Chương 87: Quân Địch Rút Lui.
Xuyên Về Thời Tự Đức.
Tác giả: Lưu Huỳnh Phát.
Cuối năm 1860, chiến dịch xâm lược Đại Nam của quân Pháp và Anh đã kéo dài khá lâu và gặp phải vô vàn khó khăn, tạo nên một bầu không khí căng thẳng bao trùm chiến trường. Mặc dù trong những ngày đầu, quân xâm lược đã giành được nhiều thắng lợi, chiếm được nhiều vùng đất quan trọng như Nam Định, Hưng Yên, và các khu vực quanh Hà Nội, song chiến thắng dường như không đến nhanh chóng như chúng đã tưởng tượng. Những thất bại liên tiếp trong các trận đánh đã khiến các chỉ huy quân Pháp và Anh bắt đầu nhận thức được rằng mọi thứ không đơn giản như họ từng nghĩ.
Quân Pháp với ưu thế vượt trội về số lượng binh lính và vũ khí hiện đại, đã tỏ ra tự tin ban đầu. Tuy nhiên, ngay sau những chiến thắng ban đầu, chúng gặp phải những trở ngại bất ngờ. Sự phản kháng mạnh mẽ và kiên cường của quân Đại Nam dưới sự chỉ huy của các tướng lĩnh tài ba như Lưu Vĩnh Phúc và Nguyễn Tri Phương đã tạo ra những khó khăn không nhỏ. Những chiến thuật du kích tinh vi của quân Đại Nam cùng với sự phối hợp ăn ý giữa các lực lượng đã làm chậm lại bước tiến của quân xâm lược, khiến chúng bắt đầu nghi ngờ về khả năng chiến thắng dễ dàng mà mình từng kỳ vọng.
Một buổi sáng nọ, trong trại chỉ huy của quân Pháp, tướng Auguste Protet đang đứng trầm tư bên bàn chỉ huy, mắt nhìn chằm chằm vào bản đồ chiến trường. Đằng sau hắn là những tiếng xì xào của các sĩ quan, họ đang bàn luận về tình hình. Không khí trong trại căng thẳng, đầy lo âu. Mặc dù quân Pháp vẫn chiếm ưu thế lớn về quân số và vũ khí, nhưng sự kiên cường của quân Đại Nam đã khiến họ phải suy nghĩ lại về kế hoạch chiến lược.
Protet cuối cùng lên tiếng, giọng ông trầm xuống, đầy vẻ lo lắng:
– Chúng không dễ bị đánh bại như chúng ta tưởng. Quân Đại Nam không chỉ phòng thủ tốt mà còn sử dụng chiến thuật du kích rất hiệu quả. Những cuộc tấn công của chúng ta không thể tiến sâu như trước nữa.
Michael Seymour, một tướng quân Anh, đứng gần đó nghe vậy liền gật đầu đồng tình, mặt hắn nhăn lại vì lo lắng. Hắn đã từng tham gia chiến đấu ở nhiều nơi, nhưng chưa bao giờ cảm thấy áp lực như bây giờ. Các trận đánh gần đây đã khiến anh nhận ra rằng quân Đại Nam không phải là một đối thủ dễ chịu. Họ không chỉ phòng thủ tốt mà còn tạo ra sự hỗn loạn trong đội hình của quân xâm lược.
Seymour nói, giọng hắn đầy băn khoăn, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, như thể đang tìm kiếm một hướng đi mới:
– Ngay cả tàu chiến của chúng ta cũng không thể thực hiện các cuộc tấn công sâu vào đất liền như trước nữa.
James Bruce, một tướng Anh khác, đứng dựa vào bàn, ánh mắt không giấu nổi vẻ mệt mỏi. Lần đầu tiên trong cuộc chiến này, hắn cảm thấy như mình không còn là người nắm quyền chủ động. Các cuộc tấn công của quân Pháp và Anh vào các tuyến phòng thủ của quân Đại Nam liên tiếp thất bại. Quân xâm lược bắt đầu gặp phải khó khăn không chỉ trong chiến đấu mà còn trong việc duy trì các tuyến tiếp tế, vốn bị quân Đại Nam phá hoại nghiêm trọng.
Bruce thở dài, rồi quay lại đối diện với Protet và Seymour, giọng hắn trầm xuống:
– Chúng ta đã quá coi thường quân Đại Nam. Chúng có một chiến lược phòng thủ tuyệt vời và sử dụng địa hình rất tốt. Chúng ta cần phải thay đổi cách tiếp cận, nếu không mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.
Protet im lặng lắng nghe, đôi mắt sắc lẹm của ông ánh lên sự lo lắng. Hắn chưa từng nghĩ rằng quân Đại Nam lại có thể phòng thủ mạnh mẽ đến thế. Quân Pháp và Anh lúc này không còn là những kẻ thách thức mà là những kẻ bị dồn vào thế phòng ngự.
Trong khi đó, quân Đại Nam dưới sự chỉ huy tài ba của Lưu Vĩnh Phúc và Nguyễn Tri Phương đã bước vào một giai đoạn phản công mạnh mẽ. Những chiến thắng trong các trận chiến nhỏ nhưng quan trọng đã giúp quân Đại Nam tạo ra bước ngoặt lớn trong chiến sự. Quân Pháp và Anh, dù vẫn chiếm ưu thế về quân số và vũ khí, nhưng lại không thể duy trì được sự chủ động trong cuộc chiến. Tinh thần chiến đấu của quân Đại Nam không hề suy giảm, trái lại, càng ngày họ càng tỏ ra mạnh mẽ hơn.
Một đêm khuya, khi bóng tối đã bao phủ chiến trường, Lưu Vĩnh Phúc đứng trên một ngọn đồi cao, quan sát cẩn thận các động tĩnh của quân xâm lược. Dưới ánh trăng mờ, ông nhìn thấy những dấu hiệu của sự mệt mỏi trong hàng ngũ quân Pháp. Quân Đại Nam đã tổ chức những đợt tấn công nhỏ nhưng hiệu quả vào các vị trí quan trọng của quân địch, làm giảm sút tinh thần chiến đấu của họ.
Lưu Vĩnh Phúc quay sang Nguyễn Tri Phương, người đứng cạnh bên, và nhẹ nhàng hỏi:
– Ngài nghĩ thế nào về chiến thuật lần này?
Nguyễn Tri Phương, với khuôn mặt trầm tĩnh nhưng đầy quyết tâm, đáp lại, giọng ông như một lời khẳng định:
– Chúng ta sẽ sử dụng chiến thuật bất ngờ, đẩy quân địch vào thế bị động. Chúng nghĩ rằng bản thân đã an toàn, nhưng chúng ta sẽ tấn công vào những thời điểm quân địch không thể ngờ tới. Dù quân địch có trang bị hiện đại, nhưng chúng ta có ưu thế về chiến thuật và khả năng tận dụng địa hình.
Lưu Vĩnh Phúc gật đầu, ánh mắt ông sáng rực niềm tin và quyết tâm. Trong suốt cuộc chiến, ông đã nhiều lần đối diện với sự sống chết của cả một đất nước, và chưa bao giờ ông cảm thấy thất bại là một lựa chọn. Đối với ông, dù khó khăn đến đâu, quân Đại Nam phải chiến đấu đến cùng. Ông nói, giọng trầm nhưng đầy kiên định:
– Đúng vậy, chúng ta phải tiếp tục tấn công vào lúc quân địch tưởng rằng mình đã chiến thắng. Chúng ta sẽ đẩy họ vào thế phải phòng ngự, và khi đó, mọi thứ sẽ khác.
Trong những ngày tiếp theo, quân Đại Nam tiếp tục tổ chức những đợt tấn công vào các kho lương thực, tuyến tiếp tế của quân Pháp và Anh, khiến chúng phải rút lui, điều chỉnh chiến lược và tái tổ chức lực lượng. Các chiến thắng nhỏ này đã dần làm suy yếu sức mạnh của quân xâm lược, khiến chúng không còn dễ dàng duy trì cuộc chiến.
Một buổi sáng sớm, trong một cuộc họp chiến lược, Lưu Vĩnh Phúc nhìn các tướng của mình và nghiêm túc nói:
– Chúng ta đã có những chiến thắng bước đầu, nhưng đừng vội mừng. Lực lượng quân xâm lược vẫn còn rất mạnh. Tuy nhiên, những thất bại gần đây đã làm chúng hoang mang, và chúng ta sẽ tận dụng tối đa sự hoang mang đó để tiếp tục giành chiến thắng.
Nguyễn Tri Phương đứng dậy, tay vỗ nhẹ lên vai Lưu Vĩnh Phúc, ánh mắt sáng rực niềm tin:
– Ngài yên tâm, quân ta sẽ không lùi bước. Mỗi tấc đất chúng ta giành lại, quân xâm lược sẽ phải trả giá. Chúng sẽ không dễ dàng chiến thắng chúng ta đâu.
Tinh thần chiến đấu của quân Đại Nam ngày càng trở nên kiên cường hơn. Các chiến lược du kích tinh vi, sự phối hợp chặt chẽ giữa bộ binh, kỵ binh và pháo binh cùng với sự linh hoạt trong tác chiến của quân Thanh Hoá đã tạo ra những đòn tấn công bất ngờ, khiến quân Pháp và Anh liên tục phải đối mặt với những khó khăn. Những chiến thắng không chỉ là kết quả của chiến thuật mà còn là minh chứng cho lòng yêu nước, sự đoàn kết và tinh thần kiên cường của quân và dân Đại Nam. Cuộc phản công mạnh mẽ này đã thay đổi cục diện chiến tranh và khiến quân xâm lược phải nhận ra rằng, chiến thắng sẽ không dễ dàng như chúng tưởng.
Cuối năm 1860, tình hình chiến sự tại miền Bắc Đại Nam đã bước vào giai đoạn hết sức cam go và căng thẳng. Mặc dù quân Pháp và Anh đã chiếm được một số vùng đất quan trọng trong những tháng đầu của chiến dịch, nhưng những khó khăn từ địa hình, thời tiết và đặc biệt là sự kháng cự quyết liệt của quân Đại Nam dưới sự chỉ huy của các tướng lĩnh như Lưu Vĩnh Phúc, Nguyễn Tri Phương, Đinh Gia Quế đã khiến cho những kế hoạch tấn công vào Hà Nội gặp phải vô vàn khó khăn. Quân xâm lược không chỉ gặp phải các tuyến phòng thủ kiên cố mà còn phải đối mặt với chiến thuật du kích xuất sắc, những đợt tấn công bất ngờ vào những mục tiêu chiến lược, khiến chúng không sao duy trì được sự kiểm soát.
Lưu Vĩnh Phúc hiểu rõ tình hình quân địch, cũng như tâm lý và sức mạnh của quân đội mình. Dưới sự chỉ huy của ông, quân Đại Nam đã nhanh chóng tổ chức các tuyến phòng thủ dọc theo các tuyến sông, các ngả đường quan trọng, đặc biệt là các cửa ngõ dẫn vào thủ đô Hà Nội. Lưu Vĩnh Phúc biết rằng, nếu để quân Pháp và Anh chiếm được những tuyến giao thông chủ yếu này, Hà Nội sẽ không thể bảo vệ. Vì thế, quân Đại Nam đã tập trung tối đa lực lượng tại những khu vực then chốt, để chặn đứng bước tiến của quân xâm lược.
Vào một buổi chiều muộn, khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, những làn sương mù dày đặc bắt đầu bao trùm trên các triền đồi, Lưu Vĩnh Phúc đứng trên đỉnh một ngọn đồi nhỏ, tay cầm bản đồ, chăm chú nhìn về phía Hà Nội. Bên cạnh ông là Nguyễn Tri Phương, người đồng chí thân cận, cũng đang nhìn về phía xa, nơi mà những cột khói mù mịt của các trận đánh trước vẫn còn vương lại. Mặc dù cả hai đều đã trải qua những tháng ngày khói lửa, mái tóc của họ bạc đi nhiều, nhưng ánh mắt của họ vẫn sáng ngời, không hề mệt mỏi.
Lưu Vĩnh Phúc im lặng một lúc, rồi chậm rãi cất tiếng hỏi, giọng ông trầm ổn nhưng vẫn chứa đựng sự quyết đoán, như từng lời ông nói đều mang theo một trọng trách lớn lao:
– Ngài nghĩ sao về tình hình hiện tại?
Nguyễn Tri Phương lặng lẽ nhìn về phía xa xôi, nơi mà các khói lửa vẫn còn mịt mù. Ông thở dài, đôi vai gầy gò của ông như trĩu nặng thêm bởi những suy tư và lo toan về tình hình đất nước. Sau một lúc, ông mới đáp, giọng ông bình tĩnh nhưng không giấu nổi nỗi lo lắng:
– Quân Pháp và Anh, dù đã đuối sức, nhưng chúng không dễ dàng từ bỏ đâu. Chúng có quân số mạnh mẽ, vũ khí hiện đại, nhưng chúng không thể hiểu được sức mạnh và lòng kiên cường của quân Đại Nam ta. Chúng không thể hiểu được sự quyết tâm bảo vệ đất nước của chúng ta.
Lưu Vĩnh Phúc gật đầu, đôi mắt ông hẹp lại, ánh lên sự tin tưởng vững chắc. Ông nhìn sang Nguyễn Tri Phương, ánh mắt hai người giao nhau, như một lời cam kết, như một lời hứa sẽ không bao giờ lùi bước, dù có khó khăn đến đâu:
– Hà Nội không thể thất thủ. Ngài phải dẫn quân bảo vệ tuyến sông này thật vững, không để chúng vượt qua.
Nguyễn Tri Phương nhìn thẳng vào mắt Lưu Vĩnh Phúc, giọng ông đầy kiên quyết:
– Ngài yên tâm. Quân ta sẽ bảo vệ từng tấc đất này, không để quân địch vượt qua.
Sự phối hợp chặt chẽ giữa các tướng lĩnh Đại Nam và lực lượng quân Thanh Hóa đã tạo nên một hệ thống phòng thủ vững chắc. Bất kỳ cuộc tấn công nào của quân Pháp và Anh cũng bị quân Đại Nam chặn lại, và từng tuyến giao thông, từng trạm tiếp tế của quân xâm lược liên tục bị tấn công bất ngờ, làm gián đoạn nguồn cung cấp của đối phương. Mặc dù quân xâm lược có một hệ thống vận tải mạnh mẽ, nhưng quân Đại Nam đã đánh vào những điểm yếu của chúng. Các đoàn tiếp tế bị quân Đại Nam tấn công từ những hướng bất ngờ, khiến quân Pháp và Anh phải rối loạn và không thể duy trì được nguồn lực.
Lực lượng kỵ binh của Đại Nam, với khả năng di chuyển linh hoạt, nhanh chóng và bất ngờ, đã làm quân xâm lược không thể tổ chức những đợt tấn công lớn như chúng mong muốn. Các cuộc tấn công vào ban đêm, lúc mà quân xâm lược không thể lường trước được, đã khiến quân Pháp và Anh không kịp phản ứng, bỏ lại sau lưng những chiến lợi phẩm quý giá. Quân Đại Nam đã biết cách tận dụng tối đa yếu tố bất ngờ, gây ra những cuộc tấn công đột ngột, làm suy yếu sức chiến đấu của quân xâm lược.
Một đêm, khi quân Pháp đang nghỉ ngơi sau một ngày tấn công thất bại, một đội kỵ binh của quân Đại Nam đã lặng lẽ tiếp cận một trạm tiếp tế quân Pháp. Sau một loạt tiếng súng bất ngờ, quân xâm lược chưa kịp trở tay đã bị quân Đại Nam tấn công dồn dập. Không còn cách nào khác, quân Pháp vội vàng bỏ chạy tán loạn, để lại những chiến lợi phẩm quan trọng mà quân Đại Nam dễ dàng chiếm lấy. Một chỉ huy Pháp, khi được báo cáo về trận tấn công bất ngờ, không giấu nổi sự tức giận và sự lo lắng.
Auguste Protet, người chỉ huy quân Pháp, quát lên đầy tức giận:
– Bọn chúng lại tấn công vào lúc này sao? Làm sao chúng lại biết được chúng ta sẽ có đoàn tiếp tế đi qua đây?
Một sĩ quan Pháp cúi đầu báo cáo:
– Thưa ngài, chúng ta đã bị tấn công bất ngờ. Quân Đại Nam hành động nhanh chóng và không để lại dấu vết. Chúng ta không thể dự đoán được những đợt tấn công của họ.
Protet siết chặt nắm tay, đôi mắt ông đầy lo âu. Mặc dù quân xâm lược có quân số vượt trội, nhưng quân Đại Nam lại có những ưu thế rất lớn về chiến thuật, về tinh thần chiến đấu và lòng kiên cường. Những trận chiến đẫm máu đã khiến quân Pháp và Anh dần mệt mỏi và thiếu thốn về vật tư, đạn dược.
Trong khi đó, các tướng lĩnh Đại Nam vẫn kiên trì và quyết liệt. Lưu Vĩnh Phúc, sau mỗi chiến thắng nhỏ, lại không cho phép quân đội mình chủ quan. Ông hiểu rằng, chỉ cần một sơ suất nhỏ, quân xâm lược sẽ lại có cơ hội chiếm lại ưu thế. Vì thế, ông yêu cầu các tướng phải luôn sẵn sàng cho những đợt tấn công tiếp theo và bảo vệ từng tuyến phòng thủ bằng mọi giá. Ông nhìn vào các tướng của mình, ánh mắt kiên định:
– Chúng ta sẽ không có cơ hội lần thứ hai. Mỗi trận chiến nhỏ, mỗi thành trì, từng bước đi đều phải được tính toán cẩn thận.
Nguyễn Tri Phương đứng bên cạnh, gật đầu đáp lời:
– Ngài yên tâm, quân ta sẽ không để quân địch dễ dàng vượt qua. Bằng mọi giá, Hà Nội sẽ không thất thủ.
Quân Pháp và Anh dần nhận ra rằng chiến dịch của chúng không còn dễ dàng như trước. Các chỉ huy quân xâm lược như Auguste Protet, Michael Seymour, James Bruce dần nhận thức rằng, dù quân số vượt trội, quân Đại Nam vẫn có những lợi thế khó lường. Những cuộc tấn công bất ngờ, những trận chiến đẫm máu đã khiến quân xâm lược mệt mỏi và thiếu thốn nghiêm trọng về lương thực, đạn dược.
Cuối cùng, sự thiếu thốn về quân số và vật tư buộc các tướng Pháp và Anh phải thay đổi chiến lược. Sau những đợt tấn công không thành công, quân xâm lược quyết định rút lui để bảo toàn lực lượng. Đây là một quyết định đầy nhục nhã đối với chúng. Lệnh rút quân được phát đi, và quân Pháp, Anh bắt đầu thu quân, rút về các khu vực đã chiếm đóng từ trước.
Lưu Vĩnh Phúc đứng nhìn những đoàn quân xâm lược rút lui, đôi mắt ông ánh lên niềm tự hào. Quân Đại Nam đã bảo vệ thành công Hà Nội, và trong khoảnh khắc đó, họ đã khẳng định rằng, dù đối mặt với mọi khó khăn, dân tộc này sẽ luôn đứng vững, kiên cường chống lại mọi kẻ thù.
Trong buổi mừng chiến thắng, Lưu Vĩnh Phúc nhìn vào các tướng của mình, giọng ông trầm nhưng đầy tự hào:
– Đây không chỉ là chiến thắng của quân ta, mà là chiến thắng của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường, của sự đoàn kết. Chúng ta đã làm được điều mà quân xâm lược không thể tưởng tượng ra.
Nguyễn Tri Phương đứng cạnh, đáp lại:
– Đúng vậy, nhưng cũng không thể chủ quan. Quân xâm lược sẽ không dễ dàng từ bỏ. Chúng ta phải luôn sẵn sàng đối mặt với những thử thách mới.
Lưu Vĩnh Phúc gật đầu, ánh mắt ông kiên định. Hà Nội đã được bảo vệ, nhưng cuộc chiến không dừng lại ở đó. Dân tộc Đại Nam đã chứng minh cho thế giới thấy rằng, dù quân xâm lược có mạnh mẽ đến đâu, họ cũng không thể dễ dàng khuất phục được lòng yêu nước và sức mạnh của một dân tộc kiên cường.