Chương 95: Vị Thế Quốc Gia.
Xuyên Về Thời Tự Đức.
Tác giả: Lưu Huỳnh Phát.
Vào năm 1861, khi Nguyễn Hải bắt đầu đưa Đại Nam vào một kỷ nguyên mới, liên minh Đông Dương bước vào một giai đoạn phát triển đầy hứa hẹn, mang lại những kết quả tích cực không chỉ cho Đại Nam mà cho cả các quốc gia trong khu vực. Tuy khu vực Đông Nam Á vẫn phải đối mặt với những thử thách không nhỏ từ các cường quốc phương Tây, nhưng sự hợp tác chặt chẽ giữa các quốc gia trong liên minh đã tạo ra một nền tảng vững vàng. Nhờ vậy, họ đã duy trì được nền độc lập, bảo vệ chủ quyền và phát triển mạnh mẽ về kinh tế, mở ra một thời kỳ mới đầy triển vọng.
Trong suốt những năm tháng ấy, Nguyễn Hải nhận thức rõ rằng muốn bảo vệ và phát triển Đại Nam, không thể thiếu sự hợp tác giữa các quốc gia trong khu vực Đông Dương. Liên minh Đông Dương, dưới sự lãnh đạo của cậu, không chỉ đơn thuần là một khối bảo vệ nền độc lập mà còn là một mô hình hợp tác khu vực bền vững, tạo ra một lực lượng mạnh mẽ có thể đối đầu với các thế lực bên ngoài, đặc biệt là các cường quốc phương Tây đang dần mở rộng ảnh hưởng tại Đông Nam Á.
Nguyễn Hải hiểu rằng sự hợp tác giữa các quốc gia trong khu vực không chỉ là yếu tố quan trọng để bảo vệ nền độc lập mà còn là chìa khóa để thúc đẩy sự phát triển bền vững về cả quân sự lẫn kinh tế. Cậu bắt đầu xây dựng một mạng lưới liên kết ngoại giao chặt chẽ giữa các quốc gia trong khu vực. Từ Nam Vang, Lào, Xiêm La, đến các quốc gia khác, tất cả đều trở thành những đối tác quan trọng trong liên minh này. Mối quan hệ này không chỉ xoay quanh hợp tác thương mại mà còn bao gồm các cuộc trao đổi về quân sự, chia sẻ thông tin và hỗ trợ lẫn nhau trong các tình huống khẩn cấp. Những quốc gia này đều nhận thức được rằng sự đoàn kết giữa họ là yếu tố sống còn trong bối cảnh thế giới đầy biến động và nhiều thách thức từ các thế lực ngoại bang.
Một ngày, khi các quan chức trong triều đình Đại Nam họp mặt, Nguyễn Hải đã thẳng thắn tuyên bố về tầm quan trọng của liên minh Đông Dương. Cậu ngồi giữa đại sảnh, ánh mắt kiên định nhìn về phía các lãnh đạo khu vực, nói với giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy quyền:
– Mỗi quốc gia trong Đông Dương đều có quyền tự quyết, nhưng chỉ khi chúng ta hợp tác, chúng ta mới có thể bảo vệ được quyền lợi và chủ quyền của mình trong thế giới đầy biến động này. Liên minh của chúng ta không phải là sự thống trị hay chi phối lẫn nhau, mà là sự phát triển bền vững, thịnh vượng chung cho tất cả các quốc gia thành viên. Nếu chúng ta không đoàn kết, mỗi quốc gia sẽ bị chia cắt, không có sức mạnh để đối phó với các thế lực bên ngoài.
Những lời nói của Nguyễn Hải vang lên trong không gian trang nghiêm, không chỉ thể hiện quyết tâm mạnh mẽ mà còn phản ánh một tầm nhìn sâu rộng về sự phát triển bền vững của cả khu vực Đông Nam Á. Mỗi quốc gia trong liên minh đều nhận thức được rằng sự đoàn kết chính là chìa khóa để họ vượt qua mọi thử thách, không chỉ về quân sự mà còn về kinh tế và văn hóa. Họ hiểu rằng chỉ có trong sự đoàn kết, họ mới có thể tạo ra một sức mạnh tổng hợp đủ lớn để bảo vệ nền độc lập, bảo vệ sự thịnh vượng của mình trước những thế lực ngoại bang.
Nhờ vào sự đoàn kết đó, liên minh Đông Dương đã vững vàng đối mặt với những khó khăn và thử thách mà các cường quốc phương Tây đặt ra. Các quốc gia trong khu vực không chỉ có thể chống chọi lại các cuộc xâm lược từ bên ngoài mà còn chủ động phát triển nền kinh tế một cách mạnh mẽ. Trong thời kỳ này, các chương trình hợp tác thương mại và đầu tư giữa các quốc gia đã tạo ra những cơ hội phát triển vượt bậc. Những sản phẩm như gạo, lúa mì, lụa, các sản phẩm thủ công mỹ nghệ của Đại Nam đã vươn ra khỏi biên giới khu vực Đông Nam Á, xuất khẩu sang các thị trường rộng lớn, bao gồm cả các cường quốc phương Tây. Điều này không chỉ giúp cải thiện nền kinh tế các quốc gia trong liên minh mà còn tạo ra sự độc lập, không phải phụ thuộc vào các thế lực bên ngoài.
Trong một cuộc trò chuyện với các quan chức cấp cao trong triều đình, Nguyễn Hải tiếp tục chia sẻ tầm nhìn của mình về sự phát triển của Đại Nam. Cậu nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng bình minh le lói chiếu qua những mái ngói cổ kính của kinh thành Huế, rồi nói:
– Đại Nam có một vị trí địa lý thuận lợi, tài nguyên phong phú và một nền văn hóa giàu bản sắc. Chúng ta cần tận dụng mọi lợi thế này để phát triển mạnh mẽ, không chỉ về quân sự mà còn về kinh tế và văn hóa. Chúng ta không chỉ cần bảo vệ độc lập mà còn phải vươn lên, trở thành một cường quốc có tầm ảnh hưởng trong khu vực Đông Nam Á.
Cậu nhìn các quan, ánh mắt sáng rực, tiếp thêm sức mạnh cho mỗi người đang có mặt trong điện:
– Đoàn kết chính là sức mạnh của chúng ta. Chúng ta phải làm tất cả để giữ gìn, bảo vệ và phát triển đất nước này.
Với tầm nhìn đó, Nguyễn Hải đã triển khai các chính sách kinh tế mạnh mẽ ngay từ những năm đầu của thập kỷ 1860. Cậu tập trung vào việc khai thác tài nguyên thiên nhiên, phát triển các ngành công nghiệp từ khai thác khoáng sản đến nông nghiệp, đặc biệt là ngành trồng lúa. Các sản phẩm nông sản, đặc biệt là gạo, trở thành một trong những mặt hàng xuất khẩu chủ lực của Đại Nam, đóng góp vào ngân sách quốc gia và mang lại nguồn thu ổn định. Đặc biệt, Nguyễn Hải còn chú trọng đến việc phát triển các ngành công nghiệp thủ công mỹ nghệ, nơi Đại Nam có thế mạnh truyền thống, và tìm kiếm các thị trường mới để xuất khẩu sản phẩm ra nước ngoài.
Nhưng để đất nước có thể phát triển bền vững, một yếu tố quan trọng không thể thiếu chính là quân đội. Nguyễn Hải hiểu rằng, chỉ có một đội quân hùng mạnh mới có thể bảo vệ đất nước và các quốc gia trong liên minh. Cậu bắt tay hợp tác với các cường quốc như Nhật Bản và Trung Quốc, học hỏi kỹ thuật quân sự tiên tiến, từ đó xây dựng một quân đội mạnh mẽ, không chỉ bảo vệ Đại Nam mà còn bảo vệ an ninh cho toàn bộ khu vực Đông Nam Á. Trong một cuộc họp với các chỉ huy quân đội của các quốc gia trong liên minh, Nguyễn Hải khẳng định:
– Nếu chúng ta chỉ có một quân đội mạnh mẽ mà không có sự đoàn kết, chúng ta sẽ không thể bảo vệ được sự ổn định của khu vực. Chúng ta cần phải kết hợp sức mạnh quân sự với trí tuệ chiến lược. Chúng ta cần phải có một kế hoạch đồng bộ để bảo vệ sự ổn định không chỉ cho đất nước mình mà cho cả các quốc gia trong liên minh.
Câu nói của Nguyễn Hải đã khơi dậy niềm tin và sự quyết tâm trong lòng các chỉ huy quân sự. Cũng từ đây, một kế hoạch hợp tác quân sự đồng bộ được hình thành, giúp các quốc gia trong liên minh có thể phối hợp nhịp nhàng trong mọi tình huống, từ phòng thủ biên giới đến đối phó với các cuộc tấn công từ bên ngoài.
Ngoài quân sự, Nguyễn Hải còn đặc biệt chú trọng đến việc phát triển nền kinh tế của Đại Nam. Cậu không chỉ mở rộng quan hệ ngoại giao với các cường quốc phương Tây trong lĩnh vực kỹ thuật và công nghệ quân sự mà còn tìm cách áp dụng những tiến bộ khoa học kỹ thuật vào sản xuất trong nước. Những chính sách này không chỉ giúp Đại Nam phát triển mạnh mẽ mà còn nâng cao khả năng tự cường của các quốc gia trong khu vực Đông Dương, giúp họ không phải phụ thuộc vào các thế lực phương Tây.
Nhờ vào những thành công trong quân sự, kinh tế và ngoại giao, Đại Nam đã vươn lên trở thành một quốc gia có ảnh hưởng lớn trong khu vực Đông Nam Á. Dưới sự lãnh đạo của Nguyễn Hải, Đại Nam không chỉ bảo vệ được nền độc lập mà còn đóng vai trò quan trọng trong việc định hình lại trật tự khu vực. Đại Nam không chỉ trở thành một quốc gia mạnh mẽ mà còn là tấm gương cho các quốc gia trong liên minh, khẳng định rằng với sự đoàn kết, tầm nhìn chiến lược và sự lãnh đạo quyết đoán, mọi khó khăn đều có thể vượt qua.
Thành quả này là minh chứng rõ rệt cho chiến lược sáng suốt của Nguyễn Hải và sự quyết tâm của các quốc gia trong liên minh Đông Dương. Họ đã chứng minh rằng khi đứng cùng nhau, họ có thể tạo ra một thế lực đủ mạnh để bảo vệ nền độc lập và phát triển thịnh vượng trong bối cảnh khu vực Đông Nam Á đầy thử thách và biến động.
Vào giữa thế kỷ XIX, khi các cường quốc phương Tây bắt đầu thâm nhập vào khu vực Đông Nam Á, Nguyễn Hải nhận thức rõ rằng nền độc lập của Đại Nam không thể tồn tại nếu chỉ dựa vào sức mạnh quân sự thuần túy. Bối cảnh quốc tế lúc bấy giờ là một thách thức lớn đối với các quốc gia Đông Nam Á, khi các nước phương Tây không ngừng tìm cách mở rộng ảnh hưởng và chi phối khu vực này. Tuy nhiên, Nguyễn Hải không hề nao núng. Cậu hiểu rằng việc duy trì mối quan hệ ngoại giao với phương Tây là điều cần thiết, nhưng cậu cũng thấu hiểu rằng sự hợp tác này phải được thực hiện một cách thận trọng, luôn bảo vệ lợi ích quốc gia và độc lập dân tộc.
Mỗi ngày, cậu dành nhiều giờ để nghiên cứu và suy nghĩ về tình hình quốc tế, những bước đi chiến lược để Đại Nam có thể tồn tại trong bối cảnh đầy biến động này. Một ngày tháng Ba, khi những cơn gió nhẹ thổi qua những tán cây trong cung điện, Nguyễn Hải ngồi cùng các quan chức cấp cao trong triều đình, trầm tư suy nghĩ về những chiến lược đối ngoại mà cậu cần triển khai để bảo vệ Đại Nam trước những âm mưu của các thế lực bên ngoài. Tất cả đều im lặng, mỗi người đều bận tâm về những gì đang diễn ra trên thế giới. Trong không khí tĩnh lặng đó, một vị quan trong triều lên tiếng, đôi mắt lộ vẻ lo lắng:
– Thưa bệ hạ, các cường quốc phương Tây đang ngày càng vươn tay vào Đông Nam Á. Chúng ta phải làm gì để bảo vệ độc lập của đất nước? Liệu chúng ta có thể tiếp tục duy trì hòa bình trong khi những thế lực ngoại bang không ngừng can thiệp vào khu vực?
Nguyễn Hải không vội vàng trả lời. Cậu nhìn ra xa, nơi những đám mây đang trôi lững lờ trên bầu trời, rồi nhẹ nhàng nói, giọng cậu trầm ổn, như những suy nghĩ sâu sắc được đúc kết qua nhiều đêm không ngủ:
– Các khanh nói đúng, phương Tây đang muốn mở rộng ảnh hưởng ở đây. Nhưng chúng ta không thể đơn giản coi họ là kẻ thù. Họ mang đến cơ hội và thách thức. Chúng ta phải biết khai thác những cơ hội đó để phát triển đất nước, nhưng đồng thời, cũng phải cảnh giác và bảo vệ mọi giá trị cốt lõi của dân tộc.
Cậu dừng lại, đưa tay lên vuốt nhẹ chiếc mũi gươm được khảm ngọc, rồi tiếp tục:
– Hợp tác với phương Tây trong lĩnh vực thương mại và công nghệ sẽ giúp chúng ta phát triển nhanh chóng. Nhưng chúng ta phải đặt ra những nguyên tắc không thể thay đổi, đó là bảo vệ nền độc lập, bảo vệ chủ quyền lãnh thổ và duy trì quyền tự quyết của Đại Nam.
Cả hội trường lắng nghe cẩn thận. Những lời nói của Nguyễn Hải mang lại sự yên tâm nhưng cũng khơi gợi sự tỉnh táo trong lòng mỗi người. Cậu đã chỉ ra rằng:
– Mặc dù phương Tây mang đến nhiều cơ hội phát triển, nhưng nếu không thận trọng, chúng ta có thể bị cuốn vào những cuộc chơi mà kẻ chiến thắng cuối cùng không phải là chúng ta.
Lời nói của Nguyễn Hải như một lời nhắc nhở, như một chỉ dẫn rõ ràng cho những người trong triều. Cậu đã quyết định xây dựng một chiến lược đối ngoại cân bằng, kết hợp giữa hợp tác với các cường quốc phương Tây và bảo vệ lợi ích quốc gia. Mối quan hệ ngoại giao với Anh, Pháp, Hà Lan và các quốc gia khác được củng cố. Cậu hiểu rằng để phát triển, Đại Nam cần thu hút đầu tư, tiếp cận công nghệ mới, và nhất là phát triển các ngành công nghiệp hiện đại. Nhưng đồng thời, cậu cũng không quên xây dựng một hệ thống phòng thủ quân sự mạnh mẽ, vững chắc, để sẵn sàng đối phó với bất kỳ sự xâm lược nào.
Ngày qua ngày, Nguyễn Hải gặp gỡ các nhà ngoại giao, các thương gia từ phương Tây để đàm phán. Cậu không ngừng học hỏi và khéo léo lôi kéo các đối tác, nhưng luôn nhớ rõ tôn chỉ bảo vệ độc lập quốc gia. Một lần trong cuộc đàm phán với đại diện của Anh, sau khi nghe họ đề xuất các điều kiện về thương mại, Nguyễn Hải đã thẳng thắn nói, giọng điềm đạm nhưng sắc bén:
– Chúng ta có thể hợp tác, nhưng các ngài phải nhớ rằng Đại Nam là một quốc gia có chủ quyền, có nền văn hóa và truyền thống riêng biệt. Chúng ta không chấp nhận bất kỳ sự can thiệp nào vào công việc nội bộ của mình. Những lợi ích mà các ngài muốn có ở đây phải được xây dựng trên nền tảng tôn trọng và công bằng.
Vị đại diện Anh khẽ gật đầu, nhìn Nguyễn Hải với sự tôn trọng. Họ hiểu rằng không thể dễ dàng thao túng Đại Nam như những quốc gia khác trong khu vực. Sự quyết đoán và thông minh của Nguyễn Hải đã khiến các cường quốc phương Tây phải nhìn nhận Đại Nam như một đối tác có tiềm năng lớn trong khu vực, một quốc gia không dễ dàng bị khuất phục.
Nhưng Nguyễn Hải không chỉ chú trọng đến mối quan hệ với phương Tây. Cậu nhận thức rõ rằng, để Đại Nam có thể đứng vững, không thể chỉ dựa vào các quốc gia phương Tây mà phải xây dựng mối quan hệ chiến lược với các quốc gia trong khu vực và cả những quốc gia lớn ngoài khu vực. Những năm tháng đầu của thập kỷ 1860 là thời điểm cậu tập trung vào việc thiết lập những quan hệ đó.
Cậu đã chỉ đạo mở rộng hợp tác thương mại với Ấn Độ, nơi cung cấp các loại gia vị, bông vải và sản phẩm công nghiệp, những thứ Đại Nam cần để thúc đẩy nền kinh tế. Quan hệ với Nhật Bản và Trung Quốc cũng được tăng cường. Nguyễn Hải không ngừng học hỏi từ các quốc gia này về cải cách quân sự, công nghiệp hóa và cách xây dựng một hệ thống hành chính hiệu quả. Cậu hiểu rằng việc tiếp cận những thành tựu của các quốc gia lớn trong khu vực sẽ giúp Đại Nam có thêm sức mạnh để đối phó với những đe dọa từ phương Tây.
Một ngày, trong một lần tiếp xúc với một đoàn đại biểu Nhật Bản, Nguyễn Hải đã trò chuyện với họ về cách thức mà Đại Nam có thể học hỏi để cải cách nền kinh tế và quân sự. Cậu nói:
– Chúng ta không thể đứng yên trong một thế giới thay đổi nhanh chóng. Nhật Bản đã có những bước đi mạnh mẽ trong việc hiện đại hóa quân đội và nền kinh tế. Đại Nam cũng cần có những bước đi tương tự. Trẫm muốn các ngài chia sẻ kinh nghiệm, đặc biệt là trong lĩnh vực công nghiệp hóa và tổ chức quân sự.
Đoàn đại biểu Nhật Bản đáp lại với sự sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm, và mối quan hệ giữa Đại Nam và Nhật Bản được thắt chặt, mở ra những cơ hội hợp tác lớn trong tương lai. Qua những cuộc gặp gỡ này, Nguyễn Hải không chỉ tìm cách thúc đẩy hợp tác về kinh tế mà còn tìm kiếm sự hỗ trợ về quân sự, để có thể xây dựng một lực lượng phòng thủ đủ mạnh để đối phó với các thế lực xâm lược.
Mối quan hệ với Trung Quốc cũng rất quan trọng. Dù có những lịch sử xung đột và cạnh tranh giữa hai quốc gia, Nguyễn Hải vẫn không ngừng duy trì sự liên kết chặt chẽ với Trung Quốc, nhất là trong lĩnh vực quân sự và ngoại giao. Cậu biết rằng, nếu Đại Nam muốn phát triển bền vững, cần phải có một đối tác mạnh mẽ trong khu vực để tạo ra một thế cân bằng đối với sự xâm nhập của phương Tây.
Trong một lần hội đàm với các quan chức nhà Thanh, Nguyễn Hải đã nói với họ:
– Chúng ta hiểu rằng mối quan hệ giữa Đại Nam và nhà Thanh có thể gặp phải những trở ngại, nhưng không thể phủ nhận rằng sự hợp tác giữa hai quốc gia là cần thiết trong bối cảnh khu vực đang thay đổi nhanh chóng. Đại Nam luôn coi trọng mối quan hệ này và hy vọng sẽ tiếp tục duy trì sự ổn định trong khu vực.
Cậu không chỉ cố gắng giữ mối quan hệ tốt đẹp với Trung Quốc mà còn với các quốc gia khác trong khu vực. Cậu luôn nhấn mạnh tầm quan trọng của sự đoàn kết giữa các quốc gia Đông Dương. Nguyễn Hải tin rằng chỉ có sự hợp tác và đoàn kết mới giúp các quốc gia trong khu vực này đứng vững trước những đe dọa từ bên ngoài.
Với chiến lược đối ngoại khôn ngoan, Nguyễn Hải đã giúp Đại Nam không chỉ bảo vệ nền độc lập mà còn mở rộng ảnh hưởng của mình. Cậu đã thành công trong việc xây dựng một hệ thống hợp tác khu vực vững mạnh, giúp các quốc gia Đông Dương phát triển đồng đều và duy trì nền độc lập. Cậu luôn tin rằng chỉ có sự đoàn kết, hợp tác và tôn trọng lẫn nhau mới giúp các quốc gia trong khu vực vượt qua những thách thức mà thời đại này mang lại.
Trong một cuộc họp với các lãnh đạo khu vực Đông Dương, Nguyễn Hải khẳng định:
– Chúng ta không chỉ bảo vệ Đại Nam, mà còn bảo vệ toàn bộ khu vực này. Mỗi quốc gia trong liên minh đều đóng vai trò quan trọng. Khi chúng ta hợp tác và cùng nhau đối mặt với những thử thách, không có thế lực nào có thể phá vỡ sự đoàn kết của chúng ta.
Những lời nói đó không chỉ thể hiện sự quyết tâm mà còn là sự khẳng định rằng Đại Nam và các quốc gia trong liên minh sẽ tiếp tục phát triển mạnh mẽ, vượt qua mọi thử thách trong một thế giới đầy biến động. Cậu đã làm nên một chiến lược đối ngoại thông minh, một nền ngoại giao kết hợp giữa sự hợp tác quốc tế và bảo vệ chủ quyền dân tộc, giúp Đại Nam tiếp tục vững bước trên con đường phát triển, dù đối mặt với vô vàn khó khăn phía trước.