Chương 92: Mở Rộng Giao Thương.
Xuyên Về Thời Tự Đức.
Tác giả: Lưu Huỳnh Phát.
Sau khi củng cố liên minh Đông Dương và bảo vệ thành công sự đoàn kết giữa các quốc gia trong khu vực, Nguyễn Hải bắt đầu nhận thức rằng một điều kiện tiên quyết để bảo vệ và phát triển bền vững Đại Nam chính là việc tận dụng sức mạnh của thương mại quốc tế. Cậu đã hiểu rõ rằng mặc dù phương Tây từng là một mối đe dọa không nhỏ về mặt quân sự và văn hóa, nhưng đồng thời, họ cũng nắm giữ chìa khóa của tiến bộ công nghệ và giao thương. Nếu không biết cách khai thác cơ hội này, Đại Nam sẽ khó có thể duy trì sự phát triển lâu dài.
Chính vì thế, Nguyễn Hải quyết tâm lựa chọn một chính sách ngoại giao mềm dẻo nhưng kiên định. Cậu luôn khẳng định rằng Đại Nam sẽ không bao giờ đánh đổi chủ quyền của mình để đổi lấy lợi ích kinh tế, nhưng cũng không thể từ chối hoàn toàn mối quan hệ thương mại với các cường quốc phương Tây. Cậu nhận thức rõ rằng việc tham gia vào dòng chảy thương mại toàn cầu là điều không thể tránh khỏi, nhưng cách thức tham gia mới là yếu tố quyết định sự thành công của Đại Nam.
Vào một buổi sáng se lạnh, Nguyễn Hải triệu tập các quan lại, trí thức có tầm nhìn và những người có ảnh hưởng lớn trong triều đình để cùng bàn thảo về việc tiếp cận phương Tây. Hội nghị diễn ra trong một phòng họp rộng lớn, với ánh sáng vàng ấm áp từ những khung cửa sổ cao chiếu xuống, khiến không khí trong phòng thêm phần trầm lắng nhưng cũng không kém phần căng thẳng. Các quan chức, từ những vị đại thần đến các quan cấp thấp, đều có mặt, ai nấy đều nhìn về phía Nguyễn Hải với sự kính trọng pha lẫn lo lắng.
Nguyễn Hải ngồi ngay ngắn, đôi mắt cậu sáng rực, toát lên vẻ quyết tâm nhưng cũng lộ chút ưu tư. Khi mọi ánh mắt đổ dồn về phía mình, cậu bắt đầu lên tiếng, giọng nói mạnh mẽ nhưng cũng đầy sự lo lắng:
– Chúng ta không thể bỏ qua cơ hội để gia nhập vào thương mại quốc tế. Tuy nhiên, chúng ta cũng phải tỉnh táo. Để bảo vệ nền độc lập và phát triển đất nước, chúng ta cần phải sử dụng những gì họ có, nhưng không để họ chi phối chúng ta. Hãy nhớ những gì chúng ta trao đổi không chỉ là hàng hóa, mà là sự tôn trọng lẫn nhau. Nếu chúng ta không giữ được sự tự chủ, chúng ta sẽ trở thành nô lệ của chính những lợi ích mà họ đem lại.
Không gian phòng họp như tĩnh lại sau những lời nói của cậu. Các quan lại im lặng, trong ánh mắt họ có sự nghi ngại, nhưng cũng có sự đồng tình. Một vị đại thần cao tuổi, tầm nhìn sâu sắc nhưng cũng không thiếu phần lo lắng, đứng lên, khẽ chắp tay trước Nguyễn Hải rồi thận trọng hỏi:
– Thưa bệ hạ, liệu chúng ta có thể thực hiện chính sách này mà không gây sự phản đối từ các cường quốc phương Tây? Chúng ta đã từng thấy họ không bao giờ chấp nhận sự thỏa hiệp về quyền lợi của mình, liệu chúng ta có thể giữ vững được lập trường?
Nguyễn Hải nhìn xa xăm, ánh mắt cậu như lướt qua tất cả mọi người, hướng ra phía ngoài cửa sổ nơi những làn sóng của biển cả vỗ về bờ, mang theo những hy vọng và thử thách không ngừng. Sau một khoảnh khắc im lặng, cậu mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng giọng nói vẫn vững vàng:
– Chính vì thế, chúng ta phải làm tốt công tác đàm phán. Họ sẽ chỉ tôn trọng chúng ta khi họ thấy rằng Đại Nam đủ mạnh mẽ để bảo vệ lợi ích của mình. Đừng quên họ cần chúng ta. Nếu chúng ta có thể xây dựng một hệ thống thương mại không chỉ có lợi cho họ mà còn có lợi cho cả chúng ta, họ sẽ không thể làm ngơ.
Lời nói của Nguyễn Hải như một nguồn sức mạnh, thổi bùng niềm tin vào những người có mặt trong phòng. Tuy nhiên, câu hỏi vẫn còn đó, chưa có lời giải đáp dứt khoát. Các đoàn sứ thần được cử đi đàm phán với các cường quốc phương Tây, từ Pháp, Anh, Hà Lan đến những quốc gia có ảnh hưởng sâu rộng trong khu vực Đông Dương. Cùng lúc đó, Nguyễn Hải bắt đầu xây dựng một mạng lưới thông tin và quan hệ chặt chẽ với các đối tác từ phương Tây, luôn bảo vệ vững chắc nguyên tắc không đánh đổi chủ quyền nhưng vẫn khôn khéo tận dụng những cơ hội thương mại.
Các đoàn sứ thần đã phải đi qua những con đường dài đầy gian nan, họ phải đối mặt với những cuộc đàm phán khó khăn, đầy thử thách, nhưng những nỗ lực không ngừng đã bắt đầu đem lại kết quả. Những hiệp định thương mại giữa Đại Nam và các cường quốc phương Tây dần được ký kết, một dấu mốc quan trọng trong việc mở rộng cửa giao thương quốc tế. Khi những bản hiệp định này được đưa ra, Nguyễn Hải cảm thấy một phần trọng trách của mình đã được hoàn thành. Tuy vậy, cậu biết rằng bước tiếp theo mới là thách thức thực sự. Cậu nhận thức rõ ràng rằng một trong những thế mạnh lớn nhất của Đại Nam chính là sự đa dạng và chất lượng của các sản phẩm trong nước, từ lúa gạo, gốm sứ, tơ lụa, đến các hàng thủ công mỹ nghệ tinh xảo. Những sản phẩm này bắt đầu trở thành những mặt hàng nổi bật, có giá trị cao trên thị trường quốc tế.
Nguyễn Hải khuyến khích các thương nhân trong nước không ngừng sáng tạo, cải tiến và phát triển những sản phẩm giá trị cao, từ đồ gỗ, trà cho đến gia vị, để đáp ứng nhu cầu ngày càng lớn từ phương Tây. Cậu thấy được tiềm năng vô tận từ những sản phẩm này và nhận thức rõ rằng đây sẽ là chìa khóa giúp Đại Nam tiếp tục gia nhập dòng chảy thương mại quốc tế mà không mất đi quyền tự chủ.
Song song với đó, Nguyễn Hải cũng chỉ đạo nâng cấp và phát triển các cảng biển của Đại Nam. Các cảng biển như Đà Nẵng, Hội An, Vũng Tàu và Hải Phòng không chỉ là những trung tâm giao thương quan trọng mà còn trở thành những biểu tượng cho sự hiện đại hóa và phát triển của đất nước. Những con tàu lớn từ phương Tây bắt đầu cập bến, không chỉ mang theo hàng hóa mà còn mang lại những cơ hội mới cho nền kinh tế Đại Nam. Các thương nhân từ khắp nơi trên thế giới đổ về, trao đổi hàng hóa, ý tưởng và mở rộng mối quan hệ kinh tế, tạo nên một không khí sôi động chưa từng có trong lịch sử đất nước.
Tuy nhiên, Nguyễn Hải không chỉ dừng lại ở việc mở rộng thương mại. Cậu hiểu rằng một nền kinh tế vững mạnh không thể chỉ dựa vào nông nghiệp và hàng thủ công mỹ nghệ. Để thực sự đạt được mục tiêu phát triển bền vững, cậu bắt đầu chú trọng đến việc phát triển công nghiệp trong nước. Cậu nhìn nhận rằng nếu Đại Nam có thể tự sản xuất máy móc, công nghệ và vũ khí, thì đất nước sẽ không còn phải lệ thuộc vào bất kỳ ai nữa.
Nguyễn Hải quyết định nhập khẩu những công nghệ tiên tiến từ phương Tây, đặc biệt trong lĩnh vực cơ khí, chế tạo máy móc và quân sự. Cậu cho thành lập các nhà máy cơ khí lớn, nơi các kỹ sư trong nước sẽ được đào tạo và làm việc cùng với các chuyên gia phương Tây. Cậu mong muốn rằng những công nghệ này không chỉ được áp dụng, mà còn được cải tiến và phát triển bởi chính những người Đại Nam.
Trong một cuộc họp quan trọng, khi đứng trước các quan chức và các chuyên gia quốc tế, Nguyễn Hải đã thẳng thắn phát biểu:
– Chúng ta không thể tiếp tục phụ thuộc vào phương Tây mãi mãi. Họ mang đến cho chúng ta công nghệ, nhưng chúng ta phải học hỏi và cải tiến nó để phục vụ cho lợi ích của Đại Nam. Chỉ khi chúng ta có thể tự sản xuất những gì mình cần, chỉ khi đó chúng ta mới thực sự mạnh mẽ.
Các xưởng sản xuất mới bắt đầu hoạt động, các kỹ sư Đại Nam và các chuyên gia phương Tây cùng nhau sáng tạo ra những sản phẩm công nghiệp mang tính tự lực. Những xưởng này không chỉ sản xuất máy móc, vũ khí mà còn là nơi đào tạo những thế hệ kỹ sư, công nhân tài năng cho Đại Nam. Những sản phẩm đầu tiên ra đời từ các xưởng này nhanh chóng chứng minh được giá trị của chúng, không chỉ phục vụ cho nhu cầu trong nước mà còn được xuất khẩu sang các nước khác, tạo ra một nguồn thu lớn cho Đại Nam.
Dưới sự chỉ đạo của Nguyễn Hải, Đại Nam không chỉ đạt được sự phát triển về thương mại và công nghiệp mà còn khẳng định được vị thế của mình trên trường quốc tế. Liên minh Đông Dương ngày càng mạnh mẽ, các quốc gia trong khu vực không chỉ đoàn kết về mặt quân sự mà còn trong các lĩnh vực kinh tế và văn hóa. Một Đông Dương vững mạnh không chỉ là giấc mơ mà là hiện thực mà Nguyễn Hải và những người đồng hành đang từng ngày xây dựng.
Mặc dù Đại Nam dưới sự lãnh đạo của Nguyễn Hải đã đạt được không ít thành tựu đáng tự hào, cậu cũng không thể không đối mặt với những thử thách đầy cam go. Một trong những vấn đề lớn nhất mà cậu phải đối diện chính là sự can thiệp và thao túng từ các thương nhân phương Tây, đặc biệt là từ Pháp. Những người này không ngừng tìm cách lấn át thị trường trong nước, thông qua các chiến lược tinh vi để ép Đại Nam phải chấp nhận những điều khoản bất lợi trong các thỏa thuận thương mại. Để có thể bảo vệ được quyền lợi quốc gia, Nguyễn Hải phải kiên trì đối mặt với những đối tác luôn tìm cách lợi dụng mọi khe hở trong các thỏa thuận.
Những ngày đó, các cuộc họp căng thẳng giữa triều đình Đại Nam và các đại diện phương Tây diễn ra thường xuyên. Một buổi sáng, khi các quan lại và thương nhân phương Tây tụ họp tại điện, không khí trong phòng trở nên ngột ngạt, căng thẳng. Những ánh mắt đầy ẩn ý từ các thương nhân Pháp chiếu về phía Nguyễn Hải, mong muốn nhìn thấy cậu phản ứng ra sao trước những yêu cầu mới của họ. Trong số đó, một người đàn ông trung niên, mặc áo choàng dài và đeo kính mỏng, đứng dậy, đưa tay vẫy nhẹ để thu hút sự chú ý, rồi lên tiếng:
– Thưa bệ hạ, chúng tôi không thể không thừa nhận rằng Đại Nam đang phát triển mạnh mẽ, và chúng tôi rất mong muốn thúc đẩy mối quan hệ thương mại giữa hai quốc gia. Tuy nhiên, có một số điều khoản trong thỏa thuận trước đây mà chúng tôi cho rằng cần được điều chỉnh để cả hai bên đều có thể thu được lợi ích.
Nguyễn Hải không vội đáp lại ngay, chỉ nhẹ nhàng gật đầu. Cậu để cho không khí im lặng kéo dài một lúc, mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn vào cậu, chờ đợi phản ứng. Cuối cùng, cậu lên tiếng, giọng nói vẫn bình thản nhưng đầy kiên quyết:
– Trẫm hiểu mục tiêu của các vị. Tuy nhiên, trẫm muốn nhấn mạnh rằng Đại Nam sẽ không bao giờ chấp nhận những điều kiện có thể làm tổn hại đến quyền lợi và chủ quyền của chúng ta. Chúng ta có thể hợp tác, nhưng phải trên cơ sở tôn trọng lẫn nhau. Nếu những điều chỉnh mà các vị đề nghị đi ngược lại nguyên tắc này, trẫm e rằng chúng ta không thể đi đến một thỏa thuận.
Không khí trong phòng trở nên căng thẳng hơn khi một trong các thương nhân Pháp đứng dậy, vẻ mặt có phần giận dữ nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Hắn nhìn Nguyễn Hải rồi nói, giọng khẳng khái nhưng đầy ẩn ý:
– Ngài nói đúng, nhưng trong thương mại, không có gì là không thể thay đổi. Đôi khi, một bước lùi có thể giúp cả đôi bên tiến lên.
Nguyễn Hải đáp lại, giọng điềm tĩnh và không vội vã:
– Thương mại không chỉ là sự trao đổi hàng hóa. Đối với Đại Nam, thương mại là cơ hội để học hỏi và phát triển, nhưng không phải là cơ hội để phụ thuộc vào bên ngoài. Nếu chúng ta không giữ vững được sự độc lập của mình, chúng ta sẽ không bao giờ có thể thật sự phát triển. Các vị cần hiểu rõ rằng, Đại Nam không có ý định làm đối tác của các vị trong một mối quan hệ lệ thuộc.
Im lặng bao trùm căn phòng, mọi ánh mắt trong triều đều hướng về Nguyễn Hải với vẻ ngưỡng mộ. Những thương nhân phương Tây tuy vẫn còn chút bất mãn, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng Đại Nam dưới sự lãnh đạo của cậu không phải là một đối thủ dễ bị khuất phục. Các đại diện của Pháp đều im lặng, không dám tiếp tục tranh luận.
Dẫu vậy, khó khăn trong việc giao thương với phương Tây không chỉ đến từ bên ngoài. Trong nội bộ triều đình, những ý kiến trái chiều cũng bắt đầu xuất hiện. Một số quan lại, đặc biệt là những người lớn tuổi, lo ngại rằng việc mở cửa thương mại sẽ làm suy yếu bản sắc văn hóa dân tộc. Họ sợ rằng ảnh hưởng từ phương Tây, với những giá trị và tư tưởng khác biệt, sẽ khiến Đại Nam dần đánh mất đi những giá trị cốt lõi của mình.
Nguyễn Hải hiểu rõ mối lo ngại này. Cậu không thể không thừa nhận rằng đây là một vấn đề phức tạp và cần phải giải quyết một cách khéo léo. Thay vì chối bỏ những mối quan hệ thương mại với phương Tây, cậu quyết định sử dụng chính tri thức và lý lẽ để giải thích, thuyết phục. Những buổi thuyết trình trong triều ngày càng trở nên phổ biến, nơi Nguyễn Hải đứng trước các quan lại, giải thích về tầm quan trọng của việc giao lưu văn hóa và kinh tế.
Một lần, trong một cuộc họp quan trọng, khi một số quan lại lớn tuổi lên tiếng lo ngại về ảnh hưởng của phương Tây, Nguyễn Hải đã lên tiếng giải thích:
– Trẫm hiểu nỗi lo của các khanh. Chúng ta không thể để thương mại trở thành sự đầu hàng trước những giá trị ngoại lai. Nhưng giao thương không đồng nghĩa với sự lệ thuộc. Nó là cơ hội để chúng ta học hỏi và mở rộng tầm nhìn. Hãy nhớ rằng, chúng ta có thể tiếp nhận những gì tốt đẹp từ phương Tây mà không đánh mất đi bản sắc văn hóa của mình. Mục tiêu của trẫm là phát triển Đại Nam không chỉ về kinh tế mà còn về trí tuệ và văn hóa. Chúng ta không thay đổi bản sắc của mình, mà là làm phong phú thêm nền văn hóa đó bằng những giá trị tốt đẹp nhất từ thế giới.
Các quan lại trong triều nghe những lời này, ánh mắt dần trở nên dịu đi, và họ bắt đầu hiểu ra rằng Nguyễn Hải không muốn đất nước mình trở thành một bản sao của phương Tây, mà là một Đại Nam tự cường, vững mạnh, có thể tiếp thu cái mới mà vẫn giữ vững những giá trị cốt lõi của dân tộc.
Với sự quyết đoán và tầm nhìn của mình, Nguyễn Hải đã áp dụng một chính sách thương mại khôn ngoan, không chỉ giúp Đại Nam phát triển mạnh mẽ về kinh tế mà còn mở rộng mối quan hệ đối ngoại một cách bền vững. Không chỉ có các thương nhân phương Tây, mà ngay cả các quốc gia trong khu vực Đông Dương cũng bắt đầu chú ý đến những thành công mà Đại Nam đạt được. Campuchia, Lào, Thái Lan lần lượt thiết lập các tuyến thương mại quốc tế, học hỏi từ những kinh nghiệm mà Nguyễn Hải đã xây dựng. Dưới sự dẫn dắt của cậu, các quốc gia này không chỉ hợp tác về quân sự mà còn mở rộng giao thương, tận dụng các mối quan hệ ngoại giao mà Đại Nam đã thiết lập.
Nguyễn Hải không chỉ chú trọng đến việc phát triển nền kinh tế trong nước mà còn tạo ra một mối quan hệ đối tác chiến lược trong khu vực. Liên minh Đông Dương, với sự lãnh đạo của Đại Nam, đã trở thành một khối vững mạnh, nơi các quốc gia không chỉ dựa vào nhau về mặt quân sự mà còn có sự kết nối chặt chẽ về kinh tế, văn hóa. Đại Nam dần trở thành hình mẫu cho các quốc gia trong khu vực, một ví dụ điển hình về việc duy trì sự độc lập trong khi vẫn tận dụng những cơ hội từ thế giới bên ngoài.
Với Nguyễn Hải, việc bảo vệ chủ quyền không chỉ là chống lại sự can thiệp từ bên ngoài, mà còn là khả năng tự phát triển, tự xây dựng một nền kinh tế mạnh mẽ, một xã hội giàu văn hóa, và một quốc gia vững mạnh cả về quân sự lẫn chính trị. Những chuyến tàu buôn từ Đại Nam bắt đầu cập bến ở London, Paris, Amsterdam, mang theo không chỉ hàng hóa mà còn là hình ảnh của một quốc gia Đông Nam Á tự cường và mạnh mẽ. Đại Nam không chỉ có mặt trên bản đồ thế giới mà còn có tiếng nói trong các cuộc thảo luận toàn cầu.
Nguyễn Hải biết rằng hành trình này không phải lúc nào cũng dễ dàng, nhưng cậu cũng tin rằng những nỗ lực không ngừng của mình sẽ tạo nên một Đại Nam vững vàng trên con đường phát triển. Những chuyến tàu đó, những thỏa thuận thương mại được ký kết, không chỉ là những chiến thắng về mặt kinh tế, mà còn là minh chứng cho tầm nhìn và bản lĩnh của một nhà lãnh đạo đầy tài năng và sự cẩn trọng.
Cậu đã đặt nền móng cho một nền kinh tế hiện đại, vừa tận dụng được tiềm năng nội tại của đất nước, vừa kết nối với thế giới. Chính sách thương mại thông minh của Nguyễn Hải không chỉ giúp Đại Nam phát triển về kinh tế mà còn củng cố vị thế chính trị, đảm bảo rằng quốc gia này sẽ luôn vững vàng trước mọi sóng gió của thời đại. Trên con đường đó, Nguyễn Hải và những người đồng hành cùng cậu không chỉ xây dựng một Đại Nam hùng mạnh mà còn tạo ra một tấm gương sáng cho cả khu vực Đông Dương, nơi mà sự hợp tác, độc lập và phát triển bền vững là những giá trị cốt lõi.