Chương 93: Tăng Cường Quân Sự
Xuyên Về Thời Tự Đức.
Tác giả: Lưu Huỳnh Phát.
Sau những thành công vang dội trong việc thiết lập liên minh Đông Dương và mở rộng quan hệ thương mại với phương Tây, Nguyễn Hải nhận thức rằng nền tảng bền vững cho sự phát triển của Đại Nam và các quốc gia láng giềng không thể chỉ dựa vào kinh tế và ngoại giao. Cậu hiểu rằng, trong bối cảnh quốc tế đầy biến động, chỉ khi có một lực lượng quân sự mạnh mẽ, các quốc gia mới có thể thực sự bảo vệ được chủ quyền và giữ vững độc lập. Bài học từ những cuộc xâm lược trong quá khứ, khi Đại Nam từng phải đối mặt với sự xâm lấn của các cường quốc phương Tây, đã khắc sâu vào tâm trí Nguyễn Hải rằng, không có sức mạnh quân sự đáng kể, mọi thành tựu sẽ dễ dàng bị xóa nhòa dưới sự đe dọa của những kẻ xâm lược.
Cậu nhớ lại những năm tháng đau thương khi Đại Nam bị chia cắt, bị áp bức bởi những thế lực bên ngoài. Chính những ngày đó đã thức tỉnh cậu, buộc cậu phải nhìn nhận lại vấn đề quân sự, điều mà trước kia cậu chưa chú trọng đúng mức. Hồi tưởng về cuộc kháng chiến chống Pháp trong những năm đầu thế kỷ, những hình ảnh quân đội Đại Nam phải đối mặt với sự tiến công ào ạt của các đội quân phương Tây, lòng cậu càng thêm quyết tâm. Cậu hiểu rằng không thể mãi tiếp tục chịu đựng một nền quân sự yếu kém, không đủ khả năng bảo vệ đất nước. Chính vì thế, cậu quyết tâm phải tạo ra một quân đội mạnh mẽ, không chỉ đủ sức bảo vệ Đại Nam mà còn đủ để khẳng định uy thế của đất nước trên trường quốc tế.
Với tư tưởng đó, Nguyễn Hải bắt tay vào việc củng cố sức mạnh quân sự, không chỉ để bảo vệ Đại Nam mà còn để đảm bảo rằng liên minh Đông Dương sẽ không trở thành miếng mồi ngon cho các đế quốc phương Tây. Cậu quyết định rằng việc hiện đại hóa quân đội sẽ là một trong những ưu tiên hàng đầu. Cậu gọi những quan võ lão thành tới và cùng nhau bàn bạc về phương thức tổ chức và xây dựng quân đội. Các báo cáo từ sứ thần của Đại Nam tại các triều đình châu Âu đều nhấn mạnh rằng dù các cường quốc phương Tây, như Pháp và Anh, tạm thời đang dồn sức vào những cuộc chinh phạt ở nơi khác, nhưng họ vẫn không ngừng dòm ngó Đông Dương. Điều này khiến Nguyễn Hải càng thêm quyết tâm trong việc xây dựng một quân đội mạnh mẽ, có khả năng đối phó với mọi thách thức.
Một buổi sáng, khi những cơn gió lạnh của mùa đông thổi qua các đường phố Huế, Nguyễn Hải ngồi giữa căn phòng lớn của phủ Triều đình, chầm chậm đọc lại báo cáo từ các sứ thần, trong đó có những thông tin về sự chuẩn bị quân sự của các cường quốc phương Tây. Cậu thầm nhủ rằng, chỉ có sức mạnh quân sự mới có thể bảo vệ được những gì mình đã xây dựng, bảo vệ được Đại Nam trước sự thèm muốn của các đế quốc. Cậu chậm rãi buông báo cáo xuống và nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong lòng, Nguyễn Hải đã có một quyết định lớn là hiện đại hóa quân đội. Cậu giao cho các quan võ giàu kinh nghiệm nhiệm vụ nghiên cứu và nhập khẩu các loại vũ khí mới từ phương Tây. Những loại súng trường tiên tiến, pháo cỡ lớn và tàu chiến bọc thép hiện đại lần lượt được đưa về. Mỗi loại vũ khí được đưa vào biên chế đều mang theo kỳ vọng về một quân đội hiện đại và hiệu quả hơn trong chiến đấu. Nguyễn Hải không chỉ muốn cải thiện sức mạnh tác chiến của quân đội Đại Nam, mà còn muốn tạo ra một nền công nghiệp vũ khí nội địa, giảm bớt sự phụ thuộc vào các quốc gia phương Tây.
Một ngày nọ, khi những thợ rèn tại các xưởng thủ công ở Gia Định, Huế và Hà Nội đang miệt mài chế tạo vũ khí mới, Nguyễn Hải đã đến thăm một trong những xưởng sản xuất này. Cậu muốn xem tận mắt những công việc mà các kỹ sư và thợ thủ công đang làm. Chàng trai trẻ, đầy nhiệt huyết, đi đến gần những chiếc pháo đang được đúc khuôn. Một thợ thủ công lớn tuổi, tay đen sạm vì công việc, đứng lên cúi đầu chào cậu.
Ông ta giải thích, mắt ánh lên niềm tin tưởng:
– Chúng tiểu nhân đang chế tạo một số khẩu pháo cỡ lớn. Đây là những mẫu mới, được cải tiến từ những vũ khí chúng tiểu nhân đã thấy ở các quốc gia phương Tây.
Nguyễn Hải gật đầu, ánh mắt cậu dừng lại ở những chiếc súng trường đang được chỉnh sửa. Cậu nhíu mày, cảm giác tự hào trào dâng trong lòng:
– Tốt lắm! Chúng ta cần phải có một nền công nghiệp vũ khí nội địa mạnh mẽ. Các ngươi đang làm rất tốt, nhưng chúng ta còn phải làm nhiều hơn nữa.
Cậu quyết định thành lập những xưởng sản xuất vũ khí tại các thành thị lớn như Gia Định, Huế và Hà Nội. Những thợ thủ công lành nghề, các kỹ sư trong nước được huy động để cải tiến và chế tạo những vũ khí mới, dựa trên các mẫu mã nhập khẩu. Mục tiêu của Nguyễn Hải không chỉ là trang bị cho quân đội những vũ khí tối tân mà còn muốn phát triển nền công nghiệp nội địa, từ đó tạo ra việc làm, tăng trưởng kinh tế và xây dựng nền tảng tự chủ cho quốc gia.
Không chỉ có vậy, Nguyễn Hải còn tổ chức lại quân đội theo một cấu trúc hoàn toàn mới. Cậu quyết định chia quân đội thành các đơn vị chuyên biệt là bộ binh, kỵ binh, pháo binh và hải quân. Quân đội Đại Nam không còn là một lực lượng cồng kềnh, thiếu hiệu quả, mà trở thành một hệ thống tác chiến linh hoạt và mạnh mẽ. Những sĩ quan trẻ, những người đã được cử đi học ở các quốc gia phương Tây, giờ đây được triệu hồi về nước. Các sĩ quan này không chỉ có nhiệm vụ chiến đấu mà còn phải truyền đạt lại những kiến thức quân sự hiện đại cho quân đội trong nước.
Một trong những vấn đề mà Nguyễn Hải đặc biệt chú trọng chính là hải quân. Cậu biết rõ rằng hầu hết các cuộc tấn công của phương Tây, đặc biệt là từ Pháp và Anh, đều xuất phát từ biển. Vì vậy, việc xây dựng một hạm đội đủ mạnh để đối phó với các tàu chiến của các cường quốc này là điều vô cùng quan trọng. Nguyễn Hải quyết định mở rộng các cảng biển quan trọng như Đà Nẵng, Hải Phòng và Vũng Tàu, nâng cấp cơ sở hạ tầng để có thể phục vụ cho những chiếc tàu chiến cỡ lớn.
Bên cạnh đó, cậu cũng chỉ đạo việc đóng mới các tàu chiến hiện đại, với thiết kế dựa trên mẫu mã phương Tây nhưng được gia công với công nghệ và vật liệu sẵn có trong nước. Những chiếc tàu này sẽ không chỉ là vũ khí mà còn là biểu tượng cho sức mạnh và sự tự cường của Đại Nam trên biển cả. Để đảm bảo rằng các tàu chiến này sẽ hoạt động hiệu quả, cậu đã mời các chuyên gia hải quân từ Hà Lan và Anh về huấn luyện đội ngũ thủy thủ Đại Nam.
Khi hải quân đã được củng cố, Nguyễn Hải không quên việc xây dựng các công trình phòng thủ trên bộ. Cậu biết rằng ngoài các đe dọa từ biển, các biên giới của Đại Nam cũng có thể trở thành những điểm nóng trong những cuộc xâm lăng từ các cường quốc phương Tây hoặc các quốc gia láng giềng. Vì vậy, việc bảo vệ các khu vực biên giới trở thành một phần trong chiến lược quốc phòng tổng thể.
Tại khu vực phía Bắc, giáp ranh với Trung Quốc, Nguyễn Hải cho xây dựng một hệ thống đồn biên phòng vững chắc. Các đồn biên phòng này không chỉ có nhiệm vụ kiểm soát an ninh mà còn là những căn cứ quân sự quan trọng, giúp bảo vệ lãnh thổ của Đại Nam khỏi những mối đe dọa tiềm tàng từ phía Bắc. Những đồn biên phòng này được kết nối với nhau bằng một mạng lưới giao thông cải tiến, giúp quân đội có thể di chuyển nhanh chóng từ khu vực này sang khu vực khác trong trường hợp khẩn cấp.
Cùng với đó, các khu vực trọng yếu như Tây Nguyên, nơi giáp với Lào và Nam Vang, cũng được chú ý đặc biệt. Nguyễn Hải yêu cầu xây dựng các tuyến đường vận chuyển chiến lược qua những vùng đất này, đảm bảo rằng quân đội có thể di chuyển nhanh chóng đến mọi khu vực trong trường hợp cần thiết. Việc này không chỉ giúp tăng cường khả năng phòng thủ mà còn tạo điều kiện thuận lợi cho việc di chuyển hàng hóa, đặc biệt là trong những tình huống cần huy động lực lượng quân sự khẩn cấp.
Nguyễn Hải cũng nhận thấy rằng một trong những yếu tố quan trọng để đảm bảo an ninh quốc gia chính là sức mạnh của lực lượng dân quân. Cậu quyết định thành lập một lực lượng dân quân địa phương, đặc biệt tại các vùng biên giới. Những người dân nơi đây, vốn quen thuộc với địa hình và có mối quan hệ mật thiết với các lãnh thổ giáp ranh, sẽ trở thành một phần quan trọng trong chiến lược phòng thủ quốc gia.
Lực lượng dân quân không chỉ đơn thuần là một đội ngũ dự bị, mà còn là một phần của hệ thống an ninh quốc gia, sẵn sàng chiến đấu khi quân đội chính quy không thể đáp ứng kịp thời. Những người dân này được huấn luyện để có thể sử dụng vũ khí, phòng thủ trước những mối đe dọa, và phối hợp với quân đội trong trường hợp chiến tranh.
Nguyễn Hải tin rằng, với quân đội chính quy mạnh mẽ, hải quân vững vàng, các đồn biên phòng kiên cố và một lực lượng dân quân sẵn sàng chiến đấu, Đại Nam sẽ không chỉ có khả năng bảo vệ chủ quyền mà còn có thể vươn mình mạnh mẽ trong một thế giới đang ngày càng bị chia cắt bởi những cuộc xung đột và chiến tranh. Cậu biết rằng một quốc gia chỉ có thể tự đứng vững khi có sức mạnh toàn diện, từ kinh tế, quân sự đến an ninh, và cậu quyết tâm xây dựng Đại Nam trở thành một quốc gia mạnh mẽ, kiên cường trước mọi thử thách.
Với tư cách là người sáng lập và lãnh đạo liên minh Đông Dương, Nguyễn Hải hiểu rõ rằng sức mạnh không chỉ đến từ mỗi quốc gia riêng lẻ, mà còn từ khả năng phối hợp chặt chẽ giữa các quốc gia trong liên minh. Cậu biết rằng trong một thế giới đầy biến động, nơi các cường quốc phương Tây luôn tìm cách can thiệp và mở rộng ảnh hưởng, việc các quốc gia trong liên minh có thể hỗ trợ lẫn nhau, phát huy tối đa tiềm lực của mình sẽ là yếu tố quyết định để giữ gìn sự tự do và chủ quyền. Những cuộc xâm lược mà cậu đã chứng kiến trong quá khứ, nơi các quốc gia bị chia rẽ và không thể hợp tác, là những bài học đau đớn mà cậu không thể quên. Cậu đã thấy rõ rằng, khi không thể đoàn kết, các quốc gia sẽ dễ dàng bị kẻ thù lợi dụng và đánh bại.
Để xây dựng một liên minh vững mạnh, Nguyễn Hải không chỉ chú trọng đến việc xây dựng một quân đội hùng mạnh cho Đại Nam mà còn quan tâm đến việc tạo dựng lòng tin và sự phối hợp nhịp nhàng giữa các quốc gia trong liên minh. Cậu luôn cho rằng, sức mạnh không chỉ đến từ những chiến thắng trong trận đánh, mà còn từ sự hiểu biết lẫn nhau, từ khả năng làm việc cùng nhau dù trong hoàn cảnh khó khăn nhất. Chính vì vậy, cậu đã quyết định tổ chức các cuộc tập trận chung giữa quân đội của Đại Nam, Lào, Nam Vang và Xiêm La, với mục đích không chỉ kiểm tra sức mạnh quân sự mà còn để các quốc gia hiểu nhau hơn về chiến thuật, khả năng ứng phó và điều phối trong tình huống thực tế.
Một ngày đầu hè, ánh nắng mặt trời chói chang, những làn gió nóng hầm hập của mùa hè thổi qua khu vực biên giới giữa Đại Nam và Lào. Các binh sĩ của Đại Nam, Lào, Nam Vang và Xiêm La đang chuẩn bị cho cuộc tập trận quy mô lớn. Trưởng đoàn của quân đội Đại Nam đứng cạnh Nguyễn Hải, cẩn thận bàn bạc về kế hoạch chiến đấu:
– Thưa bệ hạ, cuộc tập trận lần này có thể sẽ gặp nhiều khó khăn, bởi các quốc gia trong liên minh có phong cách chiến đấu khác nhau. Lực lượng của Xiêm La nổi bật với việc sử dụng nhiều tượng binh, trong khi quân đội Đại Nam chủ yếu là bộ binh và pháo binh. Chúng ta cần phải làm sao để các lực lượng phối hợp ăn ý và hiệu quả.
Nguyễn Hải khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía những đội quân đang luyện tập nghiêm túc, thầm nghĩ về tầm quan trọng của sự phối hợp. Cậu nhẹ nhàng lên tiếng:
– Đúng vậy, mỗi quốc gia đều có thế mạnh riêng. Nhưng điều quan trọng nhất là chúng ta phải tạo ra một sự kết hợp hoàn hảo giữa các lực lượng, để mỗi bước đi, mỗi hành động đều ăn khớp và đồng bộ. Đúng như ngươi đã nói, mỗi người có một thế mạnh, nhưng khi cùng đứng dưới một cờ, chúng ta phải như một khối thống nhất.
Cậu quay lại nhìn người trưởng đoàn, ánh mắt đầy tự tin:
– Cuộc tập trận này không chỉ là để thử thách sức mạnh của quân đội. Chúng ta còn phải xây dựng sự tin tưởng lẫn nhau. Nếu chúng ta có thể phối hợp nhịp nhàng trong những tình huống khó khăn nhất, chúng ta sẽ trở thành một lực lượng không thể bị đánh bại.
Trong suốt cuộc tập trận, Nguyễn Hải không chỉ quan sát từ xa mà còn trực tiếp tham gia vào việc chỉ huy, đưa ra các chỉ thị và điều chỉnh chiến thuật khi cần thiết. Cậu không ngần ngại tiến đến các đội quân, đưa ra những chỉ dẫn cụ thể, từng bước giúp họ hiểu rõ hơn về cách phối hợp với nhau. Dưới sự chỉ huy của Nguyễn Hải, các đội quân đã thể hiện khả năng phối hợp ấn tượng trong các tình huống mô phỏng cuộc tấn công của một đội quân xâm lược. Quân đội Đại Nam, Lào và Xiêm La đã cùng nhau phản công và chiến thắng kẻ thù, tạo ra một trận chiến mẫu mực về sự phối hợp.
Khi các binh sĩ trở về khu vực nghỉ ngơi sau cuộc tập trận căng thẳng, Nguyễn Hải đã dành thời gian gặp gỡ các chỉ huy quân đội của các quốc gia trong liên minh. Cậu trò chuyện với họ về những gì đã làm được và những gì cần cải thiện.
Nguyễn Hải ngồi thẳng người, ánh mắt nhìn vào từng chỉ huy, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy quyết đoán:
– Các ngươi làm rất tốt. Cuộc tập trận này cho thấy chúng ta có thể phối hợp hiệu quả nếu chúng ta có chiến thuật hợp lý và sự tin tưởng lẫn nhau. Nhưng đừng vội tự mãn. Chúng ta vẫn còn nhiều việc phải làm, rất nhiều điều cần phải cải thiện.
Một trong những chỉ huy của quân đội Lào, người mang dáng vẻ nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại đầy quyết tâm, lên tiếng:
– Thưa bệ hạ, quân đội của ta vẫn còn hạn chế về một số mặt, đặc biệt là trong việc sử dụng pháo. Tuy nhiên, chúng ta cam kết sẽ học hỏi và cải thiện nhanh chóng.
Nguyễn Hải nhìn vị tướng Lào, giọng trầm tĩnh nhưng chắc nịch:
– Đúng vậy. Mỗi quốc gia đều có điểm yếu, nhưng chính những điểm yếu ấy sẽ là động lực để chúng ta học hỏi và hỗ trợ lẫn nhau. Chúng ta không thể để những điểm yếu của mình cản trở sự phát triển chung của liên minh. Nếu chúng ta biết chia sẻ, hỗ trợ nhau, không gì là không thể vượt qua.
Nguyễn Hải tiếp tục quan sát, ánh mắt đầy quyết đoán. Cậu nhìn thấy sự kiên định trong mắt các tướng lĩnh, và cậu biết rằng liên minh Đông Dương sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, vững chắc hơn. Cứ mỗi lần như vậy, cậu lại càng tin tưởng vào sức mạnh của sự đoàn kết.
Liên minh Đông Dương bắt đầu phát triển mạnh mẽ hơn sau mỗi cuộc tập trận, các quốc gia trong liên minh không chỉ trở nên gắn bó hơn mà còn hiểu rõ hơn về nhau, về cách thức phối hợp chiến đấu. Tuy mỗi quốc gia có những chiến thuật riêng, nhưng dưới sự chỉ huy của Nguyễn Hải, họ đã dần dần hòa nhập thành một khối thống nhất, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Ngoài việc tăng cường sức mạnh quân sự, Nguyễn Hải cũng chú trọng đến sự phát triển kinh tế để duy trì quân đội và tạo ra các nguồn lực cần thiết cho sự tồn tại của liên minh. Các hiệp định thương mại với phương Tây đã giúp Đại Nam có đủ tài chính để đầu tư vào quân sự, đồng thời phát triển các ngành công nghiệp và nông nghiệp. Cậu đã không chỉ đảm bảo sự minh bạch trong việc sử dụng nguồn tài chính, mà còn kêu gọi sự tham gia đóng góp của tất cả mọi tầng lớp trong xã hội. Các thương nhân, địa chủ và cả những người dân bình thường đều đóng góp công sức vào việc xây dựng một quân đội hùng mạnh.
Cậu còn nhớ những lần di chuyển đến các vùng xa xôi, tận mắt chứng kiến lòng yêu nước và sự hy sinh của người dân. Họ không chỉ đóng góp tiền bạc, mà còn tham gia vào các công việc hậu cần, giúp đỡ quân đội. Những nông dân lao động, thợ thủ công, đến các thương nhân và địa chủ lớn, tất cả đều tham gia vào sự nghiệp xây dựng đất nước. Cùng nhau, họ đã tạo nên một sức mạnh quân sự lẫn kinh tế không thể phá vỡ.
Mỗi buổi sáng, khi Nguyễn Hải đứng trên đỉnh núi nhìn ra đại dương xa, lòng cậu lại tràn đầy tự hào. Đại Nam đã trở thành một đất nước kiên cường, không chỉ có thể bảo vệ chủ quyền của mình mà còn có thể hỗ trợ các quốc gia trong liên minh khi gặp nguy hiểm. Liên minh Đông Dương dần trở thành một lá chắn vững chắc, không chỉ bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ mà còn tạo nền tảng cho sự hòa bình, thịnh vượng của cả khu vực.
Nguyễn Hải biết rằng, chỉ khi tất cả các quốc gia trong liên minh Đông Dương đoàn kết, cùng nhau vượt qua khó khăn, mới có thể đối phó với những mối đe dọa từ bên ngoài. Và cậu tin rằng, sự đoàn kết ấy sẽ trở thành sức mạnh bất khả chiến bại, giúp Đông Dương vững vàng đứng vững trước mọi thử thách, bảo vệ được nền hòa bình và thịnh vượng lâu dài cho các thế hệ mai sau.