Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
nguoi-cung-khong-muon-bi-mat-bi-nguoi-ta-biet-a

Ngươi Cũng Không Muốn Bí Mật Bị Người Ta Biết A

Tháng mười một 11, 2025
Chương 232: Đêm dài đằng đẵng, cuối cùng gặp ánh rạng đông (2) Chương 232: Đêm dài đằng đẵng, cuối cùng gặp ánh rạng đông (1)
30a123760d969733ebac4bd3d83ab15a

Bóng Đá: Bắt Đầu Phục Chế Đỉnh Cao Messi Thuộc Tính

Tháng 10 25, 2025
Chương 303: We Are The Champion! (đại kết cục) Chương 302: Alejandro + Iniesta = thiên hạ vô địch!
tu-chan-tro-ve.jpg

Tu Chân Trở Về

Tháng 12 13, 2025
Chương 824 đại kết cục tự do Chương 823 thập tử vô sinh
bat-dau-thien-de-nu-de-xung-su-ton-ta.jpg

Bắt Đầu Thiên Đế, Nữ Đế Xưng Sư Tôn Ta

Tháng 1 17, 2025
Chương 294. Sau cùng quyết chiến Chương 293. Hắc ám giáng lâm, Lâm Phong khôi phục
mot-quyen-hoa-thuong-duong-tam-tang.jpg

Một Quyền Hòa Thượng Đường Tam Tạng

Tháng 1 19, 2025
Chương 700. Lục giới lập Chương 699. Sau cùng trống chỗ vị trí
chuc-giai-giang-lam-tu-vong-ky-si-trung-sinh-luc

Chức Giai Giáng Lâm, Tử Vong Kỵ Sĩ Trùng Sinh Lục

Tháng mười một 9, 2025
Chương 162: Hư không đúc thần lục Chương 161: Hư không tạo vật cướp
phan-phai-tuy-tung-nu-chinh-thinh-than-trong.jpg

Phản Phái Tùy Tùng: Nữ Chính, Thỉnh Thận Trọng!

Tháng 1 22, 2025
Chương 670. Cả bộ xong Chương 669. Binh Tự Bí đạo binh pháp môn
tran-hoi-truong-sinh

Trận Hỏi Trường Sinh

Tháng mười một 27, 2025
Chương 184: "Cố nhân " (2) Chương 184: "Cố nhân "
  1. Xuyên Về Thời Tự Đức
  2. Chương 83: Kế Hoạch Phòng Ngự.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 83: Kế Hoạch Phòng Ngự.

Xuyên Về Thời Tự Đức.

Tác giả: Lưu Huỳnh Phát.

Sau khi các tỉnh Nam Định và Hưng Yên thất thủ, Hà Nội trở thành mục tiêu quan trọng tiếp theo trong kế hoạch xâm lược của quân Pháp và Anh. Cả hai thế lực thực dân đều nhận ra rằng nếu chiếm được thủ phủ Bắc Kỳ, chúng không chỉ nắm trong tay cửa ngõ quan trọng của miền Bắc mà còn có thể mở rộng chiến tranh vào các tỉnh khác, thậm chí làm thay đổi cục diện chiến tranh có lợi cho chúng. Đứng trước tình thế này, Lưu Vĩnh Phúc được giao trọng trách bảo vệ Bắc Kỳ, đặc biệt là bảo vệ thành Hà Nội. Đây là một nhiệm vụ vô cùng quan trọng và đầy thử thách, đòi hỏi ông phải tính toán kỹ lưỡng từng bước đi, bởi lẽ nếu không, Bắc Kỳ sẽ nhanh chóng rơi vào tay quân xâm lược, và tương lai của Đại Nam sẽ vô cùng nguy hiểm.

Lưu Vĩnh Phúc không hề nao núng khi đối diện với nhiệm vụ khó khăn này. Ông hiểu rõ rằng việc bảo vệ Hà Nội không chỉ là việc của quân đội, mà là cuộc chiến sinh tử của toàn thể nhân dân Bắc Kỳ. Ông nhanh chóng lên kế hoạch chiến lược bảo vệ thủ đô, không chỉ dựa vào sức mạnh quân sự mà còn kết hợp với sự tham gia của mọi tầng lớp trong xã hội. Hà Nội, với vị trí chiến lược của mình, không chỉ là biểu tượng của quyền lực mà còn là trái tim của Bắc Kỳ. Nếu thành trì này thất thủ, toàn bộ khu vực sẽ rơi vào tay kẻ thù, và mọi sự kháng cự sẽ trở nên vô cùng khó khăn.

Để chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới, Lưu Vĩnh Phúc đã nghĩ ra một chiến lược phòng thủ tổng hợp, kết hợp giữa quân đội chính quy, dân quân và người dân địa phương. Ông hiểu rằng một cuộc tấn công trực diện vào thành phố lớn sẽ không thể ngăn chặn được quân xâm lược, vì thế, ông đã quyết định phải xây dựng một hệ thống phòng thủ có tính linh hoạt và sức bền lâu dài, dựa vào tinh thần đoàn kết của quân và dân. Mỗi người dân trong thành phố, dù là phụ nữ hay trẻ em, đều có thể góp phần vào cuộc chiến bảo vệ tổ quốc.

Một trong những điểm mà Lưu Vĩnh Phúc đặc biệt chú trọng là việc bảo vệ các tuyến đường giao thông trọng yếu dẫn vào thành Hà Nội, đặc biệt là các tuyến đường thủy. Quân xâm lược có thể dễ dàng di chuyển bằng tàu chiến trên các con sông, điều này mang lại cho chúng một lợi thế lớn trong việc xâm nhập vào sâu trong nội địa. Lưu Vĩnh Phúc biết rằng nếu không bảo vệ được các tuyến đường thủy, quân địch sẽ có cơ hội tiến vào trung tâm của Bắc Kỳ mà không gặp phải sự kháng cự đáng kể.

Vì thế, ông đã quyết định giao nhiệm vụ bảo vệ các tuyến đường thủy cho những tướng lĩnh có kinh nghiệm chiến đấu trên sông nước như Nguyễn Tri Phương và Phan Thanh Giản. Các tướng này đều là những người có kinh nghiệm trong việc chỉ huy các lực lượng phòng thủ ven sông, và họ sẽ có trách nhiệm lên kế hoạch, tổ chức lực lượng để ngăn chặn quân Pháp và Anh từ đường thủy.

Trong một cuộc họp khẩn cấp với các tướng lĩnh, Lưu Vĩnh Phúc đứng giữa đại bản doanh, ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt ông, tạo nên một vẻ nghiêm nghị. Ông nhìn vào những người lính trung thành, giọng nói của ông mạnh mẽ, đầy quyết đoán:

– Việc bảo vệ Hà Nội là nhiệm vụ không thể thiếu. Chúng ta không thể để quân xâm lược có cơ hội tiếp cận kinh thành từ bất cứ hướng nào. Các tuyến đường thủy là con đường quân địch sẽ dùng để tiến vào, và chúng ta phải ngăn chặn chúng ngay từ khi chúng chưa kịp tiến vào sâu hơn. Nguyễn Tri Phương, Phan Thanh Giản, các ngài sẽ chỉ huy các lực lượng phòng thủ ven sông. Ta tin vào khả năng của các ngài.

Các tướng lĩnh khẽ cúi đầu, gật đầu đồng tình. Nguyễn Tri Phương, một trong những vị tướng lão luyện, lên tiếng:

– Ta sẽ huy động lực lượng thủy quân, xây dựng các đội quân cơ động, sẵn sàng chiến đấu vào ban đêm, bất ngờ tấn công khi quân địch không ngờ tới. Đây là chiến thuật chúng ta đã dùng nhiều lần, và ta tin nó sẽ hiệu quả.

Lưu Vĩnh Phúc gật đầu, ánh mắt ông ánh lên vẻ kiên quyết:

– Tốt, các ngài sẽ có đầy đủ quân trang, vũ khí. Hãy làm cho kẻ thù phải khiếp sợ.

Bên cạnh đó, Lưu Vĩnh Phúc cũng đã tổ chức các đội quân nhỏ, có khả năng cơ động nhanh chóng, để chiến đấu trên sông. Những đội quân này được huấn luyện kỹ lưỡng về chiến thuật tấn công bất ngờ và chiến đấu trong đêm. Ông tin rằng chiến đấu vào ban đêm sẽ là một yếu tố quyết định, khiến quân Pháp và Anh mất cảnh giác và không thể duy trì sự kiểm soát các tuyến đường thủy. Những cuộc tấn công vào ban đêm đã làm cho quân xâm lược gặp rất nhiều khó khăn trong việc điều động, đôi khi mất liên lạc với nhau, và có khi phải rút lui vì sự phản công bất ngờ của các đội quân Việt.

Ở những tuyến đường bộ vào thành Hà Nội, Lưu Vĩnh Phúc cũng không quên củng cố các trận địa phòng thủ. Các cuộc phục kích được tổ chức một cách chặt chẽ, nhằm làm giảm sức mạnh của quân địch mỗi khi chúng tiến vào những khu vực trọng yếu. Từng trận đánh phục kích trên những con đường nhỏ hẹp của quân đội không chỉ gây tổn thất cho quân xâm lược mà còn khiến chúng phải chậm trễ trong việc tiến quân, tạo cơ hội cho các lực lượng phòng thủ của Đại Nam có thể phản công mạnh mẽ hơn.

Ngoài việc củng cố các tuyến phòng thủ, Lưu Vĩnh Phúc còn chú trọng đến việc động viên tinh thần chiến đấu của quân dân. Ông hiểu rằng tinh thần là yếu tố quyết định trong cuộc chiến này. Ông thường xuyên tổ chức các cuộc họp, động viên quân đội và nhân dân. Trong một buổi họp với các chỉ huy quân đội, ông đã nói với giọng đầy quyết đoán:

-Chúng ta không chỉ chiến đấu vì Hà Nội, mà chiến đấu vì tương lai của con cháu chúng ta, vì độc lập của đất nước. Hãy nhớ rằng mỗi một bước đi, mỗi một trận chiến đều là một dấu mốc trong cuộc chiến này. Chúng ta sẽ không bao giờ khuất phục trước kẻ thù!.

Lời nói của Lưu Vĩnh Phúc như một ngọn lửa cháy sáng trong lòng quân và dân. Mỗi người dân, dù là già hay trẻ, trai hay gái, đều sẵn sàng đứng lên chiến đấu, bảo vệ Hà Nội, bảo vệ quê hương. Những người thợ thủ công, nông dân, phụ nữ, tất cả đều có thể tham gia vào cuộc chiến chống lại quân xâm lược. Những đội quân dân quân tự vệ được huấn luyện cơ bản và trang bị vũ khí thô sơ nhưng vẫn sẵn sàng chiến đấu.

Các cuộc tấn công vào kho lương thực và vũ khí của quân địch được thực hiện vào ban đêm, nhằm gián đoạn nguồn cung cấp của quân xâm lược. Những chiến công nhỏ này không chỉ tạo ra sự hoang mang trong lòng quân địch mà còn khiến chúng thiếu thốn lương thực và vũ khí, làm suy yếu tinh thần chiến đấu của chúng.

Dần dần, Lưu Vĩnh Phúc đã xây dựng một lớp phòng thủ vững chắc xung quanh Hà Nội. Đội quân của ông luôn trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu, không ngừng củng cố các tuyến phòng thủ. Và quan trọng hơn cả, ông đã khơi dậy được tinh thần chiến đấu mạnh mẽ trong quân đội và nhân dân, khiến cho mỗi trận đánh không chỉ là cuộc chiến sinh tử của quân đội mà còn là cuộc chiến của toàn thể nhân dân trong việc bảo vệ quê hương, bảo vệ tự do cho Tổ quốc.

Tuy nhiên, Lưu Vĩnh Phúc biết rằng chiến tranh không bao giờ dễ dàng. Dù đã có những chiến thắng ban đầu, ông vẫn không dám lơ là. Mỗi ngày trôi qua là một thử thách lớn, và ông luôn sẵn sàng thay đổi chiến thuật nếu cần thiết. Nhưng trong tim ông, một niềm tin không bao giờ tắt, chỉ cần nhân dân đoàn kết, chỉ cần chiến lược của ông được thực hiện một cách bài bản, Hà Nội sẽ đứng vững trước sự xâm lăng của kẻ thù.

Lưu Vĩnh Phúc là một người hiểu rõ rằng để giành chiến thắng trong bất kỳ cuộc chiến nào, không chỉ có chiến lược thông minh và vũ khí mạnh mẽ là đủ. Còn có một yếu tố quan trọng hơn, đó là một đội quân tinh thần vững mạnh, và một hậu phương kiên cường không ngừng tiếp sức. Chính vì lẽ đó, ngoài việc tập trung vào các yếu tố quân sự, ông không bao giờ quên việc chăm lo đến tinh thần của những người lính, sự đoàn kết của dân chúng, và cả lòng kiên nhẫn của mỗi cá nhân.

Những ngày đầu khi bắt đầu chiến dịch, Lưu Vĩnh Phúc đã lập tức bắt tay vào công tác huấn luyện quân đội. Ông biết rằng chỉ khi những người lính có đủ sự kiên cường trong lòng, họ mới có thể đứng vững trên chiến trường khốc liệt. Vì vậy, những buổi huấn luyện không chỉ là những bài tập thể lực thông thường, mà còn là những bài học về lòng kiên nhẫn, về sự đồng lòng và sức mạnh tinh thần. Ông muốn mỗi chiến sĩ đều phải rèn luyện không chỉ cơ bắp, mà còn cả trí tuệ, tâm lý để sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Mỗi chiến binh phải có khả năng kìm chế cơn giận, sự sợ hãi, và phải giữ vững niềm tin vào lý tưởng và người chỉ huy của mình. Ông đã mời những chiến binh kỳ cựu, những người đã nếm trải sự tàn khốc của chiến trường để giảng dạy cho các tân binh những bí quyết chiến đấu và những kinh nghiệm quý giá mà chỉ những người sống sót qua cuộc chiến mới có thể chia sẻ.

Một buổi sáng khi những tia nắng đầu tiên ló dạng, Lưu Vĩnh Phúc tiến vào khu huấn luyện, nơi các binh sĩ đang đứng nghiêm trang, ánh mắt hướng về phía ông. Mỗi người đều cố gắng thể hiện sự nghiêm túc và quyết tâm. Ông đứng giữa họ, đôi mắt chăm chú nhìn vào từng khuôn mặt. Không khí yên lặng, chỉ có tiếng gió và những bước chân đồng loạt. Bước đi của ông mạnh mẽ, tựa như bước chân của một vị lãnh tụ vững vàng, một người dẫn đường kiên cường.

Lưu Vĩnh Phúc ngừng lại, nhìn một lượt các binh sĩ trước mặt rồi lên tiếng, giọng ông trầm ấm, vang vọng khắp khu huấn luyện:

– Các ngươi là niềm hy vọng của Đại Nam. Chỉ có các ngươi mới có thể giữ vững được nền độc lập của đất nước này. Đừng để bất kỳ ai nghĩ rằng chúng ta sẽ khuất phục.

Những lời này vang lên như một tiếng chuông thức tỉnh, khơi dậy lòng yêu nước trong từng trái tim của những người lính. Họ hiểu rằng không chỉ chiến đấu vì bản thân mình, mà còn vì tất cả những gì họ yêu quý, gia đình, quê hương, và dân tộc. Mỗi người trong họ đều cảm nhận rõ ràng sứ mệnh cao cả mà họ mang trong mình, và đó chính là động lực để họ không ngừng nỗ lực rèn luyện và chiến đấu.

Nhưng Lưu Vĩnh Phúc không chỉ dừng lại ở việc huấn luyện quân đội. Ông nhận ra rằng để chiến thắng, sự đồng lòng của toàn dân là điều không thể thiếu. Một đất nước không chỉ mạnh về quân đội mà còn phải mạnh về tinh thần của mỗi người dân. Vì vậy, ông bắt tay vào việc khơi dậy tinh thần đoàn kết trong dân chúng. Lưu Vĩnh Phúc tổ chức các cuộc gặp gỡ với những người đứng đầu các thôn xã, các trí thức, và những người dân thường, đặc biệt là những bà mẹ, những người sẽ trực tiếp bảo vệ mái nhà và gia đình của mình. Ông muốn họ hiểu rằng mỗi người dân đều là một chiến sĩ, và mỗi ngôi nhà chính là một pháo đài. Những cuộc gặp gỡ ấy không chỉ là những bài học về chiến lược quân sự, mà còn là những bài học về lòng yêu nước, về tinh thần quật cường và quyết tâm bảo vệ tổ quốc.

Trong một cuộc họp với các trưởng thôn, Lưu Vĩnh Phúc nói, ánh mắt ông sáng lên đầy niềm tin và quyết tâm:

– Mỗi người dân là một chiến sĩ, mỗi ngôi nhà là một pháo đài. Nếu chúng ta đứng vững, thì không ai có thể xâm lấn đất nước này.

Lời ông vừa dứt, không khí trong phòng trở nên nặng nề nhưng cũng đầy phấn khích. Các trưởng thôn, các bậc phụ huynh, và cả những người dân có mặt trong cuộc họp đều cảm nhận được sức mạnh trong từng lời nói của Lưu Vĩnh Phúc. Một làn sóng khí thế bắt đầu lan tỏa khắp các làng xóm. Họ tự nguyện tham gia vào công cuộc bảo vệ đất nước, tham gia vào các công tác phòng thủ và bảo vệ các khu vực trọng yếu. Chính sự tin tưởng vào lãnh đạo của Lưu Vĩnh Phúc đã tạo ra sức mạnh đoàn kết vô biên. Dù là lực lượng dân quân không được huấn luyện bài bản như quân đội chính quy, nhưng họ lại có một sức mạnh vô hình, đó là lòng yêu nước và sự quyết tâm bảo vệ từng tấc đất.

Lưu Vĩnh Phúc cũng đặc biệt chú trọng đến việc bảo vệ các khu vực xung quanh Hà Nội, những vùng đất có thể trở thành tuyến phòng thủ quan trọng. Ông đã lập kế hoạch xây dựng các đồn lũy dọc theo các tuyến đường bộ, những con đường huyết mạch dẫn vào thủ đô, cùng với các khu vực ven sông. Những đồn lũy này không chỉ là những công trình quân sự đơn thuần mà còn là những pháo đài chắc chắn, được xây dựng tỉ mỉ với sự tính toán kỹ lưỡng về địa hình và chiến thuật. Ông muốn tạo ra một hệ thống phòng thủ kiên cố, có thể đối phó với bất kỳ cuộc tấn công nào từ phía kẻ thù.

Không chỉ vậy, ông còn triển khai các đội quân nhỏ, linh hoạt, có thể di chuyển nhanh chóng và phản công bất ngờ khi cần thiết. Những đội quân này tuy không đông đảo nhưng lại rất tinh nhuệ, mỗi người trong họ đều là một chiến binh kỳ cựu, có khả năng sử dụng địa hình và tài mưu lược để đối phó với quân địch. Họ là những người đã được rèn luyện trong điều kiện gian khổ, đã quen với những tình huống bất ngờ và sẵn sàng chiến đấu đến cùng để bảo vệ quê hương.

Bên cạnh đó, Lưu Vĩnh Phúc còn đặc biệt quan tâm đến công tác hậu cần, biết rằng nếu không có hệ thống tiếp tế vững mạnh, quân đội sẽ không thể duy trì khả năng chiến đấu lâu dài. Chính vì vậy, ông đã tổ chức các đội quân cung ứng, có nhiệm vụ đảm bảo việc cung cấp đầy đủ lương thực, vũ khí và các trang bị chiến đấu cho quân đội. Tại các kho lương thực, mọi thứ đều được tổ chức cẩn thận, từng hạt gạo, từng viên đạn đều được vận chuyển đến tay các chiến sĩ một cách đầy đủ và nhanh chóng. Dù đối mặt với nhiều khó khăn, Lưu Vĩnh Phúc luôn giám sát chặt chẽ và bảo đảm rằng mọi công việc liên quan đến hậu cần đều không bị gián đoạn.

Một lần, khi đi thăm một trong các điểm cung cấp hậu cần, Lưu Vĩnh Phúc đứng lại, nhìn những binh sĩ đang khẩn trương phân chia lương thực và vũ khí. Ông mỉm cười hài lòng, ánh mắt tràn đầy niềm tin vào công sức mà các binh sĩ đã bỏ ra. Ông nói:

– Các ngươi làm rất tốt, nhớ rằng chiến thắng không chỉ đến từ sức mạnh của quân đội mà còn đến từ sự bền bỉ tiếp ứng của hậu phương.

Những lời này đã khích lệ tinh thần của những người đang làm công tác hậu cần, khiến họ cảm thấy tự hào về công việc mình đang làm. Mỗi hành động nhỏ của họ, dù là khi vận chuyển lương thực, sửa chữa vũ khí, hay chăm sóc trang thiết bị quân sự, đều có vai trò quan trọng trong việc đảm bảo sự chiến thắng cuối cùng.

Với tất cả những kế hoạch đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, Lưu Vĩnh Phúc tin tưởng rằng quân đội Đại Nam sẽ có thể ngăn chặn được bước tiến của quân Pháp và Anh. Tuy nhiên, ông cũng nhận thức rõ rằng trận chiến này sẽ không hề dễ dàng và có thể kéo dài. Đây không chỉ là cuộc đối đầu giữa quân đội hai bên mà còn là cuộc đấu trí, sự kiên cường và lòng quyết tâm của toàn dân trong việc bảo vệ đất nước.

Một ngày, khi các tướng lĩnh và binh sĩ đã tập hợp đầy đủ tại doanh trại, Lưu Vĩnh Phúc ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định, và nói:

– Chúng ta sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Không có gì quý hơn độc lập và tự do. Chúng ta sẽ chiến đấu cho đất nước, cho dân tộc, và cho tương lai của con cháu.

Những lời nói của ông không cần phải hô hào lớn, chỉ đơn giản, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh phi thường. Các tướng lĩnh và binh sĩ nghe mà lòng tràn đầy quyết tâm. Họ biết rằng cuộc chiến sắp tới sẽ rất gian nan, nhưng với sự lãnh đạo sáng suốt của Lưu Vĩnh Phúc, họ sẽ chiến đấu không khoan nhượng, không lùi bước. Và dù có phải đối mặt với những khó khăn nào, họ sẽ giữ vững quyết tâm bảo vệ độc lập, tự do và tương lai của đất nước.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bat-dau-giao-hoa-ban-gai-chia-tay-ta-thanh-diet-the-hac-long.jpg
Bắt Đầu Giáo Hoa Bạn Gái Chia Tay, Ta Thành Diệt Thế Hắc Long
Tháng 4 26, 2025
ta-de-cao-duong-vin-tuong-cao-duong-vi-ta-cuong-nhiet.jpg
Ta Để Cao Dương Vịn Tường, Cao Dương Vì Ta Cuồng Nhiệt
Tháng 12 27, 2025
dien-roi-di-ta-vua-tien-thien-han-thi-tien-de
Điên Rồi Đi? Ta Vừa Tiên Thiên Hắn Thì Tiên Đế!
Tháng 12 26, 2025
ngan-van-than-phan-nguyen-lai-ta-van-la-thien-de.jpg
Ngàn Vạn Thân Phận, Nguyên Lai Ta Vẫn Là Thiên Đế
Tháng 1 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved