Chương 89: Đại Nam Chiến Thắng.
Xuyên Về Thời Tự Đức.
Tác giả: Lưu Huỳnh Phát.
Chiến thắng tại Hà Nội vào cuối năm 1860 là một khoảnh khắc lịch sử, không chỉ vì nó đánh dấu một chiến công quân sự hiển hách, mà còn vì ý nghĩa sâu sắc mà nó mang lại về lòng kiên cường, tinh thần đoàn kết và sự bất khuất của cả dân tộc Đại Nam. Sau những tháng ngày gian khổ và quyết liệt đối mặt với liên minh Pháp – Anh, quân Đại Nam, dù trong thế yếu, đã làm nên một kỳ tích. Kẻ thù dù mạnh mẽ và tự tin vào sức mạnh quân sự của chúng, cuối cùng phải rút lui khỏi Hà Nội và các khu vực trọng yếu ở phía Bắc, nhường lại những chiến trường đã từng thuộc về chúng. Dẫu chiến thắng này là một niềm tự hào lớn lao, nhưng đối với quân đội Đại Nam, đó chỉ là một bước đi trong một cuộc chiến trường kỳ mà họ vẫn phải đối mặt trong tương lai.
Khi trận chiến tại Hà Nội bắt đầu, quân Đại Nam không chỉ chiến đấu vì chính họ mà còn vì niềm tin của cả một dân tộc đang trông đợi vào sự thành công của họ. Những cuộc họp kín tại triều đình thường xuyên diễn ra, ánh sáng từ ngọn đèn dầu le lói trong căn phòng giản dị không thể che lấp sự căng thẳng trong từng quyết định. Các tướng lĩnh, sĩ quan, và quan chức đều nhận thức rõ rằng những quyết định của họ không chỉ ảnh hưởng đến cục diện chiến tranh mà còn liên quan đến sự sống còn của đất nước.
Lưu Vĩnh Phúc đứng trước bản đồ, tay chỉ vào những địa danh trên đó, ngắm nhìn từng dòng sông, ngọn núi như thể muốn cảm nhận mạch sống của đất mẹ. Ông biết mỗi quyết định, mỗi bước đi lúc này sẽ định đoạt số phận không chỉ của quân đội mà của cả dân tộc. Quân Pháp và Anh mạnh mẽ, với ưu thế tuyệt đối về vũ khí, tàu chiến và chiến thuật, khiến cho mọi kế hoạch của Đại Nam đều phải cân nhắc kỹ lưỡng. Nhưng điều quan trọng hơn cả là sự quyết tâm không khuất phục trước những thế lực xâm lược.
Bên cạnh Lưu Vĩnh Phúc, Nguyễn Tri Phương cũng không ngừng suy nghĩ về những chiến thuật phòng thủ, đặc biệt là về khả năng sử dụng địa hình thiên nhiên để chống lại kẻ thù. Ông biết quân Đại Nam không thể đối đầu trực diện với quân địch mạnh hơn, nhưng lòng dân và tinh thần kiên cường sẽ là những yếu tố giúp quân đội đứng vững. Nguyễn Tri Phương thường nói:
– Phải lợi dụng địa hình, dùng sông nước, rừng núi làm lợi thế của mình.
Dù chiến đấu trong điều kiện khắc nghiệt, ông luôn tin rằng tinh thần bất khuất của quân dân Đại Nam sẽ chiến thắng mọi khó khăn.
Nhưng chiến tranh không chỉ là những cuộc họp trong phòng hội nghị hay những chiến lược quân sự trên giấy. Nó còn là những hy sinh, là những người dân hàng ngày chiến đấu trên từng tấc đất. Cả Hà Nội, từ những con phố chật hẹp đến những làng quê xa xôi, đều trở thành chiến trường. Người dân không chỉ giúp đỡ quân đội bằng lương thực, vũ khí, mà còn bằng những hành động tưởng chừng như nhỏ bé nhưng lại có sức mạnh lớn lao. Những người phụ nữ, trẻ em, mặc dù không cầm súng, nhưng vẫn ngày đêm vận chuyển đạn dược, gánh nước, nấu ăn, đưa tin cho các chiến sĩ trên tiền tuyến. Sự hy sinh âm thầm ấy chính là động lực giúp quân Đại Nam giữ vững được tinh thần, tiếp tục chiến đấu.
Và rồi, chiến thắng vang dội đã đến. Sau những tháng ngày đổ máu, quân đội Đại Nam đã đánh bại liên minh Pháp – Anh, đẩy lùi quân xâm lược khỏi Hà Nội. Mặc dù quân địch mạnh mẽ và tự tin, nhưng sức mạnh của lòng dân, sự lãnh đạo của các tướng lĩnh đã khiến cho chiến thắng này trở thành một kỳ tích. Pháp và Anh buộc phải rút lui, để lại Hà Nội và các vùng trọng yếu trong tay quân Đại Nam. Đây không chỉ là chiến thắng của quân đội mà là của toàn thể dân tộc, một chiến thắng thể hiện sức mạnh đoàn kết, lòng yêu nước và tinh thần không chịu khuất phục trước mọi thử thách.
Nhưng đối với các tướng lĩnh như Lưu Vĩnh Phúc và Nguyễn Tri Phương, chiến thắng này không phải là sự kết thúc, mà chỉ là một cột mốc trong hành trình dài bảo vệ đất nước. Sau khi quân Pháp và Anh rút đi, trong những cuộc họp của triều đình, các tướng lĩnh luôn nhấn mạnh rằng nguy cơ xâm lược sẽ không chấm dứt chỉ vì một chiến thắng. Lưu Vĩnh Phúc, dù vinh danh vì công lao to lớn, vẫn không ngừng suy nghĩ về các biện pháp phòng thủ lâu dài.
Một lần, trong một cuộc họp kín, ông lên tiếng:
– Chúng ta không thể để chiến thắng này làm chúng ta sao nhãng. Quân thù sẽ quay lại, đó là điều không thể tránh khỏi. Chúng ta phải luôn sẵn sàng, bảo vệ từng tấc đất của tổ quốc.
Nguyễn Tri Phương cũng tỏ ra không kém phần lo lắng, ông tiếp lời:
– Chiến tranh là một cuộc đấu tranh không có hồi kết. Đừng nghĩ rằng kẻ thù đã rút đi là chúng ta có thể yên lòng. Chúng ta phải tiếp tục củng cố lực lượng, chuẩn bị cho mọi tình huống.
Những lời nói của họ như một lời nhắc nhở đối với các tướng lĩnh và chiến sĩ, rằng chiến thắng này chỉ là một bước đầu trong cuộc chiến dài, và đất nước vẫn luôn phải đối mặt với những thử thách mới.
Sau chiến thắng tại Hà Nội, người dân Đại Nam đón chào các anh hùng trở về trong niềm hân hoan và tự hào. Những buổi lễ được tổ chức long trọng, tôn vinh các tướng lĩnh và chiến sĩ. Các phố phường, làng quê đều rộn ràng, mỗi góc phố đều vang lên tiếng cười nói, những lời ca ngợi các chiến công, những hành động quả cảm của các chiến sĩ. Trong những ngày đó, người dân không chỉ tôn vinh các tướng lĩnh mà còn tự hào về chính mình, về những đóng góp thầm lặng của mình trong công cuộc bảo vệ tổ quốc.
Nhưng dù vậy, các tướng lĩnh Đại Nam, với tầm nhìn xa trông rộng, vẫn không ngừng chuẩn bị cho những thử thách tiếp theo. Họ hiểu rằng, dù quân Pháp và Anh đã rút đi, nhưng các thế lực thực dân khác vẫn đang rình rập. Vì vậy, dù chiến thắng tại Hà Nội đã vang dội, quân đội Đại Nam không bao giờ dừng lại. Với sự lãnh đạo sáng suốt của các tướng lĩnh như Lưu Vĩnh Phúc và Nguyễn Tri Phương, cùng tinh thần đoàn kết của nhân dân, Đại Nam tiếp tục đứng vững, kiên cường đối mặt với mọi thử thách trong những năm tháng khó khăn tiếp theo.
Chiến thắng tại Hà Nội vào cuối năm 1860 không chỉ là một mốc son trong lịch sử quân sự của Đại Nam mà còn là một khoảnh khắc khẳng định sức mạnh và quyết tâm bảo vệ độc lập của dân tộc. Khi quân Đại Nam đập tan liên quân Pháp – Anh, lòng tự hào và niềm tin của nhân dân trỗi dậy. Tuy nhiên, chiến thắng này không thể làm người dân và triều đình yên tâm. Dù Pháp và Anh đã thất bại tại Hà Nội, họ vẫn là những cường quốc có tham vọng và sức mạnh quân sự khổng lồ. Vì thế, dù đất nước vừa giành được thắng lợi, mọi người đều hiểu rằng chỉ chiến thắng chưa bao giờ đủ để bảo vệ độc lập vững bền.
Tại điện Cần Chánh, trong một buổi tối mưa giông, một cuộc họp đặc biệt đã được triệu tập. Tất cả các quan lại cấp cao và tướng lĩnh kỳ cựu đều có mặt. Ánh đèn dầu mờ ảo phản chiếu lên những tấm bản đồ và các bản báo cáo chiến sự. Không khí căng thẳng, mỗi người trong điện đều nhận thức rõ về sự nguy hiểm luôn rình rập từ phía các đế quốc thực dân.
Lưu Vĩnh Phúc, người đã chỉ huy quân đội Đại Nam trong trận chiến tại Hà Nội ánh mắt sâu thẳm và đầy quyết tâm. Ông không chỉ là một vị tướng dày dạn trận mạc mà còn là người đứng mũi chịu sào trong mọi quyết định chiến lược của triều đình. Trầm ngâm một lúc, Lưu Vĩnh Phúc lên tiếng, giọng ông vang lên trong không gian ẩm ướt của điện Cần Chánh:
– Chiến thắng ở Hà Nội chỉ là một phần trong cuộc đấu tranh lâu dài. Các ngài đều biết rằng Pháp và Anh sẽ không dễ dàng từ bỏ khu vực này. Tuy chúng ta đã đánh bại họ trong trận chiến vừa qua, nhưng sức mạnh của chúng vẫn còn đó, và tham vọng của họ cũng chưa chấm dứt. Chúng ta không thể chỉ dựa vào một chiến thắng để bảo vệ độc lập, bởi các mối đe dọa từ bên ngoài vẫn luôn tồn tại.
Nguyễn Tri Phương, người đã cầm quân chỉ huy trong trận chiến quyết định ấy, gật đầu rồi khẽ nói:
– Chính xác. Dù chiến thắng này là đáng tự hào, nhưng không thể che đậy những nguy cơ vẫn đe dọa. Pháp và Anh sẽ không dễ dàng từ bỏ Đông Dương. Chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng, không chỉ trong quân sự mà còn phải củng cố các tuyến phòng thủ, nhất là ở những vùng biên giới.
Lưu Vĩnh Phúc không phản đối mà chỉ lặng lẽ gật đầu, ánh mắt ông lướt qua những người xung quanh. Rõ ràng ông biết rằng việc chiến thắng quân Pháp và Anh một lần chưa đủ. Ông không chỉ mong muốn củng cố sức mạnh quân sự, mà còn muốn mở rộng chiến lược ngoại giao để Đại Nam có thể duy trì được một vị thế vững chắc trong mắt các quốc gia lớn.
– Nếu chỉ nhìn vào chiến thắng quân sự, chúng ta sẽ dễ dàng bị coi thường. Chúng ta cần xây dựng một chiến lược toàn diện, không chỉ dựa vào sức mạnh quân sự mà còn phải vận dụng các công cụ ngoại giao để làm cho kẻ thù hiểu rằng họ không thể xâm lược chúng ta thêm lần nữa mà không phải trả giá đắt.
Lời của Lưu Vĩnh Phúc như một lời thức tỉnh. Các tướng lĩnh và quan chức ngồi quanh bàn đều im lặng, cảm nhận được sự nặng nề của tình thế. Họ hiểu rằng mọi quyết định tiếp theo sẽ ảnh hưởng đến tương lai của đất nước.
Trong những ngày sau đó, các cuộc họp về chiến lược quốc phòng và ngoại giao không ngừng diễn ra. Đại Nam không thể chỉ trông chờ vào sức mạnh quân sự mà phải tìm cách củng cố các mối quan hệ với những quốc gia láng giềng, nhằm tạo thành một mạng lưới đồng minh vững chắc. Những cuộc đàm phán ngoại giao với Trung Quốc và các nước Đông Nam Á trở nên quan trọng hơn bao giờ hết, dù không phải quốc gia nào cũng sẵn sàng đứng về phía Đại Nam. Tuy vậy, triều đình Đại Nam đã không ngừng nỗ lực xây dựng và duy trì những mối quan hệ ấy, đồng thời chuẩn bị những bước đi chiến lược để bảo vệ vững chắc nền độc lập.
Trong khi đó, dưới sự lãnh đạo của Nguyễn Hải, quân đội Đại Nam cũng không ngừng củng cố lực lượng. Các chiến thuật du kích, tận dụng địa hình và chiến tranh bất đối xứng tiếp tục được phát huy tối đa. Các tướng lĩnh và binh lính đều được huấn luyện liên tục, từ những trận đánh lớn đến những tình huống bất ngờ, để có thể ứng phó với mọi tình huống. Quân đội Đại Nam không chỉ mạnh về chiến thuật mà còn được trang bị ngày càng hiện đại hơn, từ vũ khí đến áo giáp, từ các phương tiện vận chuyển đến các công cụ hỗ trợ khác.
Trong những ngày tháng ấy, tinh thần của người dân Đại Nam không hề giảm sút. Mặc dù cuộc sống còn nhiều gian khó, người dân vẫn luôn hướng về phía trước với lòng kiên định. Sau chiến thắng tại Hà Nội, lòng yêu nước của mỗi người dân càng thêm mãnh liệt. Dù không tham gia trực tiếp vào các trận đánh, nhưng mỗi người dân, từ thành thị đến nông thôn, đều cảm thấy mình có trách nhiệm bảo vệ đất nước. Họ hiểu rằng sự đoàn kết và quyết tâm của mọi tầng lớp dân cư là yếu tố quan trọng để bảo vệ vững chắc nền độc lập của đất nước.
Trong một ngôi làng nhỏ, dưới ánh lửa bập bùng, một người đàn ông lớn tuổi ngồi kể cho những đứa trẻ trong làng nghe về chiến thắng tại Hà Nội. Mặc dù làng nhỏ và nghèo, nhưng mọi người đều nhận thức được sự quan trọng của trận chiến và trách nhiệm của mỗi cá nhân trong việc bảo vệ quê hương:
– Chúng ta đã chiến thắng, nhưng đừng quên rằng kẻ thù vẫn chưa từ bỏ. Mỗi người dân đều có trách nhiệm của mình. Bảo vệ đất nước không chỉ là nhiệm vụ của quân đội, mà của tất cả chúng ta.
Những lời của người đàn ông lớn tuổi vang lên trong không gian đêm khuya, đầy tự hào và quyết tâm. Những người dân trong làng, dù không phải chiến sĩ, nhưng họ cũng mang trong mình tinh thần chiến đấu. Họ là những người đứng phía sau, góp phần không nhỏ trong cuộc chiến bảo vệ đất nước. Và dù trong hoàn cảnh nào, tình yêu nước vẫn luôn là ngọn lửa không bao giờ tắt trong trái tim của người dân Đại Nam.
Như vậy, mặc dù chiến thắng tại Hà Nội là một cột mốc vinh quang, nhưng không thể phủ nhận rằng những nguy cơ từ bên ngoài vẫn luôn hiện hữu. Triều đình Đại Nam hiểu rằng để bảo vệ độc lập lâu dài, cần phải tiếp tục duy trì cảnh giác, chuẩn bị cho mọi tình huống và củng cố lòng tin của người dân vào chính quyền và quân đội. Những khó khăn phía trước vẫn còn rất lớn, nhưng niềm tin vào sự kiên cường của dân tộc Đại Nam không bao giờ phai mờ.