Chương 81: Pháp – Anh Cấu Kết.
Xuyên Về Thời Tự Đức.
Tác giả: Lưu Huỳnh Phát.
Sau thất bại nặng nề tại Nam Vang vào năm 1859, Pháp nhận thức rõ ràng rằng việc chiếm lĩnh toàn bộ Đông Dương sẽ không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Tuy nhiên, chúng cũng không bỏ cuộc. Dù quân đội Pháp không thể đánh bại hoàn toàn quân đội Đại Nam trong trận chiến đó, ý chí xâm lược của chúng vẫn không hề suy giảm. Đổi lại, Pháp đã điều chỉnh chiến lược, chuyển từ những cuộc tấn công đơn lẻ sang một kế hoạch dài hơi và khôn ngoan hơn, với mục tiêu không chỉ là giành được các thành phố lớn mà còn mở rộng ảnh hưởng và gia tăng vị thế ở khu vực Đông Dương. Các nhà lãnh đạo tại Paris, dưới sự chỉ đạo của Napoléon III, bắt đầu lên kế hoạch cho một chiến dịch quân sự không chỉ dựa vào sức mạnh của quân đội mà còn phải thông qua việc xây dựng một liên minh chiến lược với Anh, một cường quốc quân sự lớn vào thời điểm đó.
Mối quan hệ giữa Anh và Pháp không phải lúc nào cũng thuận hòa. Trải qua hàng thế kỷ đối đầu gay gắt và cạnh tranh, hai quốc gia này vẫn giữ vững sự thù địch. Tuy nhiên, trong bối cảnh hiện tại, cả hai đều nhận ra rằng việc chiếm lĩnh Đông Dương có thể mang lại những lợi ích khổng lồ và nếu không hợp tác, cả hai sẽ có thể phải đối mặt với những thế lực mới nổi trong khu vực. Anh từ lâu đã có sự hiện diện mạnh mẽ tại Ấn Độ và nhiều thuộc địa khác, và họ nhận thức được rằng nếu giành được quyền kiểm soát Đông Dương, không chỉ sẽ gia tăng vị thế của đế quốc Anh mà còn có thể bảo vệ lợi ích kinh tế và chiến lược của mình trong khu vực châu Á.
Đông Dương với vị trí chiến lược quan trọng trên bản đồ thế giới, đặc biệt là trong các tuyến đường thương mại, đã thu hút sự chú ý của cả Pháp và Anh. Việc chiếm lĩnh vùng đất này không chỉ là chiếm đoạt một kho tài nguyên phong phú mà còn giúp chúng kiểm soát các con đường giao thương huyết mạch, nơi hàng hóa từ các khu vực khác trên thế giới phải đi qua. Dù trước đó mối quan hệ giữa Anh và Pháp có lúc căng thẳng, nhưng giờ đây, cả hai quốc gia đều nhận thấy rằng sự hợp tác của chúng có thể giúp củng cố quyền lực tại Đông Dương và đảm bảo sự ảnh hưởng lâu dài trong khu vực này. Mối liên minh dù có sự dè chừng lẫn nhau, vẫn trở thành một lựa chọn không thể tránh khỏi, khi cả hai đều hiểu rằng đối thủ lớn nhất không phải là nhau mà là những thế lực đang vươn lên ở các khu vực lân cận.
Vào thời điểm đó, quân đội Pháp dù đã bị tổn thất nặng nề tại Nam Vang, vẫn chưa từ bỏ ý định. Chúng tiếp tục củng cố lực lượng, chuẩn bị cho một cuộc chiến mới. Những chiến hạm khổng lồ của hải quân Pháp được cải tiến, quân đội được huấn luyện lại và chiến lược mới được vạch ra. Trong khi đó, Anh cũng có những động thái tương tự. Sự hiện diện của Anh tại Đông Dương không chỉ để bảo vệ lợi ích của mình tại Ấn Độ mà còn là cơ hội để gia tăng ảnh hưởng ở một khu vực mà chúng cho là chiến lược quan trọng trong thế kỷ 19. Cả hai quốc gia đều hiểu rằng nếu không có sự phối hợp chặt chẽ, những cường quốc khác như Trung Quốc hay các thế lực mới từ Nhật Bản có thể sẽ trỗi dậy và làm thay đổi cán cân quyền lực.
Sau những cuộc đàm phán kéo dài, cuối cùng một liên minh quân sự giữa Pháp và Anh được hình thành. Mục tiêu chính của liên minh này không gì khác ngoài việc chiếm đóng Hà Nội, với vị trí trung tâm của Bắc Kỳ. Việc chiếm được Hà Nội không chỉ giúp quân Pháp và Anh có được một bàn đạp chiến lược mà còn mở ra cánh cửa tiến vào những vùng đất giàu tài nguyên và vị trí chiến lược quan trọng khác của Đại Nam. Với Hà Nội trong tay, chúng sẽ dễ dàng tiến công các vùng khác, thậm chí có thể mở rộng ảnh hưởng ra xa hơn nữa.
Chiến dịch này không chỉ là một cuộc chiến thông thường giữa hai quốc gia mà còn là một cuộc đọ sức khốc liệt giữa các cường quốc quân sự hàng đầu châu Âu. Pháp và Anh huy động một lực lượng hùng hậu lên tới khoảng 50.000 quân, bao gồm bộ binh, kỵ binh và các đơn vị đặc nhiệm, cùng với 173 tàu chiến trang bị vũ khí hiện đại nhất thời bấy giờ. Họ tự tin rằng với lực lượng quân sự mạnh mẽ và ưu thế hải quân vượt trội, họ sẽ dễ dàng áp đặt sự kiểm soát lên toàn bộ khu vực Đông Dương, đặc biệt là các con đường thủy huyết mạch. Cả hai quốc gia đều rất tự tin vào khả năng chiến thắng của mình, nhưng họ không lường trước được sức phản kháng mãnh liệt từ phía quân đội Đại Nam.
Chiến dịch xâm lược Đại Nam được giao cho ba chỉ huy quân sự xuất sắc, những người đã có nhiều kinh nghiệm chiến đấu và chiến thắng ở khắp nơi trên thế giới. Tướng Pháp Auguste Protet, một người nổi tiếng với tài chiến lược và dũng cảm, được giao nhiệm vụ chỉ huy chiến dịch này. Dù đã có nhiều chiến thắng trong sự nghiệp, Protet không hề chủ quan. Hắn hiểu rằng Đại Nam không phải là một đối thủ dễ dàng bị khuất phục. Sau khi nghiên cứu kỹ lưỡng tình hình, hắn quyết định sẽ triển khai một chiến dịch toàn diện, tập trung vào việc tấn công từ nhiều hướng, chiếm đóng các thành phố quan trọng, đồng thời đánh bại hệ thống phòng thủ của Đại Nam. Dù vậy, hắn cũng biết rằng đối thủ của mình không chỉ mạnh về sức người mà còn rất thông thạo về địa hình và chiến thuật du kích, điều này khiến Protet phải tính toán kỹ lưỡng từng bước đi của mình.
Tướng Michael Seymour, chỉ huy hải quân của Anh, người có kinh nghiệm qua hàng loạt trận hải chiến từ trước, được giao nhiệm vụ chỉ huy 173 tàu chiến của liên minh. Mục tiêu của Seymour là kiểm soát hoàn toàn các tuyến đường thủy ở Đông Dương, đồng thời hỗ trợ lực lượng bộ binh trong các cuộc tấn công vào các thành phố lớn. Dù đối mặt với những tin đồn về sự phản kháng mãnh liệt từ quân đội Đại Nam, Seymour không hề nao núng. Hắn tin rằng với lực lượng hải quân mạnh mẽ, chiến thắng sẽ là điều không thể tránh khỏi, và nó sẽ là chìa khóa mở ra quyền lực lâu dài cho đế quốc Anh tại khu vực này.
James Bruce, một chỉ huy tài ba của quân đội Anh, được giao nhiệm vụ phối hợp các lực lượng bộ binh và hải quân. Với kinh nghiệm chiến đấu tại Ấn Độ và châu Phi, Bruce được coi là một chiến lược gia xuất sắc. Hắn có nhiệm vụ chỉ huy lực lượng bộ binh của Anh tham gia vào các cuộc tấn công vào các khu vực trọng yếu của Đại Nam, đồng thời phối hợp với các chỉ huy Pháp để tạo ra một thế trận liên hoàn, đánh bại quân đội Đại Nam nhanh chóng và hiệu quả.
Mặc dù liên minh Pháp – Anh chuẩn bị kỹ càng và chiến lược đã được tính toán tỉ mỉ, chúng không thể ngờ rằng quân đội Đại Nam dưới sự chỉ huy của các tướng lĩnh như Hoàng Diệu lại có thể phản kháng mạnh mẽ đến thế. Trận chiến không chỉ đơn thuần là một cuộc đối đầu quân sự, mà còn là cuộc đấu trí và quyết tâm của những người chiến đấu bảo vệ tổ quốc. Trong khi quân đội Pháp và Anh chuẩn bị cho một chiến thắng dễ dàng, quân đội Đại Nam với ý chí quật cường đã sẵn sàng đối đầu và đương đầu với kẻ thù, dù phải trả giá bằng máu và mồ hôi.
Ngay sau khi kế hoạch của các cường quốc thực dân được phê duyệt, quân đội Pháp và Anh bắt đầu triển khai mạnh mẽ các lực lượng đến Đông Dương, chuẩn bị cho một cuộc tấn công quy mô lớn vào Đại Nam. Những con tàu chiến hùng mạnh của chúng xuất hiện trên các vùng biển của Đại Nam, mang theo không chỉ hỏa lực mạnh mẽ mà còn là sức mạnh kinh tế và quân sự vượt trội. Trong khi quân đội bộ binh bắt đầu hành quân theo các tuyến đường bộ, các tàu chiến đảm nhiệm nhiệm vụ tấn công các cảng biển, phá hủy các công trình quân sự, gây ra sự hỗn loạn trên các tuyến tiếp tế quan trọng. Cơn bão chiến tranh đang dần dần cuốn vào vùng đất này, với những dấu hiệu rõ rệt về sự hiện diện của một cuộc xâm lược toàn diện.
Khi những tin tức về các cuộc đổ bộ của quân Pháp và Anh bắt đầu lan đến triều đình Đại Nam, mọi người đều cảm nhận rõ sự nguy hiểm đang dần đến gần. Dù đã có sự chuẩn bị trong lòng, nhưng Nguyễn Hải vẫn không thể giấu được cảm giác lo âu. Cậu biết rằng Đại Nam đang đứng trước một thử thách vô cùng lớn. Quân đội Pháp và Anh không chỉ có sức mạnh vượt trội mà còn sở hữu những vũ khí hiện đại mà Đại Nam khó có thể đối phó. Mặc dù vậy, trong lòng cậu, niềm tin vào sức mạnh tinh thần và khát khao bảo vệ quê hương vẫn vững vàng như những bức tường thành kiên cố.
Vào một buổi tối, trong một cuộc họp quan trọng với các tướng lĩnh, Nguyễn Hải đã thể hiện quyết tâm của mình. Cậu quay sang nhìn những người tướng tài ba của Đại Nam, trong đó có Lưu Vĩnh Phúc, Nguyễn Tri Phương, và nhiều người khác, tất cả đều là những người đã từng chiến đấu kiên cường trong nhiều trận chiến khó khăn. Cậu đứng dậy, ánh mắt quyết tâm, giọng nói không mảy may dao động:
– Chúng ta không thể để những kẻ xâm lược này chiến thắng. Mảnh đất này là của chúng ta, và chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng này.
Lưu Vĩnh Phúc, một vị tướng giàu kinh nghiệm, gật đầu nghiêm túc nói:
– Thần đồng ý với bệ hạ. Tuy nhiên, việc phòng thủ các tuyến sông Hồng sẽ vô cùng quan trọng. Nếu chúng ta không bảo vệ được con đường thủy này, quân địch sẽ dễ dàng tiến vào sâu trong đất liền. Cần phải xây dựng các pháo đài dọc theo các con sông lớn, cắt đứt mọi tuyến đường tiếp tế của quân địch. Đây là tuyến phòng thủ quan trọng nhất mà chúng ta phải bảo vệ.
Nguyễn Tri Phương, người tướng nổi tiếng với tài chỉ huy quân sự tiếp lời:
– Còn về tuyến phòng thủ phía Nam, thần đề nghị tập trung lực lượng vào các khu vực đồi núi. Địa hình gồ ghề sẽ giúp chúng ta có lợi thế trong việc phục kích quân địch, đồng thời cũng tạo ra một môi trường chiến đấu khó khăn cho các đạo quân của Pháp và Anh. Nếu họ không thể tiến quân nhanh chóng, chúng ta sẽ có thời gian để đối phó và phản công.
Nguyễn Hải lắng nghe kỹ những ý kiến của các tướng lĩnh, cảm nhận được sự mưu lược và quyết tâm trong từng lời nói. Cậu hiểu rằng những chiến lược này sẽ giúp Đại Nam giữ vững phòng tuyến trong thời gian đầu, nhưng cậu cũng biết rằng đây chỉ mới là bước khởi đầu. Đại Nam cần phải chuẩn bị cho một cuộc chiến lâu dài, một cuộc chiến mà họ sẽ phải đối đầu với những cường quốc có sức mạnh áp đảo. Tuy nhiên, trong lòng cậu vẫn có một niềm tin mãnh liệt rằng đất nước này sẽ không chịu khuất phục. Đoàn kết và lòng kiên cường sẽ là vũ khí mạnh mẽ nhất mà Đại Nam có.
Cậu hít một hơi thật sâu, rồi lên tiếng với giọng đầy kiên quyết:
– Chúng ta sẽ không đầu hàng. Mọi kế hoạch phòng thủ sẽ được triển khai, và chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng, bảo vệ từng tấc đất, từng ngọn cỏ. Sức mạnh của chúng ta nằm ở sự đoàn kết và quyết tâm không gì có thể lay chuyển.
Kế hoạch phòng thủ được triển khai nhanh chóng, nhưng tình hình thực tế lại không đơn giản như tưởng. Quân đội Đại Nam, mặc dù có chiến lược mạnh mẽ và những vị tướng tài ba, nhưng so với quân đội Pháp và Anh, họ thiếu thốn rất nhiều. Các tàu chiến hiện đại của kẻ thù có thể phá hủy nhanh chóng những công trình phòng thủ chưa hoàn thiện của Đại Nam. Hệ thống vũ khí mặc dù được cải tiến, nhưng vẫn chưa đủ mạnh để đối phó với sự áp đảo của quân địch. Những phòng tuyến đã được xây dựng từ trước tuy có kiên cố, nhưng không phải không có những sơ hở dễ bị lợi dụng.
Khi quân đội Pháp và Anh tiến vào Bắc Kỳ, tình hình trở nên cấp bách hơn bao giờ hết. Lực lượng đổ bộ từ các tàu chiến Pháp đã tiến vào các khu vực trọng yếu của miền Bắc, nơi các chiến lũy chưa kịp hoàn thiện và các tuyến đường huyết mạch chưa đủ vững vàng để đối phó với sức mạnh của kẻ thù. Các tướng lĩnh Đại Nam, dù đã hết sức cố gắng bảo vệ từng điểm trọng yếu, nhưng áp lực ngày càng lớn khiến họ cảm nhận được sự đe dọa đang lăm le xâm chiếm đất nước.
Một buổi sáng, khi Nguyễn Hải và các tướng lĩnh đang thảo luận về chiến thuật tiếp theo, một tin báo khẩn cấp từ tiền tuyến truyền về: quân Pháp, được sự hỗ trợ của hải quân Anh, đã tấn công vào các cảng biển phía Bắc. Đợt tấn công này không chỉ nhằm phá hoại các công trình quân sự mà còn có mục đích tấn công vào các tuyến tiếp tế quan trọng của Đại Nam, cắt đứt khả năng cung cấp lương thực, vũ khí cho quân đội.
Nguyễn Hải, sau khi nghe xong, đứng dậy, ánh mắt không giấu được sự căng thẳng. Cậu đi tới cửa sổ, nhìn ra bầu trời u ám, như cảm nhận được sự nặng nề của thời cuộc. Những đám mây đen đang kéo đến, giống như lời cảnh báo về những thử thách sắp tới. Cậu thở dài, nhưng không để cho sự lo âu chiếm lĩnh tâm trí. Cậu phải ra quyết định ngay.
– Chúng ta phải dồn toàn lực vào việc bảo vệ các tuyến tiếp tế, nếu không mọi nỗ lực sẽ đổ sông đổ bể.
Lúc này, Nguyễn Tri Phương với phong thái điềm tĩnh, lên tiếng:
– Thần sẽ đi cùng quân đội phòng thủ phía Bắc. Chúng ta sẽ không để quân địch chiếm được các cảng biển. Đây chính là cơ hội để chúng ta cầm chân địch, ngăn không cho chúng dễ dàng tiến vào sâu trong lãnh thổ.
Các tướng lĩnh khác cũng bắt đầu bàn bạc về chiến thuật ứng phó. Lưu Vĩnh Phúc và những người khác đều quyết định chia nhau đảm nhận các khu vực trọng yếu. Đại Nam đang đứng trước một cuộc chiến toàn diện. Mỗi trận đánh, mỗi cuộc phục kích đều là những trận chiến sinh tử, và mỗi người lính đều phải chiến đấu với một tinh thần không khuất phục, bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của tổ quốc.
Trong khi đó, quân đội Pháp và Anh không ngừng đẩy mạnh các cuộc tấn công, tạo ra một áp lực khổng lồ lên các phòng tuyến của Đại Nam. Từng đoàn tàu chiến, từng đạo quân tiến vào sâu hơn vào lãnh thổ, như những cơn sóng vỗ mạnh vào bờ cát, không ngừng quật ngã mọi thứ trên đường đi. Nhưng quân và dân Đại Nam vẫn đứng vững. Mặc dù trong lòng họ có những lo sợ, nhưng không ai từ bỏ niềm tin vào chiến thắng. Họ chiến đấu không chỉ vì đất nước mà còn vì tương lai của con cháu, vì những giá trị mà tổ tiên đã gìn giữ suốt bao đời.
Dù thất bại có thể đến, nhưng trong tâm trí của Nguyễn Hải, cậu luôn tin rằng sức mạnh tinh thần của dân tộc sẽ giúp họ vượt qua tất cả. Đại Nam không phải là một quốc gia dễ dàng bị khuất phục. Trong những giờ phút tưởng chừng như tuyệt vọng, ánh sáng hy vọng vẫn sẽ bùng lên. Dù cho cuộc chiến này có thể kéo dài, nhưng chỉ cần một ngọn lửa nhỏ vẫn cháy, nó sẽ đủ sức để giữ vững ngọn cờ chiến thắng.
Những ngày tháng tiếp theo sẽ là cuộc đua của sự sống còn. Những quyết định chiến lược trong những giờ phút quyết định sẽ ảnh hưởng tới tương lai của Đại Nam. Những trận đánh tiếp theo không chỉ là cuộc chiến giữa quân đội mà còn là cuộc chiến của ý chí và niềm tin vào sự tự do, độc lập của đất nước.