản sắc dân tộc và sự hội nhập quốc tế. Đại Nam đã trở thành một quốc gia dẫn đầu trong khu vực, không chỉ về kinh tế và quân sự mà còn về văn hóa và giáo dục.
Nhờ vào những chính sách toàn diện và tài năng lãnh đạo của Nguyễn Hải, Đại Nam đã khẳng định được vị thế là một cường quốc khu vực, đóng vai trò dẫn dắt trong sự phát triển của Đông Nam Á. Cậu không chỉ để lại một di sản vĩ đại cho đất nước mà còn ghi danh Đại Nam vào bản đồ các quốc gia quan trọng trên thế giới, là một hình mẫu về sự phát triển toàn diện và khả năng duy trì bản sắc trong thời đại mới.