Chương 72: Tình Hình Thế Giới.
Xuyên Về Thời Tự Đức.
Tác giả: Lưu Huỳnh Phát.
Sau chiến thắng tại Gia Định, triều đình Đại Nam không hề vội vã tự mãn. Mặc dù đây là một chiến thắng quan trọng, Nguyễn Hải thấu hiểu rằng chiến thắng đó chỉ là bước khởi đầu trong một cuộc chiến dài hơi với thực dân Pháp. Cậu nhận ra rằng, nếu không có một chiến lược tổng thể và dài hạn, mọi nỗ lực của Đại Nam sẽ chỉ là những cố gắng vô ích. Cậu nhìn thấy rõ rằng, để chống lại sự xâm lược của kẻ thù mạnh mẽ và hiện đại như Pháp, không chỉ cần những chiến thắng quân sự đơn thuần, mà phải có một nền tảng vững chắc từ mọi lĩnh vực của đất nước. Chính trị, quân sự, và kinh tế đều phải được cải cách, làm mới, và phát triển để đảm bảo đất nước có thể đứng vững trước mọi khó khăn.
Nguyễn Hải hiểu rằng sức mạnh quân sự không thể thiếu để đối phó với những thế lực ngoại bang, và một đất nước mạnh mẽ không thể thiếu một quân đội hùng hậu. Cậu quyết định giao nhiệm vụ quan trọng này cho Nguyễn Tri Phương, một trong những tướng lĩnh kiệt xuất của Đại Nam. Nguyễn Tri Phương là người có kinh nghiệm chiến đấu và hiểu rõ tình hình đất nước, vì vậy, không ai phù hợp hơn để thực hiện công cuộc cải cách quan trọng này.
Nguyễn Tri Phương không mất nhiều thời gian để bắt tay vào công việc. Ông biết rằng để đối phó với kẻ thù có vũ khí và chiến thuật hiện đại như Pháp, quân đội Đại Nam cần phải được nâng cấp và đổi mới. Cải cách quân đội phải là ưu tiên hàng đầu. Trong những tháng ngày đầu tiên, ông triệu tập các tướng lĩnh và các quan chức quân sự, cùng nhau bàn bạc về các biện pháp cần thiết để tăng cường sức mạnh của quân đội. Ông quyết định cải tổ hệ thống huấn luyện binh sĩ, từ việc áp dụng các chiến thuật mới, kết hợp chặt chẽ giữa bộ binh, pháo binh và hải quân. Cụ thể, mỗi quân đội phải học cách phối hợp nhịp nhàng giữa các đơn vị, từ chiến thuật tác chiến cơ bản đến chiến lược quân sự phức tạp. Võ Duy Ninh và Lê Từ, những tướng lĩnh kỳ cựu, được giao nhiệm vụ chỉ huy việc huấn luyện các binh sĩ. Họ không ngừng đưa ra những phương án huấn luyện mới, thử nghiệm các chiến thuật và chiến lược để chuẩn bị cho một cuộc chiến lâu dài.
Ngoài quân đội, Nguyễn Tri Phương cũng không quên vấn đề giáo dục. Ông nhận thức rõ rằng, để chiến đấu và giành chiến thắng, đất nước phải có những con người có kiến thức vững vàng. Đặc biệt trong bối cảnh quân đội của Đại Nam cần phải áp dụng các chiến thuật phương Tây, việc đào tạo các sĩ quan trẻ có kiến thức về chiến thuật quân sự và khả năng áp dụng phương pháp hiện đại là điều hết sức quan trọng. Ông tham mưu với triều đình về việc xây dựng các trường đào tạo nghề quân sự tại các thành phố lớn như Huế và Gia Định. Đây là một trong những bước đi đầu tiên để đảm bảo rằng Đại Nam không chỉ có quân đội mạnh, mà còn có những sĩ quan đủ tầm để dẫn dắt quân đội chiến đấu. Nguyễn Tri Phương cũng mời các chuyên gia phương Tây về giảng dạy, từ đó xây dựng một nền giáo dục quân sự hiện đại.
Nguyễn Hải, từ khi nghe báo cáo về kế hoạch của Nguyễn Tri Phương, rất ủng hộ và khẳng định với các quan lại trong triều đình rằng:
– Để chiến thắng kẻ thù, không chỉ cần can đảm mà còn cần trí tuệ. Chỉ khi có trí tuệ, chúng ta mới có thể chiến đấu không chỉ trên chiến trường mà còn trên mọi mặt trận khác.
Với sự quyết tâm và tầm nhìn của Nguyễn Hải, cùng sự nỗ lực không ngừng nghỉ của Nguyễn Tri Phương và các tướng lĩnh, quân đội Đại Nam bắt đầu được cải tổ. Các tướng lĩnh như Võ Duy Ninh, Lê Từ, mỗi người một nhiệm vụ, nhưng chung một mục tiêu là làm cho quân đội trở nên mạnh mẽ và linh hoạt hơn. Họ đã thực hiện các cuộc huấn luyện khắc nghiệt, xây dựng các chiến thuật tân tiến, không chỉ đối phó với quân Pháp mà còn để chuẩn bị cho mọi tình huống.
Bên cạnh quân đội và giáo dục, một yếu tố không thể thiếu để Đại Nam có thể vững vàng đối đầu với những thế lực bên ngoài chính là sự phát triển kinh tế, đặc biệt trong lĩnh vực quốc phòng. Để quân đội mạnh, phải có đủ nguồn lực. Để có đủ nguồn lực, cần phải sản xuất vũ khí, đóng tàu, chế tạo súng đạn, và khai thác tài nguyên chiến lược. Triều đình Đại Nam, dưới sự chỉ đạo của Nguyễn Hải, đã bắt tay vào việc xây dựng các nhà máy sản xuất vũ khí, các xưởng đóng tàu và cơ sở chế tạo súng đạn. Đồng thời, các ngành công nghiệp phụ trợ, cung cấp vật tư cho quân đội cũng được phát triển mạnh mẽ. Từ đó, nền kinh tế của Đại Nam có sự chuyển mình rõ rệt.
Nguyễn Hải cũng đặc biệt chú trọng đến sự phát triển của nông nghiệp, bởi lẽ chỉ khi đảm bảo đủ lương thực, quân đội mới có thể hoạt động hiệu quả trong chiến tranh dài hơi. Chính quyền triều đình khuyến khích phát triển các giống cây trồng mới, đồng thời tăng cường việc khai hoang, mở rộng diện tích đất canh tác. Những chính sách này không chỉ giúp đảm bảo nguồn lương thực cho quân đội mà còn tạo ra một nền kinh tế bền vững cho đất nước.
Tuy nhiên, trong khi Đại Nam đang nỗ lực tái thiết và chuẩn bị cho những thử thách phía trước, tình hình quốc tế lại ngày càng trở nên phức tạp. Ở châu Âu, Napoléon III, hoàng đế nước Pháp, không ngừng thực hiện chính sách bành trướng để củng cố vị thế và ảnh hưởng của Pháp. Sau thất bại tại Đà Nẵng và Gia Định, Pháp không thể tiếp tục đối đầu trực diện với Đại Nam mà phải điều chỉnh chiến lược tại Đông Dương. Giới cố vấn của Napoléon III, trong đó có Giám mục Pellerin, đề xuất một kế hoạch mới, đó là thay vì đối đầu trực diện với Đại Nam, Pháp có thể can thiệp vào các quốc gia khác trong khu vực, với mục tiêu dễ dàng hơn nhiều.
Và mục tiêu của chúng là vương quốc Nam Vang, một quốc gia nhỏ nằm giữa Đại Nam và Xiêm La, nơi mà tình hình chính trị đang rất bất ổn. Nam Vang vốn là một vương quốc yếu ớt, không có đủ sức mạnh để tự bảo vệ mình khỏi sự xâm lược của các cường quốc. Các lãnh đạo Nam Vang luôn tìm kiếm sự bảo vệ từ một trong hai quốc gia lớn là Đại Nam hay Xiêm La. Trong khi mối quan hệ giữa Nam Vang và Đại Nam khá thân thiết và lâu dài, thì mối quan hệ với Xiêm La lại phức tạp hơn, với sự can thiệp vào nội bộ chính trị của Nam Vang.
Nhận thấy những yếu tố này, Pháp, dưới sự chỉ huy của Rigault de Genouilly, quyết định khai thác tình hình. Rigault de Genouilly đã lợi dụng những bất mãn trong nội bộ các lãnh chúa Nam Vang, hứa hẹn sẽ bảo vệ và giúp họ duy trì sự độc lập khỏi Đại Nam và Xiêm La. Những lời hứa này, cùng với sự hỗ trợ của một cường quốc như Pháp, đã khiến các lãnh chúa Campuchia nghiêng về phía Pháp, sẵn sàng chấp nhận sự bảo trợ của nước này.
Từ đó, những diễn biến này bắt đầu thay đổi cục diện chính trị khu vực. Đại Nam phải đối mặt với một thử thách mới, không chỉ là sự bành trướng của Pháp mà còn là sự thay đổi trong mối quan hệ với các quốc gia láng giềng và những diễn biến quốc tế đầy phức tạp.
Tin tức về các hoạt động của Pháp tại Đông Dương đã nhanh chóng lan đến tai triều đình Đại Nam. Mỗi thông tin, dù là nhỏ nhất từ những cuộc họp kín của các cố vấn, đến những động thái quân sự mạnh mẽ của Pháp, đều được báo cáo một cách kịp thời. Nguyễn Hải đã sớm nhận thấy rằng cuộc chiến với Pháp không thể chỉ dừng lại ở chiến thắng tại Gia Định. Sự bành trướng của Pháp trên đất Đông Dương không chỉ đe dọa đến Đại Nam mà còn có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến cả khu vực Đông Nam Á.
Một buổi chiều khi ánh hoàng hôn phủ bóng xuống trên các tòa tháp của kinh đô Huế, triều đình Đại Nam tổ chức một cuộc họp khẩn cấp. Nguyễn Hải trong bộ long bào uy nghi, ngồi ngay ngắn trên ngai vàng. Ánh mắt cậu sắc sảo, toát lên sự quyết đoán và kiên định. Trước mặt cậu là những đại thần, những tướng lĩnh kiệt xuất, những người đã chứng kiến và tham gia vào các trận chiến lớn nhỏ suốt bao năm qua. Không khí trong phòng họp trở nên căng thẳng, nặng nề. Mỗi người đều cảm nhận được tầm quan trọng của cuộc họp này. Nguyễn Hải là người đầu tiên lên tiếng:
– Các khanh chắc hẳn đã nghe tin về sự tiến công của Pháp vào Nam Vang. Nếu để nơi này rơi vào tay giặc, Nam Kỳ sẽ bị đe dọa từ cả hai phía, cả từ biển lẫn từ đất liền. Chúng ta không thể khoanh tay đứng nhìn.
Nguyễn Tri Phương, một trong những vị tướng tài ba nhất của Đại Nam, người luôn được cậu tin tưởng giao trọng trách bảo vệ biên giới, lập tức đứng dậy và đáp lại bằng giọng điệu chắc chắn:
– Thưa bệ hạ, thần đồng tình với người. Nếu Nam Vang rơi vào tay Pháp, họ sẽ không chỉ sử dụng nơi này làm bàn đạp để uy hiếp Nam Kỳ mà còn đe dọa toàn bộ biên giới Đại Nam. Đó là một vị trí chiến lược mà chúng ta không thể để mất. Thần nghĩ rằng chúng ta phải hành động ngay lập tức, không thể để thời gian trôi qua vô ích.
Không khí trong phòng họp càng lúc càng nặng nề, nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Nguyễn Hải nhìn các tướng lĩnh, đôi mắt cậu sáng lên, như muốn thấu suốt mọi tình hình xung quanh. Cậu biết, đây không chỉ là một trận chiến đơn giản giữa hai quốc gia, mà là cuộc chiến mang tính quyết định cho tương lai của cả Đông Dương. Nguyễn Hải khẽ gật đầu, rồi lên tiếng:
– Tốt. Các khanh hãy chuẩn bị lực lượng, trẫm cử tướng Võ Duy Ninh, Tôn Thất Năng và Lê Từ dẫn đầu quân đội đến biên giới Nam Vang. Chúng ta không thể để họ chiếm đóng được nơi này. Nếu cần thiết, ta sẽ hỗ trợ quốc gia này để ngăn chặn Pháp. Đồng thời, ta sẽ cử sứ thần đến Xiêm La để thảo luận về một liên minh tạm thời nhằm đối phó với mối đe dọa này. Nếu chúng ta không hành động ngay bây giờ, chỉ e rằng Nam Vang sẽ trở thành bàn đạp cho giặc xâm lăng.
Võ Duy Ninh, người nổi tiếng với sự dũng mãnh và khả năng chỉ huy xuất sắc, không chút do dự liền bước lên và thưa:
– Thần xin tuân lệnh bệ hạ. Chúng thần sẽ nhanh chóng triển khai lực lượng để bảo vệ biên giới. Nam Vang không thể rơi vào tay Pháp, thần sẽ cố gắng hết sức để ngăn chặn.
Tôn Thất Năng, người có tiếng về khả năng chiến đấu tinh nhuệ và quyết đoán, cũng khẳng định:
– Bệ hạ yên tâm, thần sẽ chuẩn bị các đồn trú dọc theo biên giới, sẵn sàng đối phó với mọi tình huống, bảo vệ Nam Vang bằng tất cả sức mạnh của quân đội Đại Nam.
Lê Từ, người tỏ ra rất dũng cảm và có chiến thuật quân sự sắc bén, cũng nhanh chóng lên tiếng:
– Thần cũng sẽ có mặt tại Nam Vang, cùng các tướng quân chuẩn bị sẵn sàng mọi phương án để bảo vệ nơi đây. Không để kẻ thù có cơ hội xâm nhập.
Nguyễn Hải hài lòng gật đầu, nhưng trong lòng cậu vẫn tràn ngập những suy tư. Cuộc chiến này không chỉ là vấn đề của Đại Nam mà còn là của toàn khu vực. Cậu cần phải tính toán từng bước đi một cách cẩn thận, để không chỉ bảo vệ Đại Nam mà còn tạo ra một liên minh mạnh mẽ với các quốc gia láng giềng, để đối phó với mối đe dọa chung.
Ngay sau khi cuộc họp kết thúc, Nguyễn Hải lập tức triệu tập một sứ thần và giao nhiệm vụ đặc biệt:
– Khanh hãy lên đường ngay lập tức, đi đến Xiêm La và thuyết phục họ rằng cuộc chiến này không chỉ là của Đại Nam, mà là của tất cả chúng ta. Chúng ta cần một liên minh vững mạnh để đối phó với Pháp. Nếu không, cả khu vực này sẽ rơi vào tay họ.
Sứ thần khom người chào, sau đó vội vã lên đường, mang theo niềm tin rằng sự hợp tác giữa Đại Nam và Xiêm La sẽ tạo ra một sức mạnh không thể xem thường. Nguyễn Hải hiểu rằng, cuộc chiến này không thể chỉ dựa vào sức mạnh quân sự mà còn cần sự hỗ trợ của các quốc gia láng giềng. Một mặt trận thống nhất sẽ tạo nên sức mạnh thực sự để đối phó với mối đe dọa từ Pháp.
Cùng lúc đó, phía Pháp dưới sự chỉ huy của Rigault de Genouilly đang triển khai kế hoạch chiếm lấy Nam Vang. Rigault de Genouilly, một viên tướng dày dặn kinh nghiệm chiến trường và nổi bật với sự tự tin vào quân lực của mình, đã huy động một lực lượng hùng mạnh. 5.000 quân lính được trang bị vũ khí hiện đại, cùng với 20 tàu chiến, trong đó có tàu hơi nước và tàu pháo hạng nặng, tất cả đều đã sẵn sàng cho một cuộc hành quân lớn.
Tại cảng Madagasca, lực lượng của Rigault de Genouilly đang tập trung lại, chuẩn bị cho chiến dịch tấn công vào Nam Vang. Hắn đứng trên boong tàu, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, trong lòng chắc chắn rằng chiến thắng sẽ trong tầm tay. Những âm thanh của các tàu chiến vang lên mạnh mẽ, tạo nên một bức tranh chiến tranh hùng tráng. Rigault de Genouilly quay sang các sĩ quan của mình, giọng nói đầy uy quyền:
– Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi Nam Vang thuộc về Pháp. Đây sẽ là bàn đạp để chúng ta mở rộng ảnh hưởng ra khắp Đông Dương.
Các sĩ quan và binh lính, những người đều tin tưởng vào sức mạnh của nước Pháp, đồng loạt gật đầu đồng lòng. Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm trí Rigault de Genouilly, hắn cũng hiểu rằng dù có quân đội mạnh mẽ và nhiều vũ khí hiện đại, việc chiếm lĩnh một quốc gia như Nam Vang chưa hẳn là chuyện dễ dàng. Các lãnh chúa ở Nam Vang, mặc dù không mạnh về quân sự, nhưng họ lại rất khôn ngoan về chính trị và có mối quan hệ lâu dài với Đại Nam.
Trong lúc đó, Nguyễn Hải một lần nữa triệu tập các đại thần, tướng lĩnh tại Huế. Khi tất cả đã có mặt, cậu lên tiếng một lần nữa:
– Các khanh chắc chắn đã biết, nếu Pháp chiếm được Nam Vang, họ sẽ không chỉ uy hiếp Nam Kỳ mà còn đe dọa cả biên giới của Đại Nam. Đây không phải chỉ là cuộc chiến của một quốc gia, mà là cuộc chiến của tất cả chúng ta. Nếu chúng ta không hành động ngay bây giờ, tương lai khu vực này sẽ hoàn toàn nằm trong tay Pháp.
Nguyễn Tri Phương, với bản lĩnh vững vàng, tiếp lời:
– Thần đồng tình với bệ hạ. Chúng ta phải bảo vệ Nam Vang bằng mọi giá. Đây là cơ hội để chúng ta thể hiện sức mạnh và quyết tâm bảo vệ đất nước.
Các tướng lĩnh như Võ Duy Ninh, Tôn Thất Năng, Lê Từ cũng không ngần ngại thể hiện sự đồng lòng, quyết tâm không để Nam Vang lọt vào tay Pháp. Mọi người đều hiểu rằng đây là một cuộc chiến mang tầm chiến lược, không chỉ ảnh hưởng đến Đại Nam mà còn đến các quốc gia láng giềng.
Nguyễn Hải quay sang các tướng lĩnh, giọng đầy kiên quyết:
– Các khanh hãy chuẩn bị lực lượng sẵn sàng. Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ mà còn tấn công nếu cần thiết. Nam Vang phải được bảo vệ, và chúng ta sẽ không để Pháp có cơ hội xâm lược thêm một lần nào nữa.
Cuộc chiến giờ đây đã chính thức bước vào giai đoạn căng thẳng. Đại Nam, với quyết tâm bảo vệ đất đai và tương lai của khu vực, sẵn sàng đối mặt với thử thách không thể tránh khỏi. Cả hai phía Đại Nam và Pháp đều chuẩn bị cho một cuộc đối đầu lớn. Mặc dù Rigault de Genouilly tự tin với quân lực của mình, nhưng hắn không thể ngờ rằng, ở phía đối diện, Nguyễn Hải và các tướng lĩnh Đại Nam đang âm thầm chuẩn bị cho một cuộc chiến sống còn để bảo vệ Nam Vang, và bảo vệ hòa bình cho cả khu vực.