Chương 88: Rút Lui Hoàn Toàn.
Xuyên Về Thời Tự Đức.
Tác giả: Lưu Huỳnh Phát.
Cuối năm 1860, sau nhiều tháng đối diện với thất bại liên tiếp trong chiến dịch tấn công vào Hà Nội, quân đội Pháp và Anh dù vẫn còn một lực lượng hùng hậu, nhưng không thể tiếp tục cuộc chiến. Sự kháng cự kiên cường của quân Đại Nam đã khiến cho cuộc chiến trở nên vô vọng. Những chiến lược ban đầu của quân xâm lược tưởng chừng như sẽ dễ dàng thành công, nhưng lại bị đẩy vào bế tắc khi phải đối mặt với một đối thủ không ngừng phản công. Cuối cùng, chiến dịch xâm lược Bắc Kỳ thất bại thảm hại, không chỉ khiến hai cường quốc thực dân phải thay đổi chiến lược mà còn tạo ra một bước ngoặt lớn trong cuộc chiến tranh này. Đây là một chiến thắng đầy tự hào của quân Đại Nam, đánh dấu sự thất bại không chỉ về mặt quân sự mà còn là sự suy yếu trong tham vọng của các cường quốc phương Tây.
Kể từ khi quân Pháp và Anh đổ bộ vào Đại Nam, cả hai đế quốc này đã mang theo sự tự tin tuyệt đối. Chúng tưởng rằng việc chiếm đóng Hà Nội cùng các khu vực trọng yếu ở Bắc Kỳ sẽ là bước đi đầu tiên để biến toàn bộ miền Bắc Việt Nam thành thuộc địa của chúng. Nhưng ngay từ những ngày đầu tiên, mọi tính toán của quân xâm lược đã gặp phải sự kháng cự quyết liệt từ quân Đại Nam. Dưới sự chỉ huy của các tướng lĩnh như Lưu Vĩnh Phúc, quân đội Đại Nam đã khiến quân xâm lược chịu thiệt hại nặng nề. Những chiến thuật du kích, sự phối hợp nhịp nhàng giữa bộ binh, kỵ binh và pháo binh đã làm cho quân Pháp và Anh không thể tiến sâu vào đất liền. Đã có những lúc tưởng chừng như quân xâm lược sẽ chiếm được Hà Nội, nhưng rồi chúng lại phải đối mặt với những đợt phản công dữ dội từ quân Đại Nam, khiến mọi nỗ lực tiến công đều bị chặn đứng.
Mỗi trận đánh, dù có thua hay thắng, cũng để lại những tổn thất lớn lao đối với quân xâm lược. Không chỉ mất đi hàng ngàn binh lính, chúng còn phải đối mặt với một vấn đề nghiêm trọng không thể khắc phục là thiếu thốn trầm trọng về lương thực và đạn dược. Các tuyến tiếp tế từ biển bị quân Đại Nam đánh phá, cắt đứt nguồn cung cấp cần thiết để duy trì chiến dịch. Những chiến thuyền và tàu tiếp tế của quân xâm lược không thể vận chuyển hàng hóa qua những vùng biển bị cấm, khiến tình trạng thiếu thốn càng trở nên trầm trọng. Sự thiếu thốn này đã khiến quân đội Pháp và Anh không thể duy trì được sức chiến đấu lâu dài. Các chỉ huy quân xâm lược, từ Auguste Protet đến Michael Seymour và James Bruce, bắt đầu nhận ra rằng cuộc chiến này không thể kéo dài. Mọi cố gắng duy trì cuộc tấn công vào Hà Nội đều vô ích, và tình hình ngày càng trở nên tuyệt vọng.
một tướng lĩnh trong quân Pháp nhìn về phía người đồng đội, ánh mắt tràn ngập lo lắng:
– Chúng ta không thể tiếp tục được nữa. Hà Nội quá khó chiếm đóng, quân Đại Nam không chịu thua. Chúng ta đã mất quá nhiều binh sĩ, và nguồn cung cấp lương thực thì cạn kiệt.
Auguste Protet, một trong những chỉ huy của quân Pháp gật đầu. Hắn hiểu rõ rằng tình thế đã đến mức không thể cứu vãn. Dù có những chiến thuyền hiện đại, những vũ khí tối tân, quân xâm lược vẫn không thể giành được chiến thắng quyết định. Sự chống trả kiên cường của quân Đại Nam đã làm cho quân đội Pháp và Anh phải suy nghĩ lại về chiến lược ban đầu. Chúbg không thể tiến thêm được nữa, và những cuộc tấn công vào các vị trí phòng thủ của quân Đại Nam chỉ mang lại những thất bại đau đớn. Quân Đại Nam, dưới sự chỉ huy của những tướng lĩnh tài ba, đã thiết lập một thế trận vững chắc, khiến quân xâm lược phải lùi bước.
Sự kháng cự mạnh mẽ này không chỉ đến từ quân đội Đại Nam mà còn từ một yếu tố quan trọng không thể bỏ qua, tinh thần chiến đấu của quân dân Đại Nam. Dù thiếu thốn về vật chất, quân Đại Nam vẫn luôn duy trì được tinh thần chiến đấu. Những người dân sống trong các vùng bị quân xâm lược chiếm đóng không những không sợ hãi mà còn trở thành những chiến binh kiên cường. Chúng sẵn sàng hy sinh, tiếp tế lương thực cho quân đội, tham gia vào các trận đánh để bảo vệ đất nước.
Trong một buổi họp giữa các tướng lĩnh, Lưu Vĩnh Phúc đã nói với các binh lính và tướng lĩnh của mình:
– Không gì có thể đánh bại chúng ta. Quân xâm lược đến với ý định tàn phá, nhưng chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra. Mỗi tấc đất của đất nước này là thiêng liêng. Chúng ta sẽ bảo vệ đến cùng.
Những lời nói ấy đã thổi bùng lên ngọn lửa nhiệt huyết trong lòng mỗi người chiến sĩ, khiến họ không chỉ chiến đấu vì tổ quốc mà còn vì niềm tin vào một tương lai tự do.
Với những trận chiến không ngừng nghỉ, quân đội Pháp và Anh dần dần cảm thấy kiệt quệ về cả vật lực lẫn tinh thần. Những thất bại nối tiếp nhau, các sĩ quan cấp cao lần lượt bị thương vong. Đặc biệt là các tướng lĩnh như Auguste Protet và Michael Seymour, họ không chỉ phải đối mặt với sự thất bại trên chiến trường mà còn phải đối mặt với áp lực khổng lồ từ chính quyền trong nước và các đồng minh. Những thất bại này khiến tinh thần của quân xâm lược rệu rã, mất đi sự ủng hộ từ cả chính trị lẫn quân sự.
James Bruce, một trong những chỉ huy quân Anh, lắc đầu khi nghe báo cáo từ các chỉ huy cấp dưới:
– Chúng ta không thể chịu nổi nữa. Quân Đại Nam đã quá mạnh, và chúng ta không còn đủ lực lượng để tiếp tục chiến đấu.
Tình thế này đã buộc quân xâm lược phải đưa ra quyết định quan trọng. Dưới sự dẫn dắt của các chỉ huy, quân Pháp và Anh chính thức bắt đầu quá trình rút quân vào cuối tháng 12 năm 1860. Những chiến thuyền, vũ khí tối tân mà chúng đã mang theo giờ không còn giá trị. Các đoàn quân rút lui không chỉ phải đối mặt với những cuộc tấn công dữ dội từ quân Đại Nam mà còn gặp phải sự gián đoạn của các tuyến tiếp tế, khiến chúng không thể giữ vững thế trận. Cuộc rút lui trở thành một cuộc tháo lui hỗn loạn. Quân đội Pháp và Anh đã để lại trên chiến trường những vũ khí, chiến thuyền, và những dấu tích của sự thất bại không thể xóa nhòa.
Quân Đại Nam tiếp tục phản công, tấn công vào các đoàn quân đang rút lui, cướp lấy vũ khí và trang thiết bị quan trọng. Những khu vực trọng yếu mà quân xâm lược từng chiếm đóng giờ lại nằm trong tay quân Đại Nam. Lực lượng xâm lược, không còn sức mạnh để chống trả, chỉ biết lùi bước trong bối cảnh tuyệt vọng. Đến cuối cùng, những gì còn lại chỉ là sự rối ren và tàn phá trên chiến trường. Quân Pháp và Anh không chỉ phải rút khỏi Bắc Kỳ mà còn phải chịu đựng sự sỉ nhục của một thất bại lớn lao.
Kết thúc chiến dịch xâm lược, quân đội Pháp và Anh phải thừa nhận rằng kế hoạch chiếm đóng Bắc Kỳ đã thất bại hoàn toàn. Những tham vọng của chúng tại Đông Dương dù đã có lúc tưởng chừng như sẽ thành hiện thực, giờ đây đã bị dập tắt. Còn quân Đại Nam dù phải chịu đựng bao nhiêu đau thương và mất mát, nhưng qua những trận chiến ấy, họ đã chứng tỏ được sức mạnh không thể khuất phục của mình. Những chiến thắng vang dội của quân Đại Nam không chỉ là niềm tự hào của dân tộc mà còn là một bài học lịch sử về sự kiên cường, lòng yêu nước mãnh liệt và tinh thần bất khuất trong cuộc đấu tranh bảo vệ tổ quốc.
Cuối năm 1860, khi quân Pháp và Anh buộc phải rút lui khỏi Bắc Kỳ, chiến thắng của quân Đại Nam đã trở thành một dấu mốc trọng đại trong lịch sử đất nước. Đó không chỉ là một chiến thắng quân sự, mà còn là một chiến thắng tinh thần, đánh dấu sức mạnh kiên cường của một dân tộc bất khuất trước sự xâm lược của các thế lực mạnh mẽ. Quá trình rút lui của quân xâm lược không chỉ là dấu hiệu của sự thất bại, mà là sự thừa nhận rằng mọi nỗ lực chiếm đóng Hà Nội, cùng những vùng đất chiến lược khác của Đại Nam, đều đã thất bại hoàn toàn.
Dưới sự lãnh đạo của những tướng lĩnh như Lưu Vĩnh Phúc, quân đội Đại Nam không chỉ bảo vệ thành công từng tấc đất mà còn khiến cho cả thế giới phải kính nể. Họ chiến đấu không chỉ vì mảnh đất của mình, mà còn vì một lý tưởng độc lập. Từng làn sóng đau thương, từng giọt máu đổ xuống, tất cả đều trở thành động lực mạnh mẽ để quân dân Đại Nam không ngừng vươn lên, vượt qua mọi khó khăn, thách thức. Mỗi ngày qua đi, dù đẫm mồ hôi và máu, nhưng niềm tin vào chiến thắng của họ chưa bao giờ phai mờ.
Lúc ấy, trong căn phòng nhỏ của doanh trại, Lưu Vĩnh Phúc đứng giữa các tướng lĩnh, ánh mắt sắc lạnh và kiên định. Ông không nói gì nhiều, chỉ đưa tay vén màn chiến tranh đang bao trùm. Trong giọng nói cương quyết ấy, có sự tự hào vô bờ bến. Những tháng ngày chiến đấu không ngừng nghỉ đã cho ra trái ngọt. Họ chiến đấu không chỉ vì quê hương, mà còn vì danh dự của một dân tộc không chịu khuất phục. Mỗi người dân, dù là chiến sĩ hay dân thường, đều có chung một nhiệm vụ, một lý tưởng cao cả: bảo vệ đất nước. Đó là lý do tại sao dù đối mặt với mọi thử thách, họ vẫn đứng vững, không ai bỏ cuộc.
Trong suốt những tháng ngày chiến đấu cam go, quân Pháp và Anh không chỉ phải đối mặt với sức mạnh chiến đấu của quân Đại Nam mà còn phải gánh chịu sức mạnh tinh thần mạnh mẽ từ toàn dân. Những người dân trên khắp các vùng quê, từ những ngôi làng ven đường đến các khu vực trọng yếu, đều sẵn sàng tiếp tế lương thực, vũ khí, thuốc men cho quân đội. Họ không chỉ đứng ngoài cuộc chiến, mà là những người đồng hành, thậm chí là những chiến sĩ vô danh, góp phần tạo nên sức mạnh không thể khuất phục của Đại Nam.
Đặc biệt, trong những lúc nguy nan, dù quân xâm lược sử dụng những chiến thuyền tối tân hay pháo binh mạnh mẽ, nhưng chính lòng dũng cảm và tinh thần đoàn kết của quân dân Đại Nam đã trở thành lá chắn vô hình, bảo vệ từng tấc đất. Những chiến thuật phòng thủ tài tình của các tướng lĩnh như Lưu Vĩnh Phúc đã khiến quân xâm lược không thể tiến gần đến mục tiêu. Họ chiến đấu không chỉ bằng vũ khí, mà còn bằng trí tuệ và lòng kiên định. Những trận chiến ác liệt diễn ra, nơi mà từng ngọn gió, từng nhánh cây, từng con đường đều trở thành một phần trong chiến lược phòng thủ. Không có bước lùi, không có chỗ cho sự sợ hãi.
Tại một chiến hào bên ngoài Hà Nội, trong một buổi tối lạnh giá, Lưu Vĩnh Phúc đứng cùng các tướng lĩnh. Không gian tĩnh lặng, nhưng bầu không khí căng thẳng như có thể cắt đứt. Mọi người đều cảm nhận được sự kiên cường của quân Đại Nam, nhưng cũng hiểu rằng, đối phương không hề dễ dàng từ bỏ. Từ phía xa, những ánh đèn của quân Pháp và Anh vẫn mờ mịt, bóng dáng của họ vẫn là mối đe dọa tiềm tàng. Quân Đại Nam đã phải đối mặt với hàng loạt đợt tấn công, từ pháo binh cho đến chiến thuyền hạng nặng, nhưng những đợt tấn công ấy đều bị đẩy lùi một cách tàn khốc.
Một sĩ quan Pháp, sau một hồi im lặng, thở dài nặng nề, đôi mắt hắn hướng về phía những chiến thuyền đang lẩn khuất trong đêm tối. Hắn biết rằng họ đã không thể chiến thắng. Hà Nội và những vùng đất trọng yếu của Đại Nam quá khó chinh phục. Quân Đại Nam kiên cường, không chịu khuất phục. Hắn nói với giọng khàn đặc:
– Chúng ta không thể tiếp tục được nữa. Hà Nội quá khó chiếm đóng, quân Đại Nam không chịu thua. Chúng ta đã mất quá nhiều binh lính, và nguồn cung cấp lương thực cũng đã cạn kiệt.
Auguste Protet, chỉ huy quân đội Pháp, gật đầu im lặng. Hắn đã từng tự tin vào sức mạnh của chiến thuyền và vũ khí tối tân mà quân đội mình mang theo, nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng chiến thắng không phải lúc nào cũng đến từ những thứ ấy. Hắn thở dài, giọng hắn không còn vẻ tự tin như lúc trước:
– Không còn gì để làm nữa. Chúng ta phải rút quân.
James Bruce, một sĩ quan người Anh, đứng bên cạnh cũng không giấu được sự thất vọng. Hắn đã nghe đủ những báo cáo về tình hình chiến sự, và giờ đây hắn chẳng còn chút hy vọng nào về một chiến thắng nữa. Hắn lắc đầu, nói với giọng trầm buồn:
– Quân Đại Nam không chỉ mạnh về sức chiến đấu, mà chúng còn có một sức mạnh tinh thần mà chúng ta không thể phá vỡ. Chúng chiến đấu vì quê hương, vì dân tộc. Điều đó khiến họ trở nên bất khả chiến bại.
Với quyết định của các chỉ huy, quân Pháp và Anh chính thức bắt đầu rút lui vào cuối tháng 12 năm 1860. Những chiến thuyền không thể tiếp tế đủ đạn dược và lương thực cho quân đội. Những con tàu bị quân Đại Nam tấn công dữ dội, không thể hoạt động hiệu quả. Cuối cùng, các đoàn quân xâm lược, sau những ngày dài bị bao vây và đẩy lùi, trở thành những đoàn quân kiệt quệ, thất bại hoàn toàn.
Chiến thắng này không chỉ là một chiến thắng quân sự, mà còn là một chiến thắng về tinh thần. Quân Đại Nam không chỉ bảo vệ được đất đai của mình mà còn bảo vệ được niềm tự hào dân tộc. Chỉ khi nào có sự đồng lòng và quyết tâm không khuất phục, chiến thắng mới có thể đạt được. Nhân dân Đại Nam đã chứng tỏ rằng họ không chỉ là người cung cấp lương thực, mà chính họ là những chiến sĩ thầm lặng trong cuộc chiến này.
Lưu Vĩnh Phúc, trong một cuộc họp với các tướng lĩnh, đã phát biểu một câu nói đầy ý nghĩa:
– Không gì có thể đánh bại chúng ta. Quân xâm lược đến với ý định tàn phá, nhưng chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra. Mỗi tấc đất của đất nước này là thiêng liêng. Chúng ta sẽ bảo vệ đến cùng.
Những lời này như một nguồn sức mạnh, một lời thề thiêng liêng cho quân đội và nhân dân Đại Nam. Quân xâm lược buộc phải nhận thất bại, nhưng Đại Nam không chỉ bảo vệ được đất đai của mình mà còn bảo vệ được phẩm giá và niềm tự hào dân tộc.
Sau thất bại tại Bắc Kỳ, Pháp và Anh phải thay đổi chiến lược ở Đông Dương. Chúng nhận ra rằng việc chiếm lĩnh Đại Nam không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Các chính phủ Pháp và Anh, sau những tổn thất to lớn, đã phải tìm kiếm những phương thức khác để duy trì ảnh hưởng ở khu vực này. Chúng bắt đầu chuyển sang sử dụng quyền lực mềm, thay vì tiếp tục áp dụng chiến lược quân sự. Những cuộc đàm phán chính trị và kinh tế trở thành phương tiện chính để họ đạt được mục tiêu của mình. Nhưng dù chiến lược thay đổi, những thất bại tại Bắc Kỳ vẫn là một vết nhơ trong lịch sử quân sự của cả hai quốc gia.
Cuối cùng, chiến thắng của quân Đại Nam không chỉ là niềm tự hào lớn lao cho dân tộc, mà còn là một bài học sâu sắc cho cả thế giới. Dù đối mặt với những thế lực hùng mạnh, một dân tộc kiên cường, đoàn kết và đầy lòng yêu nước sẽ luôn tìm ra cách để chiến thắng. Quân Đại Nam, dưới sự lãnh đạo sáng suốt của các tướng lĩnh như Lưu Vĩnh Phúc, đã chứng minh rằng chiến thắng không chỉ đến từ sức mạnh quân sự, mà còn đến từ sự đoàn kết, tinh thần quyết tâm và lòng kiên trì không chịu khuất phục.