Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
van-gioi-thien-ton.jpg

Vạn Giới Thiên Tôn

Tháng 2 3, 2025
Chương 792. Vạn giới Chương 791. Bầu trời cùng hải dương
lam-ruong-duong-tru-ta-muon-truong-sinh

Làm Ruộng, Dưỡng Trư, Đại Đạo Trường Sinh

Tháng 12 20, 2025
Chương 405: Thai nghén 30 năm, nữ nhi Hứa Lý Nhi Chương 404: Lý Thủy Thủy sinh?
hen-ho-cung-ngay-nguoi-dan-toi-pham-truy-na-den-cua-pho-uoc

Hẹn Hò Cùng Ngày, Ngươi Dẫn Tội Phạm Truy Nã Đến Cửa Phó Ước?

Tháng mười một 27, 2025
Chương 794: Trung thực đợi a! Chương 793: Đào cái địa động vùi vào đi
chu-thien-luan-hoi-rieng-ta-ruc-ro-giua-huyet-chien

Chư Thiên Luân Hồi, Ta Rực Rỡ Giữa Huyết Chiến

Tháng 12 18, 2025
Chương 1289: Tàn khốc thế giới Chương 1288: Thiên cẩu thực nhật!
a445dda4393d5a4cf18b1bf4c36fd6e9

Ta Có 10 Vạn Lần Thiên Phú

Tháng 1 15, 2025
Chương 407. Một lưới bắt hết Chương 406. Đế Sư
nguoi-mot-cai-canh-sat-giao-thong-doat-trinh-sat-ban-an-thich-hop-sao.jpg

Ngươi Một Cái Cảnh Sát Giao Thông, Đoạt Trinh Sát Bản Án Thích Hợp Sao

Tháng 1 21, 2025
Chương 1177. Nam nhân kia lại xuất hiện Chương 1176. Cái gì? Để ta đi mang học sinh huấn luyện quân sự?
hai-tac-nay-lung-tua-chinh-nghia.jpg

Hải Tặc Này Lưng Tựa Chính Nghĩa

Tháng 1 23, 2025
Chương 780. Thời đại trước · câu cá lão cùng Red Line Chương 779. Thời đại trước · Chính Phủ Thế Giới cùng Thiên Long Nhân
ta-goi-tran-dich-vi-ba-muoi-sau-cai-nhan-mang-phu-trach.jpg

Ta Gọi Trần Địch, Vì Ba Mươi Sáu Cái Nhân Mạng Phụ Trách

Tháng 12 27, 2025
Chương 221: Thẩm Phi Hùng chi tung Chương 220: Đánh bại Chiến Ma
  1. Xuyên Về Thời Tự Đức
  2. Chương 59: Pháo Binh Đột Kích.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 59: Pháo Binh Đột Kích.

Xuyên Về Thời Tự Đức.

Tác giả: Lưu Huỳnh Phát.

Từ ngày 3 tháng 9 năm 1858, Đà Nẵng rung chuyển trong tiếng đại bác liên hồi, từng đợt pháo trút xuống như muốn nuốt chửng tất cả. Liên quân Pháp – Tây Ban Nha, sau những thất bại ban đầu, đã nhận ra rằng chiến lược trước đó của họ không thể nào đạt được kết quả như mong muốn. Chúng không thể tiếp tục tiến sâu vào đất liền mà không gặp phải sự kháng cự mạnh mẽ từ quân Đại Nam. Trong lúc ấy, Rigault de Genouilly, chỉ huy lực lượng hải quân Pháp, đứng giữa những lựa chọn khó khăn. Với sự quyết đoán của mình, hắn đã nhận ra rằng nếu không thay đổi cách thức chiến đấu, liên quân sẽ tiếp tục sa lầy trong một cuộc chiến tiêu hao vô nghĩa.

Bởi vậy Rigault de Genouilly đã quyết định thay đổi chiến thuật, dồn lực lượng vào việc bắn phá dài hạn, sử dụng sức mạnh của các tàu chiến và khẩu pháo hạng nặng để gây tổn thất cho quân Đại Nam. Hắn không muốn mất thời gian và nguồn lực vào những trận chiến trực diện với quân Đại Nam, mà thay vào đó, mục tiêu của hắn là làm kiệt quệ sức chiến đấu của đối phương bằng những đợt tấn công liên tiếp vào các kho lương thực và căn cứ quân sự.

Bên trong đồn Hải Châu, không khí căng thẳng, nặng nề. Tại một phòng họp nhỏ, Chu Phúc Minh, một trong những chỉ huy tài ba nhất của quân đội Đại Nam, đang đứng trầm tư trước bản đồ chiến trường. Những đường nét trên bản đồ như thể phản ánh một trận chiến đang leo thang, với những điểm nóng, những khu vực bị pháo kích không ngừng. Mặc dù biết rằng quân Pháp và Tây Ban Nha có ưu thế về hỏa lực, nhưng Chu Phúc Minh không tỏ ra nao núng. Ông vẫn bình tĩnh và kiên quyết, bởi ông hiểu rằng chiến tranh không chỉ đơn giản là sức mạnh về quân số hay hỏa lực, mà quan trọng hơn là sự kiên trì và chiến lược thông minh.

Tiếng đại bác từ xa vọng lại, phá tan sự tĩnh lặng trong căn phòng, nhưng Chu Phúc Minh vẫn không rời mắt khỏi bản đồ. Đôi mày ông khẽ nhíu lại, đôi mắt sắc bén nhìn vào những chiến lược mà ông đã vạch ra. Ông hiểu rằng quân Đại Nam sẽ không thể chiến thắng nếu chỉ đứng yên chờ đợi sự tấn công của kẻ thù. Một chiến thuật chủ động mới cần phải được thực hiện.

Chu Phúc Minh nói, giọng điệu bình tĩnh nhưng chắc chắn:

– Quân ta không thể sánh về số lượng đại bác, nhưng ta có thể khiến chúng tiêu hao chính nguồn lực của mình. Pháo binh Đại Nam sẽ không nhắm vào tàu địch mà tập trung vào các kho tiếp tế và căn cứ của chúng trên bờ.

Nguyễn Tri Phương, người đứng cạnh ông, không tỏ vẻ đồng tình hay phản đối ngay lập tức. Ông lặng im, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng mặt trời dần tắt, nhường chỗ cho bóng tối của đêm. Những đợt đại bác vang lên mỗi lúc một gần hơn, nhưng Nguyễn Tri Phương vẫn giữ sự điềm tĩnh đến kỳ lạ. Dường như ông đang suy nghĩ về sự lựa chọn của Chu Phúc Minh. Một lúc sau, ông khẽ gật đầu, rồi cất tiếng:

– Đúng vậy. Chúng ta không chỉ chống đỡ, mà phải làm chúng khốn đốn. Lần này, ta muốn chứng minh rằng hỏa lực không quyết định tất cả. Nếu chúng ta làm chúng hao tổn hết lương thực và đạn dược, cuộc chiến này sẽ thay đổi.

Ông quay sang nhìn Chu Phúc Minh, đôi mắt sáng rực lên một niềm tin mãnh liệt. Không chỉ có ông mà tất cả các tướng lĩnh trong phòng đều hiểu rằng đây là thời khắc quan trọng, là thời điểm quyết định sống còn của đất nước.

Chu Phúc Minh gật đầu một cách chắc chắn, rồi quay sang các chỉ huy khác, giọng ông vang lên sắc bén:

– Chúng ta sẽ phải đẩy chúng vào thế không còn lựa chọn. Bất cứ lúc nào, dù là ngày hay đêm, các khẩu đội pháo của chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng, không để lỡ thời cơ.

Các tướng lĩnh trong phòng đều hiểu rằng lúc này, không có chỗ cho sự do dự hay sợ hãi. Quân Đại Nam sẽ phải quyết tâm chiến đấu đến cùng.

Ngay lập tức, các khẩu đội pháo Đại Nam dưới sự chỉ huy của Chu Phúc Minh bắt đầu chuyển hướng, chuẩn bị cho một chiến dịch phá hoại không khoan nhượng. Mỗi viên đạn, mỗi loạt pháo bắn ra đều như muốn gửi đi thông điệp quyết tâm: dù quân địch có mạnh mẽ thế nào, quân Đại Nam sẽ không bao giờ chịu khuất phục. Những viên đạn pháo vút lên trời, rơi xuống các vị trí của liên quân, tạo ra những tiếng nổ vang dội, khiến cả khu vực rung chuyển. Mặt đất như bị xé toạc, bụi mù mịt bao phủ không gian. Mỗi quả đạn rơi xuống, đều tạo ra những vệt sáng ngắn ngủi, rồi mất hút trong đêm tối. Các kho tiếp tế, các căn cứ của quân Pháp và Tây Ban Nha lần lượt bị phá hủy, khói lửa bốc lên cao, tiếng kêu cứu vang vọng giữa không gian im lặng.

Bên phía liên quân, Reynaud chỉ huy lực lượng bộ binh Pháp đứng sững sờ, mắt không chớp nhìn vào đám khói mù mịt đang bao phủ các kho lương thực của mình. Mặt hắn đỏ bừng vì tức giận. Đối với ông, đây là một cú sốc. Lần đầu tiên trong chiến dịch này, quân Đại Nam đã khiến ông cảm thấy hoang mang, lo lắng.

Reynaud gầm lên, giọng đầy phẫn nộ:

– Tại sao chúng biết chính xác vị trí của ta? Quân Đại Nam rõ ràng đã chuẩn bị rất kỹ, chúng ta không thể để thế này mãi.

Rigault de Genouilly, đứng bên cạnh, lặng lẽ nghe những lời phàn nàn của cấp dưới. Hắn không vội vàng đáp lời. Sự trầm ngâm trên gương mặt gầy guộc của hắn thể hiện rõ sự lo lắng. Hắn hiểu rằng nếu tình trạng này kéo dài, liên quân sẽ gặp khó khăn lớn trong việc duy trì cuộc chiến. Nhưng hắn cũng biết, đối thủ của hắn không phải là những kẻ dễ đánh bại.

Cuối cùng, Rigault de Genouilly lên tiếng, giọng hắn trầm và đầy quyết đoán:

– Tướng Reynaud đừng lo lắng. Chúng ta cần một chiến thuật khác. Lúc này, chúng ta phải quyết tâm dứt điểm, không thể để tình hình kéo dài. Hãy chuẩn bị cho những đợt tấn công mạnh mẽ hơn.

Reynaud nhìn vào Rigault de Genouilly với vẻ mặt đầy nghi hoặc, nhưng vẫn ngập ngừng đáp lời:

– Thế chúng ta sẽ làm gì tiếp theo? Nếu không phá được các vị trí chiến lược của quân Đại Nam, chúng ta sẽ rất khó duy trì cuộc chiến.

Rigault de Genouilly nhìn ra biển, nơi mặt trời đã dần lặn xuống, nhường chỗ cho bóng tối. Hắn không trả lời ngay, mà chỉ suy nghĩ một hồi lâu. Rồi cuối cùng, hắn quyết định lên tiếng, giọng hắn trầm lắng nhưng đầy quyết đoán:

– Ta sẽ phải thực hiện một cuộc tấn công lớn hơn, đẩy quân Đại Nam vào thế phòng thủ, và sau đó đánh vào điểm yếu của chúng. Nhưng chúng ta không thể chỉ dựa vào hỏa lực. Cần phải có sự thay đổi trong cách thức chiến đấu.

Trong khi đó, bên trong căn cứ quân Đại Nam, Chu Phúc Minh vẫn kiên trì chỉ huy từng khẩu pháo. Mặc dù cuộc chiến đang ngày càng khốc liệt, ông vẫn không hề tỏ ra mệt mỏi. Mỗi quyết định, mỗi sự điều chỉnh đều cho thấy tầm nhìn chiến lược vượt trội của ông. Những khẩu đội pháo của ông vẫn tiếp tục bắn phá, nhắm vào các vị trí quan trọng của quân địch. Những tiếng nổ vang lên không ngừng, khiến quân Pháp và Tây Ban Nha phải lùi bước.

Nguyễn Tri Phương đứng bên cạnh các tướng lĩnh khác, cũng đang suy nghĩ về những bước tiếp theo. Ông hiểu rằng cuộc chiến này không thể chỉ dựa vào phòng thủ. Một chiến lược tấn công quyết liệt cần phải được thực hiện. Nhưng ông cũng biết rằng mỗi chiến lược đều phải trả một cái giá rất đắt.

Nguyễn Tri Phương quyết tâm, ánh mắt của ông sáng lên những tia lửa của chiến thắng:

– Chúng ta không thể ngừng lại. Chúng ta phải đánh vào nơi chúng yếu nhất. Bắt chúng phải trả giá bằng máu.

Bên ngoài màn đêm đã buông xuống, nhưng tiếng đại bác vẫn vang lên không ngừng. Những quả đạn pháo vẫn liên tục rơi xuống như cắt xé bóng tối. Trong đêm tối, những tiếng nổ và ánh sáng từ các quả đạn pháo vẫn không ngừng chiếu sáng chiến trường. Và dù có là đêm đen tĩnh mịch, lòng quân Đại Nam vẫn sáng như ngọn lửa không bao giờ tắt.

Đêm ngày 10 tháng 9, Nguyễn Tri Phương ngồi trước bản đồ lớn trải rộng trên bàn trong trường chỉ huy. Ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu không che giấu được nét trầm tư trên gương mặt cậu. Trong lòng ông không một giây phút nào ngừng nghĩ đến việc làm thế nào để đấy lùi liên quân ra khỏi Đà Nẵng. Cuộc chiến kéo dài, nhưng không thể để sự kiên nhân của quân và dân Đại Nam bị mài mòn thêm nữa.

Ông cho triệu tập Đào Trí và Trần Hoàng vào trướng. Khi cả hai bước vào, ánh mắt đầy quyết tâm, ông mở lời ngay mà không vòng vo:

– Đêm nay, chúng ta tập kích trực diện vào Sơn Trà. Không để chúng có một đêm yên ổn. Mỗi bước chân chúng dâm lên đất Đại Nam phải là một bước đầy đau đớn.

Đào Trí nhíu mày, nét mặt thoáng hiện sự lo lăng:

– Người của ta chưa quen chiến đầu trong bóng tối, liệu có ổn không?

Nguyễn Tri Phương ngước nhìn, ánh mặt sáng lên, giọng cậu bình tĩnh nhưng mạnh mẽ:

– Nếu không quen thì phải học. Đây là lúc ta dùng những cách mà chúng không thể ngờ tới. Ta không tìm cách thắng trong một đêm, nhưng phải làm chúng cạn kiệt sức lực, không còn khả năng chiến đầu lâu dài.

Ông đặt tay lên bản đồ, chỉ vào các điểm đồn trú của quân liên quân, giọng ông chậm rãi nhưng đầy sức năng:

– Đào Trí, ngươi dẫn đầu đội tấn công chính diện. Trần Hoàng, lo tiếp viện và bảo đảm đường rút lui. Chúng ta không cần tiêu diệt toàn bộ, chỉ cần đánh mạnh, làmchúng sợ hãi, rồi rút nhanh.

Hai vị tướng không nói thêm lời nào, chỉ cúi đầu nhận lệnh. Kế hoạch được triển khai ngay trong đêm. Hai nghìn quân Đại Nam, được chia thành các nhóm nhỏ, lặng lẽ di chuyến dưới ánh trăng mờ. Những con đường rừng rậm rạp trở thành tấm màn che chở cho họ. Mỗi binh sĩ mang theo súng hóa mai, giáo mác và pháo cầm tay, những vũ khi tuy thô sơ nhưng được chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc chiến đêm. Đào Trí dẫn đầu đội quân chính, ánh mắt sắc bén nhìn về phía trước. Trước khi tiến vào vị trí, ông dứng lại, quay về phía đội quân, nói ngắn gọn:

– Đây không phải là lúc để sợ hãi. Hãy nhớ, mỗi nhát giáo, mỗi viên đạn chúng ta bán ra không chỉ để giành lại đất, mà còn để giành lại lòng tự tôn của Đại Nam.

Lời nói của ông dù đơn giản, đã làm dấy lên một luồng nhiệt huyết trong lòng mỗi người lính.

Khi đội quân áp sát các cứ điểm tại Sơn Trà, tín hiệu tấn công được phát ra. Từ trên các ngọn đồi, những quả pháo tự chế đồng loạt rền vang, phá tan màn đêm tĩnh lặng. Đạn pháo nổ tung, làm rung chuyến các vị trí đóng quân của liên quân. Đúng lúc đó, từ các lối mòn nhỏ, quân Đại Nam ào ạt xông lên, như những con hổ đói lao vào kẻ thù. Tiếng gào thét, tiếng súng nổ, tiếng gươm giáo va chạm vang vọng khắp nơi. Trần Hoàng ở phía sau, theo sát đội quân tiếp viện, giữ vững tinh thần chiến sĩ bằng giọng nói to rõ:

-Nhớ lấy lời của Nguyễn Tri Phương, không cần đuối cùng giết tận. Đánh xong, lui ngay.

Bên phía liên quân, sự bất ngờ và hồn loạn lan khắp các trại. Đại tá Lanzarotte cố gắng điều binh, hét lớn trong tuyệt vọng:

– Chúng không đánh như lính bình thường! Chúng biết cách lợi dụng bóng tối, lợi dụng địa hình! Đứng vững đội hình, không được tản ra!

Nhưng tất cả đã quá muộn. Sự hỗn loạn làm đội quân vốn kỷ luật của chúng bị chia cắt. Nhiều vị trí phòng thủ bị phá hủy hoàn toàn.

Đến gần sáng, khi bầu trời bắt đầu ứng hồng, quân Đại Nam theo đúng kế hoạch rút lui, để lại một trận địa tan hoang với những thiệt hại nặng nề cho kẻ thú. Từng nhóm nhỏ lặng lẽ rút về các vị trí tập kết, mang theo niềm kiêu hãnh lẫn hy vọng.

Tại doanh trại liên quân, Giám mục Pellerin bước vào trướng chỉ huy. Rigault de Genouilly đang đứng trước bàn bản đồ, trầm ngâm nhìn

những vị trí bị phá hủy. Pellerin cất lời, giọng đầy lo ngại:

– Người Đại Nam quá kiên cường. Họ không chỉ biết phòng thủ mà còn đủ thông minh để biến sự thiếu thốn thành lợi thế. Nếu không có sự hỗ trợ từ Paris và Madrid, chúng ta không thể tiếp tục kéo dài trận chiến này.

Genouilly không trả lời ngay, ánh mặt sắc lạnh vân hướng ra phía xa.

Nơi đó, khói đen vẫn còn bốc lên nghi ngút từ những vị trí bị phá hủy. Hân biết những gì Pellerin nói là sự thật. Nhưng kiêu hãnh không cho phép hắn thừa nhận thất bại dễ dàng như thế.

Ngược lại, tại đồn Hải Châu, Nguyễn Tri Phương cùng các tướng lĩnh đang xem xét báo cáo về trận đánh.

Trên bàn là những tấm bản đồ đã được đánh dấu chi chít. Ông đặt chiếc quạt xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào các chỉ huy của mình, giọng trầm ấm nhưng kiên định:

– Đêm qua là minh chứng rằng lòng dân và sự thông minh trong chiến thuật là vũ khí mạnh nhất. Đừng quên, chúng ta không chỉ bảo vệ Đà Nẵng, mà còn bảo vệ niềm tự hào của cả Đại Nam. Hãy giữ vững tinh thần, bởi con đường phía trước còn dài và đầy chông gai.

Trong căn phòng nhỏ, không ai lên tiếng. Nhưng trong ánh mắt từng người, ngọn lửa quyết tâm đã rực cháy. Họ biết rằng, cuộc chiến này vẫn còn tiếp diễn, nhưng đêm qua một tia sáng hy vọng đã bừng lên, soi rọi con đường phía trước.

Bên ngoài trướng, tiếng gió rít qua từng kẽ lá, hòa cùng tiếng vọng của những bước chân lặng lẽ. Những người lính Đại Nam, sau một đêm chiến đấu khốc liệt, đang trở về trong sự im lặng trang nghiêm. Trên khuôn mặt họ, sự mệt mỏi xen lẫn niềm tự hào, đôi mắt sáng lên một ngọn lửa khó tắt. Họ không chỉ chiến đấu vì mệnh lệnh, mà còn vì quê hương, vì những gia đình đang chờ đợi họ nơi hậu phương.

Nguyễn Tri Phương rời khỏi trướng chỉ huy, bước ra ngoài trong ánh sáng nhạt nhòa của bình minh. Cậu nhìn về phía xa, nơi Sơn Trà vừa trải qua một trận hỗn loạn. Khói vẫn còn lảng vảng, nhưng đó là khói của sự kiên cường, là lời nhắc nhở rằng Đại Nam không dễ bị khuất phục.

Một người lính trẻ bước đến, tay vẫn còn dính vết máu khô, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết:

– Đại nhân, chúng ta đã làm được. Kẻ thù sẽ phải dè chừng mỗi khi bước vào đất này.

Nguyễn Tri Phương mỉm cười nhẹ, gật đầu:

– Đúng, nhưng còn nhiều thử thách trước mắt. Chiến thắng đêm qua chỉ là bước đầu. Hãy chuẩn bị tinh thần, bởi con đường chúng ta đi còn dài và đầy gian nan.

Bình minh lên cao, nhưng trái tim mỗi người lính Đại Nam vẫn rực cháy như ngọn lửa trong đêm. Họ biết rằng, dù phải đối mặt với bao nhiêu khó khăn, họ vẫn sẽ tiến lên, vì đất nước, vì dân tộc.

Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, và mỗi ngày trôi qua, quân Đại Nam càng thêm kiên cường, không hề lùi bước trước áp lực từ liên quân. Nguyễn Tri Phương,với sự quyết đoán của mình, tiếp tục lãnh đạo quân đội trong những trận chiến cam go, không chỉ bảo vệ Đà Nẵng mà còn giữ vững niềm tin vào chiến thắng. Mỗi chiến thuật, mỗi động thái đều được tính toán kỹ lưỡng, nhằm làm giảm sức mạnh của đối phương từng bước. Tinh thần chiến đấu của quân Đại Nam không chỉ được duy trì mà còn ngày càng vững vàng hơn.

Với sự lãnh đạo sắc sảo và tinh thần đoàn kết, quân Đại Nam đã chứng minh rằng họ không dễ dàng bị khuất phục, dù phải đối mặt với những kẻ xâm lược mạnh mẽ. Những đêm đen không chỉ là thời gian để nghỉ ngơi mà còn là cơ hội để quân đội chuẩn bị cho những đòn tấn công tiếp theo.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-vo-song-hoang-tu-tran-thu-bac-luong-muoi-ba-nam.jpg
Ta, Vô Song Hoàng Tử, Trấn Thủ Bắc Lương Mười Ba Năm
Tháng 1 24, 2025
pham-nhan-tu-tien-chi-pham-tran-tien.jpg
Phàm Nhân Tu Tiên Chi Phàm Trần Tiên
Tháng 3 26, 2025
ta-vo-dich-tu-giang-sinh-bat-dau.jpg
Ta, Vô Địch, Từ Giáng Sinh Bắt Đầu!
Tháng 1 24, 2025
chu-thien-phuc-van.jpg
Chư Thiên Phúc Vận
Tháng 1 19, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved