Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
tuu-than-trang-vien.jpg

Tửu Thần Trang Viên

Tháng 2 3, 2025
Chương 609. Tân truyện nói Đại Kết Cục Chương 607. Gặp lại Vương Vân
Mạnh Nhất Tan Vỡ Hệ Thống

Hồng Hoang Chi Hồ Lô Đằng Hệ Thống

Tháng 1 15, 2025
Chương 400. Ngũ Hành Sơn dưới Tôn Hầu Tử Chương 399. Thay thế Đường Tam Tạng đi lấy kinh
tieu-dao-tu-cong-tu

Tiêu Dao Tứ Công Tử

Tháng 12 20, 2025
Chương 1907: Muốn không các ngươi trước đoạn tuyệt huynh muội quan hệ? Chương 1906: Đây là gian phòng của ta
dien-ha-dung-nhu-vay.jpg

Điện Hạ Đừng Như Vậy

Tháng 1 22, 2025
Chương 820. Bệ hạ, ngài như thế Chương 819. Ngươi tốt, Leona tiểu thư
giang-lam-1994.jpg

Giáng Lâm 1994

Tháng 1 22, 2025
Chương 650. Chung cực đại não Chương 649. Khoa Huyễn chi chủ
cau-hon-99-lan-bi-cu-tuyet-cao-lanh-giao-hoa-manh-me-tan-ta.jpg

Cầu Hôn 99 Lần Bị Cự Tuyệt, Cao Lãnh Giáo Hoa Mạnh Mẽ Tán Ta

Tháng 1 19, 2025
Chương 797. Hạ Tịch Nhiên phiên ngoại Chương 796. Giang Tuyết Lỵ phiên ngoại
ta-tai-loan-the-nhan-qua-thanh-thanh

Ta Tại Loạn Thế Nhân Quả Thành Thánh

Tháng 12 26, 2025
Chương 41: Thuấn sát Chương 40: Đột phá
9616f75eeb9c0594b230f1d2a68852de

Akame Ga Kill Chi Thiên Tài Hệ Thống

Tháng 1 14, 2025
Chương 56. Hết Chương 55. Nữ thần xứng Nam Thần
  1. Xuyên Về Thời Tự Đức
  2. Chương 57: Củng Cố Phòng Thủ.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 57: Củng Cố Phòng Thủ.

Xuyên Về Thời Tự Đức.

Tác giả: Lưu Huỳnh Phát.

Tin tức về sự xuất hiện của hạm đội Pháp – Tây Ban Nha nhanh chóng lan rộng như một cơn bão thổi đến kinh thành Huế, cuốn theo mọi cảm xúc của con người, từ sự lo sợ đến quyết tâm phản kháng. Các quan binh cận vệ, dù mệt mỏi và lấm lem, vẫn không thể giấu nổi vẻ khẩn trương trong từng bước chân, như thể tất cả đều đang mang trong mình một nỗi lo lắng không thể diễn tả thành lời. Tin tức về sự tiến công của kẻ thù truyền đến từng góc phố, làm cho không khí trong cung đình trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Mỗi tiếng bước chân, mỗi tiếng thì thầm của các quan lại đều trở nên lạ lẫm, như thể mọi thứ đang chao đảo trước một sóng gió mới. Trong khi đó, tại đại sảnh của triều đình, Nguyễn Hải ngồi lặng lẽ, ánh mắt cậu hướng ra ngoài xa, như thể đã nhìn thấy trước một vận mệnh mà không ai có thể thay đổi. Những âm thanh của cuộc họp trở nên mơ hồ, nhòa đi, chỉ còn lại sự im lặng căng thẳng bao trùm, và trong đó, chỉ có một người duy nhất không hề nao núng, đó chính là Nguyễn Hải.

Nguyễn Hải chầm chậm ngẩng đầu, ánh mắt không một chút dao động. Cậu nhìn vào những khuôn mặt đang chờ đợi từng lời cậu nói, trong đó có không ít những người mà cậu đã từng kính trọng, những người đã dày dặn kinh nghiệm chiến trận, nhưng giờ đây, tất cả đều có một thứ gì đó khác biệt, đó là sự chờ đợi. Họ chờ đợi vào những quyết định của cậu, vào hướng đi mà cậu sẽ vạch ra để đưa đất nước vượt qua cơn sóng dữ này. Đó là những quan đại thần, những người đã từng đi qua bao trận mạc, những người từng dốc hết sức lực bảo vệ đất nước. Nhưng lần này, thử thách không chỉ đến từ những thế lực ngoại bang, mà còn từ chính lòng kiên quyết và sự đoàn kết của mỗi con dân Đại Nam. Họ cần thấy được niềm tin, cần thấy được một tấm gương sáng để tiếp tục tiến bước, cần một người dẫn dắt họ vượt qua tất cả.

Khi tất cả các đại thần đã tề tựu đầy đủ, Nguyễn Hải đứng lên, giọng nói của cậu vang lên mạnh mẽ nhưng cũng đầy sự tỉnh táo, không mang chút nào vẻ vội vã hay hoảng hốt, như thể cậu đã chuẩn bị sẵn sàng cho những gì sắp đến:

– Lần này không chỉ là một trận chiến, mà là cuộc thử thách lòng yêu nước của toàn dân Đại Nam. Đà Nẵng, với vị trí chiến lược nơi này, là cửa ngõ, là lá chắn. Nếu chúng ta để mất Đà Nẵng, sẽ chẳng còn gì để bảo vệ đất nước này. Nhưng nếu chúng ta giữ vững được, lòng dân sẽ mãi mãi gắn bó, không bao giờ rời bỏ triều đình.

Những lời nói của cậu không chỉ là mệnh lệnh, mà còn là lời thề, là tấm gương cho những người đứng trước cậu để thấy rõ rằng đất nước này không thể bị khuất phục. Trong đôi mắt Nguyễn Hải, có một sự kiên định không thể lay chuyển, một sự cứng rắn mà không ai có thể phản bác. Chắc chắn rằng dù kẻ thù có mạnh mẽ đến đâu, nếu một lòng đoàn kết, họ sẽ không thể nào chiến thắng. Cậu hiểu rằng trong lúc này, mỗi lời nói của cậu sẽ quyết định tất cả, và cậu cũng hiểu rằng để đưa đất nước qua cơn bão này, cần phải có sự hy sinh và sự lãnh đạo dứt khoát.

Nguyễn Hải không quên hướng ánh mắt về phía Nguyễn Tri Phương, vị tướng lừng danh mà cậu luôn tin tưởng. Người tướng ấy đã trải qua vô vàn trận chiến, được mệnh danh là hổ tướng của Đại Nam. Với tấm lòng trung quân, trung nghĩa, ông đã không ít lần xả thân vì đất nước. Nguyễn Hải không phải mất nhiều lời, chỉ một cái nhìn sâu sắc đủ để truyền đạt hết tất cả niềm tin của cậu dành cho ông. Cái nhìn ấy chứa đựng sự tín nhiệm tuyệt đối và một yêu cầu nghiêm khắc. Cậu biết, Nguyễn Tri Phương không chỉ là một người tướng tài, mà còn là niềm hy vọng của toàn thể quân đội và dân chúng Đại Nam trong trận chiến này.

Cậu chỉ tay về phía Nguyễn Tri Phương, rồi dứt khoát nói:

– Trận này, tất cả sẽ giao cho khanh.

Nguyễn Tri Phương đứng lên, cung kính cúi đầu, nhưng không một chút lo lắng hay sợ hãi. Nét mặt ông kiên định, đầy quyết tâm, không có gì có thể làm ông nao núng. Ông hiểu rằng trách nhiệm này không chỉ là vinh quang, mà còn là một gánh nặng mà mọi sự thất bại đều sẽ có hậu quả nghiêm trọng. Nhưng cũng chính ông là người hiểu rằng lúc này, đất nước cần ông nhất. Những thế lực ngoại xâm có thể mạnh mẽ về quân đội, nhưng không thể xâm phạm vào tinh thần kiên cường của dân tộc này. Ông đã chứng minh được năng lực và phẩm hạnh của mình qua nhiều trận chiến, và lần này, ông sẽ không để người dân thất vọng.

– Thần hiểu rằng trách nhiệm này nặng nề, nhưng thần cũng hiểu rằng đây là lúc để Đại Nam chứng minh sức mạnh và lòng quyết tâm. Không gì có thể ngăn cản chúng ta.

Với lời nói ấy, không chỉ Nguyễn Hải mà toàn bộ các quan đại thần đều cảm nhận được một luồng khí thế mới mẻ tràn ngập trong đại sảnh. Một niềm tin vững vàng vào sự chiến thắng, vào khả năng đứng lên đối diện với khó khăn. Lời nói của Nguyễn Tri Phương không chỉ thể hiện sự vững vàng trong tâm trí ông, mà còn khơi dậy một nguồn động lực mạnh mẽ trong lòng mỗi người có mặt ở đó. Họ cảm nhận được một sức mạnh vô hình đang dâng lên, như thể mỗi người đã sẵn sàng cầm vũ khí, sẵn sàng chiến đấu không chỉ vì bản thân, mà còn vì đất nước, vì tương lai của thế hệ mai sau.

Sau buổi nghị sự căng thẳng, Nguyễn Tri Phương lập tức chuẩn bị lên đường. Ông ra lệnh cho các tướng lĩnh trong đoàn tùy tùng chuẩn bị hành trang, còn bản thân ông cũng không quên kiểm tra lại tất cả các phương tiện chiến đấu, vũ khí, và nguồn lương thực cho chiến dịch. Trên đường hành quân, hình ảnh những người dân từ các vùng lân cận của Đà Nẵng tề tựu, cung cấp lương thực, nhân lực cho chiến dịch khiến lòng ông càng thêm vững vàng. Những lời hô vang của người dân bên đường như tiếp thêm sức mạnh cho quân đội. Mỗi bước chân của đoàn quân, mỗi khẩu hiệu được cất lên đều như nhắc nhở mọi người rằng chiến đấu là vì đất nước, vì sự tồn vong của dân tộc. Những người dân ấy, dù không phải ai cũng là chiến binh, nhưng tất cả đều nắm vững trong tay niềm tin và hy vọng.

Đến Đà Nẵng, Nguyễn Tri Phương lập tức triển khai các biện pháp phòng thủ. Các tướng lĩnh, binh sĩ, và dân quân đều đã sẵn sàng cho trận chiến sắp tới. Mặc dù đối mặt với một hạm đội mạnh mẽ, nhưng trong lòng họ, niềm tin vào chiến thắng vẫn luôn vững vàng. Cả một thành phố đang hướng về một mục tiêu chung, đó là bảo vệ mảnh đất thiêng liêng này. Mọi công việc, dù là xây dựng phòng tuyến, hay chuẩn bị lương thực, đều diễn ra trong sự đồng lòng, với sự quyết tâm không hề nao núng.

Trận chiến không chỉ là cuộc đối đầu về quân sự, mà còn là cuộc thử thách về tinh thần và ý chí. Những người lính dưới sự chỉ huy của Nguyễn Tri Phương không chỉ chiến đấu vì vinh quang cá nhân, mà vì sự tồn vong của quốc gia. Trong mỗi trận giao tranh, họ cảm nhận rõ ràng rằng nếu thất bại, họ sẽ không chỉ mất đất đai, mà còn mất đi những giá trị thiêng liêng mà cha ông đã xây dựng. Mỗi cuộc chiến không chỉ là bảo vệ đất đai, mà còn là bảo vệ những giá trị nhân văn mà cả dân tộc này đã dày công gìn giữ.

Bước chân của những người dân trong cuộc chiến này không chỉ là để bảo vệ những vùng đất mà họ yêu thương, mà còn là biểu tượng của sức mạnh đoàn kết, của lòng yêu nước vô bờ. Chỉ khi nào cả dân tộc đứng cùng nhau, những thử thách dù có lớn lao đến đâu cũng không thể làm lay chuyển được tinh thần bất khuất của dân tộc Đại Nam. Những trận chiến này, dù có khó khăn đến đâu, cũng sẽ là cơ hội để mỗi người dân, mỗi chiến sĩ khẳng định lòng kiên cường, quyết tâm và lòng yêu nước sâu sắc.

Khi Nguyễn Tri Phương đặt chân đến Đà Nẵng, ông không cảm nhận được sự yên bình của vùng đất này. Dù biển cả mênh mông, dù những con sóng vỗ nhẹ nhàng vào bờ cát, nhưng trong lòng ông không có chút yên tĩnh nào. Đà Nẵng đang đứng trước một thử thách lớn. Quân địch đã sẵn sàng, và tất cả mọi người đều biết rằng cuộc chiến này sẽ không đơn giản. Ông triệu tập ngay một cuộc họp khẩn cấp với các tướng lĩnh, những người sẽ sát cánh cùng ông bảo vệ thành trì này.

Cảnh vật bên ngoài căn nhà tranh đơn sơ ven biển chẳng hề dễ chịu. Mặt trời lặn, những tia sáng cuối cùng của ngày đang khuất dần, và trong ngôi nhà nhỏ, ánh sáng le lói của những ngọn đèn dầu dường như gợi lên cảm giác căng thẳng của một buổi tối đầy thử thách. Những bóng người ngồi xung quanh chiếc bàn gỗ, đôi mắt đều tập trung vào tấm bản đồ chi tiết trải dài trên mặt bàn, nơi mà từng đường nét, từng vị trí trên bản đồ đều không phải là những con số đơn thuần, mà là sự sống còn của Đà Nẵng, của cả đất nước.

Nguyễn Tri Phương nhìn vào bản đồ, ánh mắt sắc bén như dao, không một chút e ngại. Ông chậm rãi chỉ vào các điểm trọng yếu, nơi quân địch có thể sẽ nhắm tới. Không một ai lên tiếng, tất cả đều im lặng, chìm trong suy tư. Một lúc sau, ông lên tiếng, giọng trầm nhưng đầy quyết đoán:

– Đây là những nơi mà địch sẽ nhắm tới. Hải Châu, An Hải, Điện Hải, tất cả đều là những vị trí chiến lược. Nếu ta mất một trong số đó, không chỉ Đà Nẵng mà cả Đại Nam cũng sẽ bị mất đi thế đứng vững vàng của mình.

Phạm Thế Hiển, tham tán quân sự, cau mày nhìn vào bản đồ, mắt ông chợt nheo lại, như thể có điều gì đó khiến ông bất an. Từng kinh nghiệm chiến trận trong những năm qua dần hiện về trong tâm trí ông, nhưng lần này, quân địch mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn. Không còn là những trận chiến nhỏ lẻ, mà là cuộc đối đầu sinh tử. Ông lên tiếng, giọng nói có phần lo lắng, nhưng không thiếu phần cứng rắn:

– Ngài nghĩ chúng sẽ đổ bộ ở đâu?

Nguyễn Tri Phương không ngần ngại, đôi mắt nhìn thẳng vào Phạm Thế Hiển, đầy tự tin. Ông không chỉ là một tướng lĩnh, mà là người lãnh đạo, và mỗi lời ông nói đều có sức nặng không thể phủ nhận:

– Ta cho rằng chúng sẽ đổ bộ vào Sơn Trà. Đó là nơi thuận lợi nhất để tàu chiến của chúng có thể cập bến, lại gần trung tâm. Nhưng chúng sẽ không dừng lại ở đó. Khi đã chiếm được vị trí này, chúng sẽ tìm mọi cách để chiếm các cửa sông, các cảng, từ đó mở rộng phạm vi kiểm soát.

Chu Phúc Minh, người chỉ huy pháo binh, đứng lên, ánh mắt đầy tự tin, tay khoanh lại trước ngực. Ông nhếch môi cười, giọng nói như thép:

– Vậy thì ta sẽ đón chúng bằng những loạt đạn pháo đầu tiên. Các khẩu pháo của ta sẽ được bố trí trên những điểm cao, từ đó có thể bắn thẳng xuống khi chúng vừa đặt chân lên bờ. Mỗi quả đạn của ta sẽ là một lời cảnh báo rõ ràng cho kẻ thù.

Đào Trí, chưởng vệ dẫn đầu các đợt phản công, không nói gì, nhưng ánh mắt của ông thể hiện sự tỉnh táo và sự cẩn trọng. Ông khẽ nghiêng người, giọng nói khẳng định:

– Nếu chúng đổ quân đồng loạt, pháo binh e rằng không đủ. Ta sẽ dẫn quân mai phục, chờ đợi lúc chúng rối loạn mà đánh úp. Đất này là của ta, từng ngọn cây, bụi cỏ đều sẽ thành vũ khí.

Nguyễn Tri Phương gật đầu, nhìn từng người trong phòng, ánh mắt đầy sự tin tưởng nhưng cũng chứa đựng sự nhắc nhở nghiêm túc:

– Tốt. Nhưng đừng quên quân ta không mạnh bằng chúng. Phải đánh nhanh, gọn và không để mất lực lượng. Cái giá của một trận chiến thất bại là quá lớn. Chúng ta phải thắng.

Cả phòng lặng đi trong chốc lát, như thể cảm nhận được sức nặng trong từng lời nói của ông. Trần Hoằng, tổng đốc phụ trách hậu cần, nhẹ giọng nhưng không kém phần quyết đoán:

– Dân chúng đã chuẩn bị xong. Lương thực, nước uống, và cả nhân lực đều đã sẵn sàng. Nhưng nếu trận chiến kéo dài, ta cần có kế hoạch ứng phó. Đà Nẵng không thể gục ngã, nhưng nếu chúng ta bị tấn công mạnh, hậu cần có thể gặp khó khăn.

Nguyễn Tri Phương quay sang ông, ánh mắt tin tưởng. Ông không chỉ trông chờ vào quân đội mà còn dựa vào sự ủng hộ không ngừng từ dân chúng. Trong thời điểm quyết định này, toàn thể đất nước đều là một thể thống nhất, không chỉ có quân đội mà cả những người dân, tất cả đều là một phần của lực lượng phòng thủ:

– Đà Nẵng sẽ không gục ngã. Hãy nói với dân chúng rằng, mỗi người họ chính là một chiến sĩ. Chúng ta không chỉ chiến đấu bằng vũ khí, mà còn chiến đấu bằng lòng yêu nước. Mỗi viên đạn, mỗi bước chân đều mang trong mình niềm tin và sức mạnh của cả dân tộc.

Nguyễn Duy, một trong hai tham tri hỗ trợ chiến lược, lên tiếng, giọng ông trầm lắng như thấm đượm nỗi lo lắng:

– Nhưng liệu chúng có đánh thẳng vào kinh đô nếu không chiếm được Đà Nẵng?

Câu hỏi này khiến cả căn phòng lặng đi trong giây lát. Mọi người đều hiểu rằng, nếu Đà Nẵng thất thủ, quân địch sẽ không ngừng lại mà có thể sẽ tiếp tục tiến vào sâu trong đất liền, và rất có thể sẽ hướng thẳng tới kinh đô Huế. Nguyễn Tri Phương trầm tư trong giây lát, đôi mắt ông hạ xuống, như thể đang cân nhắc từng phương án. Sau một lúc, ông ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định:

– Chúng sẽ không dám. Kinh đô không phải là mục tiêu dễ dàng. Chúng có thể chiếm Đà Nẵng, nhưng không dễ dàng chiếm được Huế. Nhưng điều đó không có nghĩa là ta được phép chủ quan. Dù mạnh mẽ đến đâu, quân địch cũng không thể làm chủ được tinh thần của dân tộc này. Tất cả mọi ngóc ngách của Đại Nam đều có sự kiên cường của người dân. Ta phải bảo vệ không chỉ Đà Nẵng mà còn cả kinh đô, vì một khi mất đi kinh đô, mất đi Huế, tất cả sẽ mất đi.

Cuộc họp kết thúc trong sự đồng lòng cao độ. Những người tướng lĩnh rời đi, nhưng sự quyết tâm và lòng kiên trì vẫn còn vẹn nguyên trong trái tim họ. Những ngày tiếp theo, dưới sự chỉ huy của Nguyễn Tri Phương, quân dân Đà Nẵng lao vào công cuộc củng cố phòng thủ. Mỗi công việc, từ việc gia cố các đồn lũy, đến việc nối liền chiến hào, từ việc bố trí pháo đến việc chuẩn bị lương thực, tất cả đều được tiến hành khẩn trương và đầy sự chuẩn bị.

Nguyễn Tri Phương không ngừng kiểm tra công việc, từ những khẩu pháo lớn, đến từng căn bếp quân lương. Mỗi lần gặp binh sĩ, ông đều dừng lại, ánh mắt ông đầy sự kiên quyết, nhưng cũng ấm áp. Lời nói của ông không chỉ là mệnh lệnh mà còn là sự động viên tinh thần mạnh mẽ:

– Các ngươi là niềm tự hào của Đại Nam. Hãy nhớ rằng, sau lưng các ngươi là gia đình, là quê hương. Hãy chiến đấu như thể đây là trận chiến cuối cùng, vì nếu chúng ta không đứng lên, tất cả sẽ mất đi.

Cả Đà Nẵng như chuyển mình, trở thành một pháo đài sống. Trên các con đường, những đoàn dân công gánh từng sọt lương thực, chuyển từng khẩu súng, từng viên đạn. Những người lính trẻ luyện tập không ngừng, trong khi các tướng lĩnh hội ý thâu đêm. Tất cả đều hiểu rằng, ngày mai, hoặc ngày kia, kẻ địch sẽ đến. Và khi đó, chỉ có lòng dũng cảm và sự đoàn kết mới là bức tường thành vững chắc nhất.

Nguyễn Tri Phương đứng trên đỉnh đồi, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra biển. Gió từ đại dương thổi về, mang theo hơi mặn nhưng không khiến ông cảm thấy bất an. Ông tin rằng, Đại Nam không thể thua. Đà Nẵng sẽ không gục ngã.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tien-phu-tu-tien.jpg
Tiên Phủ Tu Tiên
Tháng 1 25, 2025
ta-dao-ngoan-nhan
Vạn Biến Hồn Đế
Tháng 12 27, 2025
pham-nhan-chin-ngan-nam.jpg
Phàm Nhân Chín Ngàn Năm
Tháng 1 21, 2025
mat-mu-nhac-cong-bat-dau-nhat-cai-nu-ma-ton.jpg
Mắt Mù Nhạc Công, Bắt Đầu Nhặt Cái Nữ Ma Tôn
Tháng mười một 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved