Chương 84: Trận Chiến Tại Hà Nội.
Xuyên Về Thời Tự Đức.
Tác giả: Lưu Huỳnh Phát.
Cuối năm 1860, khi quân Pháp và Anh đã chiếm được các thành phố quan trọng như Nam Định và Hưng Yên, chúng bắt đầu mở rộng chiến dịch tấn công, trực tiếp hướng về Hà Nội với hy vọng kết thúc chiến tranh nhanh chóng. Dưới sự chỉ huy của tướng Pháp Auguste Protet và các tướng Anh Michael Seymour, James Bruce, quân đội xâm lược tự tin rằng Hà Nội sẽ dễ dàng rơi vào tay chúng. Với hơn 50.000 quân và 173 tàu chiến hiện đại, chúng cho rằng việc chiếm thủ đô của Đại Nam chỉ là vấn đề thời gian. Nhưng điều quân xâm lược không thể lường trước được là sức kháng cự mạnh mẽ mà chúng sắp đối mặt, đặc biệt là từ phía quân đội Đại Nam, do tướng Lưu Vĩnh Phúc chỉ huy.
Lưu Vĩnh Phúc không phải là một vị tướng bình thường. Ông là người có tầm nhìn chiến lược sắc bén và luôn tìm cách biến những tình huống khó khăn thành cơ hội. Nhận thấy rằng, nếu chiến đấu theo kiểu thông thường với quân xâm lược có ưu thế về số lượng và trang bị, Đại Nam chắc chắn sẽ thất bại, Lưu Vĩnh Phúc đã nghĩ đến một kế hoạch khác: kháng chiến dựa vào yếu tố chiến thuật, sử dụng lợi thế của địa hình hiểm trở và sự hiểu biết sâu sắc về lòng người.
Một trong những điều Lưu Vĩnh Phúc làm ngay từ đầu là cải tổ lại quân đội Đại Nam. Ông không chỉ tập trung vào việc xây dựng các tuyến phòng thủ vững chắc mà còn đặc biệt chú trọng đến chiến tranh du kích. Địa hình Bắc Kỳ, với các dãy núi và những con sông dài, là những yếu tố thuận lợi cho chiến thuật này. Những chiến sĩ của Đại Nam có thể dễ dàng ẩn mình trong các khu rừng rậm, bờ sông, và tiến hành các cuộc tấn công bất ngờ vào những đoàn quân tiếp tế của quân Pháp và Anh, làm gián đoạn các kế hoạch lớn của đối phương. Cùng với các tướng lĩnh khác như Nguyễn Tri Phương và Phan Thanh Giản, Lưu Vĩnh Phúc đã xây dựng các đồn lũy ở những vị trí chiến lược, đảm bảo rằng quân đội Đại Nam sẽ không dễ dàng bị đánh bại trong cuộc chiến này.
Trong những cuộc họp khẩn cấp với các tướng lĩnh, Lưu Vĩnh Phúc luôn nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc sử dụng chiến thuật khôn ngoan. Ông phân tích các ưu thế của địa hình, chia sẻ những chiến lược táo bạo để quân địch không thể đoán trước được hành động của quân ta. Lưu Vĩnh Phúc nói trong một cuộc họp:
– Không phải cứ đánh mạnh là thắng. Quan trọng là biết đánh vào điểm yếu của kẻ thù, và khiến chúng phải lo sợ.
Dù quân đội Đại Nam không thể so bì về số lượng với quân xâm lược, nhưng tinh thần quyết chiến và lòng yêu nước đã giúp họ tạo ra một thế trận phòng thủ kiên cường, đầy mưu lược. Những cuộc tấn công bất ngờ, diễn ra vào ban đêm, khi quân địch không kịp chuẩn bị, khiến quân Pháp và Anh phải lùi bước và suy nghĩ lại về chiến lược của chúng. Những cuộc tấn công này không chỉ gây thiệt hại về quân số mà còn làm gián đoạn các chuỗi tiếp tế, khiến quân xâm lược phải đối mặt với nhiều khó khăn hơn.
Đặc biệt, trong cuộc chiến này, lực lượng dân quân cũng đóng vai trò vô cùng quan trọng. Lưu Vĩnh Phúc hiểu rằng, nếu chỉ dựa vào quân đội chính quy thì không đủ sức đối phó với quân xâm lược. Ông đã nhanh chóng huy động lực lượng dân quân, những người nông dân, người lao động, thậm chí là những phụ nữ trẻ cũng không ngần ngại tham gia vào cuộc chiến, cùng bảo vệ quê hương. Những đội quân nhỏ nhưng linh hoạt này, với sự quen thuộc với địa hình, đã phối hợp chặt chẽ với quân chính quy, khiến quân Pháp và Anh không thể dễ dàng áp đảo.
Một buổi tối, khi quân Pháp chuẩn bị tấn công một đồn lũy tại ngoại ô Hà Nội, Lưu Vĩnh Phúc cùng các tướng lĩnh của mình đến gần tiền tuyến để trực tiếp chỉ huy. Trận chiến sắp diễn ra trong đêm tối, và không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Lưu Vĩnh Phúc nhìn vào những người lính đang chuẩn bị vào trận, ánh mắt họ thể hiện sự quyết tâm không thể lay chuyển. Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, rồi ông cất lời, đôi mắt rực lửa nhìn thẳng vào các chiến sĩ:
– Chúng ta không có quyền thua. Đất nước này, ngôi nhà này, là của chúng ta.
Câu nói ngắn gọn nhưng lại như một lời thề, một lời động viên to lớn đối với các chiến sĩ. Những người lính, dù mệt mỏi, dù đầy lo âu, nhưng khi nghe thấy những lời này, họ như được tiếp thêm sức mạnh. Đoàn quân tiến lên trong đêm tối, quyết tâm bảo vệ đất nước đến cùng.
Bên cạnh những nỗ lực của quân Đại Nam, quân Pháp và Anh cũng không phải là đối thủ dễ dàng bị đánh bại. Mặc dù bị thiệt hại nặng nề trong các trận tấn công bất ngờ, nhưng chúng vẫn không từ bỏ mục tiêu chiếm Hà Nội. Bằng sự kiên trì, chúng tiếp tục chiếm đóng các vùng ngoại ô, tiến sát vào trung tâm Hà Nội. Tuy nhiên, sự kháng cự kiên cường của quân đội Đại Nam đã làm chậm lại quá trình tiến quân của quân xâm lược, khiến bước đi của chúng trở nên khó khăn hơn rất nhiều.
Trong khi đó, tại một nơi khác, Nguyễn Hải nhận được tin về tình hình căng thẳng tại Bắc Kỳ. Cậu không thể đứng yên khi biết rằng nếu Hà Nội thất thủ, không chỉ Bắc Kỳ mà cả đất nước có thể rơi vào tay quân xâm lược. Cậu ngay lập tức huy động lực lượng từ các khu vực khác để tiếp sức cho quân phòng thủ ở Hà Nội.
Nguyễn Hải hiểu rằng, vào lúc này, từng ngày, từng giờ đều vô cùng quý giá. Không thể để thời gian trôi qua mà không hành động, cậu quyết định tổ chức một cuộc họp khẩn cấp. Đêm đó, khi các tướng lĩnh Đại Nam đang bàn bạc kế hoạch, Nguyễn Hải đứng dậy, ánh mắt kiên quyết, giọng nói đầy sức nặng:
– Không có gì quan trọng hơn độc lập và tự do. Hà Nội không chỉ là kinh thành, mà là thành trì quan trọng của đất nước này. Nếu Hà Nội thất thủ, cả đất nước sẽ rơi vào tay kẻ thù. Chúng ta không thể để điều đó xảy ra. Chúng ta phải hành động ngay bây giờ, không thể chần chừ.
Lời nói của Nguyễn Hải như một tiếng chuông cảnh tỉnh, khiến các tướng lĩnh trong cuộc họp đều hiểu rằng trận chiến này mang tính chất quyết định. Những người lính của Đại Nam hiểu rằng, nếu không chiến đấu đến cùng, họ sẽ mất tất cả. Cùng nhau, dưới sự lãnh đạo của Lưu Vĩnh Phúc và sự quyết tâm của Nguyễn Hải, quân đội Đại Nam quyết tâm chiến đấu đến cùng, bảo vệ đất nước khỏi sự xâm lược của quân Pháp và Anh.
Quyết định của Nguyễn Hải là một bước ngoặt quan trọng trong cuộc chiến bảo vệ đất nước. Nhận thấy tình hình ngày càng căng thẳng trước sự xâm lược của các cường quốc phương Tây, cậu đã chỉ thị điều động một lực lượng quân đội hùng mạnh từ Thanh Hoá. Quân số của lực lượng này lên tới hai vạn người, một đội quân mạnh mẽ, tinh nhuệ, sẵn sàng tiếp sức cho Lưu Vĩnh Phúc và các tướng lĩnh của Đại Nam trong công cuộc bảo vệ bờ cõi.
Thanh Hoá từ lâu đã nổi tiếng với những binh sĩ tinh nhuệ, chiến đấu dũng mãnh và mưu trí. Chính vì vậy, quân Thanh Hoá nhanh chóng tổ chức các đội quân tinh nhuệ, đồng thời lên kế hoạch hành quân thần tốc về phía Bắc, hướng đến Hà Nội, trung tâm của Bắc Kỳ. Quân Thanh Hoá không chỉ mang theo vũ khí, trang bị hiện đại mà còn mang trong mình một tinh thần chiến đấu không khoan nhượng. Họ sẵn sàng đổ máu vì đất nước, vì nhân dân, và vì tự do của tổ quốc.
Ngày qua ngày, những đoàn quân hùng dũng tiến về phía Bắc, không chỉ với vũ khí mà còn với niềm tin chiến thắng cháy bỏng. Trên những con đường rừng, những đồi núi hiểm trở, khí thế của quân Thanh Hoá giống như vũ bão. Những tiếng hò reo, những khẩu hiệu vang lên giữa núi rừng, tạo thành một bản hùng ca bất diệt. Các tướng lĩnh, dưới sự chỉ huy của những chỉ huy tài ba, luôn dẫn dắt đội quân bằng chiến thuật linh hoạt, nắm rõ địa hình và hiểu được những điểm yếu của quân xâm lược. Họ không chỉ chiến đấu để bảo vệ Hà Nội, mà còn để khẳng định một điều rằng Đại Nam không phải là mảnh đất dễ dàng bị xâm chiếm, không dễ khuất phục trước bàn tay của các cường quốc phương Tây.
Khi quân Thanh Hoá đến, không khí chiến đấu ở Hà Nội trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Tinh thần chiến đấu của quân và dân nơi đây được thắp sáng lên, như ngọn lửa rực cháy trong đêm tối. Những cuộc gặp mặt giữa quân Thanh Hoá và quân đội Đại Nam mang lại niềm tin chiến thắng. Tại những buổi họp, Lưu Vĩnh Phúc, Nguyễn Tri Phương, Phan Thanh Giản và các tướng lĩnh khác thảo luận về chiến thuật, chiến lược phòng thủ và tấn công. Họ không chỉ quyết tâm giữ vững Hà Nội mà còn chuẩn bị cho những cuộc chiến gian khổ phía trước.
Trong khi quân Đại Nam đang ráo riết chuẩn bị, phía bên kia, quân xâm lược Pháp và Anh dưới sự chỉ huy của tướng Auguste Protet, Michael Seymour và James Bruce, đã bắt đầu cảm nhận rõ ràng khó khăn trong chiến dịch xâm lược. Dù đã chiếm được Nam Định, Hưng Yên, nhưng Hà Nội vẫn là một pháo đài không dễ chinh phục. Những cuộc tấn công dồn dập vào thành trì cổ kính này không chỉ phải đối mặt với sự kháng cự mạnh mẽ của quân Đại Nam, mà còn bị đánh chặn liên tục bởi những cuộc phục kích bất ngờ, những trận chiến du kích mà quân xâm lược không thể lường trước được.
Những đêm tối, khi quân xâm lược vừa yên giấc, những bóng hình lạ lùng trong trang phục của quân dân Đại Nam lại xuất hiện bất ngờ. Những cuộc tấn công nhanh chóng, những đòn đánh hiểm hóc vào những điểm yếu của quân địch, khiến họ không thể yên lòng. Đặc biệt là những cuộc tấn công vào ban đêm, khi quân xâm lược không kịp trở tay. Những cuộc tấn công này tuy không lớn, nhưng đã khiến quân Pháp và Anh mất mát nghiêm trọng về nhân lực và vật lực. Tinh thần quân xâm lược bị suy sụp. Họ nhận ra rằng, dù có vũ khí hiện đại, dù có quân số vượt trội, nhưng trước sự dũng cảm và mưu trí của quân Đại Nam, chúng không thể dễ dàng tiến lên.
Lưu Vĩnh Phúc tiếp tục chỉ huy các cuộc tấn công nhỏ vào các vị trí của quân Pháp và Anh. Mỗi cuộc tấn công, dù không lớn nhưng lại có hiệu quả đáng kể. Chúng khiến quân xâm lược phải suy nghĩ lại về khả năng tiến quân, làm hao tổn sức lực và tài nguyên của đối phương. Lưu Vĩnh Phúc hiểu rằng, cuộc chiến này không thể chỉ dựa vào những trận chiến lớn mà phải kiên trì, chiến đấu từng bước, từng ngày. Những trận đánh nhỏ này không chỉ làm suy yếu quân xâm lược mà còn góp phần nâng cao tinh thần cho quân đội Đại Nam. Mỗi người lính đều cảm nhận rõ trách nhiệm của mình với đất nước.
Cùng với Lưu Vĩnh Phúc, các tướng lĩnh khác như Nguyễn Tri Phương, Phan Thanh Giản cũng không ngừng củng cố các tuyến phòng thủ, chuẩn bị cho các cuộc tấn công quy mô lớn hơn từ quân Pháp và Anh. Những bức tường thành kiên cố được xây dựng, các công sự phòng thủ được gia cố chắc chắn. Mỗi đơn vị quân đội đều nhận thức rõ ràng rằng, đây là thời khắc quyết định của đất nước. Tất cả không chỉ chiến đấu vì lý tưởng tự do, độc lập mà còn vì niềm tin sâu sắc rằng, nếu không bảo vệ được đất nước, thì tất cả những gì họ đã làm trong suốt bao nhiêu năm qua sẽ trở thành vô nghĩa.
Bên kia chiến tuyến, dù quân Pháp và Anh có quân số vượt trội và vũ khí hiện đại, nhưng họ lại gặp phải những khó khăn không thể giải quyết. Quân Đại Nam không có những khẩu súng máy, không có tàu chiến hiện đại như quân xâm lược, nhưng họ có một lợi thế mà quân địch không thể có, đó là lòng kiên cường và chiến thuật linh hoạt. Các tướng lĩnh Đại Nam hiểu rõ đất đai, khí hậu và địa hình. Chính điều này đã giúp họ xây dựng một chiến tuyến phòng thủ vững chắc. Những trận phục kích vào ban đêm, những cuộc tấn công vào các điểm yếu của quân địch liên tục làm suy yếu lực lượng của quân xâm lược, khiến chúng không thể duy trì thế tấn công mạnh mẽ như lúc ban đầu.
Khi nhận thức được rằng chiến tranh này sẽ không kết thúc chỉ trong vài tuần mà có thể kéo dài rất lâu, các chỉ huy quân đội Pháp và Anh bắt đầu điều chỉnh chiến lược. Chúng nhận ra rằng mình không đối phó với một đối thủ dễ dàng, mà là một lực lượng chiến đấu kiên cường, một dân tộc không chịu khuất phục trước sức mạnh của vũ khí hiện đại. Đặc biệt là khi quân đội Đại Nam không chỉ chiến đấu vì đất nước mà còn vì lòng tự tôn dân tộc, vì một tương lai không bị xâm lược, không bị nô lệ hóa.
Các tướng lĩnh Pháp và Anh, vốn quen với những chiến thắng dễ dàng tại nhiều vùng đất khác, bắt đầu cảm thấy lo lắng. Những tín hiệu này rõ ràng đã khiến chúng phải suy nghĩ lại về khả năng chiến thắng trong cuộc chiến này. Quân xâm lược nhận ra rằng, không phải tất cả các cuộc chiến đều có thể giành chiến thắng bằng sức mạnh quân sự đơn thuần. Và chúng đã gặp phải một đối thủ xứng tầm, không chỉ mạnh mẽ về quân sự mà còn kiên cường trong lòng dân tộc.
Hà Nội qua từng ngày, trở thành biểu tượng của lòng kiên cường, ý chí chiến đấu bất khuất của quân và dân Đại Nam. Mặc dù phía trước là những khó khăn chồng chất, nhưng mỗi người lính, mỗi người dân đều hiểu rõ rằng, đây là cuộc chiến sống còn. Và họ không bao giờ từ bỏ, không bao giờ lùi bước trước sự xâm lược của kẻ thù. Bởi vì họ biết, nếu không chiến đấu đến cùng, thì đất nước này sẽ không còn, dân tộc này sẽ không còn.
Trong khi quân Đại Nam tiếp tục chiến đấu kiên cường, quân xâm lược Pháp và Anh càng cảm nhận rõ sự khó khăn của chiến dịch. Không chỉ bị suy yếu bởi những cuộc tấn công du kích và phục kích vào ban đêm, chúng còn phải đối mặt với sự kiên trì và lòng dũng cảm của người dân nơi đây. Mỗi trận chiến, dù nhỏ, đều làm hao tổn lực lượng và tài nguyên của quân xâm lược, khiến họ không thể duy trì thế tấn công mạnh mẽ như ban đầu.
Quân Pháp và Anh, mặc dù có quân số vượt trội và vũ khí hiện đại, bắt đầu phải thay đổi chiến lược. Chúng nhận ra rằng họ không đối phó với một đối thủ dễ dàng, mà là một lực lượng chiến đấu kiên cường, một dân tộc không chịu khuất phục. Chính tinh thần chiến đấu này, kết hợp với chiến thuật linh hoạt của quân Đại Nam, khiến quân xâm lược không thể tiếp tục tiến sâu vào Hà Nội.
Lúc này, mỗi tướng lĩnh của Đại Nam đều hiểu rằng đây là trận chiến quyết định. Dù có phải hy sinh, họ sẽ không lùi bước, bởi họ chiến đấu không chỉ vì đất nước, mà còn vì niềm tin vào sự độc lập, tự do. Hà Nội trở thành biểu tượng của sức mạnh tinh thần, sự kiên cường bất khuất của quân và dân Đại Nam. Khi nhận ra sự dũng cảm không thể bị đánh bại, quân xâm lược bắt đầu cảm nhận rằng chiến thắng sẽ không dễ dàng như chúng đã nghĩ. Chúng bắt đầu rơi vào thế bế tắc, và Hà Nội vẫn đứng vững, một biểu tượng bất khuất của lòng yêu nước.