Chương 75: Nam Vang Đánh Giặc.
Xuyên Về Thời Tự Đức.
Tác giả: Lưu Huỳnh Phát.
Dưới sự hỗ trợ mạnh mẽ từ Đại Nam, phong trào kháng chiến của nhân dân Nam Vang nhanh chóng lan rộng khắp các vùng miền, tạo nên một làn sóng phản kháng mãnh liệt chống lại sự xâm lược của thực dân Pháp. Các tầng lớp nhân dân từ những nông dân cần cù, ngư dân gan dạ cho đến các thợ thủ công tài hoa đều cùng nhau đứng lên, tham gia vào cuộc chiến đấu không khoan nhượng này. Mỗi người dân, dù là đàn ông, phụ nữ, hay trẻ em, đều không quản ngại gian khổ, góp sức vào cuộc chiến giành lại tự do cho quê hương. Họ không chỉ chiến đấu bằng vũ khí mà còn chiến đấu bằng cả lòng yêu nước nồng nàn, quyết tâm bảo vệ từng tấc đất quê hương khỏi bàn tay xâm lược của kẻ thù.
Trên sông Mekong, ngư dân Nam Vang đã sáng tạo ra những chiến thuật đặc biệt để chống lại sự tấn công của quân Pháp. Những chiếc thuyền nhỏ, nhẹ nhàng lướt qua dòng sông, trở thành những hạm đội bí mật, luôn sẵn sàng cho những cuộc tấn công chớp nhoáng vào đội hình tàu chiến của địch. Dù vũ khí chủ yếu là lao, cung tên hay những quả bom tự chế, nhưng sự dũng cảm và sự hiểu biết về sông nước của họ đã giúp những cuộc tấn công này gây ra không ít tổn thất cho quân Pháp.
Ban đêm, dưới ánh trăng mờ ảo, những đội thuyền này lặng lẽ tiếp cận những tàu chiến Pháp đang neo đậu. Một vài chiếc thuyền lớn được dùng làm nơi trú ẩn tạm thời cho những người lính, trong khi những chiếc thuyền nhỏ hơn được trang bị mìn và các thiết bị nổ tự chế, chuẩn bị cho một cuộc tấn công táo bạo. Một ngư dân trẻ tuổi, đứng trên mũi thuyền, ánh mắt rực lửa nhìn về phía những chiếc tàu Pháp.
Một người bạn đồng hành thì thầm, tay cầm chắc một bó dây thừng:
– Cậu thấy chưa, sắp đến giờ rồi đấy!
Hắn chỉ gật đầu, lòng dạ rắn rỏi. Mọi người trên thuyền đều im lặng, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Chỉ còn vài phút nữa, một đợt tấn công nữa sẽ diễn ra, và tất cả đều hiểu rằng nếu không nhanh chóng, tàu Pháp sẽ phát hiện và họ sẽ bị hủy diệt trong tích tắc.
Những ngư dân này không chỉ biết dùng thuyền để đánh giặc mà còn lợi dụng những cơn gió, những con sóng trên sông để ẩn nấp, tránh sự phát hiện của đối phương. Từng chiến thuật nhỏ, từ việc thả chướng ngại vật xuống dòng sông, đến việc đâm vào những chiếc tàu nhỏ, khiến quân Pháp không kịp phản ứng và nhiều lần phải rút lui trong hoảng loạn. Một chiến thắng bất ngờ không chỉ là chiến thắng quân sự mà còn là chiến thắng về tinh thần, tiếp thêm sức mạnh cho những chiến sĩ kháng chiến ở khắp nơi.
Không chỉ có ngư dân, các nông dân cũng không kém phần quả cảm. Họ tổ chức thành các nhóm dân quân nhỏ, lặng lẽ phục kích quân Pháp trên các tuyến đường vận chuyển lương thực và vũ khí. Hiểu rõ từng ngóc ngách, mỗi con đường nhỏ trong vùng, họ đã tận dụng địa hình để đặt bẫy, đào hầm ngầm, tạo ra các con đường bí mật nhằm đánh lạc hướng quân Pháp, cắt đứt nguồn tiếp tế của địch. Một buổi tối, sau một trận mưa lớn, bầu không khí trở nên cô đặc, và các nông dân đang chuẩn bị cho một cuộc phục kích.
Một người nông dân lớn tuổi ra lệnh, tay chỉ vào một nhóm nhỏ đứng phía xa:
– Chúng ta phải làm nhanh, chúng sẽ qua đây không lâu nữa.
Các cánh đồng vắng lặng, chỉ có tiếng lá cây xào xạc và tiếng bước chân lặng lẽ của những người dân đang chuẩn bị cho trận đánh.
Những buổi tối im lặng, giữa những cánh đồng bát ngát, những cuộc tấn công vào đoàn xe lương thực của Pháp diễn ra nhanh chóng và không kịp có sự ứng phó. Một số lần, quân Pháp đã phải bỏ lại hàng hóa, vội vã rút lui, không thể ngờ được rằng những người dân chất phác, quanh năm gắn bó với ruộng đồng lại có thể trở thành những chiến binh quả cảm như vậy. Những cuộc tấn công này không chỉ giúp làm suy yếu sức mạnh quân Pháp mà còn là lời nhắc nhở rõ ràng về tinh thần kiên cường của người dân Nam Vang, rằng họ sẽ không dễ dàng bị khuất phục.
Tại các làng mạc gần khu vực chiến sự, không khí kháng chiến trở nên sôi động. Những ngôi làng này không chỉ là nơi trú ẩn cho quân dân Nam Vang mà còn là những căn cứ hậu cần quan trọng, cung cấp lương thực và nơi tạm dừng chân cho các đội quân tham gia chiến đấu. Người dân không chỉ đóng góp bằng sức lực mà còn hỗ trợ về vật chất, tiếp tế thực phẩm, vũ khí cho những người lính, dù bản thân họ cũng đang phải đối mặt với sự tàn phá của chiến tranh. Mỗi ngôi làng, mỗi gia đình đều thể hiện lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết vô bờ bến.
Phong trào kháng chiến của nhân dân Nam Vang không chỉ là một biểu hiện của lòng yêu nước mà còn là minh chứng cho sự đồng lòng, gắn kết giữa quân đội Đại Nam và nhân dân trong việc bảo vệ lãnh thổ khỏi sự xâm lược của thực dân Pháp. Một lần nữa, những chiến sĩ Đại Nam đã không chỉ đấu tranh bằng sức mạnh quân sự mà còn bằng sự thông minh, tinh thần kiên cường của những người dân địa phương. Họ chiến đấu không phải vì vinh quang cá nhân mà vì một tương lai tự do, độc lập cho dân tộc. Những trận đánh không chỉ diễn ra trên chiến trường mà còn trong lòng mỗi người dân. Họ hiểu rằng chiến thắng sẽ chỉ đến khi tất cả cùng nhau đoàn kết.
Trước tình hình quân Pháp đang gặp phải nhiều khó khăn về hậu cần và tinh thần chiến đấu, Nguyễn Tri Phương đã quyết định khai thác thời cơ này để gia tăng áp lực lên quân địch. Ông hiểu rằng đây là thời điểm thuận lợi để làm suy yếu lực lượng Pháp, không chỉ bằng chiến thuật quân sự mạnh mẽ mà còn thông qua sự linh hoạt, sáng tạo trong việc đối phó với mọi tình huống. Nguyễn Tri Phương cùng với các tướng lĩnh đã đề ra những chiến lược táo bạo.
Nguyễn Tri Phương nhanh chóng triển khai các chiến thuật tấn công táo bạo. Các cuộc tấn công bất ngờ vào ban đêm được tổ chức một cách bài bản. Quân đội Đại Nam và dân quân Nam Vang, lợi dụng bóng tối và sự mất cảnh giác của địch, thực hiện các cuộc tấn công vào doanh trại của quân Pháp. Những cuộc tấn công này không chỉ phá hủy kho lương, kho vũ khí mà còn tạo ra những đợt sóng tâm lý mạnh mẽ, khiến tinh thần quân Pháp suy sụp. Chúng không thể lường trước được những đòn tấn công bất ngờ, dẫn đến tình trạng hoang mang trong quân đội của Rigault de Genouilly.
Bên cạnh đó, Nguyễn Tri Phương cũng không quên đánh vào tuyến đường tiếp tế của quân Pháp. Ông điều động các đội quân nhỏ, nhanh nhẹn để chặn đánh những đoàn xe chở lương thực và vũ khí của quân địch. Các tuyến đường trên sông Mekong, nơi ngư dân và thủy quân Đại Nam phối hợp cùng nhau, nhanh chóng bị chiếm lĩnh và trở thành những tuyến đường nguy hiểm đối với quân Pháp. Hàng loạt đoàn tàu, đoàn xe bị tấn công và cướp đi nguồn cung cấp quan trọng, khiến quân Pháp rơi vào tình trạng thiếu thốn trầm trọng.
Nhưng Nguyễn Tri Phương không chỉ dừng lại ở việc gây tổn thất vật chất cho địch. Ông còn triển khai các chiến dịch tuyên truyền, nhằm tạo ra sự phân tâm và làm lung lay ý chí chiến đấu của quân Pháp. Những tin đồn về các chiến thắng của quân Đại Nam và Nam Vang được truyền đi nhanh chóng, làm cho quân Pháp bắt đầu hoài nghi về khả năng chiến thắng của mình. Những mâu thuẫn nội bộ, sự phân tán lực lượng và tâm lý bất ổn bắt đầu xuất hiện trong hàng ngũ quân địch.
Trong chiến dịch kháng chiến này, những tướng lĩnh của Đại Nam như Võ Duy Ninh và Lê Từ đã đóng vai trò rất quan trọng. Võ Duy Ninh có kinh nghiệm chiến đấu dày dặn, được giao trọng trách chỉ huy các cuộc tấn công lớn vào tàu chiến Pháp trên sông Mekong. Trong một trận đánh quyết định, ông đã dẫn đầu đội quân pháo binh và thủy quân Đại Nam tấn công trực diện vào đội hình tàu chiến Pháp, phá hủy ba tàu chiến lớn của quân địch. Những chiếc tàu Pháp buộc phải rút lui về phía hạ nguồn, tạo ra một bước ngoặt quan trọng trong cuộc chiến.
Lê Từ với khả năng cơ động nhanh và chiến thuật linh hoạt, đã dẫn đầu các đội quân bộ binh thực hiện những đợt tấn công bất ngờ vào các căn cứ quân sự của Pháp trên đất liền. Sự xuất hiện đột ngột của các đội quân này khiến quân Pháp không kịp chuẩn bị, và các căn cứ của chúng nhanh chóng bị phá hủy. Những cuộc tấn công này không chỉ làm suy yếu hệ thống phòng thủ của quân Pháp mà còn tạo ra những lỗ hổng lớn trong chiến lược của chúng.
Hai vị tướng này phối hợp nhịp nhàng, mỗi người đảm nhận một mảng chiến đấu khác nhau nhưng đều có chung mục tiêu là gây áp lực không ngừng lên quân Pháp. Những đợt tấn công liên tục khiến Rigault de Genouilly phải chia quân ra để đối phó, dẫn đến sự phân tán lực lượng, làm giảm hiệu quả chiến đấu của quân Pháp. Quân địch dần dần lâm vào thế bị động, không thể giữ vững được thế trận.
Đặc biệt, trong những trận chiến quan trọng, quân Đại Nam không chỉ chiến đấu với tinh thần kiên cường mà còn bằng sự mưu lược và sáng tạo trong chiến thuật. Những chiến công vang dội của quân dân Nam Vang và Đại Nam đã khiến cho thực dân Pháp phải đối mặt với thất bại nặng nề, đồng thời củng cố niềm tin và hy vọng cho toàn thể nhân dân trong cuộc chiến bảo vệ đất nước.
Sự phối hợp giữa quân đội Đại Nam và quân dân Nam Vang ngày càng trở nên chặt chẽ và mạnh mẽ. Đó không chỉ là sự kết hợp về quân sự mà còn là sự gắn kết vô hình của lòng yêu nước và quyết tâm bảo vệ từng tấc đất, bảo vệ từng con người. Trong suốt những ngày tháng đó, không chỉ có sự chiến đấu, mà còn là những khoảnh khắc đầy đau thương và hy sinh, những con người đã gửi gắm tất cả hy vọng vào mỗi viên đạn, mỗi trận đánh. Mỗi chiến binh, dù là lính chính quy của Đại Nam hay dân quân Nam Vang, đều mang trong mình một tinh thần chiến đấu bất khuất và một lòng yêu nước nồng nàn. Chính tinh thần ấy đã thắp sáng ngọn lửa chiến thắng, giúp họ vượt qua mọi gian khó, ngay cả khi đối mặt với một đội quân Pháp hùng mạnh và đầy rẫy nguy hiểm.
Vua Ang Duong ngoài việc huy động binh lính và tài nguyên chiến tranh, còn tham gia trực tiếp vào công tác chỉ đạo, đặc biệt là việc xây dựng các tuyến phòng thủ vững chắc. Ông đã đích thân ra thăm các công trường xây dựng các công sự, đào hào, dựng chiến hào, và tổ chức phòng thủ dọc theo các con sông, các vùng biên giới. Từng động thái của ông đều thể hiện sự quyết tâm bảo vệ từng tấc đất của đất nước mình.
Một buổi sáng, khi ánh sáng mặt trời còn chưa kịp ló dạng, Ang Duong đã có mặt cùng với các đội dân quân, giám sát việc xây dựng các công sự, kiểm tra tình hình. Cơn gió lạnh từ sông Mekong thổi qua những đồi cát, làm cho không khí buổi sáng càng thêm giá buốt. Dù vậy, tất cả mọi người đều miệt mài công việc, không ai có dấu hiệu mệt mỏi. Từng nhóm dân quân Nam Vang xắn tay áo, đào bới đất đá, xây dựng các công trình phòng thủ. Những vết hằn mồ hôi trên khuôn mặt họ chính là minh chứng cho một ý chí kiên cường, không bao giờ khuất phục trước những thử thách.
Một tướng chỉ huy của quân Đại Nam, đứng bên cạnh, cảm nhận được sự nghiêm túc và quyết tâm trong từng hành động của người dân Nam Vang, liền quay sang nói:
– Thưa bệ hạ, quân dân Nam Vang quả thật đáng khâm phục, những con người này dù không có trang bị tốt, nhưng tinh thần chiến đấu thì không thể nào chê vào đâu được.
Vua Ang Duong chỉ mỉm cười, đôi mắt sáng ngời như muốn thể hiện niềm tin vô hạn vào sức mạnh của người dân quê hương:
– Chúng ta không chỉ chiến đấu vì sự sống còn của mình, mà còn vì tự do và độc lập của cả dân tộc. Quân đội Đại Nam và những người dân Nam Vang mới là người quyết định tương lai của cuộc chiến này.
Lời của ông không chỉ là sự an ủi, mà còn là sự khích lệ, nhắc nhở tất cả những ai tham gia vào cuộc chiến này rằng chiến tranh không phải chỉ là đánh nhau bằng vũ khí, mà còn là đấu tranh cho tự do, cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chính vì thế, những chiến binh Nam Vang đã trở thành những hình mẫu đáng ngưỡng mộ, họ không có trang bị hiện đại như quân đội Pháp, nhưng tinh thần bất khuất và lòng yêu nước của họ lại mạnh mẽ hơn tất cả.
Với những chiếc lao, cung tên, hay những quả bom tự chế, các đội dân quân Nam Vang đã tham gia vào hầu hết các trận đánh lớn. Những trận phục kích bất ngờ vào các đoàn quân Pháp trên bộ đã giúp quân đội Đại Nam và Nam Vang giành được nhiều chiến thắng quan trọng. Trong suốt những tháng ngày ấy, quân đội Đại Nam và dân quân Nam Vang đã cùng nhau đứng vững, giữ vững thế chủ động trên chiến trường.
Trong một trận đánh lớn, đội quân của Nguyễn Tri Phương đã tổ chức một đợt tấn công bất ngờ vào một vị trí quan trọng của quân Pháp. Sau khi nhận được tin tức từ người dân Nam Vang, Nguyễn Tri Phương đã đưa ra lệnh cho các đội quân Đại Nam phối hợp cùng dân quân Nam Vang thực hiện một cuộc phục kích bất ngờ. Cái tên Nguyễn Tri Phương lúc bấy giờ không chỉ là niềm tin của quân đội Đại Nam mà còn là sự bảo chứng cho chiến thắng.
Những lời khen ngợi của Nguyễn Tri Phương không chỉ là sự đánh giá công lao của người dân Nam Vang mà còn là sự khích lệ tinh thần cho các chiến binh Đại Nam. Đó là động lực giúp họ hiểu rằng chiến tranh không chỉ là cuộc đấu tranh của quân đội, mà là cuộc chiến của lòng dũng cảm và tình yêu quê hương. Trong một lá thư gửi Nguyễn Hải, ông viết người dân Nam Vang không chỉ là đồng minh mà còn là những người anh em trong cuộc chiến này. Tinh thần bất khuất của họ là nguồn động lực lớn lao cho quân ta. Chính nhờ họ, quân ta mới có thể duy trì được thế chủ động trong chiến đấu.
Dù quân đội Pháp không ngừng thay đổi chiến thuật để đối phó với liên quân Đại Nam – Nam Vang, nhưng chúng vẫn không thể vượt qua những khó khăn chồng chất mà chiến tranh mang lại. Sự kháng cự kiên cường của quân Đại Nam và người dân Nam Vang đã khiến quân Pháp gặp phải những tổn thất nặng nề, không chỉ về vật chất mà còn về tinh thần. Những chiến binh Nam Vang đã chứng minh rằng sức mạnh không đến từ vũ khí hiện đại mà đến từ chính lòng yêu nước, sự kiên cường và quyết tâm bảo vệ quê hương.
Quân Pháp liên tục bị hao tổn lực lượng do các đợt tập kích bất ngờ của quân dân Nam Vang và Đại Nam. Những chiến binh dũng cảm của Nam Vang không chỉ đánh địch trong trận chiến mà còn tiêu diệt, làm rối loạn đội hình quân Pháp, khiến chúng không thể tiếp cận các cứ điểm quan trọng. Họ tấn công vào các kho lương thực, vũ khí, và thậm chí là các căn cứ quân sự, buộc quân Pháp phải rút lui trong sự hoảng loạn.
Tình trạng thiếu thốn trầm trọng về lương thực, vũ khí của quân Pháp đã khiến họ phải đối mặt với một tình thế bế tắc. Các tuyến đường tiếp tế bị cắt đứt, khiến cho việc vận chuyển đạn dược, thực phẩm trở nên vô cùng khó khăn. Trong những cuộc họp kín, Rigault de Genouilly đã phải thừa nhận rằng quân đội Pháp đang rơi vào tình trạng vô cùng khó khăn:
– Chúng ta đang chiến đấu trên một mảnh đất mà mọi sự liên lạc, tiếp tế đều bị cắt đứt. Quân Đại Nam và Nam Vang đã tạo thành một cái bẫy mà chúng ta không thể thoát ra.
Những lời này càng làm tăng thêm sự lo lắng trong hàng ngũ quân Pháp. Các binh lính dần mất tinh thần, những chiến thắng của quân đội Đại Nam và Nam Vang đã khiến họ bắt đầu nghi ngờ vào khả năng chiến thắng của mình. Cuộc chiến kéo dài ngày này qua ngày khác mà không có bất kỳ kết quả nào rõ rệt khiến tinh thần quân Pháp suy yếu.
Tình hình lúc này không còn là những cuộc đấu tranh bình thường nữa, mà đã trở thành cuộc chiến của ý chí và lòng quyết tâm. Nguyễn Tri Phương quyết định đẩy mạnh các đợt phản công, với mục tiêu giành lại từng tấc đất đã bị Pháp chiếm đóng. Ông kêu gọi sự tham gia nhiều hơn nữa từ phía người dân Nam Vang, đồng thời huy động thêm lực lượng từ Đại Nam để tăng cường sức mạnh cho cuộc chiến. Những lá cờ của Đại Nam và Nam Vang được kéo lên, bay phấp phới trên những vùng đất vừa mới được giải phóng.
Nguyễn Tri Phương đứng trên một đỉnh cao, mắt nhìn xa xăm, đôi tay khẽ vung lên chỉ về phía trước. Giọng ông trầm hùng, đầy quyết tâm:
– Cuộc chiến này chưa kết thúc. Chúng ta sẽ giành lại từng tấc đất, bảo vệ từng làng mạc, từng con sông, ruộng lúa. Đất đai này là của chúng ta, và chúng ta sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để giữ gìn nó.
Với những chiến thắng tiếp nối, quân đội Đại Nam và người dân Nam Vang đã tạo nên một biểu tượng của sự đoàn kết, một sức mạnh không thể bị phá vỡ. Đó là những chiến binh không chỉ bảo vệ đất nước mà còn bảo vệ tự do, bảo vệ tương lai cho thế hệ mai sau. Khi chiến thắng đến gần, các làng mạc Nam Vang được giải phóng, những lá cờ của Đại Nam và Nam Vang tung bay trên những căn cứ vừa mới được giải phóng, báo hiệu một chương mới trong cuộc chiến đấu bảo vệ độc lập và tự do. Những lá cờ đó như là lời khẳng định rằng cuộc chiến này sẽ không bao giờ kết thúc cho đến khi chiến thắng hoàn toàn.